Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng
  • Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng

  • Thể loại: Ngôn Tình ,
  • Tác giả: Quế Tiểu Vân
  • Số chương: 10
  • Chương mới: 1
  • Trạng thái: Hoàn Thành
  • Lượt đọc: 37386
  • Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Tác giả Quế Tiểu Vân gửi đến bạn đọc một truyện ngôn tình khá đặc sắc với những tình tiết đầy sức lôi cuốn. Truyện vẫn là đề tài tình yêu tổng tài và tiểu bạch thỏ, tình yêu này có nhiều điều còn khúc mắc. Nếu bạn yêu thích những câu chuyện tình yêu, nếu bạn muốn đọc những câu chuyện có chút vui vẻ những cũng tràn đầy xúc cảm, có chút thực lại mang theo chút cảm xúc, không đậm cũng chẳng nhạt, nhẹ nhàng và dung dị, bạn hãy đọc truyện Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng.

Có tiền thì ngon lắm sao? Bây giờ Ôn Bối Du rốt cuộc cũng hiểu được người có tiền thì rất là ngon. Đến nỗi có thể không cần để người khác vào mắt, có thể tùy tiện chà đạp tấm lòng người khác. Có thể đùa giỡn với tình cảm của người khác. Thậm chí có thể dùng tiền để mua tình yêu và trí nhớ của người khác. Mặc dù khoảng thời gian năm năm trước làm lòng cô tan nát. Nhưng cô chưa từng hối hận cũng chưa từng oán hận, nói chi là bán nó đi.

Người đàn ông đã từng làm cô tổn thương, hại cô thiếu chút nữa là không còn sống trên đời. Chẳng những xuất hiện một lần nữa mà còn từ một nhân viên nhỏ nhoi. Trở thành cấp trên của cô – Phó Tổng Giám Đốc của “Tập đoàn Kim Tinh Thần”. Điều tệ hại nhất chính là năm đó anh đã giấu diếm thân phận, lừa gạt tình cảm của cô.

Vậy mà bây giờ anh lại hỏi cô... “Nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu giữ kín chuyện của chúng ta?”. Hừ, có quỷ mới ham tiền của anh! Nhưng, vì bảo vệ “người đàn ông” mà cả đời này cô yêu nhất.... Cô không thể tiếp tục “dây dưa” với anh, cô phải mau chóng thoát khỏi anh...

Liệu đến cuối cùng tình yêu này sẽ kết thúc ra sao, còn gì thú vị nữa, truyện còn những gì tiếp nối nữa đây. Mời bạn đón đọc truyện để tìm được lời hồi đáp, bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Thiên Hải Nguyên Đường

    Tên truyện: Thiên Hải Nguyên Đường

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Cỏ Cỏ

    Nội dung:

    Phật nói:tu trăm kiếp mới có thể ngồi cùng thuyền…tu ngàn kiếp mới có thể chung chăn gối…500 lần ngoái đầu,đổi lấy một lần lướt qua nhau…500 lần kiếp trước đổi lấy một lần lướt qua nhau kiếp này…

    Vậy mà nàng đã đợi chàng 200 năm dài đăng đẳng chờ đợi ngày chàng trọng sinh.Được bên chàng 5 năm ngắn ngủi...rồi rời xa nhân thế. Nàng hối tiếc làm cách nào nàng được trọng sinh
    lần nữa làm sao để được ở bên cạnh chàng viết tiếp câu chuyện tình còn dang dở..

    Mời các bạn đón đọc Thiên Hải Nguyên Đường cùng cảm nhận tình cảm sâu sắc của nàng dành cho chàng và nàng có tiếp nối được câu chuyện tình dang dở hay không.

    Bên cạnh thưởng thức tựa truyện hay của tác giả Cỏ Cỏ thì truyện xuyên không sắc nữ mang tên Phượng Nghịch Thiên Hạ sẽ là tác phẩm thay thế mang lại cho bạn đọc những trải nghiệm mới lạ hơn.

    Lượt đọc: 11479
  • Khuynh Nhiên Tự Hỉ

    Tên truyện: Khuynh Nhiên Tự Hỉ

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Giá Oản Chúc

    Nội dung:

    Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh trong thương trường và một người đàn ông đi đứng không tiện yêu một cô gái có đầu óc không được tốt lắm.

    Nhưng anh ta luôn được mọi người cổ vũ người đàn ông kiêu căng vờ ngồi xe lăn phấn đấu biến cô gái xinh đẹp thành bà xã của mình.

    Ban đầu anh
    luôn dùng mọi thủ đoạn để có được cô, khi mà những lỗi lầm đó đi quá xa so với giới hạn thì anh mới nhận biết được lỗi để rồi lúc bấy giờ mới yêu thương cô ta thật lòng.

    Mời bạn đọc tiếp tục chiêu mộ ngôn tình sủng để tìm hiểu câu chuyện.

    Lượt đọc: 26741
  • Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

    Tên truyện: Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

    Nội dung:

    Gió Mang Kí Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa là truyện ngôn tình lãng mạn, nói về Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Mộc Mộc lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Mộc Mộc phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ.

    Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa… cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần.

    Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Mộc Mộc suốt những năm tháng về sau: “Làm bạn gái anh nhé!” Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên.

    Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Mộc Mộc một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm?

    Tiếp tục chiêm nghiệm bộ truyện để hòa mình vào những cảm xúc tột độ về tình yêu đẹp và chân thành của Mộc Mộc. Khác với những đau thương và không khí đầy hiu quạnh, tựa truyện Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài PapaBán Hôn Bất Hôn hứa hẹn sẽ đem đến những câu chuyện mới mẻ, đầy thú vị và hấp dẫn.

    Lượt đọc: 59168
  • Hôn Nhân Giấy

    Tên truyện: Hôn Nhân Giấy

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Diệp Tuyên

    Nội dung:

        Bạn đang đọc truyện Hôn nhân giấy của tác giả Diệp Tuyên trên website đọc truyện online.
        Tôi vốn đã muốn viết cuốn sách này từ lâu.
        Về hôn nhân.
        Về giai đoạn đầu của hôn nhân.
        Về những chuyện vụn vặt trong giai đoạn đầu của hôn nhân.
        Về những bực bội, buồn bã, tỉnh ngộ, thậm chí là nhẫn nại không bao
    giờ có thể quên trong những chuyện vụn vặt đó.
        Đây không phải là chuyện cổ tích về nàng Lọ Lem, cũng không phải chuyện ân oán giữa các gia đình quyền quý, mà là câu chuyện về chúng tôi, những người thuộc thế hệ 8x, trong mắt xã hội được coi là “mặt trời nhỏ”, “mặt trăng nhỏ”, là “những bông hoa trong lồng kính”, đã học được những gì sau những năm tháng dưa cà mắm muối của hôn nhân. Chúng tôi là những bông hoa trong lồng kính, nhưng rồi hoa cũng phải lớn lên, cũng có một ngày phải bước vào đời sống gia đình.
        Thực ra, kể cả lúc này, trong mắt các bậc phụ huynh, chúng tôi vẫn là trẻ con, vẫn là những đứa trẻ chẳng bao giờ lớn. Vì thế chỉ có chính chúng tôi mới biết, dù rằng chúng tôi cũng hay có những suy nghĩ ích kỷ và nhõng nhẽo, nhưng chúng ta vẫn mạnh mẽ, khoan dung hơn nhiều so với tưởng tượng của mọi người. Đối diện với tình yêu và hôn nhân, mỗi người trong chúng tôi đều không hoàn thiện, nhưng hầu hết chúng tôi lại một lòng một dạ đi hết con đường n
        Nói cho cùng, điều tôi muốn viết, đó là trong cuộc sống rất đời thường này, chúng tôi, những người trẻ tuổi, luôn nắm chắc và quyết không từ bỏ tương lai.
        Và cuối cùng thì đã có “Hôn nhân giấy”.
        Trong thời gian 8 tháng, sau khi tôi hoàn thành cuốn tiểu thuyết này trong rất nhiều hoạt động giao lưu với độc giả, tôi nhận thấy, hóa ra đến cả chính tôi, cũng trong quá trình giao lưu đó mà càng ngày càng thấy cảm kích bố mẹ đẻ, bố mẹ chồng, chồng mình, và cả cái cuộc sống tràn ngập những cay đắng ngọt bùi này nữa.
        Vì thế, tôi muốn chân thành cảm ơn tất cả các độc giả đã quan tâm đến cuốn sách và tham gia thảo luận, cám ơn các bạn đã giúp tôi, từng bước một, đi đến ngày hôm nay.
        Cần đặc biệt nói rõ rằng: trong cuốn truyện này đương nhiên có bóng dáng của tôi, nhưng cũng không hoàn toàn là tôi. Hình ảnh hai nhân vật Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng đến từ đời sống của bốn cặp vợ chồng trẻ, mà cho đến nay họ vẫn nắm tay nhau vượt qua con đường gập ghềnh mà đi về phía trước.
        Nhưng tôi cũng hi vọng, cuốn sách này không chỉ đại diện cho bốn cặp vợ chồng trẻ đó, mà còn là nhiều hơn nữa.
        Thậm chí, tôi mong cuốn sách có thể thay chúng tôi truyền đạt một lời kêu gọi rằng: xin tất cả những người yêu mến chúng tôi hãy yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng để giữ gìn hạnh phúc, trân trọng tình yêu.
        Vậy thì, xin dành tặng cuốn sách này cho dịp kỉ niệm bốn năm kết hôn của tôi với Chàng Ngốc.
        Dành tặng cho tất cả những người sắp bước vào, đang trải qua, hay đã đi qua quãng thời gian này ở khắp mọi nơi.
        Dành tặng cho “quãng thời gian thích nghi” đã từng khiến chúng ta đau khổ, hoang mang, vui vẻ và nhiều cảm hứng.
        Diệp Tuyên<
       Tế Nam ngày 7 tháng 6 năm 2009
       
      Lời tựa
        Ngày 8 tháng 7, đúng giữa mùa hè nóng nực, thành phố ven biển R do có bão sắp tràn qua mà náo nhiệt lạ thường. Đây là một ngày đặc biệt – ngày này của năm 1999, cô bạn Cố Tiểu Ảnh mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang làm bài thi đại học. Còn ngày này của năm 2006, cô, lúc này đã tốt nghiệp thạc sỹ ở lại trường làm giảng viên, trở thành cô dâu của Quản Đồng.
        Ngày hôm đó quả là nóng nực.
        Rất lâu sau, Cố Tiểu Ảnh vẫn còn nhớ như in ngày hôm đó, rõ ràng là trời râm, mà nhiệt độ lại cao hơn cả ngày nắng. Hơi nóng từ mặt đất bốc lên ngùn ngụt, mang theo cái ngột ngạt trước cơn mưa, biến cái sân nhà Quản Đồng thành một miếng thịt nướng. Khi Cố Tiểu Ảnh rót rượu mời khách, mồ hôi cô ướt đẫm lưng áo dưới nắng mặt trời, cô cảm giác mình giống hệt một miếng bánh đặt trên lò lửa, hay một miếng thịt ôi trong chiếc chảo rang.
        Cô không chịu nổi nữa, ngẩng đầu nhìn trời, đúng lúc ngẩng đầu lên thì có cảm giác một giọt mồ hôi lớn chảy từ sau tai, lăn xuống cổ chui vào cổ áo dài, rồi nhanh chóng bị lớp lụa thấm hết; sau đó là cảm giác nhơm nhớp, dinh dính cứ bết vào da, ngứa ngáy thật khó chịu.
        Buổi chiều ngày nóng nực đó, không có mặt trời, cũng chẳng có lấy một giọt mưa, chỉ biết phải ra sức gào, như thể xé rách cổ họng mình trong bầu không khí vốn đã ồn ào, để thi thố với đống tạp âm của nhân loại.
        Ngày hôm đó là lần thứ hai trong vòng hơn 30 năm qua, nhà họ Quản được nở mày nở mặt. Lần đầu là 13 năm trước, con trai Quản Đồng của Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung, đạt thành tích cao nhất môn xã hội nhân văn toàn huyện, đã thi đỗ vào đại học văn học của tỉnh, đổi đời trở thành “cán bộ nhà nước”. Ngày tin vui được chuyển đến, trưởng thôn và bí thư chi bộ đến ngay nhà Quản Lợi Minh chúc mừng. Quản Lợi Minh mừng quá đỗi, mở tiệc mừng ngay trong sân. Dưới cái nắng tháng bảy như đổ lửa, người ra người vào vừa nói với Quản Đồng mấy lời tốt lành thân thiết, vừa ghen tị mong con cái mình sau này có ngày được mở mày mở mặt như con trai Quản Lợi Minh. Lúc đó, trong mắt của những người dân trong thôn, Quản Đồng không chỉ là người đầu tiên đỗ đạt và đi ra ngoài học đại học, mà còn là người nhất định sau này sẽ nổi danh thiên hạ.
        Đến nay, đã hơn 13 năm, trong thôn có người ra ngoài làm thuê rồi thành chủ thầu, có người mở cửa hàng may quần áo rồi trở thành chủ nhỏ, có người làm vận chuyển, trồng rau cải rồi trở thành tấm gương xóa đói giảm nghèo… Tuy vấn đề đi lại trong thôn vẫn không thuận tiện lại hay ùn tắc, nhưng nhà dân cũng đang dần chuyển từ nhà tranh vách đất sang nhà gạch nung mái ngói, bước ra khỏi nhà phương tiện đi lại từ hai chân cũng chuyển sang xe ba bánh nông dụng; ở một số nhà giàu mới nổi còn có cả bình nóng lạnh thái dương năng và ti vi màu…
        Thế nhưng chỉ có nhà Quản Đồng vẫn sống trong ngôi nhà khá hơn nhà tranh vách đất một chút nhưng vẫn gió lùa mưa dột, vẫn dùng cái ti vi trắng đen chưa đến nỗi không nhìn ra hình gì nhưng cũng chẳng có màu sắc gì cả… Người trong thôn thỉnh thoảng có nhắc đến cũng thấy lạ: chẳng phải con trai nhà Quản Lợi Minh đang làm quan to hay sao? Sao hai vợ chồng vẫn sống bần hàn thế nhỉ?
        Vì thế, cũng có vài người đầu óc sáng suốt đã mò mẫm tìm câu trả lời: rõ ràng là không định xây nhà mới nữa. Quản Đồng đã làm quan tại một cơ quan to nhất ngoài tỉnh thành kia rồi, sớm muộn gì cũng đón Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung đi. Sớm muộn gì rồi cũng đi thì còn sửa lại cái căn nhà nát đó làm gì?
        Lại có người lắm chuyện đến hỏi Quản Lợi Minh: Con trai nhà ông thăng tiến rồi, sao hai người không lên thành phố mà ở?
        Quản Lợi Minh cười khà khà, trả lời: Đợi con trai cưới vợ đã, rồi chúng tôi lên thành phố trông con cho hai đứa chúng nó luôn!
        Thế nhưng, cái việc đợi này sao mà mất nhiều năm, đến khi Quản Lợi Minh tưởng như sắp bị bệnh tim đến nơi vì chờ đợi thì Quản Đồng mới đưa về nhà một cô gái thành phố kém anh năm tuổi rưỡi, tên là Cố Tiểu Ảnh, rồi cuối cùng lại đợi thêm đúng một năm nữa mới nhận được giấy đăng ký kết hôn. Điều này mới khiến cho trái tim quá sốt ruột đến nỗi sắp thụt lên tận cổ của Quản Lợi Minh trở về đúng chỗ.
        Có trời chứng giám! Nhà ông Quản chờ đợi cuộc hôn nhân này đã chồn chân mỏi mắt!
        Bởi thế, nói thế nào Quản Lợi Minh cũng không đồng ý tổ chức tiệc cưới trong khách sạn trên thị trấn, vì nhà mình chẳng tốt hơn khách sạn nhiều hay sao? Khách đến dự đều là bà con hàng xóm, một bước là sang đến nơi, lại có thể ăn uống thoải mái, uống thật đã, uống thật vui! Hơn nữa, ông còn phải tổ chức thật rôm rả, uống để lấy lại cái sĩ diện sắp cạn khô suốt mấy năm nay. Ông vẫn còn nhớ, vì Quản Đồng cứ chần chừ chuyện lấy vợ mà ông phải hứng chịu những ánh mắt hiếu kỳ và nghi kị của người trong thôn, quả là tức nghẹn họng!
        Chưa hết, khách sạn vốn là nơi không rẻ, mà năm ngoái con trai ông Trương lấy vợ, thuê một chiếc xe đưa người trong thôn lên thị trấn ăn cỗ. Lúc đi còn đỡ, ngồi xe to, oai! Hoành tráng! Nhưng đến lúc về, cả một đoàn xe toàn những người đã ăn uống căng bụng trên chiếc xe nghiêng ngả; mọi người bắt đầu say xe, chưa về đến nhà đã lần lượt nôn thốc nôn tháo, thảm hết mức. Kết quả là một bữa cỗ linh đình, bỗng chốc biến thành chuyện cười trong thôn. Sao bằng tổ chức tại nhà, không chỉ tiết kiệm tiền mà còn rảnh rang vừa uống rượu vừa nghe gà vịt chiêm chiếp, hàng xóm hàn huyên… thoải mái quá còn gì nữa!
        Dưới ánh nắng mặt trời thiêu đốt, với tâm lý hài lòng đó, Quản Lợi Minh vừa tiếp rượu cho trưởng thôn ngồi cùng bàn, vừa hài lòng nhìn Quản Đồng dắt Cố Tiểu Ảnh đi mời rượu từng bàn, cảm thấy bao nhiêu năm nay, giờ mình đã có thể yên tâm được rồi.
        Thế nhưng, Quản Lợi Minh không biết rằng, kể từ giờ phút này, chính từ cái nơi có thân bằng cố hữu góp mặt đông đủ này, với Cố Tiểu Ảnh, một cảm giác hoàn toàn khác đang xâm chiếm tâm hồn cô. Chính là tất cả những thứ này, căn phòng chưa từng được quét một lớp vôi, gà vịt chạy rông khắp nơi, nhà vệ sinh lộ thiên giữa trời, những đồ làm đồng để rải rác khắp các góc tường, những bàn ghế mượn về, những cái bát canh đã mẻ hết miệng… Những thứ này là cả một thế giới khác mà một cô gái từ nhỏ lớn lên trên thành phố chưa bao giờ được tiếp xúc!
        Trong không khí ngột ngạt, đầu tiên Cố Tiểu Ảnh đưa cánh tay lên gạt mồ hôi, ngước nhìn khuôn mặt đang nhe răng cười của Quản Lợi Minh ở phía xa, rồi nhìn đến Quản Đồng mồ hôi mướt mải đang đến từng bàn mời rượu, thì cô thấy tâm trạng mình rối bời, chẳng biết rốt cục là cảm giác gì, chỉ biết là có xúc động, có choáng váng, có tủi thân, có trách cứ, và có cả cảm giác ngỡ ngàng.
        Nhiều năm sau, khi nhớ lại cảnh tượng này, Cố Tiểu Ảnh vẫn lặng người.
        Đến lúc đó cô mới phát hiện ra, cô gái nhiều năm trước kiên quyết lấy Quản Đồng, lại còn muốn đi cùng anh đến đầu bạc răng long, là mình đó, quả là điếc không sợ súng. Đột nhiên cô lại dũng cảm đưa mình, khi vẫn còn quá trẻ, vào một cuộc hôn nhân, mà bất chấp không để ý gì đến cái gọi là “môn đăng hộ đối”; rồi lại dũng cảm tuyên bố với bố mẹ đẻ rằng: “Chắc chắn sau này con sẽ hạnh phúc.”
        Rất hiển nhiên, vì lúc đó cô vẫn chưa ý thức được rằng: quyết định lấy một người, chỉ là sự dũng cảm nhất thời; duy trì được một cuộc hôn nhân, lại cần sự nỗ lực cố gắng của cả cuộc đời.
        Bởi vì, từ khi bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện lãng mạn, còn hôn nhân, lại là một câu chuyện nghiêm túc.
    Triết lý hay trong tác phẩm:
        Ngay từ lúc bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện lãng mạn, còn hôn nhân là một câu chuyện nghiêm túc.
        Lấy chồng không chỉ là lấy một người đàn ông, mà là lấy cả một gia đình.
        Cơm vợ nấu không phải là bữa cơm ngon nhất, nhưng chắc chắn là bữa cơm ấm áp nhất trên đời.
        Tình yêu và hôn nhân không giống nhau. S khác biệt lớn nhất là ở chỗ: tình yêu phóng đại ưu điểm, còn hôn nhân phóng đại nhược điểm.
        Có lúc, hôn nhân là duyên số, ngoài tình yêu, có lẽ còn có sự nương tựa rất thực tế nữa.
        Luôn luôn trong hôn nhân, không có gì là tốt nhất, chỉ có thích hợp nhất.

    Lượt đọc: 10140
  • Mỹ Nhân Xin Dừng Bước

    Tên truyện: Mỹ Nhân Xin Dừng Bước

    Thể loại : Đô Thị ,

    Tác giả: Lão Thi

    Nội dung:

    Nếu bạn là một độc giả yêu thích đọc truyện, thích những tác phẩm không nặng nề, nhẹ nhàng và đem lại tiếng cười giải trí, lại có thêm chút bá đạo phúc hắc, hãy đọc truyện Mỹ Nhân Xin Dừng Bước, một truyện mới được giới thiệu trên trang đọc truyện online. Đây là một câu chuyện hài hước, dịu dàng, thoải mái với nhiều tình tiết thú vị sẽ mang đến cho bạn đọc những trận cười sảng khoái, mời mọi người theo dõi bộ truyện đô thị “Mỹ Nhân Xin Dừng Bước” của tác giả Lão Thi.

    Đại thiếu gia Triệu Cương Băng vất vả lắm mới có thể tốt nghiệp từ trường học Liệp Nhân siêu cấp, còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống mỹ hảo của thiếu gia nhà giàu thì liền nhận được mệnh lệnh của phụ thân.

    Đó là gì? Tán gái!!! Đối phương lại chính là vị hôn thê của bổn thiếu gia hắn? Cái này mà còn phải đi cua hay sao??? Ba ba của người ta là lão đại một hắc bang siêu cấp? Không được, hắn không thể nào bị quyền lợi làm cho khuất phục. Hay? Đối phương là một tuyệt thế mỹ nữ?...

    Nghe lời ba ba, Triệu Cương Băng đến một trường trung học và bắt đầu một công cuộc tán gái. Từ lúc này, cuộc sống của Triệu Cương Băng trở nên muôn màu muôn vẻ. Người xưa nói, hồng nhan thì hại nước hại dân, bây giờ thì bổn thiếu gia này lại “dạo chơi” bên đủ loại mỹ nữ, Triệu Cương Băng chẳng qua cũng chỉ là thay trời hành đạo mà thôi...

    Truyện tiếp diễn ra sao, phải chăng còn nhiều điều thú vị đang chờ đón, có hay không nên dè chừng trước những tình huống dở khóc dở cười này. Liệu những mỹ nữ này, liệu sự nghiệp chiếm trái tim của người đẹp có thành công, đọc truyện để tìm câu trả lời và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Quan Thuật, Đỉnh Cấp Lưu Manh ,...

    Lượt đọc: 26442
  • Minh Châu Ám Đầu

    Tên truyện: Minh Châu Ám Đầu

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: sugar

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Minh châu ám đầu của tác giả sugar trên website đọc truyện online.
    Chậc! Nam nhân này rốt cuộc là có vấn đề gì?
    Đúng là âm hồn bất tán xuất hiện trước mặt nàng, quấy nhiễu cuộc sống của nàng liên tục.
    Ngại ngày nhàm chán, vì sao không đi kỹ viện hoặc tiệm rượu mua vui
    Ngược lại suốt ngày chạy đến y quán của nàng nhàn tản, tìm
    nàng múa mép khua môi.
    Khiến cho từ con gái nhà lành, tiểu hài tử đến lão nhân gia tất cả đều sợ đến mức run rẩy.
    Mọi người đều nói tiểu vương gia thất lạc nay lại phục hồi thân phận hỉ nộ vô thường, dã tính khó thuần!
    Quy phạm lễ pháp ở trong mắt hắn tất cả đều không là gì, làm cho người ta sợ hãi gần vua như gần cọp.
    Chê cười ! Người khác sợ quyền thế hoàng gia to lớn của hắn, nhưng nàng tuyệt không sợ!
    Sao biết người này ấn bài không để ý, lại giống thổ phỉ cướp nàng đến vương phủ.
    Mục đích là muốn nhìn bộ dáng nàng làm lão vương gia tức chết !
    Ai ! Xem ra nàng gặp đại phiền toái, đừng nghĩ có thể dễ dàng thoát thân.

    Lượt đọc: 4210
  • Because You Live

    Tên truyện: Because You Live

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: LinhRoy97

    Nội dung:

    Because You Live là tựa truyện được viết dựa trên truyện có thật. Vì hai nhân vật chính trong câu chuyện này rất giống với GilenChi và tác giả rất thích cặp đôi này nên muốn mượn hai bạn và vai trong câu chuyện. Đây cũng là fantic đầu tiên mà mình viết nên lời văn không được hay cho lắm. Mong các bạn đọc và đưa ra những lời nhận xét chân thành nhât cho mình sau khi đọc truyện teen này nhé.

    “Có ai ngồi đây chưa ạ, em ngồi đây được không ạ, phòng hết chỗ mất rồi” Chi cất tiếng nói ngắt dòng suy nghĩ của cả hai, tỏ vẻ hơi chút ngượng ngùng

    “À ừm…bạn ngồi đi” Trúc khẽ trả lời, không bộc lộ một chút cảm xúc gì trong câu trả lời của mình

    “Em bé hơn chị một tuổi, học cùng trường chị nên chị cứ gọi em là em đi ạ” Chi cười nói.

    “Em cứ gọi là Gil là được rồi” Trúc khẽ gật đầu ra hiệu đã hiểu rồi nói.

    Cùng lúc đó giáo viên bước vào cả hai liền tập trung vào buổi học. Cả buổi học hôm đó Trúc và Chi đều không nói với nhau thêm câu nào, lâu lâu Chi quay qua nhìn Trúc với ánh nhìn tò mò. Nhưng lại không dám bắt chuyện hỏi thêm gì, có vẻ Trúc không thích giao tiếp với người lạ.

    Kết thúc buổi học hôm đó Trúc nhanh chóng lên xe ra về, còn Chi đi cùng mấy người bạn của mình, vừa đi vừa cười đùa, nhìn theo bóng Trúc đang khuất dần.

    Những buổi học sau chỗ ngồi đều ổn định nên Chi và Trúc vẫn độc chiếm chiếc bàn cuối. Chi nhận ra một điều, Trúc là một người rất đúng giờ. Ngày nào cũng như ngày nào Trúc luôn đến sớm hơn giờ bắt đầu học từ 5 đến 7 phút. Còn Trúc tuy vẻ bề ngoài lạnh lùng, khó gần, nhưng cũng nhận ra được sức hút của Chi. Một cô bé rất được lòng mọi người, hòa đồng, vui vẻ, lại cũng rất chăm chỉ.

    Lượt đọc: 7281
  • Mị Tình

    Tên truyện: Mị Tình

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Hà Nại

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Mị tình của tác giả Hà Nại trên website đọc truyện online.

    Ánh nắng sáng sớm mỏng manh xuyên qua tấm rèm cửa thật dày tiêu sái chiếu vào trong căn phòng. Một căn phòng rất hoa lệ. 
    Cẩm Sắt bị nụ hôn đánh thức. Tinh mịn, rất dài , nụ hôn có sự sủng ái làm cô hơi nhíu mày, chiếc mũi tú lệ, nụ hôn quật cường
    vẫn chậm rãi lưu luyến trên môi. 
    Giống như cái hôn của những người yêu nhau. 
    Cô hơi lơ đãng , nhẹ nhàng mở mắt. 
    “Dậy rồi?” Thanh âm hơi có vẻ châm chọc. 
    Lâm Cẩm Sắt làm như không hề nghe thấy, thở dài, mở mắt. 
    Ánh vào mi mắt là khuôn mặt tuấn tú tinh xảo. 
    Người đàn ông chống nửa người, không rõ là có cười hay không nhìn vẻ mặt vừa tỉnh ngủ đôi mắt vẫn còn nhập nhèm của cô. 
    “Ừ…” 
    “Tối hôm qua chắc em mệt chết rồi .” 
    “…” Âm thầm khẽ lườm một cái, Lâm Cẩm Sắt xoay người xuống giường, đi chân trần trên chiếc thảm lông dê màu trắng xốp, nhặt quần áo vứt lung tung trê thảm lên, bình thản ung dung mặc vào trước ánh mắt hứng thú ái muội của người đàn ông. 
    Đầu tiên là nội y, tiếp theo là váy, sau đó là áo, rồi áo khoác. 
    À, còn phải đi vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt, đại gia trên giường nhưng là có khiết phích (*tính thích sạch sẽ). 
    Ở trong phòng tắm thật thuận tiện cho công tác hóa trang, thế này mới tính là đại công cáo thành. Hài lòng với trang dung hoàn mỹ của mình trong gương, Lâm cẩm sắt bát nháo buộc tạm mái tóc dài mềm mại lên, đi ra khỏi phòng tắm, đi đến trước mặt người đàn ông nằm trên giường. 
    “Đường tổng, tôi còn có việc, đi trước , ngài phải nhớ kỹ tối qua đã đồng ý với tôi cái gì nha!” Ở bên tai người đàn ông nói xong, lại thuận tiện ở bên môi hắn hôn nhẹ một cái, cô đứng lên, cười tủm tỉm vẫy vẫy tay, sau đó không chút nào lưu luyến , xoay người, bỏ của chạy lấy người.        

    Lượt đọc: 26005
  • Một Trăm Phần Trăm

    Tên truyện: Một Trăm Phần Trăm

    Thể loại : Đô Thị ,

    Tác giả: Shevaanh

    Nội dung:

    Cuộc sống này đôi khi quá mệt mỏi để ta có thể cống hiến hết sức lực hoặc sống hết mình. Dường như ta chỉ sống và phát huy hết 3% năng lực của bản thân, chỉ khi có sự dồn ép hoặc nảy sinh tình huống gì đó có lẽ ta mới thể hiện, phát tán hết những gì gọi là tiềm lực. Đây chính là những gi truyện Một Trăm Phần Trăm muốn gửi đến bạn đọc.
    Có lẽ hắn - kỹ sư dầu khí của tập đoàn PVN , một gã đàn ông đã ly thân đang sống với đứa con trai bốn tuổi cũng sẽ có cuộc đời giống như bao người khác ..
    Nếu như không có một ngày ..
    Trần Văn Lập nói :
    - Mặc dù không muốn thừa nhận , nhưng hắn đúng là một đội trưởng không tồi !
    Hoàng Anh Tuấn nói :
    - Nói về tên gàn dở ấy ư ? tôi cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa .
    Trần Thị Thanh Thúy nói :
    - Đội trưởng , anh nhất định phải sống để còn trả tiền nhà cho em đấy !
    Thư Lệ nói :
    - Đội trưởng , chúng tôi tin cậu.
    Đọc truyện đô thị này, độc giả sẽ thấy được một khía cạnh khác của cuộc sống, tiểu tiết cũng làm nên giá trị, có những nơi, những người có thể làm ta cảm thấy thấy được chính con người mình, biết phải sống thế nào, phấn đấu ra sao. Còn bạn, bạn có giống nhân vật trong truyện này không ???


    Lượt đọc: 23979
  • Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia.

    Tên truyện: Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia.

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Điệp Điệp

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Ma mãnh vương phi pk yêu nghiệt vương gia trên website đọc truyện online.

    Nàng – Liễu Thanh Điệp - là thiên kim tiểu thư của đại gia tộc Liễu Thanh đứng đầu thế giới về các loại máy móc cũng như vũ khí tối tân nhất trên thế giới.
    Nàng có mái tóc đen dài suông mượt và đôi mắt nâu trong vắt không gợn sóng, nàng thanh
    tú điềm đạm, dù không đẹp sắc sảo nhưng vẫn gây thu hút với mọi ánh nhìn.
    Anh trai nàng – Liễu Thanh Khương Chí – là một trong những người có công lớn nhất gây dựng lên sự nghiệp gia tộc Liễu Thanh nhờ trí thông minh tuyệt đỉnh và những sáng chế vô giá.
    Nàng bướng bỉnh lại vô cùng táy máy, rất hay trêu ghẹo người khác nhưng ai cũng yêu thương, quý mến nàng. Trong lúc anh trai nàng đang chế tạo máy thời gian thì nàng vô tình ấn nhầm nút khởi động, lại vô tình hất đổ lon nước vào máy làm nó chạm mạch và vô tình làm sao linh hồn nàng bay vào máy còn thân xác ở lại==” (bó tay)…
    Liễu Thanh Điệp xuyên qua liền biến thành oa nhi còn trong bụng mẹ. Nàng là thất công chúa của Khánh An hoàng triều mang tên Gíang Thiên Điệp. Ai ai cũng sủng nàng đến tận trời, mặc nàng chơi đùa hay quấy phá cũng không nỡ trách phạt khi mắt nàng long lanh ngân ngấn nước (lừa tềnh mọi người đó^^). Thất công chúa quậy hoàng cung gà bay chó sủa, nơi nơi để lại chiến tích vẻ vang. Nàng phá phách trong cung chưa đủ lại mò ra ngoài phá kinh thành==”. Nàng hay giả trang thành nam nhân vào các thanh lâu để trêu hoa ghẹo nguyệt, làm đau lòng vô số thiếu nữ ngây thơ con nhà lành(haha).
    Tình cờ có một ngày Thiên Điệp tung tăng đi loanh quanh sang cả địa phận Thiên Sương hoàng triều. Nàng thấy biển hiệu của một thanh lâu lớn rất đẹp lại mang phong cách…quen thuộc… Thiên Điệp không do dự bước vào, nàng tính trêu ghẹo mấy cô nàng nữa nhưng không ngờ lại bị Vân nương – lão bản Chi Phấn Lâu lật tẩy thân phận. Sau đó hai người trò chuyện qua lại thấy rất hợp nhau liền kết nghĩa tỷ muội. Từ đó Thiên Điệp không chịu về nữa mà cứ mặt dày ăn bám Vân Mộc Lăng. Đến một ngày…nàng bị bắt cóc…bởi một người…
    Hắn – Phong Thừa Vũ – nhị vương gia của Phong Vân quốc. Hắn mang vẻ đẹp ma mị yêu nghiệt làm bao nhiêu thiên kim tiểu thư, công chúa phải quỳ gối dưới chân hắn nhưng… hắn đến năm 20 vẫn chưa thú bất kỳ ai vào cửa. Kể từ đó miệng lưỡi dân gian loan truyền tin tức nhị vương gia Phong Vân quốc bị đoạn tụ>”<… Hắn nghe được cũng chỉ phe phẩy chiết phiến cười cười, bao nhiêu con tim si mê hắn đều vụn vỡ vì tin đồn này. Không thú lão bà bởi vì hắn đang chờ 1 người quan trọng sẽ xuất hiện…
    Trên đường tìm kiếm chân mệnh thiên nữ cho riêng mình, Phong Thừa Vũ đã gặp và nhất kiến chung tình với một hắc y nhân đang nhìn trộm trên mái nhà. Quyết không để nàng tuột khỏi tay mình nhưng hết lần này đến lần khác nàng lại thoát khiến hắn một phen khổ sở. Đến một ngày hắn vào Chi Phấn Lâu, bắt gặp dung nhan kiều diễm bao ngày nhung nhớ liền chẳng nói chẳng rằng tìm cách bắt cóc nàng. Vĩnh viễn cột nàng ở bên người, thề với trời sẽ không bao giờ để nàng rời xa nữa nhưng… mới đó lại chẳng thấy người đâu…==”

    Lượt đọc: 71596
Like Us on Facebook:
X