Vườn Cúc Mùa Thu

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Truyện Vườn Cúc Mùa Thu là một truyện mới được giới thiệu đến với độc giả trên trang đọc truyện online, truyện là truyện tình yêu nhưng cũng phảng phất hương vị của cuộc sống, là lời tâm sự rất nhẹ nhàng. Một truyện ngôn tình đầy những xúc cảm chạm đến lòng người đọc, làm người đọc không khỏi cảm thấy bị cuốn vào.

Văn học Nhật Bản từ
xưa đến nay rất phong phú về thể loại. Truyện ngắn, tiểu thuyết, tuỳ bút, nhật ký, thơ, sân khấu… nẩy nở liên tục. Và thể loại nào cũng có những thành tựu tuyệt đẹp, xứng danh kiệt tác. Truyện ngắn là một thể loại xuất hiện rất sớm trong văn học Nhật. Nhiều truyện ngắn xuất sắc đã được viết cách đây gần một ngàn năm như có thể thấy qua tập sách Tsutsumi Chunagon Monogatari (Đê trung nạp ngôn vật ngữ), một trong những truyện ngắn đầu tiên mang tính hiện đại của thế giới.

“Vườn cúc mùa thu” tuyển dịch 25 truyện ngắn của mười hai tác giả, hầu hết là những cây bút lừng danh hiện đại ngoại trừ Ueda Akinari thuộc thế kỷ mười tám. Có một ngoại lệ khác nữa là trường hợp Koizumi Yakumo, chính ra không phải là nhà văn Nhật thuần tuý. Trong mười hai tác giả được giới thiệu tuy chỉ có hai nữ sĩ nhưng cũng cho thấy vai trò quan trọng của dòng văn học nữ lưu bất tuyệt ở xứ sở hoa anh đào. Họ như là ánh trăng tiếp nối từ những vầng nguyệt Murasaki, Sei Shonagon, Sarashina…

25 truyện ở đây không tập hợp theo một chủ đề nhất định nào. Phong cách của tuyển tập này được trình bày thẳng thắn như sau : “Tuyển tập này thu góp những tác phẩm đã tạo được xúc động hay ấn tượng mạnh cho bản thân người dịch, khiến chúng tôi muốn chia sẻ với người đọc trong tình cảm: “ăn được miếng bánh ngon thì muốn bẻ một miếng cho người bên cạnh hy vọng người ấy cũng sẽ thích như mình”.

Ai chẳng thích được chia sẻ như vậy, phải không? Một tác phẩm lý thú, tinh tế bao giờ cũng là một dưỡng chất trần gian truyện vời. Và ta hân hoan đón nhận món quà cùng với tấm lòng sẻ chia kia với niềm biết ơn. Tập sách này giới thiệu vườn cúc xứ người với tình cảm của hương tâm – nó đang tìm đến với các bạn cũng như các bạn thường tìm đến thế giới của tình yêu và cái đẹp.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Cô và anh mãi cứ như thế này sao? Truyện ngôn tình này sẽ nói cho bạn biết, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm, Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta, Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh,...
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên

    Tên truyện: Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Huyền Ẩn

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Chuyện cũ của Lịch Xuyên của tác giả Huyền Ẩn trên website đọc truyện online.
    Có một loại tình yêu là vì chia lìa. Sáu năm trước, bạn trai Lịch Xuyên đi không từ giã, từ đó về sau Tiểu Thu vẫn làm tù nhân của tình yêu, cô không rõ vì sao tình yêu sâu đậm như vậy, trong một đêm lại tựa như hoàng hạc. 
    Bí ẩn vì
    sao Lịch Xuyên bỏ Tiểu Thu mà đi, cắn nuốt trái tim của Tiểu Thu, lại một lần nữa gặp gỡ bất ngờ, Tiểu Thu bồi hồi trước việc tiến lùi. Đối mặt một người đàn ông vô cùng tốt nhẫn nhịn không nói, Tiểu Thu bỗng nhiên hiểu được hạnh phúc cho tới bây giờ cũng không phải dễ như trở bàn tay, không trọn vẹn và hoàn mỹ luôn đi theo nhau như hình với bóng. 
    Tiểu Đồng nói “Chỉ có một mình anh ta, mỗi lần đều boa rất nhiều. Cho nên tụi mình cũng vui vẻ phục vụ cho anh ta. Vừa thấy anh ta đến, chỉ cần đi ra được, bình thường tụi mình đều đi qua hỏi xem anh ta cần gì, sau đó bưng cà phê tới cho anh ta.” 
    “Vì sao? Chỗ này không phải mỗi người đều tự xếp hàng mua cà phê sao?” 
    “Chân anh ta không tiện lắm.” 
    “À”
     lúc này tôi mới chú ý cạnh bàn anh ta có một cây gậy chống màu đen. Nhưng cả người anh ta hoàn toàn không khác gì người bình thường. 
    “Sao lại không tiện?” 
    tôi lại hỏi. 
    “Cũng không phải thật không tiện, chỉ là đùi phải có tật mà thôi.” 
    “Có lẽ là thương tích tạm thời.” 
    tôi nói. 
    “Không phải. Xe anh ta dừng ở chỗ cho người tàn tật. Xe xịn SUV.” 
    “Đừng lo, em không phải người đầu tiên làm đổ cà phê lên người anh ta. Yên tâm đi, tụi anh sẽ không nói cho ông chủ. Chỉ có điều, lần sau thấy trai đẹp phải bình tĩnh.” 
    Sau đó anh ta cúi đầu lại, hơi hơi nói giỡn nói 
    “Khuyên một câu, nghe hay không tùy em: tuyệt đối đừng lãng phí thời gian cho anh ta. Anh ta cũng không thèm liếc mắt nhìn người khác một cái đâu.”

    Lượt đọc: 23268
  • Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

    Tên truyện: Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Bó hoa cúc tây cuối cùng của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu trên website đọc truyện online. Khoảng cách giữa linh hồn và thể xác ngỡ là rành mạch nhưng cũng rất mong manh. Cô đã từng cho rằng thể xác chỉ là những phút giây thăng hoa ngắn ngủi, dễ bùng cháy và cũng dễ lụi tàn nhưng giống như trò chơi xúc xắc của số phận cô cứ trôi để cuối cùng nhận ra rằng trong cuộc chơi này, cô đã thua nhưng không phải với người khác mà với chính bản thân mình… Bọn họ giống như là thuốc phiện của nhau, khi không dùng đến thì còn nguyên, có lẽ có thể bảo dưỡng đến suốt đời, nhưng một khi đã chạm đến, hay là do hai bên cùng hoang phí trong những giây phút thăng hoa mà…đến một ngày nào đó khi thuốc phiện đã không còn… cả anh và cô đều hụt hẫng, không ai biết được ngày mai sẽ ra sao ? Bởi quan hệ giữa người với người một khi đã chạm đến thể xác thì đã không còn là chuyện đơn giản….

    Lượt đọc: 6290
  • Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường

    Tên truyện: Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thiên Thảo

    Nội dung:

    Truyện Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường, câu chuyện tình cảm hài hước và đầy kịch tính giữa một anh chàng tính tình kì quái lạ lùng khó hiểu và một cô nàng tự cho mình là người rất xui xẻo trong tất cả mọi chuyện.

    Cô sinh trong một gia đình bình thường nhưng sao mọi thứ xui xẻo đều đổ trên người cô, không lúc nào mà không gặp xui
    xẻo. Cho tới một ngày không còn gì tệ hơn đó chính là đụng phải một anh chàng kì quái khó hiểu, không hiểu sao mỗi lần hắn muốn làm gì thì đều kéo cô đi chung mua sắm cho cô các thứ.

    Hắn mua cho cô một viên pha lê, với cô pha lê là để trừ tà những kẻ như hắn thì mới đúng. Thật ra hắn muốn gì tại sao không phải người khác mà là cô, phải chăng một trận tai ương sắp đổ xuống đầu cô.

    Mời các bạn cùng theo dõi truyện ngôn tình mới của tác giả Thiên Thảo.

    Lượt đọc: 17781
  • Hoàng Hậu Sát Thủ

    Tên truyện: Hoàng Hậu Sát Thủ

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: akari

    Nội dung:

    Hoàng Hậu Sát Thủ là một trong những truyện xuyên không kể về cô gái trên đường đến bệnh viện vì có ca mổ khẩn cấp. Nhưng gặp phải chiếc xe tải lạc tay lái. Khi mở mắt tỉnh dậy thì trở thành hoàng hậu dương triều. Cái cậu nhóc đáng yêu này lại tự nhận là phu quân của nàng. Nàng chí ít đã đến tuổi 30, sao lại có thể lấy tướng công 16 tuổi này. Hắn dù nhỏ tuổi nhưng nói sao cũng là vua của một quốc gia. Ấy vậy mà nàng vẫn cứ coi hắn là trẻ con, mà trẻ con thì sao có thể thống trị được thiên hạ.

    Cậu nhóc đáng yêu này tức giận khi bị nàng xem thường, cậu sẽ cho nàng mở tầm nhìn bằng chính những hành động đầy uy lực mà theo nàng là cậu không thể nào làm được.

    ***

    Từ khi biết mình là hoàng hậu đương triều, Thiên Nhạc mừng rơi nước mắt vì cảm thấy mình thật may mắn. Sống 30 năm trong bộ dạng chẳng thể lọt mắt chính mình, mà nay nàng trở nên một mỹ nhân tuyệt sắc. Chăm chỉ học tập cố gắng thế nhưng dù là bác sĩ ngoại khoa giỏi vẫn bị chèn ép từ cấp trên, nay lại là hoàng hậu đương triều nắm trong tay hậu cung, dưới một nhưng trên vạn người.

    Dò hỏi từ hai tiểu nha đầu, nàng mới biết rằng tướng công của nàng chỉ mới 16 tuổi. Cứ tưởng sẽ gặp một soái ca đẹp lung linh kia chứ, thế nhưng tướng công nàng lại là một đứa trẻ con. Tuy hiện giờ trong thân xác tiểu cô nương 16 tuổi nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác như dụ dỗ trẻ vị thành niên.

    ***

    Một câu chuyện hài hước về cô gái cưới phải vị tướng công trẻ tuổi, những tình tiết phía sau hứa hẹn sẽ đem lại những tình huống gây cười đầy thú vị cho độc giả. Bên cạnh đó, Vương Phi Áp Đảo Vương GiaThần Tiên Cũng Có Giang Hồ là hai truyện online hay mà độc giả có thể chiêm nghiệm và khám phá.

    Lượt đọc: 54018
  • Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

    Tên truyện: Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Dung Cửu Ngôn

    Nội dung:

    Truyện Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc là một trong những tác phẩm ngôn tình hay nhất của tác giả Dung Cửu ngôn.
    Đây là câu chuyện kể về một thuần ngốc bị bắt phải phục tùng yêu nghiệt.
    Trong thế giới của Tô Nhan ngoài trừ các trò vui chơi giải thì quan trọng nhất vẫn chính là tình yêu giành cho việc ngao du thế giới.
    Tình yêu ư! Tất cả chẳng qua
    cũng chỉ là mây bay. Có thời gian nói chuyện yêu đương thì không bằng nhìn xem mọi thứ xung quanh xem là cái gì nha .
    Tục ngữ nói : Đầu khả đoạn, huyết khả lưu. Máy tính nhà cô tuyệt đối không thể mất.
    Hứa yêu nghiệt, thằng nhãi rất đáng giận. Thế nhưng lại dùng máy tính của cô để uy hiếp.
    Ô ô ~~~~(>_<)~~~~  Cô đưa máy tính đến.
    Cô nghĩ rằng chuyện tình hạnh phúc nhất đại khái ở bên anh, cô còn không biết thời điểm tình yêu bắt đầu nhưng lại gặp được một người như anh.
    Anh toàn tâm toàn ý chờ đợi cô lớn lên, không vội vàng nóng nảy, kiên nhẫn chỉ dẫn, làm cho dụng tâm của cô chẫm rãi thay đổi dần dần thấu hiểu được.
    Đối với khuyết điểm của cô anh không thể nề hà lại không chút do dự lựa chọn bao dung.
    Dung túng cho tính bốc đồng trẻ còn cùng những trò đùa dai của cô, đem cô để ở trong lòng yêu thương.
    Ở trước mặt anh cô có thể không cần ngụy trang, an tâm làm một con người chân thực nhất với chính bản thân mình.
    Tô Nhan là một cô gái hạnh phúc bởi vì đời này cô gặp được một Hứa Triết Quân như vậy.

    Lượt đọc: 21964
  • Anh Xin Đầu Hàng

    Tên truyện: Anh Xin Đầu Hàng

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mạc Nhan

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Anh Xin Đầu Hàng của tác giả Mạc Nhan trên website đọc truyện online. Giang Chấn Vũ và An Mật Nhi tình cờ gặp nhau trong một nhà hàng và cô đã ―đánh sét anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thật ra lần đó cô ăn mặc trang điểm đẹp đẽ để đóng vai cô bạn gái hờ của anh bạn Sammy bị gay. Sau đó hai người gặp lại nhưng cô rất khác nam tính và hung dữ , cả hai chẳng nhận ra nhau, sau này choảng nhau một trận cô mới nhận ra anh. Đoạn giới thiệu: Cô nàng tomboy đáng ghét! Giang Chấn Vũ bực bội ra quyết tâm, cho dù An Mật Nhi là nhiếp ảnh gia nổi tiếng tầm cỡ thế nào đi chăng nữa, anh cũng không hợp tác với cô ta! Ai dạy cô ta đánh anh, còn mắng xối xả vào mặt anh, chưa hết, cô ta còn đuổi anh ra khỏi phòng làm việc! Anh nổi tiếng với danh hiệu ―cầu thủ vàng, không việc gì phải dây vào loại con gái đáng ghét đó, cô ta chính là một con hổ cái đích thực, không giống con gái chút nào cả. Con gái phải trang điểm, nói năng nhỏ nhẹ, ứng xử dịu dàng, phải giống như mẫu bạn gái lý tưởng mà anh tình cờ gặp mặt cách đây một năm. Chậc chậc chậc, con cọp cái này nhìn lướt qua đã thấy không đạt tiêu chuẩn làm bạn gái của anh. Thật tội nghiệp cho cô nàng! Ha ha ha! An Mật Nhi bật cười vì đã bắt nạt được tên kia. Một năm trước, như là định mệnh hay một trò tiêu khiển của Thượng đế. Chính cô cũng không ngờ được rằng mình lại ăn mặc sếch xì và làm điên đảo thần đồng bóng đá Giang Chấn Vũ, khiến chàng ta bị mũi tên của thần Cupid bắn trúng, và để lại cho anh chàng một ―ấn tượng khó phai. Nhưng cô còn đang nghĩ xem có nên yêu anh chàng hay không. Cô là một người đam mê công việc và trước mắt phải bắt anh ta ngoan ngoãn làm người mẫu cho album ảnh của cô.

    Lượt đọc: 16746
  • Nhớ Mãi Không Muốn Quên

    Tên truyện: Nhớ Mãi Không Muốn Quên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Nhớ Mãi Không Muốn Quên của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo trên website đọc truyện online. “Thách thức lớn nhất trong cuộc đời này là gì?” “Tiếng Anh cấp 4, tớ thi bốn lần mới qua.” “Chí hướng của cậu có thể cao hơn một chút… chăm chỉ hơn một chút không, độc giả của báo tớ đều là học sinh, phải chú ý đến sự ảnh hưởng chứ.” “Tiếng Anh cấp 6, phòng thi cũng chưa dám vào…” Vì vậy sự nhẫn nại của người trước mặt, kết thúc ở trong tâm tình oán giận sâu sắc của Tư Niệm đối với tiếng Anh cấp 6 đại học: “Tư Niệm, cậu cản trở tớ đúng không? Cẩn thận tớ o ép cậu.” “… Tớ muốn bày tỏ, cho dù tiếng Anh không tốt cũng chẳng sao cả, có rất nhiều con đường kiếm tiền.” Tư Niệm ngồi xổm trước kệ tivi, cố gắng mở đĩa CD. Cái con bé Thẩm Úy Giác gần đây trở thành người say mê đĩa CD, thực sự không có người chia sẻ liền mua đầu DVD tặng cô, mỗi tuần copy ra đĩa rồi gửi tặng cô, cố gắng khiến cô cũng “phát sốt” (chơi chữ của từ say mê). Đáng tiếc đối với cô mà nói, hình ảnh rõ nét hơn DVD thì cũng chỉ là rõ nét hơn mà thôi… Lưu Hạ cuối cùng nhận thua, đổi một câu hỏi khác: “Tại sao muốn gọi là “Tùy Tiện Phóng Hỏa”.” Tư Niệm nhìn cô ấy: “Không được cười tớ thương tiếc cảnh đẹp… Trước đây viết nhật kí đã từng viết một câu “Chẳng qua khách qua đường vội vã, hà tất tùy tiện phóng hỏa”, cảm thấy rất có cảm xúc, lúc đặt tên nhớ ra nên đã dùng nó.” “Sao bỗng nhiên cậu nhớ đến viết tiểu thuyết chứ?” Vì sao ư? Thực ra nguyên nhân lúc bắt đầu rất đơn giản. “Ban đầu chỉ là muốn viết một người, kết cục của tớ và anh ấy không được coi là đẹp đẽ, muốn được ngọt ngào trong tiểu thuyết một lần.” Lưu Hạ cười giả: “Mối tình đầu hả?” Tư Niệm không dám đắc tội cô ấy, chỉ đành nói: “Là mối tình đầu, cũng là yêu qua mạng, lúc đó mới lớp 9, cũng coi như là yêu sớm danh tiếng đúng với thực tế. Vỗn cũng không nhớ ra nữa, nhưng hai năm nay thỉnh thoảng thường có thể thấy được tin tức của anh ấy nên tình cảm tuôn trào,” Cô nói xong cảm thấy không an toàn nên lập tức thêm một câu, “không được phép hỏi là ai…” “Yêu qua mạng? Đã từng gặp nhau chưa?” “Cho đến lúc chia tay cũng chưa gặp nhau, cũng không đúng, tớ đã nhìn thấy anh ấy nhưng anh ấy chưa từng thấy tớ,” Tư Niệm nhe răng cười, “Lúc ấy mang niềng răng, rất xấu xí, còn phải gặp người mình thích, sao có thể chứ. Chỉ là nói chuyện qua màn hình, viết thư các kiểu thôi.” Khi đó ôm ấp tình cảm thiếu nữ, mỗi lần đều sẽ viết tên hai người ở phần cuối: Tư Niệm Trình Thần. Tư Niệm Trình Thần, nhớ mong sâu nặng. (Tư Niệm, Trình Thần là tên của nam nữ chính đồng thời cũng đồng âm với nhớ mong sâu nặng) “Sao lại chia tay?” “Còn có thể chia tay như nào nữa? Bị mẹ tớ phát hiện, cắt mạng cắt điện thoại cấm túc, tớ “bị biến mất””, tai họa ngầm của yêu sớm đương nhiên là lực cản của phụ huynh mà…. Cô thổn thức, nói một lời mang tính tổng kết, “Đợi đến qua một năm gỡ bỏ lệnh cấm thì cũng không thể tìm được anh ấy nữa.” “Hiểu rồi,” Lưu Hạ gật đầu, “chính là anh ta cảm thấy mình bị đá một cách vô tình, cậu không chỉ thất tình mà còn phải chịu tiếng xấu cho người khác, cô nàng đáng thương,” Lưu Hạ nghĩ nghĩ, bỗng nhiên phát hiện câu hỏi chệch đường ray, “Vậy thì có liên quan gì đến tác phẩm phóng hỏa chứ?” Cô đổ hết nước đầu của ấm trà, không nói năng gì. “Sẽ không cẩu huyết như vậy chứ?” Lưu Hạ liên hệ tới bối cảnh của tiểu thuyết, lập tức hiểu ra, “Nhiều năm sau cậu phát hiện ra tình đầu của cậu, người cùng cậu yêu sớm, yêu qua mạng đã vào giới showbiz? ! Nghệ sĩ?’ Sớm biết thì đã không thành thật nói rồi… Tư Niệm hàm hồ nói: “Đầu tiên làm diễn viên, sau đó làm đạo diễn.” Mọi chuyện đều khó dự liệu, bản thân là người tốt nghiệp khoa luật, bây giờ cũng đã làm biên kịch… Sau khi liên tiếp truy hỏi, Lưu Hạ lập tức ôm lấy cánh tay Tự Niệm: “Nói cho tớ là ai, nếu cậu không nói tớ liền nhảy xuống từ ban công, quá tò mò rồi, tớ muốn chuyển ngành làm phóng viên giải trí!” “…Cậu nhảy đi.” “Hai người đã gặp nhau chưa? Cậu là biên kịch lại là người quay quảng cáo, hai ngành nghề nhiều phương diện tiếp xúc với đạo diễn nha.” “Chưa,” Cô thở dài một hơi, “Thế giới nào có nhỏ như cậu tưởng tượng chứ.” Kết quả một cuộc phỏng vấn tốt đẹp bị sự hóng hớt tò mò phá hủy hoàn toàn. Cô nói hết nước hết cái mới tiễn được Lưu Hạ đi, mới nghĩ ra chiều hôm nay cô phải tới công ty họp, công ty chế tác muốn đề cử đạo diễn quay phim. Không ngờ tới lúc vào công ty, một nhóm các cô gái đang vây bên ngoài phòng họp, co đầu rụt cổ thấp giọng nói chuyện. Cô đi qua vỗ vỗ bàn lễ tân: “Xem cái gì đấy? không bình tĩnh như thế, công ty không phải hôm nào cũng có người nổi tiếng đến sao hả?” “Chị Miss, đây là đạo diễn còn đẹp trai hơn người nổi tiếng, đạo diễn của “Tình Mê”. Bộ phim ấy khiến em khóc chết mất thôi, đến mẹ em cũng khóc thảm thiết, lúc đó còn tường rằng đạo diễn này chắc chắn là một phụ nữ, có thể quay phim tình cảm tuyệt như vậy, nhưng không ngờ được lại là một người đàn ông, lại còn là anh đẹp trai hào hoa phong nhã ngọc thụ lâm phong ánh mắt mang điện…” Trình Thần?! Cô đang muốn đẩy đám người để đi vào liền hoàn toàn ngơ ngẩn. “Tình Mê” hot nhiều như thế nào? Thì Trình Thần nổi tiếng nhiều như thế, đây cũng là nguyên nhân cô không dám nói với Lưu Hạ. Hai năm nay Tư Niệm có vô số cơ hội hợp tác với anh, nhưng đều viện vô số cớ lấy lệ, nhưng không ngờ quay một cái quảng cáo nhỏ cũng có thể đụng nhau.” Thực ra chuyện ban đầu đặt ở hiện tại thì chỉ là chuyện nhỏ như con sâu cái kiến thôi. Thế nhưng bỗng nhiên khiến cô và anh gặp mặt, nói : hi, em là Tư Niệm, mối tình đầu anh chưa từng gặp, còn đá anh nữa. … Hãy cứ thôi đi vậy. Cô lấy điện thoại đi tới hành lang, gọi điện thoại cho Thẩm Úy Giác. “Ôi trời, sao bỗng nhiên tìm tớ thế?” Thẩm Úy Giác cười khanh khách, “Tớ đang ghi hình, nói nhanh nói nhanh đi.” Tư Niệm thanh thanh cổ họng: “Cậu cảm thấy nhiều năm nay tớ… không thay đổi giọng nói chứ?” “… Chắc là không.” “Giọng của tới trong điện thoại và giọng bên ngoài có sự khác nhau không?” “Chắc chắn là có,” Thẩm Úy Giác lẩm bẩm, “Tuy nhiên cũng không khác là bao. Có phải cậu làm sai chuyện gì không hả, hỏi mấy chuyện chẳng có tý hay ho gì, tớ không nói với cậu nữa, boss đang ở đây.” Điện thoại nhanh chóng bị cúp, cô đấu tranh đúng mười phút, quyết định giả chết đến cùng. Dù sao thói hư tật xấu của công ty nước ngoài chính là người khác chỉ biết cô tên là Miss, quen hơn một chút thì gọi cô là Tiểu M… Chẳng có ai để ý đến tên tiếng Trung của cô… Cô không ngừng xây dựng tâm lý cho mình, hít thở sâu rồi trực tiếp đi vào phòng họp. Bởi vì trên đường bị trì hoãn cộng thêm sự dây dưa ban nãy ở ngoài cửa, lúc này đây đã bước vào giai đoạn giảng giải kịch bản gốc rồi. Trước mặt tất cả mọi người đều đặt một tập kịch bản gốc, người sản xuất đang cầm bút laser giảng giải cho mọi người. Tư Niệm lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống. Trình Thần ngồi chếch cô. Rèm cửa sổ chặn ánh mặt trời, bởi vì không bật đèn nên cả phòng họp chỉ còn lại ánh sáng trắng của máy chiếu lóe lên, lặng lẽ biến đổi trên khuôn mặt anh. Không hề thay đổi, ngoại trừ thêm một cặp kính thì không có bất cứ thay đổi nào. Tư Niệm nhìn sườn mặt của anh, nhất thời không di chuyển ánh mắt, Trình Thần giống như có sự phát hiện bỗng nhiên quay đầu lại nhìn cô. Ánh mắt giao thoa lướt qua, may mà ở chỗ tối che lấp đi sự xấu hổ của cô. Mùa hè năm lớp 9 khi lần đầu tiên mở webcam nhìn anh cũng là tâm tình thấp thỏm như vậy. Hình ảnh không được coi là quá rõ nét nhưng lại khiến cho tim đập nhanh kịch liệt, cái nhìn đầu tiên đó là kinh ngạc, sau đó không biết nên khóc hay nên cười, một lúc lâu sau mới nâng cằm lên, nghiêm túc ngắm nhìn người trong màn hình. Giảng giải kịch bản gốc kết thúc rất nhanh, có người kéo rèm cửa sổ ra. Trong căn phòng tràn ngập ánh nắng, người sản xuất cười cười chỉ người bên cạnh: “Đây là đạo diễn lần này của chúng ta, Trình Thần, chính là đạo diễn của bộ phim truyền hình “Tình Mê”, lịch trình tôi phải mất rất nhiều công sức mới định được. ” Trình Thần hơi xoay người lại gật đầu với cô. Cũng may đã nghĩ được cớ. Cô thanh thanh cổ họng, dồn sức ho mấy tiếng, nén giọng nói với người bên cạnh: “Mấy ngày nay cổ họng mình không tốt, cậu nói hộ mình đi.” Vậy là cả cuộc họp cô chỉ làm hai việc đó là cười và ho. Không biết vì sao, anh cứ thỉnh thoảng lại nhìn cô. Chắc là không có vấn đề chứ. Chột dạ, chắc chắn là chột dạ. Tư Niệm tiện tay lật kịch bản quay phim gốc, cố gắng khiến bản thân mình không hề quan tâm đến. Nhưng không ngờ tới đang lúc thảo luật sôi nổi, Trình Thần từ đầu đến cuối không hề mở miệng bỗng nhiên nói một câu: “Chỗ tôi có kẹo ngậm ho, ăn một viên sẽ tốt hơn nhiều.” Giọng nói hơi thấp, rất trong trẻo cũng rất ấm áp. Tất cả mọi người đều ngừng lại nhìn anh rồi hiểu ra nhìn Tư Niệm. Giọng nói của anh đương nhiên vẫn không thay đổi. Tư Niệm hoảng hốt: “Cảm ơn.” Bởi vì ban nãy ra sức diễn quá nên cổ họng cũng khàn thật rồi. Trình Thần đặt một hộp sắt nhỏ lên bàn, đẩy về phía cô. Cô giơ tay muốn đón lấy lại nhìn thấy nhãn hiệu Kinh Đô Niệm Từ Am. Ngày trước lúc anh ho, cô liền mua ba hộp cao Tỳ Bà của Niệm Từ Am gửi cho anh, sẽ không trùng hợp thế chứ… Trong lúc suy nghĩ thì hộp sắt nhỏ đã trượt qua tay rơi xuống sàn nhà. Âm thanh vang lên bất ngờ lại một lần nữa khiến tất cả mọi người ngừng lại. Khóe miệng Trình Thần nhếch lên nhưng vẫn duy trì tư thế lật kịch bản, nhìn cô không nói tiếng nào.

    Lượt đọc: 12293
  • Quay Ngược Về Tuổi 17

    Tên truyện: Quay Ngược Về Tuổi 17

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Đan Ninh

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Quay ngược về tuổi 17 của tác giả Đan Ninh trên website đọc truyện online.
    Trong phòng chờ sân bay, người đến người đi rất náo nhiệt Khang Đóa Hinh đứng ở nơi xuất quan, đạm mạc nhìn mọi người đi từ trong ra, nhìn như đang suy nghĩ điều gì lại giống như không nghĩ gì cả.
     Không biết đợi bao lâu, chắc khoảng 10 phút cũng có lẽ
    khoảng nửa giờ, người đàn ông cô chờ cuối cùng cũng xuất hiện
     “Đóa Hinh? Em đến đón anh sao?” Người đàn ông nhìn thấy cô, quả thực là không dám tin trợn tròn mắt, anh không nói hai lời bỏ lại cấp dưới chạy vội đến chỗ cô.
     “Không phải em luôn luôn không thích anh đi công tác sao?”
     Quả thực không thích. 
    Khang Đóa Hinh thầm nghĩ trong lòng 
    Nhưng không thích thì có ích gì? Vì thế cô không bao giờ kháng nghị quá nhiều thứ, anh cũng chưa từng thay đổi cái gì.
     “Chúng ta nói chuyện đi” Cô nói, lập tức chuyển đề tài, không biết cố ý hay vô tình, xem nhẹ biểu tình vui sướng của chồng. 
    Nguyễn Đông Luân nói hai ba câu tiễn thư ký cùng anh về nước và cấp dưới xong, liền nhanh chóng đuổi kịp cô. 
    “Em muốn nói với anh cái gì?” Tâm trạng anh thoạt nhìn rất tốt. 
    Cô chỉ nói: “Trước hết tìm chỗ ngồi đã” 
    Tiếp theo, bọn họ tìm quán café ở sân bay, gọi hai tách café, sau đó cô mới lấy ra tài liệu từ túi xách, đưa cho anh
     Biểu tình của anh ban đầu từ khoái trá đột chuyển thành khó hiểu, tiếp sau là ngạc nhiên khiếp sợ, cuối cùng là hoàn toàn không thể tin được. 
    Đơn ly dị 
    “Anh không ngờ… em bảo muốn nói chuyện hóa ra lại có ý này.” Sau một lúc lâu anh nghèn nghẹn mở miệng Cô khẽ động khóe môi: “Bây giờ anh đã biết.” Anh yên lặng rất lâu mới trừng mắt nhìn tờ đơn ly hôn mỏng manh kia, mở miệng: “Đúng vậy, anh thực ngu ngốc, sớm nên biết em không có khả năng vô cớ chạy đến đón anh.” 
    Sự cô đơn trong giọng nói của anh làm đau cô. 
    Nhưng Khang Đóa Hinh lại cố ý xem nhẹ, chỉ đưa bút máy trên bàn để vào tay anh. 
    “Điều kiện của em chỉ muốn căn nhà chúng ta đang ở, cái khác đều không cần. Cái này đối với chủ tịch Nguyễn thật không đáng kể, không phải sao?” Như là bỗng nhiên nhớ đến điều gì, cô thản nhiên nhếch khóe môi “Dù sao, mấy năm nay số lần anh ở nhà qua đêm cũng không nhiều.” 
    “Anh không hiểu.” Anh thì thào nói. 
    “Không hiểu cái gì?” Cô dường như khiêu khích hỏi lại. 
    Không hiểu tại sao cô có thể bình tĩnh như vậy mà yêu cầu ly hôn. 
    Anh biết mấy năm gần đây tình cảm vợ chồng không tốt, công ty còn chưa vào quỹ đạo, rất nhiều việc cần anh đích thân làm. Thậm chí ngay cả ba năm trước khi cô sinh non, vì thế mà phải cắt bỏ tử cung, anh vì phải đi công tác mà không thể ở bên cô. 
    Nhưng anh không phải không quan tâm cô, anh chỉ là… Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu nhìn về phía vợ, trang điểm tinh xảo vẫn không dấu được mỏi mệt cùng lo lắng không yên. 
    Khí thế của anh nhất thời yếu đi. 
    Không thể không thừa nhận, dù biết nhiều năm qua thiếu cô rất nhiều, dù không phải do anh cố ý. 
    “Nếu ly hôn, em sẽ vui vẻ sao?” Lúc lâu sau, anh hỏi. 
    “Sao không nói là để cho anh vui vẻ? Bên ngoài có biết bao người chờ làm Nguyễn phu nhân, anh không cần lo người khác nói.” Cô cố ý đáp, không muốn anh phát hiện ra sự yếu đuối của cô. 
    “Anh chưa từng nghĩ vậy.” Anh nhíu mày, cứng ngắc mở miệng. 
    “Ký đi.” Khang Đóa Hinh nhìn anh lúc lâu mới nói: “Em không biết ly hôn xong có thể vui vẻ hay không. Nhưng bây giờ em thực không vui vẻ”. 
    Là vợ anh, thời gian có thể nhìn thấy anh còn ít hơn cấp dưới, chỉ có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp tài năng cả ngày đi theo anh, giúp anh tham gia các hoạt động xã giao, lại phải chịu đựng cô ta cố ý vô tình đùa cợt, châm chọc cô không thể sinh con, cô thật sự không vui vẻ. 
    “Anh hiểu rồi.” Anh gật đầu, xiết chặt tay, chậm rãi ký tên. 
    Rõ ràng chính mình yêu cầu nhưng trong khoảnh khắc thấy anh ký tên, Khang Đóa Hinh vẫn cảm thấy đau đớn cắn xé. 
    Nhưng cô bắt buộc bản thân không được nhìn. 
    “Em biết anh có việc, nhưng em muốn phiền anh bớt chút thời gian cùng em tới sở hộ chính sự vụ hoàn tất thủ tục ly hôn.” Thừa dịp anh ký tên cô không quên nhắc nhở. 
    “Em quyết định là được rồi.” Nguyễn Đông Luân máy móc trả lời. 
    Trên bàn, cafe vẫn còn nguyên, nhưng giờ phút này cả hai người đều không có tâm trạng liền cùng đứng dậy tới quầy thanh toán. 
    Cùng anh sóng vai đi ra bên ngoài, trong lòng Khang Đóa Hinh không khỏi xúc động. 
    Rõ ràng là người thân quen nhất, nhưng trong tương lai lại như người xa lạ. 
    Nhưng làm sao bây giờ? Nếu không rời đi cô sợ mình sẽ không chịu được nữa. 
    Không muốn nghĩ nhiều, Khang Đóa Hinh bước xuống đường. 
    Cô không biết rốt cuộc mọi chuyện xảy ra như thế nào. 
    Hình như chiếc xe taxi vội vàng đi lên giành khách, đột nhiên tăng tốc vọt lên, rồi không hiểu sao phanh xe không ăn, lao thẳng về phía cô 
    “Đóa Hinh cẩn thận!” Nguyễn Đông Luân vội vàng tuyệt vọng kêu lên, từ phía sau lao đến. 
    Giây tiếp theo cô chỉ cảm thấy mình bị ôm chặt trong một lồng ngực sau đó ngã mạnh về phía trước. 
    “Rầm” một tiếng, chiếc xe đâm vào bọn họ, cả người bị hất ra xa vài mét mới rơi xuống, cũng lăn vài vòng. 
    Đau quá, cô cảm thấy sau khi mình bị lực lớn va đập liền thoát khỏi vòng ôm của anh. 
    Trước mắt một màu đỏ tươi, cô vẫn cố gắng mở to mắt, lo lắng cho người đàn ông vừa dùng thân bảo vệ cô. 
    Cho dù cô vừa mới đưa anh đơn ly dị, vẫn không thể lừa gạt bản thân mình không yêu anh. 
    Sau đó cô nhìn thấy chồng mình nằm trên đường nhựa cách đó không xa, hai mắt nhắm nghiền, chất lỏng màu đỏ từ đầu ròng ròng chảy ra. 
    Trái tim cô nhất thời đau muốn phá tung lồng ngực, toàn thân đau đớn không thể phát ra nửa tiếng. Thân thể bị thương nghiêm trọng dần dần kéo ý thức cô vào hắc ám thâm trầm….

    Lượt đọc: 5919
  • Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

    Tên truyện: Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Bồ Đề Khổ Tâm

    Nội dung:

    Cô là đại tiểu thư thiên tài của thế gia cổ võ, hào quang tỏa sáng, cũng là một trong "Hác ám song tuyệt" khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật. Bởi vì em gái phản bội, đã cùng đồng đội nhảy xuống vực sâu.

    Nàng là phế vật A Cửu bị tất cả mọi người trong Kỳ Phong thành chế nhạo. Thân là tiểu thư của gia tộc tu luyện, lại không có
    nguồn huyễn lực, không thể tu luyện, bị gia tộc đuổi đến thành nhỏ xa xôi, cuối cùng bị biểu tỉ đánh chết trong tiểu viện hoang tàn.

    Ngày đó, cô mang theo bảo vật tu luyện ở không gian vô tận xuyên không qua nhập vào người tiểu thư phế vật, bánh xe vận mệnh chuyển động, phế vật từ nay lại bước trên con đường tu luyện. Khế ước với thần thú, luyện đan dược, luyện vũ khí, mang theo thần khí thượng cổ, tìm kiếm người thân, trảm trừ yêu ma quỷ quái, hãy nhìn xem nàng làm thế nào khiến cho thế gian nổi mây nổi gió!

    Hắn là nam tử tôn quý nhất trong thiên địa, địa vị tối cao, khuôn mặt yêu nghiệt, bổi vì nhàm chán nên xuống trần dạo chơi. Hắn gặp nàng, từ đó trong thiên hạ, không xa không rời.

    Mời các bạn cùng chiêu mộ tựa truyên hayTiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt để khám phá tiếp diễn biến câu chuyện.

    Lượt đọc: 440042
  • Trở Lại Hoang Thôn

    Tên truyện: Trở Lại Hoang Thôn

    Thể loại : Tiên Hiệp , Trinh Thám ,

    Tác giả: Sái Tuấn

    Nội dung:

    Truyện Trở Lại Hoang Thôn là quyển tiếp theo của quyển Quán Trọ Hoang Thôn của nhà văn Sái Tuấn. Quyển truyện này cũng giống quyển trước là sự kết hợp giữa trinh thám và ma mị. Nhưng lần này yếu tố truyện trinh thám được sử dụng nhiều hơn, ma mị chỉ là cái cớ, hay đúng hơn là cái bẫy mà cô gái Lâm U đã bị biến dạng về mặt nhân cách bày ra để gây rối, thực hiện tội ác. Đọc truyện đôi lúc bạn sẽ phải đặt ra nhiều nghi vấn cho chính mình, liệu điều tiếp theo sau sẽ diễn ra sao, truyện nối truyện tiếp diễn như thế nào, có phải truyện ma không?

    Truyện ngắn gọn, lôi cuốn, không sa đà nhiều vào những yếu tố ma quái như quyển Quán Trọ Hoang Thôn, truyện lại cung cấp thêm nguồn kiến thức này nọ về các loại hí kịch nhạc cổ của Trung Quốc như Tử Dạ Ca hay giới thiệu sâu sắc hơn về nền văn minh Lương Chử. Từ ngữ sử dụng trong quyển này trau chuốt hơn, đẹp hơn, tuy mọi chuyện trong đây rất khoa học ít tà ma nhưng từ ngữ thì vô cùng ma mị, ớn lạnh sống lưng.

    Lời nguyền của nhẫn ngọc năm xưa lại trở về, rút cục là nữ vương Lương Chữ phục sinh hay chỉ là hai gương mặt của một người đa nhân cách? Phải chăng ma quỷ và thiên thần đang cùng ẩn trong một thân xác? Tình yêu, liệu có thể là lý do biện minh cho sự ích kỷ, thậm chí không tiếc cả sinh mệnh? Sự sắp đặt tưởng như hoàn hảo lại bị những hoài nghi phá giải, kết cục thay đổi hoàn toàn trong phút chót...

    Cái phút giây định mệnh ấy là gì, còn gì sẽ tiếp tục xảy ra nữa, đâu là hồi kết hoàn mỹ, đọc truyện và cảm nhận để trải nghiệm những cảm xúc này.

    Lượt đọc: 14205
Like Us on Facebook:
X