Y Sủng Cuồng Phi

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Là một trong những truyện xuyên không hay mang tên Y Sủng Cuồng Phi, truyện mở ra nhân vật là nữ đặc công xuất sắc nhất, xinh đẹp mị hoặc, lạnh lùng, tâm ngoan thủ lạt, tà ác.

Nàng, quân sự, kinh thương, y thuật đều tinh thông.Nàng xinh đẹp tựa thiên tiên. Sử dụng ngân châm, cứu người nguy nan, giết người vô hình.

Hắn, quyền khuynh tứ phương, lãnh khốc tà mị,
cao ngạo bá đạo.

Hắn, sâu không lường được, ngồi trên thiên hạ, đeo mặt nạ bạc, vô tâm, vô tình.

Thiên Thần đại lục, thiên hạ làm bốn phần, quần hùng tranh giành. Một khi quốc gia xảy ra chiến tranh, công chúa bù nhìn bị mất nước,công chúa bị đưa đến địch quốc để hòa thân.

Một thân di hồn, bị một đạo ánh sáng màu vàng đưa đến nơi đây. Nàng lại trở thành người bị thế nhân lên án là công chúa bù nhìn, công chúa háo sắc. Mười ngày bị chồng ruồng bỏ?

Bù nhìn sao? Ta sẽ cho các ngươi biết bù nhìn cũng không phải là người dễ bị khi dễ , xem ta dùng ngân châm như thế nào làm đảo điên thiên hạ, cho các ngươi vạn kiếp bất phục.

Cùng đọc truyện ngôn tình ngược để tiếp tục tìm hiểu câu chuyện.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Tú Cầu Mèo

    Tên truyện: Tú Cầu Mèo

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Phức Mai

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tú Cầu Mèo của tác giả Phức Mai trên website đọc truyện online.
    Không thể nào! Con mèo mập này lại giúp hắn dắt tơ hồng,
    Nó giả trang thành tú cầu chui vào trong ngực hắn, để cho hắn trúng tuyển
    Hai năm trước hắn đã cứu một mỹ nhân nhưng không biết nguyên do nàng biến mất, lại làm cho hắn cảm thấy ngày nhớ đêm mong –
    tìm nàng, trong lúc vô tình hắn trở thành thương nhân bá chủ nơi đó,
    Hiện tại quỷ thần xui khiến biến nàng thành vị hôn thê, hắn cao hứng không thôi,
    Muốn hắn ở rể, không thành vấn đề! Hắn còn tự chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh,
    Dưới sản nghiệp đông đảo, người nào yêu người nào thì lấy đi, hắn không quan tâm,
    Đây tiền bạc chẳng qua chỉ  là vật tiêu khiển, không quản  người khác nói thế nào,
    Aiz, hắn mới không quan tâm đến tài sản, đều chỉ  là vật ngoài thân,
    Cha mẹ nàng nói thật có lỗi, dù họ cũng cảm thấy mắc nợ hắn
    Hiện tại hắn chỉ muốn thân thể của nàng điều dưỡng khỏe mạnh mau mau,
    Nếu không hắn động tay động chân với nàng như thế nào được. . . . . . 

    Lượt đọc: 4084
  • Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

    Tên truyện: Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Bình Quả Trùng Tử

    Nội dung:

    Khác với Vân Khuynh Thiên Khuyết, truyện xuyên không nữ cường nói về Bạch Lạc Tuyết là đích nữ của Bàng Gia gả cho Tấn vương làm vương phi,10 tháng mang thai đến ngày sinh lại bị sát hại bỏ mạng.Năm năm ân ái không sánh bằng ngôi vị hoàng đế, nhi tử chưa chào đời cùng bản thân nàng đã ở nơi hoàng tuyền.

    Trùng sinh lại Bàng Lạc Tuyết thề với trời,
    muốn những kẻ đã hại nàng phải trả giá gấp trăm nghìn lần, nàng đã hiểu được kiếp trước mình chỉ là vật thế thân cho một cái bẫy hoàng đế.Kiếp trước khi nhục nàng, kiếp này nàng giẫm đạp dưới chân.

    Thứ thiếp tâm cơ, lão thái thái tính tình cổ quái, chúng tỷ muội bắt nạt, nàng vui đùa trả lại.Nàng từng bước trù tính, cuộc đời này là do nàng quyết định, mời các bạn đón xem nàng sẽ trã thù như thế nào qua truyện Khuynh Thành Tiểu Độc Phi.

    Lượt đọc: 106001
  • Giày Thủy Tinh Nối Duyên

    Tên truyện: Giày Thủy Tinh Nối Duyên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngữ Lục

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Giày thủy tinh nối duyên của tác giả Ngữ Lục trên website đọc truyện online. Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - “Chúng ta kết hôn được không?” Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?…. … Lời tựa Đó là một cửa hàng bán đồ phục trang cao cấp nằm ở khu Đông. Chiều thứ Tư, những người tới xem đồ phần lớn là phụ nữ vừa có tiền lại vừa có thời gian. Tiếng chuông gió vang lên nhẹ nhàng, cửa kính được mở ra, một cô gái chừng hơn hai mươi tuổi bước vào. Cô gái có mái tóc bồng bềnh, bộ quần áo tuy đơn giản nhưng rất thời thượng, đôi giày cao gót hợp với vóc dáng thanh mảnh, giống như người mẫu trong một tạp chí nào đó vừa bước ra. Nhưng cô ấy trên khuôn mặt luôn nở nụ cười ấm áp, không hề mang nét lạnh lùng vô cảm của mấy cô người mẫu. Phụ nữ là phái đẹp, nhưng cái đẹp của cô gái ấy không làm người khác cảm thấy quá nhiều áp lực, trái lại, nó giống như một làn gió thoảng qua, đem đến cho người ta cảm giác thư thái nhẹ nhàng. “Thu Thần, sao hôm nay lại có thời gian rỗi tới đây vậy?”, người chủ cửa hàng ngồi ở sau quầy thu tiền vừa nhìn thấy cô liền mỉm cười hỏi han. “Hi, Julia, tớ tới thăm cậu đó!”, cô nhìn quanh cửa hàng một lượt, “Đúng là không tồi, cửa hàng của cậu càng ngày càng khang trang, buôn bán chắc là khá lắm”. “Chẳng phải cũng nhờ phúc của cậu sao?” Câu này không chỉ là lời nói khách sáo. Quả thực Thu Thần thường xuyên giới thiệu khách hàng tới đây. Hai người cũng là bạn bè thân thiết nhiều năm. “Hai đứa mình còn khách sáo thế sao? Tớ bảo này, hôm nay tớ tới là có việc cần cậu giúp đây.” “Giúp? Thật hiếm khi thấy cậu nhờ người khác giúp đỡ đấy. Được rồi, nói đi, tớ sẽ cố gắng hết sức.” Julia hai tay chống nạnh trêu chọc Thu Thần, hai má lúm đồng tiền đáng yêu trên khuôn mặt ửng hồng làm cô càng quyến rũ. “Là cậu nói đấy nhé!” Cô liền lấy trong túi xách tay một hộp danh thiếp, rồi rút ra một tấm đưa cho Julia: “Đây, tớ mới mở một cửa hàng, cậu quảng cáo giúp tớ được không?”. “Cậu mở cửa hàng? Mở khi nào?” Julia rất bất ngờ, nhận lấy tấm danh thiếp màu xanh thẫm, nhìn hai chữ màu bạc rất đơn giản trên đó: Quan Ngoại. “Ngày mai khai trương.” “Woa! Thật tuyệt! Cuối cùng cậu cũng thực hiện được ước mơ của mình rồi! Chúc mừng cậu!” Thu Thần không giấu nổi niềm vui trên khuôn mặt: “Cậu biết đấy, mình luôn muốn mở một quán rượu nhỏ, không cần lớn lắm, nhưng sẽ là nơi thật ấm áp. Bây giờ mình đã có đủ năng lực rồi, chỉ hy vọng giấc mộng này đủ dài…”. “Nhất định là được mà, tớ tin ở cậu”, Julia lật mặt sau của tấm danh thiếp. “Quán của cậu cách đây không xa! Được đấy! Lượng khách qua lại đây rất đông. Mai cậu khai trương, nhất định tớ sẽ tới ủng hộ. Còn nữa! Cậu để lại đây thêm ít danh thiếp để tớ còn giới thiệu cho khách hàng tới nữa!” “Cảm ơn cậu!” “Xin lỗi, kiểu áo này còn cỡ lớn hơn một chút không?”, một vị khách chen vào cuộc nói chuyện giữa hai người. “Có đấy. Em sẽ lấy cho chị ngay”, Julia vừa cười vừa nói. “Thu Thần, cậu chưa được đi đâu đấy! Để tớ tiếp khách xong sẽ nói chuyện tiếp về việc mở quán của cậu”, cô quay đầu lại nói với Thu Thần. ”Ừ, cậu cứ làm việc của mình đi.” Julia đi tiếp vị khách hàng vừa rồi, Thu Thần nhân lúc rỗi rãi liền nhìn cách bố trí đồ đạc trong cửa hàng. “Julia nhiệt tình giúp mình như thế, mình cũng nên mua cho cô ấy chút đồ chứ nhỉ?”, Thu Thần vừa nghĩ vừa đi dạo quanh. Cô bỗng chú ý tới một cảnh tượng không bình thường. Không, cũng không phải là kỳ lạ lắm. Có người đang xem giày nhưng lạ ở chỗ, đó là một người đàn ông đang xem giày nữ. Hơn nữa, đó không phải là một người đàn ông bình thường, anh ta siêu cao, cô nghĩ ít nhất anh ta cũng phải cao hơn một mét chín mươi. Chiếc sơ mi trắng làm nổi bật khuôn ngực rắn chắc, làn da sạm đen do cháy nắng, lại thêm mái tóc ngắn, nếu như không khoác trên mình bộ vest đáng giá thì người khác sẽ nghĩ ngay anh ta là một người lao động bình thường. Trong cửa hàng bán toàn đồ trang sức cao cấp cho nữ này, sự xuất hiện của một người đàn ông khoác trên mình bộ vest với vẻ mặt khá nghiêm trang thế này quả thực có phần kỳ lạ… Người đàn ông đó chau mày nhìn từng đôi giày nữ trên giá, rồi cầm một đôi cao gót nhỏ nhắn, màu đỏ lên ngắm nghía. Vẻ mặt chăm chú của anh ta đã khiến trái tim của Thu Thần rung động một cách kỳ lạ… Nhớ lại, hình như từ lúc bước vào cửa hàng cô đã thấy người đàn ông ở đó rồi. “Anh có cần giúp gì không?”, trước khi kịp nghĩ ra điều gì đó thì cô đã bước tới và nói. Anh ta quay đầu lại, trái tim Thu Thần bỗng loạn nhịp. Một khuôn mặt vuông vức đầy góc cạnh, đôi mắt quá lạnh lùng, đôi môi mỏng gần như mím chặt thật khó làm người ta có cảm giác gần gũi. Đứng trước mặt, ngẩng lên nhìn anh, Thu Thần càng cảm thấy mình nhỏ bé. “Nữ, mười tám tuổi, size 5, tặng nhân dịp sinh nhật. Tôi muốn một đôi giày phù hợp.” Thu Thần há miệng kinh ngạc, chưa bao giờ cô gặp người như thế này. Không, phải nói là chẳng có ai nói chuyện kiểu đấy cả! Giống như nhập các dữ kiện vào máy tính, sau đó yêu cầu một đáp án chính xác. Cô liền nhoẻn miệng cười. Anh ta chau mày nhìn nụ cười ngọt ngào của cô. Nhất định anh ta cảm thấy nụ cười của cô rất lạ lùng. Dáng vẻ của anh ta khiến người khác cảm thấy như đang nghe mệnh lệnh và phải nhanh chóng đưa ra câu trả lời. “Nếu là cô gái mười tám tuổi thì chắc sẽ không thích những mẫu có vẻ chín chắn như thế này…”, Thu Thần chỉ vào đôi giày cao gót mà anh ta đã cầm ở trên tay rất lâu. “À, phong cách ăn mặc của cô ấy như thế nào?” “Phong cách ăn mặc như thế nào?”, đôi mày của anh ta càng nhíu chặt. “Đúng vậy! Đi đôi giày như thế nào còn phải xem phong cách, màu sắc của trang phục, và cả cách trang điểm của ngày hôm đó như thế nào mà quyết định nữa!” “Tôi không biết.” Bây giờ anh ta không chỉ nhíu mày mà ngay cả đôi môi cũng mím chặt. Rõ ràng anh ta là người không quen với việc nói ra ba từ “Tôi không biết” đó. “Nếu thế thì không thể chọn được một đôi giày thích hợp rồi”, Thu Thần lắc đầu, nhẫn nại giải thích cho anh ta. “Tôi chỉ muốn tặng cô ấy một đôi giày nhân dịp sinh nhật thôi.” “Hay là thế này đi, chắc anh không ngại mua cho cô ấy một bộ quần áo, trang sức, các phụ kiện và thêm một đôi giày nữa chứ?” Thu Thần thầm nghĩ, tiện thể cũng giúp Julia bán được một số đồ, dù sao thì nhìn anh ta có vẻ là người rất có tiền. “Được”, lời nói của anh ta đầy quyết đoán, “Cô quyết định đi”. “Thế được rồi! Anh nói cho tôi vóc dáng, ngoại hình, cá tính và cách trang điểm của cô ấy, như thế tôi sẽ dễ lựa chọn hơn.” “Một mét năm mươi sáu, bốn mươi tám cân, hay thẹn, đơn giản, phóng khoáng”, anh ta chỉ dùng vài từ để miêu tả. Thu Thần giờ đã hiểu cách nói chuyện của anh ta là như thế, hiểu những gì mà anh ta muốn truyền đạt không phải là việc khó khăn đối với cô. “Được, tôi hiểu rồi. Anh đợi một chút.” Julia còn đang bận, vì thế Thu Thần tự mình đi chọn đồ giúp khách. Cô chọn bộ lễ phục bằng lụa trắng, vòng cổ và khuyên tai màu hồng phấn, túi xách nhỏ được kết bằng ngọc trai màu trắng tuyết, một đôi giày cao gót màu trắng có các đường viền màu hồng phấn. “Anh thấy thế nào?”, Thu Thần hỏi. Anh ta gật gật đầu. Tuy anh ta không nói nhưng Thu Thần nhìn thấy sự hài lòng trong đôi mắt ấy. Anh ta rút thẻ tín dụng trong túi ra trả, ngay cả giá tiền cũng không hỏi. Thu Thần tròn mắt ngạc nhiên, nhưng biểu hiện đó chỉ trong chớp mắt đã biến mất, cô nhận lấy tấm thẻ. Lại hiểu anh ta thêm chút ít. Nếu anh ta là ông chủ của một công ty nào đó thì chắc chắn sẽ nghiêm khắc nhưng lại rất tin tưởng nhân viên, ít khi nói lời khích lệ và không hay so đo tính toán! “Thu Thần, cảm ơn cậu đã tiếp khách giúp tớ!” Bây giờ Julia mới xong việc, cô nhận đồ và thẻ tín dụng trên tay Thu Thần, vừa phân loại các món đồ vừa tính toán. Ba mươi tư vạn tệ? Thu Thần nhìn số tiền trên máy thanh toán cũng thấy hoảng hốt. “Này, tính rẻ chút đi!”, cô nói với Julia. Rõ ràng biết mình làm thế có phần lanh chanh, nhưng Thu Thần không nhịn được mà nói giúp anh ta. “Bạn cậu à?”, Julia nhìn cô vẻ lạ lẫm. “À…”, Thu Thần không biết nói sao, “Cứ coi… là thế đi”, cô đành ậm ừ cho qua chuyện. “Thế thì giảm 20% vậy”, Julia vừa nghe nói đó là bạn của Thu Thần thì rất thẳng thắn giảm giá tới mức tối đa. “Tớ cầm đồ đi đưa cho anh ta nhé!”, Thu Thần cũng không rõ tại sao mà cô luôn muốn nói chuyện cùng anh chàng đó. “Này anh, xong rồi! Đây là thẻ của anh, còn đây là quần áo.” Kỳ lạ! Cô thấy tim mình đập mạnh hơn… Anh ta cầm lấy thẻ, ký tên rồi nhận mấy túi đồ khá đẹp đó. “Cô gái đó thật hạnh phúc!” Anh ta vừa quay người bước đi, Thu Thần liền mở lời. Anh ta dừng lại một chút và quay đầu lại nhìn cô. Mình muốn giữ anh ấy lại sao? Muốn tiếp tục nói chuyện với anh ấy? Suy nghĩ thoáng qua đó đến Thu Thần cũng không thể tin nổi. “Tôi nghĩ chắc đây là lần đầu anh mua quần áo và giày cho bạn gái phải không? Anh chu đáo thật, đích thân đi chọn quà sinh nhật, nhất định cô gái ấy rất đặc biệt. Là bạn gái của anh à?” Anh ta nghiêm mặt, không nói. Nhưng Thu Thần có thể nhìn thấy câu trả lời trong đôi mắt của anh ta rằng cô đã nói đúng. Trái tim cô, không biết tại sao lại chùng xuống. “Thẩm mỹ khá đấy, nhất định tôi sẽ ghé thăm cửa hàng của cô.” Giọng nói trầm ấm của anh ta đã đánh thức vẻ mặt thất thần của Thu Thần. Anh ta đang khen ngợi cô? Cô tin rằng hiếm khi anh ta khen người khác… “Cảm ơn anh. Nhưng đây không phải là cửa hàng của tôi, tôi chỉ tới đây thăm bạn, tiện thì giúp cô ấy chút thôi. À! Đúng rồi! Cửa hàng của tôi ngày mai sẽ khai trương, mời anh ghé qua.” Thu Thần đưa cho anh ta một tấm danh thiếp. Anh ta nhận lấy tấm danh thiếp, nhìn một chút, rồi rất cẩn thật nhét vào trong ví. Thái độ của anh ta làm cô cảm động, bởi cô có cảm giác anh ta không phải kiểu người dễ dàng để lộ cảm xúc của mình với người khác. Anh ta bước ra khỏi cửa hàng. Lần này Thu Thần không lên tiếng gọi lại nữa. Anh ta có tới cửa hàng của cô không? Có thể gặp lại anh ta lần nữa không? Thu Thần bắt đầu có cảm giác đợi chờ một người lần đầu tiên gặp mặt…

    Lượt đọc: 9528
  • Phù Quang

    Tên truyện: Phù Quang

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mạt Hồi

    Nội dung:

    Truyện Phù Quang, chuyện tình cảm đồng tính là trái với đạo lí luân thường không được xã hội và gia đình chấp nhận, cho dù họ có yêu nhau mãnh liệt đến mấy thì cũng không thể quyết định của mọi người nhìn họ với một con mắt khác.

    Năm đó họ yêu nhau mãnh liệt và nồng cháy nhưng không ngờ hắn là một kẻ hai mặt là một con người phản
    bội thậm chí hắn còn có thể dây dưa với một người phụ nữ khác trong khi hắn lại nói lời yêu tôi. Chia tay cũng được nhiều năm và duyên phận lại cho chúng tôi gặp nhau một lần nữa, ánh mắt đó khiến tôi si mê không còn nhớ những ngày tháng mà hắn đối xử tệ bạc với tôi.

    Hắn muốn quay lại với tôi, nói lời yêu thương hết sức chân thành, nhưng tôi biết rõ con người hắn thật chất hắn lại muốn đùa giỡn với tình cảm với tôi, xem tôi như một món hàng thích thì tới, không vui thì bỏ đi.

    Bên cạnh chiêu mộ truyện ngôn tình sắc thì Hương Vị Quê Hương – Bên Chàng Mãi Mãi cũng là một tác phẩm hay, mời các bạn cùng chiêu mộ.

    Lượt đọc: 10061
  • Tuyệt Sắc Quân Sư

    Tên truyện: Tuyệt Sắc Quân Sư

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Đông Phương Thiên Thủy

    Nội dung:

    Nàng, tròn mười lăm tuổi, trời xui đất khiến mà lưu lạc chốn quân doanh.

    Ngân châm trong tay, cải tử hoàn sinh, được xưng là thần y.

    Dưới thành Bình Dương bày trận phá địch, liền nổi danh thiên hạ.

    Vào triều đình, lưu lạc giang hồ, đâu mới là nơi nàng an thân?

    Ai mới là người đàn ông định mệnh của đời nàng?

    Khi nàng 5 tuổi, lúc sắp lâm chung, mẫu thân
    nhìn nàng mỉm cười, trao đoản kiếm một tấc cho nàng: “Con ngoan, mẹ thực xin lỗi con. Nếu tương lai con muốn báo thù thì cứ báo thù đi.”

    Nàng rưng rưng gật đầu, nỗi hận thấu xương ánh lên trong đáy mắt.

    Từ ngày ấy, thanh đoản kiếm này đã trở thành vật bất li thân của nàng. Mỗi đêm trăng tròn lại đâm vào nàng, nhuộm đầy máu tươi.

    Khi mười lăm tuổi, nàng tự tay dùng đoản kiếm đâm vào ngực nam nhân kia, cùng một vị trí. Giọng nói nàng lạnh lùng, tàn nhẫn hệt như quỷ dữ đến từ địa ngục: “Yên tâm, ngươi sẽ không chết, ta chỉ là cho ngươi nếm trải nỗi đau sống không bằng chết này một chút.”

    Nàng thích yên ổn, lại luôn gặp kiếp phiêu bạc. Cuộc sống đạm như gió thổi, phiêu tựa mây trôi, nhưng cũng không dừng lại.

    Thực ra, tận sâu trong thâm tâm nàng, dường như lưu luyến, tự tay mình không thể nắm lấy điều gì đó.

    Lần đầu gặp gỡ, hắn trêu đùa nàng, nàng lập tức chỉnh hắn, ngạo nghễ bỏ lại một câu: “Không có lợi hại nhất, chỉ có lợi hại hơn”, rồi cứ thế bước đi.

    Lượt đọc: 27102
  • Thái Tử Phi Thăng Chức Ký

    Tên truyện: Thái Tử Phi Thăng Chức Ký

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tiên Chanh

    Nội dung:

    Thái Tử Phi Thăng Chức Ký là truyện ngôn tình đưa bạn đến với một giả sử, nếu bạn là một chàng trai, một chàng trai rất bình thường thôi. Nhưng đến một ngày đẹp trời, không hiểu vì lý do gì mà bạn lại được du lịch đến địa phủ. Thần kì hơn, bạn vinh dự được hẳn Ti Mệnh Tinh Quân “cướp ngục”, đồng thời cho bạn một thân xác mới xem như trả ơn cho một việc nào đó mà bạn đã giúp từ đời thủa nào rồi! Thế là đùng một cái, bạn - một linh hồn “đàn ông” trong hai mươi mấy năm trời - trở thành một cô gái, mà lại còn là một phụ nữ đã có chồng, một Thái tử phi chính hiệu. Chỗ trước đây bằng phẳng đầy nam tính thì nay lại nhô ra thể hiện vẻ hấp dẫn nữ tính, cái gì trước đây hiển nhiên có bây giờ lại biến mất…

    Ai mà chẳng biết Thái tử Phi là nghề khó làm nhất trên đời

    Tóm lại, cái việc làm Thái tử Phi này thực sự không phải loại nghề nghiệp tốt đẹp gì, không tiền đồ, áp lực lớn, cạnh tranh khốc liệt... Điểm tốt duy nhất có lẽ chỉ là môi trường làm việc tốt, đến đâu cũng có thể dưỡng mắt bằng vô số người đẹp.

    Truyện mang đến những tình tiết đầy thú vị và hấp dẫn, những minh chứng cho những trùng hợp đầy éo le. Bên cạnh tình huống đầy hài hước và thú vị này thì bạn đọc có thể đến với những truyện ngôn tình hay và đặc sắc khác, điển hình như: Giao Dịch Đêm Đầu TiênCô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói.

    Lượt đọc: 88861
  • Ông Xã, Chúng Ta Xuyên Không

    Tên truyện: Ông Xã, Chúng Ta Xuyên Không

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Tôi có một giấc mộng

    Nội dung:

    Truyện Ông Xã, Chúng Ta Xuyên Không là một truyện mới khá hấp dẫn và thú vị, truyện vừa có những tình tiết vui lại xen lẫn những tình tiết buồn, vừa hóm hỉnh hài hước lại có chút suy ngẫm, vừa khiến người đọc muốn theo dõi lại muốn bước vào hòa mình vào truyện. Truyện xuyên không đầy sức hấp dẫn này sẽ tiếp diễn ra sao, mời bạn đón đọc truyện

    Một đôi vợ chồng thời hiện đại xuyên không thành con nít, cấm dục mười tám năm thì phải làm gì mà giết thời gian đây?

    Cô muốn học cầm kỳ thi họa, lại có hứng thú với thêu thùa, chú trọng đến việc phát dục của vóc dáng, khuôn mặt tuyệt đối không thể trang điểm qua loa, đương nhiên còn phải bớt chút thời gian đi nhìn lén tiểu JJ của ông xã.

    Sống một kiếp này, ngoại trừ việc vơ vét của cải, hắn cũng chỉ có sự chờ mong vào dáng vẻ của cô sau khi trưởng thành.

    Hãy xem hai vợ chồng bọn họ có thể làm gì sau khi có diện mạo mới, cùng với khoản thời gian thú vị tuyệt vời kia. Kính thỉnh chờ mong… Mời bạn theo dõi truyện, cùng tìm keiems đoạn kết và đón đọc những truyện khác hấp dẫn cùng thể loại như: Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn, Vương Phi Mười Ba Tuổi, Y Thủ Che Thiên,...

    Lượt đọc: 19310
  • Nhớ Mãi Không Quên

    Tên truyện: Nhớ Mãi Không Quên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện NHỚ MÃI KHÔNG QUÊN của tác giả Đông Bôn Tây Cố trên website đọc truyện online. Năm đó, cô và anh gặp thoáng qua. Năm đó, cô trở thành bạn gái anh. Năm đó, cô và anh sống xa nhau. Năm đó, cô và anh giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn. Năm đó, cô và anh lãng quên nhau nhưng cũng là một hạnh phúc. Năm đó, cô và anh chấp tử chi thủ, cùng tử giai lão [1] . . . . . Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn không vui. Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm vẫn ở đó, không đến cũng không đi. Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi. Người theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn ở trong tay người, không muốn cách xa. Hãy tựa vào vòng tay tôi, hoặc, hãy để cho tôi vào trái tim của người, lặng lẽ yêu thương nhau dù cho buồn hay vui.

    Lượt đọc: 24095
  • Cưng À, Đừng Vờ Đứng Đắn Nữa

    Tên truyện: Cưng À, Đừng Vờ Đứng Đắn Nữa

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Nguyễn Vi

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Cưng à, đừng vờ đứng đắn nữa của tác giả Nguyên Viện trên website đọc truyện online. Đồ Kiều Kiều vẫn biết mình rất đẹp. Từ nhỏ đến lớn cô luôn là một mỹ nhân, từ khi bắt đầu đi học, theo sau cô luôn có một đống người hâm mộ. Bọn họ yêu cô, cưng chiều cô, ngưỡng mộ cô, đối xử với cô như công chúa. Cô

    cũng hiểu đây là chuyện bình thường, ai bảo cô xinh đẹp làm gì? (    chị này tự kỷ không chịu nổi)

     

    Hơn nữa cô không chỉ có khí chất trời sinh, cũng luôn chú ý chăm sóc, từ khi lên trung học, mỗi ngày cô đều bỏ ra ít nhất ba giờ đồng hồ để chăm sóc bản thân.

    Đương nhiên, trừ bề ngoài xinh đẹp, làm phong phú nội tâm cũng rất quan trọng, bởi vậy, từ nhỏ đến lớn cô luôn là một học sinh giỏi nổi trội.

    Cô giỏi về bài vở, ngay cả thành tích thể dục cũng không tồi, nói cô là tài năng mười phần cũng không đủ. Đương nhiên, nếu muốn nói cô là mỹ nhân dung mạo học thức trăm phần trăm đều hoàn mỹ thì cô cũng nhận. Đẹp, không phải là cô sai, có khả năng, cũng không phải là lỗi của cô. Ai bảo cô trời sinh quá mức ưu tú, bởi vậy đối mặt với những ánh mắt ghen tị cô đều mỉm cười, cô biết những ánh mắt này đều là tiếng gào thét của những người thất bại.

     

    Cô thông cảm với họ, nhưng mà, cô càng cười đắc ý.

     

    Cuộc đời cô thuận buồm xuôi gió, đường học hành như trải thảm đỏ, dễ dàng học thẳng lên cao, trở về cố hương của mình! Trấn nhỏ Hoa Đào, đương nhiên lên làm trưởng trấn.

     

    Trong lúc đảm nhiệm chức vị trưởng trấn, cô liên tiếp mở rộng chính sách, đẩy mạnh chiến dịch du lịch mùa hoa đào. Tháng ba hàng năm hoa đào nở rực rỡ lãng mạn, rất nhiều du khách đến trấn nhỏ này, thưởng thức hoa đào.

     

    Cô cũng muốn trồng hoa đào, bán bánh, những món ăn linh tinh lặt vặt làm từ hoa đào, làm sản phẩm của trấn nhỏ trở nên nổi tiếng cũng vì danh tiếng của trấn nhỏ.

     

    Cô là người hiện đại tiêu chuẩn hướng tới cuộc sống thoải mái vui vẻ, duy trì sự chất phát của trấn nhỏ, thay trấn nhỏ vạch ra nhiều kế hoạch có lợi cùng phát triển du lịch.

     

    Ở trong tay cô, trấn nhỏ Hoa Đào không chỉ trở nên phồn vinh, người dân trong trấn đều có việc làm, kiếm được tiền, làm cho cô trở thành trưởng trấn được người dân kính yêu nhất.

     

    Cô biết, nếu không có gì ngoài ý muốn, trừ khi cô chủ động từ chức, bằng không vị trí trưởng trấn này cô có thể ngồi cả đời cũng không sợ ai cướp mất. Ai bảo cô ưu tú có khả năng như vậy? Đồ Kiều Kiều lại tán thưởng chính mình. Nhưng mà, gần đây cô phát hiện bản thân mình sắp gặp nguy hiểm, rất nguy hiểm.

     

    Đúng rồi! Cô đã hai mươi tám tuổi.

     

    Đương nhiên, con người nhất định sẽ già, cô có tự tin cho dù cô tám mươi hai tuổi cũng là một bà lão xinh đẹp nhất. Bởi vậy, cô không sợ già.

     

    Qua trọng là, cô hai mươi tám tuổi, nhưng mà, cô không có bạn trai.

     

    Lúc cô phát hiện sự thật này, cô rất sốc.

     

    Cô, Đồ Kiều Kiều trời sinh xinh đẹp, cho tới bây giờ người hâm mộ vẫn đi theo một đống phía sau, bạn trai đương nhiên cô từng quen, hơn nữa lại quen không ít.

     

    Chẳng qua là, trước mắt, bây giờ cô không có đàn ông.

     

    Tính toán lại, lần cuối cùng chia tay bạn trai là một năm trước. Hay nói cách khác, một năm nay cô đã không có đàn ông.

     

    À, điều này nhất định phải xem lại một chút, lời chia tay là do cô nói, đương nhiên chỉ có Đồ Kiều Kiều cô đá người ta, ai dám đá cô nào? Về phần nguyên nhân chia tay, là do cô quá bận lo cho trấn nhỏ, bạn trai trước rất “lô”, vẫn muốn cô gả cho hắn, ở nhà làm vợ ngoan mẹ hiền, đừng làm cái gì trưởng trấn nhàm chán nữa, nói cái gì mà hắn sẽ nuôi cô, để cô làm phu nhân muốn gì có nấy gì gì đó.

     

    Mà cô ghét nhất chính là loại người ông “lô” này, nói sao Đồ Kiều Kiều cô cũng không thiếu người nuôi, cái loại đàn ông gia trưởng này vừa hay đạp trúng tử huyện của cô.

     

    Cô lập tức đá hắn, vẫy vẫy ống tay áo, một chút cũng không lưu luyến.

     

    Mà ở trấn nhỏ, đàn ông tuy rằng không ít, nhưng những người đàn ông này đều không có hứng thú với cô. Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bọn họ hiểu quá rõ cô gái này.

     

    Mà cô cũng chẳng có hứng thú với đàn ông trong trấn, ai bảo từ nhỏ đã chơi với nhau, còn thấy qua con gà nhỏ nam “tính” của bọn họ?

     

    Hừ! Một chút mỹ cảm cũng không có.

     

    Nhưng mà bây giờ đã không còn quan trọng, quan trọng là cô đã hai mươi tám, mà từ nhỏ cô đã có mục tiêu, trước ba mươi tuổi phải gả được ra ngoài!

     

    Nếu sau ba mươi vẫn tìm không ra người đàn ông nào nhìn thuận mắt, cho dù không lập gia đình, cả đời nói chuyện yêu đương cũng không sao. Nhưng mà dù sao cũng phải tính toán, có thể gả đi vẫn tốt nhất. Hỏi vì sao cô muốn gả? Ừ! Câu hỏi này rất hay. Ngẫm lại, cô đẹp như vậy, phụ nữ ghen tị cô nhiều như vậy, nếu cô không tìm được người đàn ông tốt rồi gả đi, những người phụ nữ ghen tị cô nhất định sẽ cười nhạo cô.

     

    Ừm, cô tuyệt đối không chịu nổi!

     

    Nói cô nông cạn cũng tốt, sĩ diện cũng thế, phải luôn tạo cơ hội cho bản thân mình, về phần sau ba mươi tuổi vẫn không thể đạt được mục đích, vậy thì tính sau!

     

    Cô cũng không cưỡng cầu, bị cười thì đã bị cười, dù sao cô cũng có thể mỉm cười lại, cũng có thể làm cho họ khóc chạy về nhà, tình huống này tốt nhất có thể tránh liền tránh.

     

    Phụ nữ tội gì phải làm khó nhau? Cô thật sự không muốn thương hại đám chó nhà có tang này.

     

    Cho nên, cô tuyệt đối phải tìm được người đàn ông tốt.

     

    Cô muốn yêu!

     

    Lượt đọc: 38357
Like Us on Facebook:
X