Võ Đạo Đan Tôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Truyện mới Võ Đạo Đan Tôn của tác giả Ám Ma Sư với bối cảnh là một đại lục bao la rộng lớn cùng đó là các yêu thú quành hoành khắp nơi, lúc bấy giờ nhân loại chỉ là cỏ rác!

Cũng tại nơi này một kẻ đã trổi dậy sức sống của nhân loại, võ giả triển khai đối kháng đẫm máu với yêu thú, cuộc chiến kéo dài đến mấy
ngàn năm không dứt.

Hắn lại trọng sinh vào một cơ thể yếu đuối nhưng lại thu hút được con yêu thú cường đại làm phu nhân, và từ đó hắn có sức mạnh phi thường chuyển đổi càn khôn!

Truyện tiên hiệp hứa hẹn đem đến những giây phút kịch tính và đầy gay cấn cho bạn đọc.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Học Viện Glamour

    Tên truyện: Học Viện Glamour

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Iris Luu

    Nội dung:

    Học Viện Glamour mang đến cho bạn đọc những cái nhìn đầy mới mẻ và gần gũi. Truyện teen luôn thu hút bạn đọc bởi sự tươi trẻ và đầy nhiệt huyết. Giữa những con người yêu nhau đầy thơ mộng.

    ***

    Ngày hôm nay, một ngày nữa tôi lại có thể tiếp tục được sống. Đã rất lâu rồi, từ khi cái cảnh tượng đó xảy ra nó đã khiến tôi trở nên
    khác người. Mỗi ngày tôi sống là một ngày kinh khủng đối với tôi.

    Tôi là Lâm Vi, một đứa con gái 'được' mọi người gọi với cái tên 'thân mật' : Quái vật Lâm Vi. Chắc cũng vì đôi mắt hay chuyển màu của tôi mà họ gọi tôi như vậy.

    Hôm nay, tôi sẽ bắt đầu khóa học mới tại một trường phổ thông mà tôi chưa từng nghe cái tên đó trên mạng hay báo chí bao giờ cả. Trường Glamour.

    Tôi loay hoay trong sân trường cả tiếng đồng hồ để tìm phòng Hiệu trưởng. Thật sự thì hỏi mọi người cũng được nhưng có muốn hỏi thì tôi cũng chả thấy ai để mà hỏi cả.

    -Cậu là học viên mới à? - Một giọng nữ êm êm, dễ nghe.

    Tôi xoay người, nhìn về phía người đã hỏi tôi. Vì sao tôi biết là người đó đang hỏi tôi à? Đơn giản, vì trong trường bây giờ chỉ có mình tôi, một con nhóc lang thang nãy giờ!

    -Ừ!

    Tôi hơi ngạc nhiên khi phía sau mình là nàng......tomboy. Vẻ đẹp của cậu ấy rất hoàn mĩ. Đôi mắt to nâu nhạt, Mái tóc cắt ngắn cao hơn gáy, gương mặt Vline trắng hồng, chiếc mũi không quá cao nhưng rất cá tính, bờ môi hơi đỏ đang hé miệng cười.

    ***

    Liệu cuộc gặp gỡ này có nảy sinh tình cảm? Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi tựa truyện online hay.

    Lượt đọc: 27604
  • Công Chúa Nợ Ngươi

    Tên truyện: Công Chúa Nợ Ngươi

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mạc Nhan

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Công chúa nợ ngươi của tác giả Mạc Nhan trên website đọc truyện online. Đại Đường, một thời đại hưng thịnh sáng lạn. Một năm kia, thiên hạ thái bình, vật phu dân phong. Mười lăm tháng giêng, tết Nguyên Tiêu, mặt trăng đã lên cao, trong thành Trường An giải trừ lệnh cấm, phường môn toàn bộ đều được mở cửa đón khách, cửu phố thập nhị phường đều có treo các loại đèn lồng tinh xảo. Nơi trọng yếu dưới chân thiên tử đương triều như Chu Tước môn, An Phúc môn, Đan Phượng môn từng nơi dựng những chiếc đèn lớn lên cao hai mươi trượng, phía trên nếu không trang trí bằng vàng bạc cùng gấm hoa tô điểm thêm những những chiếc chuông ngọc nhỏ, nhìn xa xa giống như đèn đuốc rực rỡ. Đầu đường cuối ngõ đều tràn đầy không khí vui mừng hưng phấn. Trong thành Trường An đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Người từ tứ phương bát hướng đều đổ về tham gia sự kiện này, ngay cả hoàng tộc nào tần phi, quan tướng cũng xuất cung chơi xuân thâu đêm cuồng ca loạn vũ. Phường Trường Nhạc là một nơi nổi tiếng nhất trong thành Trường An. Danh tiếng nơi này không chỉ vì có món ngon thượng đẳng, rượu ngon, sênh ca vũ linh mà còn có các trò biểu diễn xiếc của các dị quốc.. bởi vậy, đây là chỗ mà các vương công quý tộc cùng danh nhân nhã sĩ tới tìm lạc thú. Phường Trường Nhạc hấp dẫn không chỉ có vương công quý tộc, giang hồ hiệp sĩ thậm chí là những người từ đất nước Nhật Bản xa xôi, vương tử Tân La, người Ba Tư tóc vàng mắt lục, người Hồ Tây vực.. muôn hình muôn vẻ, người nào cũng đều có. Cũng bởi vì hấp dẫn được nhiều giai tầng, nhiều người dị quốc nên luôn xảy ra những chuyện như vương công quý tộc tranh đoạt vũ kỹ, giang hồ trả thù, uy nô cùng tân la đấu võ hỗn loạn. Dần dần, mỗi khi nhắc tới cái tên “Phường Trường Nhạc” thì mọi người cười không ngừng, họ chê cười đó chỉ đáng là một Phường Loạn trà.. và cứ thế truyền đi truyền đi.. biệt hiệu Phường Loạn trà xuất hiện. Trước lễ Nguyên tiêu, Phường Loạn trà cố ý sắp xếp đệ nhất vũ linh Tô Hợp Hương nổi tiếng thành Trường An múa điệu múa đã thất truyền từ lâu – “Hỏa Phượng Vũ”. Vũ kĩ Tô Hợp Hương thân thể ốm yếu nên không thể thường xuyên xuất hiện biểu diễn, muốn nhìn được Tô Hợp Hương khiêu vũ không phải là chuyện dễ dàng. Bởi vậy, trước dịp Nguyên Tiêu Phường Loạn trà đã an bài buổi múa này nhằm thổi một làn gió tươi mát cho phường để thu hút khách nhân.. Dĩ nhiên, một sự đông kín nghẹt thở chưa từng có đã diễn ra. Nhóm nhạc công ôm nhạc khí trình tấu điêu luyện, tiếng tỳ bà thúy, tiêu nhạc mạn diệu, trên vũ đài hình tròn có tám vũ kỹ mặc y phục màu hồng phấp phới biểu diễn Thượng Nguyên Nhạc. Trên bàn bày đầy các đĩa trái cây, bọn thị nữ lả lướt khéo léo dùng chén dạ quang rót rượu nho vào nhất nhất đưa lên mời khách. Một khúc vũ kết thúc, nhóm vũ kỹ chính nối đuôi nhau lui ra thay vào đó là đệ nhất vũ linh Tô Hợp Hương. - Này chén dạ quang không bằng chén ngọc lưu ly của Ba Tư. – ba gã nam tử Ba Tư tóc vàng mắt xanh ngồi ở một bàn đột nhiên thay phiên nhau đứng dậy kêu la. – Chúng ta không cần dạ quang chén, cho chúng ta lấy chén ngọc lưu ly thịnh rượu đến. Tiếng nhạc ngắn ngủi ngừng lại lập tức, tiếng la của ba nam tử Ba Tư vang lên rành mạch làm cho toàn bộ khách nhân bên trong trà phường nghe được. - Khách nhân, trong Trường Nhạc phường vẫn chưa có chén ngọc lưu ly, mong các ngài thông cảm. – thị nữ mỉm cười khách khí ứng đối. Tô Hợp Hương một tay cầm quạt, chậm rãi đi lên vũ đài. Ánh mắt mọi người toàn lực tập trung trên dung mạo tuyệt sắc khuynh thành kia, mi tâm lộ ra một cỗ ngạo khí, các nam nhân mê huyễn mà hướng nhìn về nàng, cặp mắt xinh đẹp của nàng đã khiến không biết bao nhiêu nam nhân chốn nhân gian này chết mệt say đắm. Nhạc công không để ý tới phần nhạc đệm, đầu ngón tay tiếp tục lướt trên cây đàn tỳ bà. Trên đài, vũ linh Tô Hợp Hương phút chốc tung lên cánh tay áo dài uyển chuyển, tùy tiếng nhạc mà bắt đầu điệu múa của mình. - Loạn trà phường lớn nhất trong thành Trường An lại không có chén ngọc lưu ly? Chén ngọc lưu ly của Ba Tư ta bị coi là thua kém dạ quang chén của Tây Vực sao? – nam tử Ba Tư đập mạnh xuống bàn, trố mắt tức giận mắng. - Khách nhân. Xin mời ủy khuất lần này đi. – vẻ mặt đau khổ của tỳ nữ cố nặn ra một cái cười. - Xem thường người quá đáng mà! – một gã nam tử Ba Tư cầm chén dạ quang trong tay hung hăng ném ra ngoài. - A…. – chén dạ quang vô tình phóng tới đài đập trúng vào thái dương Tô Hợp Hương, tơ máu chảy ra. Bốn phía trà phường nổi lên tiếng kinh hô khiến xôn xao hẳn lên. Nhóm nhạc công vội vàng bỏ cả nhạc khí mà chạy đi lánh nạn, cũng không có xem xem Tô Hợp hương bị thương có nặng hay không? Lúc này, một vị công tử tuấn tú phi phàm quan tâm bước lên phía trước. Vị công tử này so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn nhiều, làn da trắng và một đôi tinh mâu màu nâu đằm. Vị công tử tuấn tú bạch tích này trên thực tế chính là đương kim Đại đường – Văn Nhạc công chúa. Nàng vụng trộm cải trang đi ngao du thiên hạ, vốn muốn tới Loạn trà phường giải sầu thưởng nhạc, ai ngờ lại gặp phải mấy cái chuyện gây mất hứng này. - Nơi này là thành Trường An, này bọn người phiên bang dám ở dưới chân thiên tử mà làm càn? – nàng sẳng giọng, con ngươi giận dữ hung hăng trừng nhìn cái tên vừa mới sịnh sự. Bất quá không cần chờ nàng ra tay giáo huấn thì đã có người sớm bức xúc mà ra mặt. - Bọn người Ba Tư các ngươi thật đáng chết, dám ném dạ quang chén của chúng ta? Chén ngọc lưu ly của các ngươi vốn đã kém so với chén Dạ quang của chúng ta. – một người Hồ ngồi ở bàn Tây Vực nhảy ra cùng đối mắng với nam nhân Ba Tư kia. - Các ngươi đúng là đồ lợn Tây Vực! – ba nam nhân Ba Tư thẹn quá hóa giận, vung quyền hướng tới chiếc bàn người Hồ mà đánh tới. Nhất thời, song phương xoay đánh thành một đoàn, chén bát rơi vỡ choang, cái bàn đổ ụp xuống. Chết mất, trà phường lại đại loạn rồi. Không nghĩ sẽ bị liên lụy gây, mọi người đều tông cửa xông ra, muốn nhìn chuyện náo nhiệt thì an toàn nhất chính là vọt tới một góc bên tường rồi đứng đó mà xem trò hay. Đột nhiên, một tên Ba Tư bị người Hồ một cước đá bay, cả người ngã quỵ trước mặt một gã nam tử tuấn lãng xuất trần. - Có một số việc nên làm có chừng có mực. – vị khách lạ bỗng bắt lấy tay nam tử Ba Tư, ngữ khí ôn đạm. Có lẽ vì vừa trải phải trãi qua một quãng đường xa mới đến đây lại bị phong hàn nên ánh mắt gian hoa khắc một chút mệt mỏi phong trần, mày khẽ nhăn lại, khi thì ho nhẹ, phun ra câu nói lại mềm mại mà trầm định, kỳ dị là không làm cho người ta cảm nhận được chút ốm yếu nào, ngược lại có chút đe dọa uy hiếp. Người này vừa mới xuất hiện không hiểu sao mọi người đồng loạt nghĩ tới một điều “Được cứu rồi!”. Sự có mặt của hắn làm cho bên trong trà phường yên ắng hẳn, mấy vị có khuê nữ chưa gả đi cũng phải âm thầm suy đoán, các cô nương nén không nổi mà ghé mắt nhìn. Không biết là công tử nhà ai, đón dâu không? Thực tuấn! - Chuyện không liên quan tới ngươi. Buông tay! – che dấu sự kinh sợ nơi đáy mắt, tên Ba Tư sống chết muốn thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương nhưng có vùng vẫy cách nào cũng không thể thoát ra được. - Dừng tay! Mọi người mau dừng tay! Không được đánh nhau! – phó hộ vệ của trà phường đồng loạt đi lên khuyên can, ầm ầm mất một phen công phu mới đem người ngựa tới tách đám người xúm lại sang hai bên lấy đường đi. - Uy, buông tay! Mau buông tay a! – bị nam tử chế trụ cổ tay, tên Ba Tư khí cấp bại hoại tê rần la hét. - Vậy những tổn thất của Loạn trà phường, hành động thất lễ với Tô cô nương thì giải thích sao đây? – người khách lạ bình thản như không, ôn tồn thương lượng. Gã người Ba Tư càng giãy dụa, sắc mặt càng trắng bệch. Trời ơi! Người này rõ ràng là lợi hại, xương tay giống như là bị hỏa đốt, cả bàn tay đau đớn như sắp bị bẻ gãy đi. - Những chuyện vừa rồi xảy ra đều là ngoài ý muốn, muốn bồi thường bao nhiêu chúng ta đều bồi là được. Thỉnh vị đại hiệp này thả chúng ta. – trong lòng đã biết gặp phải cao nhân, một người Ba Tư có dáng người khôi ngô cao lớn nhưng không hề có chút khí thế nào, đi tới chật vật cầu xin tha thứ. Lúc này, bên kia bàn, một nam khách vẫn an tọa, một thân hắn bạch sam, tướng mạo tuấn mỹ, khí chất phiêu dật, thanh sắc vẫn bất động, tay bưng dạ quang chén lên thưởng thức món rượu nho ngon tuyệt vời. Hắn mỉm cười, mở miệng, lời nói thực nhẹ nhưng tự tự châu ngọc, hắn vừa nói ánh mắt vừa liếc ngang qua mọi người. - Làm gì phải đả đả sát sát như vậy? Nếu chư vị đối ẩm tử có ý kiến, chi bằng ngày mai ta viết một bản tấu nhỏ bẩm báo lên hoàng thượng, đề nghị hoàng thượng tự mình định đoạt xem chén dạ quang của người Hồ hảo hay là chén ngọc lưu ly của Ba Tư hảo? Các ngươi theo ta vào cung, ở trước mặt hoàng thượng, vì cái chén nhà mình mà nói tốt vài câu. Hoàng thượng nói ai hảo, sau này yến hội Đại đường sẽ dùng loại chén đó. Về phần Ngô hoàng quen dùng, Đại Đường ta sản vàng bạc chén, trong mắt các ngươi hình như chúng không đáng giá để nhắc tới? Chúng ta sẽ không thảo luận nữa, các vị cảm thấy ý kiến của tại hạ thế nào? Nhất thời toàn phường lặng ngắt như tờ, người Ba Tư và người Hồ run như cầy sấy, sắc mặt hoảng sợ, đồng thời la lên: - Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, huynh đài không cần kinh động tới hoàng thượng.. - Đúng vậy, chén vàng chén bạc Đại Đường ta cũng thường dùng, kim chén cúp bạc dùng uống rượu thì cực kỳ xinh đẹp, ha ha ha ha…. – người Hồ vắt chân lên cổ mà chạy nhanh đi. Lúc này mọi người có mặt đều đã nhận ra thẳng nhãi này, đó chính là đương kim trạng nguyên Lang Tư đồ Kiếm Thương. Hắn nói lời bỏ qua này là làm cho bọn họ khó coi thôi, chứ làm gì có chuyện vì một cái chén mà hắn làm kinh động tới hoàng thượng? Đáng giận, hãm bọn họ bất nghĩa, thằng nhãi này âm hiểm a, đe dọa làm cho bọn họ đắc tội với hoàng đế Đại Đường. Tình thế nhanh quay ngược trở lại, bọn thị nữ che miệng cười trộm. Văn Nhạc công chúa quay đầu nhìn trạng nguyên, nói cho cùng thì vẫn cảm thấy tán thưởng hắn! - Điều này sao có thể coi là việc nhỏ? – Tư Đồ Kiếm Thương tiếp tục lấy uy mà đe bọn họ. – Các vị khách khí, tại hạ cũng rất muốn biết ý kiến của Hoàng thượng như thế nào, này chén ngọc lưu ly và dạ quang chén, không biết Hoàng thượng cảm thấy bên nào hảo… Ta nghĩ cái này nên lấy ra cho các ngươi nhìn giúp xem thế nào. – hắn hướng tới thị nữ đứng bên cạnh nói. – Lấy tấu chương đến! - Dạ! – thị nữ cố nín cười, phối hợp rất ăn ý liền chạy đi lấy. - Đây, đừng có chuyện bé xé ra to! Đi! – bọn nam nhân Ba Tư bỏ lại ngân lượng, mặt xám mày tro vội vàng rời khỏi Loạn trà phường. Người Hồ Tây Vực nhác thấy mình có nguy cơ bị lôi vào cái chuyện đánh nhau gây loạn, tình huống bất lợi nên cũng tốc tốc rời đi. Trông lại một đám tàn loạn hỗn độn, người khác phương xa kia thở hắt ra một tiếng. Cái này khen ngược, ngay cả tìm một chỗ yên thân cũng không có nổi. Nói đến lại buồn cười, hắn có thể bình tĩnh nghênh đối mọi sự, điều duy nhất làm hắn chùn bước chính là…. Lại thở dài một tiếng, vị khách lạ thu lại thanh nhuyễn kiếm bên hông rồi bỏ đi. Lúc đi, hắn cũng mang theo vô số ám khuynh luyến mộ phương tâm. - Ai ai ai… Sao lại đều bỏ chạy đi hết vậy chứ? – Tư Đồ Kiếm Thương lắc đầu thở dài, từ từ tĩnh tĩnh chậm rãi mà ly khai Loạn trà phường. Sau một hồi bát nháo mọi thứ đã bình ổn trở lại, Văn Nhạc công chúa lấy ra một chiếc khăn thêu đưa cho vũ linh Tô Hợp Hương. Nhìn thấy ánh mắt quái dị của nàng ấy mới nghĩ đến chính mình hiện giờ đang cải trang thành nam tử, đường đường một đại nam nhân lại mang theo bên người khăn thêu của nữ nhân? Cũng may là xưa nay phản ứng thông minh, lập tức bịa ra một cái lý do: - Khăn thêu này vốn đinh mua tặng cho tiểu muội tử, nếu không chê, thỉnh Tô cô nương cầm dùng! Tơ Hợp Hương mỉm cười nói đa tạ rồi cầm lấy khăn thêu nhẹ nhàng đặt lên miệng vết thương trên thái dương. - May mắn là vết thương không lớn, nếu không thì trên khuôn mặt xinh đẹp này sẽ bị phá, thực đáng tiếc đó. – Văn Nhạc công chúa nói, nghĩ thay cho nàng ta mà thở ra, may thật. - Phá tướng cũng không có gì đáng tiếc, dù sao ta bán chính là vũ kỹ. – Tô Hợp Hương nhún nhẹ vai làm bộ không sao cả, ngửi được trên khăn thêu có hương khí thanh nhã. Ở trà phường hiến vũ 6 năm, nàng đã học được cách nhận biết người ta bản lĩnh tuyệt tuyệt hảo, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra ngày quý khí bức người của vị công tử tuấn tú hơn phân nửa là nữ giả nam trang này, không thể nghi ngờ được. - Phá tướng làm sao lại không có gì đáng tiếc? Ngươi chính là đệ nhất vũ linh của Trường Nhạc phường kia mà. – Phường chủ trà phường nhận được tin liền tức tốc chạy tới đây. Phường chủ là một nữ nhân đầy đặn ôn hòa nhẹ nhàng, tựa như có một quý khí mẫu đơn phụ nhân vậy. Tô Hợp Hương bướng bỉnh vòng vo đảo mắt hạt châu. - Vị công tử này, đã tạ khăn thêu của ngài. Hiện tại khăn thêu đã dính huyết, ta sẽ cho người tẩy sach rồi trả lại cho công tử sau. – phường chủ hướng vị công tử mà cười xin lỗi. Sau đó đoán ra được vị công tử này cũng là nữ tử như mình, nàng cười cười thực tự nhiên. - Không cần trả lại, cấp Tô cô nương đi! – Văn Nhạc công chúa tiêu sái tới nói, mở ra chiết phiến nhẹ nhàng phất lạnh, chỉ động tác thôi đã cố tỏ ra là một công tử kinh thành, những gì học được đều được vân dụng hết cỡ. Tô Hợp Hương tuy không hiểu vì sao nữ tử này lại phải giả thành nam trang nhưng lại cảm thấy thập phần thú vị. Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì phường chủ đã cắt ngang lời nàng: - Vị công tử này, hôm nay làm mất nhã hứng của ngài. Mấy ngày nữa ngài lại đến thưởng vũ, ta không thu ngài nửa phần tiền. – phường chỉ khai khoan bào tay áo, khách khách khí khí tiễn bước chân khách. – Chư vị khách quan, hôm nay xin dừng lại ở đây, quá mấy ngày thỉnh lại dến Trường Nhạc phường thưởng vũ, bản trà phường sẽ không lấy tiền. Một trận nháo nháo hỗn loạn bên trong nổi lên, Tô Hợp hương bị nhóm nhạc công vây quanh kéo lui xuống. Trước khi rời đi, Văn Nhạc công chúa còn nhìn thoáng qua phía đại sảnh hỗn loạn chịu không nổi của trà phường, nghĩ lại cảnh tượng không lâu trước đó – trên vũ đài chỉ có khởi vũ vũ kỹ, những khách nhân vui trò cười thanh, món ngon rượu ngon, chén dạ quang…. Đây là Đại Đường. Bất kỳ ai cũng được sống trong một thời đại. Một câu chuyện được phát sinh trong một thời đại.

    Lượt đọc: 5412
  • Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

    Tên truyện: Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Vũ Hồng

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hảo một ngài quốc cữu gia của tác giả Vu Tình trên website đọc truyện online.
    Thiên triều có Bàng Hà, trong cung ai cũng biết là tiểu quốc cữu,  là Thiên triều đệ nhất kiêu ngạo quốc cữu gia!
    Hoàng Thượng cùng hắn giao hảo, Cung thân vương ở sát vách là sư phụ hắn.
    Lão cha Thái Phó của hắn là thánh nho trăm năm có một của
    Thiên triều.
    Bối cảnh của hắn thật sự là hùng hậu đến … tức chết người đi được!
    Trình độ làm xằng làm bậy lại khiến người ta … giận sôi!
    Bất đắc dĩ…
    Hắn cường thưởng dân nữ! Quan viên coi như không phát hiện.
    Hắn hoành hành ngang ngược! Dân chúng làm như không phát sinh.
    Tiểu hài tử ném đá vào hắn, từng nhà vội vàng đem cửa đóng lại…
    Vì thế dân gian lưu truyền một câu, cha mẹ chỉ cần kêu:
    “Quốc cữu xấu xa đến đây!”
    Cam đoan tiểu hài tử đang khóc nháo không ngừng lập tức im bặt.
    Ai nha nha! Ai cũng có điểm yếu,
    Quốc cữu gia kiêu ngạo này chẳng lẽ sẽ không ai trị được hắn sao ?
    Vẫn là…

    Lượt đọc: 8533
  • Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

    Tên truyện: Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Y Sắc

    Nội dung:

    Đúng bản chất như tên truyện ngôn tình Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt, đó là một cuộc tình lãng mạn cùng theo đó là những cảnh sắc vừa phải sẽ mang lại cảm giác thăng hoa của tình yêu.

    Với lối dẫn dắt đưa người đọc nhẹ nhàng chìm đắm vào cuộc tình, những gì đẹp nhất khi yêu sẽ được thể hiện tất cả tại tác phẩm này.

    Sự nồng nhiệt khi yêu,
    sự bùng cháy cảm xúc là những điều tác giả Y Sắc muốn gửi gắm đến quý độc giả.

    ***

    Ánh trăng sáng tỏ như thuỷ triều tràn vào cửa sổ, ngọn gió lạnh thổi qua mang theo hương hoa nhàn nhạt. Căn phòng tối đen, chỉ có ánh sáng xanh nhấp nháy từ màn hình máy vi tính. Bỗng một tràng tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên trong không gian yên tĩnh, đánh thức cô gái đang ngủ gục trên bàn dậy.

    Ninh Tiểu Thuần chợt bừng tỉnh, xoa xoa hai mắt, lơ mơ nhìn đồng hồ trên tường. Đã muộn thế này còn ai đến quấy rầy giấc ngủ của người ta thế? Cô ngái ngủ chậm chạp đi ra cửa. Cửa mở kêu “kẹt” một cái, lập tức một bóng đen lách vào, cùng lúc ấy cánh cửa bị đóng lại, Ninh Tiểu Thuần bị ép vào tường.

    Bóng đen chậm rãi kề sát Ninh Tiểu Thuần, hơi thở đàn ông phả vào mặt cô. Một giây sau, cánh môi ấm áp dán lên môi cô, không cho cô tránh né. Đầu lưỡi nhanh nhẹn ngang ngược xông thẳng vào trong, cạy mở răng cô, vờn quấn lưỡi cô. Hai tay cô để trên ngực người đó, định đẩy ra, nhưng người đó vững như ngọn núi. Hơi thở cô gấp gáp nhưng trong mắt người đó âm thanh ấy lại hấp dẫn chết người. Gã hôn mạnh và sâu hơn.

    Người đó trong đêm tối như thú hoang, tận lực tìm kiếm. Ninh Tiểu Thuần bị hôn đến choáng váng, ánh mắt mờ mịt, hai chân không đỡ nổi sức nặng cơ thể đành bám chặt vào thân trên của gã.

    ***

    Mời bạn đọc thưởng thức tựa truyện đặc sắc.

    Lượt đọc: 98128
  • Hạ Băng!!! Em Là Ác Quỷ Của Riêng Anh

    Tên truyện: Hạ Băng!!! Em Là Ác Quỷ Của Riêng Anh

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: MoonKun

    Nội dung:

    Tác phẩm: Hạ Băng!!!Em là ác quỷ của riêng anh.

    Tác giả: MoonKun.

    Thể loại: Truyện teen, truyện tình cảm, ngôn tình, tiểu thuyết, tự sáng tác,...

    _Nội dung_

    Cô là một sát thủ ngầm.Khuôn mặt hoàn mĩ của cô ít được ai biết đến vì cô luôn luôn che giấu nó trong chiếc mặt nạ.Cô chính là một thiên thần nhưng lại mang trong mình tính cách của một ác quỷ.

    Trong một lần thi
    hành nhiệm vụ,cô bị người ta hại nên đã có chút sơ hở.Người nhà của nạn nhân quyết định không bỏ qua và lập đơn kiện cô.

    - Ra tòa thì ra tòa.Xem ai phải sợ ai.- Cô ưỡn ngực lên,ngông cuồng nói.

    Anh đang là một lật sư có tiếng trong thành phố Đài Bắc.Anh có năng lực,anh có quyền nên rất được nhiều người nể phục.Năm 15 tuổi,anh sang Mĩ học và trở thành một luật sư.Vì một số biến cố,anh đã bất đắc dĩ phải trở thành luật sư cho một vụ kiện lớn.Và chính lúc đó,anh gặp cô.

    Ấn tượng đầu tiên của anh về cô đó chính là một cô nhóc háo thắng,ngông cuồng và kiêu ngạo.Ngay úc đó,anh chính là muốn đánh bại cô để dạy cho cô một bài học.Anh ngày đêm truy tìm chứng cứ và tìm hiểu nhiều cách để cô phải lãnh án.

    Nhưng đâu ai ngờ,anh,người chưa từng thua kiện đã phải bại trận dưới tay cô.Anh thật sự tức giận.Lòng tự trọng không cho phép anh được thua cô.Vì vậy,anh liên tiếp tìm đến cô gây rắc rối.

    Câu chuyện tình của cả hai cũng từ đó mà bắt đầu. Mời các bạn cùng đọc truyện.

    Lượt đọc: 4416
  • Chàng Quản Gia Lạnh Lùng!

    Tên truyện: Chàng Quản Gia Lạnh Lùng!

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Lynk Jen

    Nội dung:

    Truyện teen này nói về một nàng tiểu thư mới bước sang tuổi 17. Nghịch ngợm. Quậy phá. Học hành chỉ đủ điểm lên lớp. Từ lúc sinh ra đã bị áp đặt ngay một chàng...quản gia bên cạnh. Mỗi lần nó hỏi hắn gặp nó lần đầu tiên khi nào, hắn cũng chỉ nói duy nhất một câu: "Lúc em vẫn còn nằm trong nôi!".Vô vàn những tình huống khó đỡ nảy sinh, bên cạnh nó luôn luôn có chàng quản gia mặt lạnh hơn tiền quan tâm, che chở... kể cả đến khi nó có bạn trai.

    Một chàng quản gia 22 tuổi mà con nhóc 17 tuổi như nó luôn miệng gọi là "ông chú"!Một ngày nào đó vì hiệu ứng nhà kính. biến đổi khí hậu mà tảng băng ngàn năm tan không nhỉ???

    Một mối thù ghi sâu 19 năm. Tình cha con nghiệt ngã. Những toan tính mưu mô. Thật thật giả giả. Kế hoạch trả thù. Tất cả sẽ có trong Chàng quản gia lạnh lùng! Mời độc giả đọc truyện. Song truyện Kiss Of DevilCứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Emhứa hẹn sẽ là những tác phẩm thay thế sâu sắc khiến bạn đọc hài lòng.

    Lượt đọc: 31683
  • Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!

    Tên truyện: Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Hải Quân

    Nội dung:

    Nếu bạn đã từng đọc qua Học Viên Fairy Tail thì Hiuhiu...Yêu Cậu Mất Rồi!! cũng là một tựa truyện dễ thương, mang lại một chuyện tình sâu sắc, nhẹ nhàng.

    ***

    Một ngày bình thường như bao ngày,đi học cùng cô bạn thân xinh đẹp – Thảo Nguyên,về nhà thì làm mấy việc vặt,kết thúc một ngày là ngủ một giấc qua đêm.Hàà….thỉnh thoảng tôi cũng muốn thay đổi chút nhưng
    do tôi có cái hội chứng lười ấy mà..haha….Mà thay đổi thì nó cũng sẽ hết yên bình như trước mất.Rùng mình~~

    “Có chuyện gì sao,Tú?”

    Đó là cô bạn hotgirl của tôi – Thảo Nguyên,Tú là tên của tôi – Tinh Tú (Tỏa sáng như những ngôi sao trên trời).Tỏa sáng sao?Hmmm..

    “Hôm nay thấy bất ổn sao ấy??”

    “Bất là bất thế nào?”

    “Không biết...Tú có phải thánh thần gì đâu?”

    ***

    Cùng theo dõi truyện tình tuổi teen để hiểu hơn về những hàm ý mà tác giả muốn gửi gắm nhé.

    Lượt đọc: 53984
  • Phù Dung Giang Hồ

    Tên truyện: Phù Dung Giang Hồ

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Hoa Tuyết Tử

    Nội dung:


    Nội dung truyện phù dung giang hồ của tác giả Hoa Tuyết Tử kể về các mỹ nữ :
     - Lãnh Tâm Nguyệt cô là một thiên tài bẩm sinh, đẹp người, nhưng nàng lúc thì hoạt bát rất đáng yêu, lúc thì lạnh nhạt vô tình. Đặc biệt ẩn chứa bên trong con người nàng là " Người không phạm ta, ta không phạm người, người mà phạm ta ta
    sẽ trả lại cả vốn lẫn lời, khiến cho người muốn sống cũng không được chết cũng không xong ". Không những thế cô ta thừa hưởng một yếu tố từ mẹ của cô một người mẹ của gia tộc Linh Thị nên có linh lực từ nhỏ, có thể khống chế các yếu tố tự nhiên, ghê gớm hơn là đọc được suy nghĩ của người khác, xếp vào tầng lớp vô địch thiên hạ.
     - Giang Ngọc Nhi : nàng cũng là thiên tài, nhí nhảnh tinh nghịch. Nàng là một tiểu yêu nữ, nhưng cũng không kém phần đáng yêu. Đặc biệt nếu ai chọc giận nàng thì sẽ lãnh đủ hậu quả.
     - Bên cạnh đó còn có các chàng trai khôi ngô tuấn tú, đẹp trai lịch lãm có nhiều biệt tài riêng. Có thể kể đến là Dương Tử Phong - một đại ma đầu; Đông Phương Tuấn - một đại gia; Lưu Phương Đường - đường chủ; Liên Thành - vương gia;
    Trên đây chỉ là các nhân vật chính của truyện. Sóng gió cũng từ các nhân vật này đem lại nét đặc trưng sôi nổi cho truyện này. Mong mọi người ủng hộ truyện Phù Dung Giang hồ full tại trang truyện online

    Lượt đọc: 39449
  • Nhóc Con, Em Thật Cứng Đầu

    Tên truyện: Nhóc Con, Em Thật Cứng Đầu

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: tác giả giấu mặt

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Nhóc Con, Em Thật Cứng Đầu của tác giả giấu mặt.

    Thể loại: truyện tình yêu

    Nội dung: GIỚI THIỆU NHÂN VẬT+-+-+ GIRL +-+-+ NGUYỄN HOÀNG ANH (nó) (16t) không ai biết rõ thân phận của nó chỉ biết nó có một người em trai. học trường Start, ngôi trường dành cho người quý tộc (nhờ hai con bạn mới vào được á)

    Tính cách: luôn tạo cho mình vỏ bọc mạnh
    mẽ để che đi nỗi đau (t/g sẽ bật mí sau) Ngoại hình: Cao 1m70, nặng 58kg. Mái tóc dài nang lưng, màu hạt dẻ (tự nhiên a ~),mái xéo, đôi mắt đen láy hút hồn. Sở thích: ăn' ngủ,đi chơi, đọc và sáng tác tiểu thuyết, nghịch phá.Màu sắc: trắng.Hoa:hồng trắng.Món ăn: kem. Ghét: con nhà giàu ( trừ hai con bạn thân). Sở đoảng: nấu ăn. Chỉ số IQ: 200/200 ĐƯỜNG THU BÌNH (16t) mẹ là chủ tịch tập đoàn trang sức lớn thứ hai thế giới, ba là 1 trong top 10 người giàu nhất thế giới.

    Bạn thân của nó từ bé, luôn bảo vệ nó.Tính cách: thường ngày thì ít nói, trầm tính. Ngoại hình: Cao 1m60, nặng 53kg, mái tóc ngang vai, màu đen, mái ngang, mắt màu tím. Sở thích: đi chơi.Màu sắc: xanh nước.Hoa: cẩm tú.Món ăn:bò bít tết. Ghét: con người giả tạo. Sở đoảng: nấu ăn. Chỉ số IQ: 200/200

    ĐÌNH HOÀNG THẢO UYÊN (15t) em gái cùng cha khác mẹ với Thư và Bảo. Tính cách: mưu mô, xảo quyệt, nham hiểm... Ngoại hình: Cao 1m62, nặng 50kg, hằng ngày trét cả tấn phấn lên mặt. Tóc xoăn bẩm sinh duỗi thế nào cũng không thẳng được nên uốn đại một kiểu, chẻ mái ra, dài đến cằm, tóc dài hơn vai xíu, nhuộm đỏ vàng rất ư là nổi bật, mắt màu nâu vàng. Sở thích: ỏng ẹo, điệu đà, đóng vở kịch mang tên "Nước Mắt Cá Sấu'' đi long nhong (shopping, movie...) từ sáng đến tối.Màu: hồng.Hoa: hồng.Món ăn: gà. Ghét: cái gì làm cho mình chướng mắt, bị mất mặt. Chỉ số IQ: 200/200

    ĐÌNH HOÀNG ANH THƯ (16t) mẹ là chủ tịch tập đoàn thời trang thứ nhất thế giới (đã mất nên giao tạm lại cho ba Thư), cha Thư cũng nằm trong top 10 những người giàu có nhất thế giới. Tính cách: bị mắc bệnh tiểu thư, lạnh lùng với người lạ nhưng với người thân là nói không biết chán. Động vào nó hay Bình thì... (t/g " chuẩn bị hậu sự trước khi hành động"). Ngoại hình: Cao 1m68, nặng 56kg. Mái tóc nâu, uốn nhẹ phần đuôi, cột mái lên. Mắt nâu đen. Sở thích : ngủ, shopping.Màu sắc:Hoa: cẩm túMón ăn: Ghét: "người đẹp nhờ tấn phấn"( sự chứng minh của chảnh choẹ) Sở đoảng: nấu ăn. Chỉ số IQ: 200/200.

    Mời các bạn cùng theo dõi truyện online.

    Lượt đọc: 3476
  • Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

    Tên truyện: Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn trên website đọc truyện online. Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước. - Trương Ái Linh Bạch Lộ vừa tốt nghiệp đại học không lâu, đến nhận chức thư ký tại văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế. Về mặt công việc khá thuận lợi, tình cảm với bạn trai Dương Quang cũng ổn định, viễn cảnh cuộc sống sáng sủa. Tuy nhiên đằng sau ánh sáng vẫn lặng lẽ tồn tại một cái bóng nặng nề. Buổi tối làm thêm giờ hôm ấy, khi Bạch Lộ cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới của công ty là Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang đến gần. Mãi đến khi anh ta nhìn cô với vẻ đăm chiêu: “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi thấy cô ở đâu rồi thì phải?” Cô ngớ người: “Vậy ư?” Ánh mắt anh ta tựa như hai mũi tên sắc bén ghim chặt lấy cô, đột nhiên đôi lông mày chợt nhướng lên: “Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Năm năm trước, khách sạn Hilton.” Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng chốc đã bay qua hơn một ngàn Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước. - Trương Ái Linh Bạch Lộ vừa tốt nghiệp đại học không lâu, đến nhận chức thư ký tại văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế. Về mặt công việc khá thuận lợi, tình cảm với bạn trai Dương Quang cũng ổn định, viễn cảnh cuộc sống sáng sủa. Tuy nhiên đằng sau ánh sáng vẫn lặng lẽ tồn tại một cái bóng nặng nề. Buổi tối làm thêm giờ hôm ấy, khi Bạch Lộ cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới của công ty là Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang đến gần. Mãi đến khi anh ta nhìn cô với vẻ đăm chiêu: “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi thấy cô ở đâu rồi thì phải?” Cô ngớ người: “Vậy ư?” Ánh mắt anh ta tựa như hai mũi tên sắc bén ghim chặt lấy cô, đột nhiên đôi lông mày chợt nhướng lên: “Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Năm năm trước, khách sạn Hilton.” Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng chốc đã bay qua hơn một ngàn tám trăm ngày đêm. Chuyện cũ năm năm trước, những ký ức liên quan đã sớm chìm dần trong dòng thời gian. Bạch Lộ những tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại. Ấy thế mà – rốt cuộc vẫn có một ngày như vậy. Giây phút đó, Bạch Lộ dường như trông thấy một dòng sông băng rộng lớn cứng rắn lạnh lẽo, gào thét cuộn chảy hướng đến cuộc sống vốn đang bình lặng trôi đi của cô… tám trăm ngày đêm. Chuyện cũ năm năm trước, những ký ức liên quan đã sớm chìm dần trong dòng thời gian. Bạch Lộ những tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại. Ấy thế mà – rốt cuộc vẫn có một ngày như vậy. Giây phút đó, Bạch Lộ dường như trông thấy một dòng sông băng rộng lớn cứng rắn lạnh lẽo, gào thét cuộn chảy hướng đến cuộc sống vốn đang bình lặng trôi đi của cô…

    Lượt đọc: 11275
Like Us on Facebook:
X