Vân Long Phá Nguyệt

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Vân Long Phá Nguyệt là truyện ngôn tình hay nói về nàng là người đọc được tâm người khác ,nên bị nghiên cứu….rồi có sự cố ,người thân yêu nhất của nàng Lôi ca ca chết ,nàng xuyên không vào làm Vân tam tiểu thư ..

Gặp lại Lôi ca ca ,đau lòng nhìn người ấy đã quên mình ,kề kiếm trên cổ mình vì người khác .nàng đã nói

Nếu không hạnh phúc

Nếu không
khoái hoạt

Hãy buông tay

Tính cách nàng là vậy …

Đau trong lòng, nhưng không bao giờ để lộ cho người khác biết ..

Nàng không còn Lôi ca ca,nhưng bù lại nàng có Tử y nha hoàn . Tử Y đã trở thành người thân duy nhất ,và cũng bởi vì muốn cứu Tử Y,nàng buộc phải thay Đại tiểu thư – Vân Thiển Y lấy Lê Hân tướng quân …

Đây cũng là truyện xuyên không hay nhất vừa qua, mời các bạn cùng đọc truyện để tìm hiểu.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Ách Ba

    Tên truyện: Ách Ba

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thụy Giả

    Nội dung:

    Ách Ba là truyện ngôn tình đặc sắc đầy thú vị, tên truyện cũng là tên của nhân vật nam chính. Ách Ba là người hiền lành, anh ít nói và thích nhào bột, chỉ khi nhào bột mới tìm thấy nụ cười trên môi anh. Trong thị trấn, quán mì của Ách Ba được nhiều người lui tới, bởi đây là món ăn tốt nhất ở thị trấn nhỏ này.

    ***

    Lúc lần
    đầu tiên nhìn thấy người này, Ách Ba đang nửa tỉnh nửa mê, sợ tới mức tiểu ra quần. May mắn là, ngày đó có trăng, ánh trăng phi thường nhu hòa chiếu vào trên mặt người này, ngay cả lông mao nhỏ đều có thể thấy rõ được.

    Hắn là một người phi thường xinh đẹp.

    Không không không! Dùng xinh đẹp còn không đủ để hình dung bề ngoài của người này. Ách Ba tuy rằng không nói, lại biết chữ, cho nên hắn biết, nếu nhất định phải dùng cái từ gì đến hình dung, như vậy “Tiên nhân hạ phàm” này vài từ, liền đủ để biểu hiện ra dung mạo cùng khí chất của người này.

    Dung mạo xinh đẹp giống tiên nhân, khí chất lạnh lùng không thể thân cận giống tiên nhân.

    Tiên nhân không thích nói chuyện, Ách Ba mất thật lớn công sức, mới biết được tiên nhân muốn ăn mì.

    Tiên nhân, không phải hẳn là không ăn thức ăn của trần gian sao?

    Nghi vấn này làm cho Ách Ba nghi hoặc thật lâu.

    ***

    Mời bạn đọc tiếp tục khám phá những câu chuyện đầy thú vị và huyền bí về Ách Ba và người đàn ông bí ẩn khiến Ách Ba không thể phân biệt được là tiên nhân hay người phàm. Có thể nói, cốt truyện của tác phẩm này có những điểm nổi trội hơn Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng TrốnBán Hôn Bất Hôn. Tuy vậy, tùy theo sở thích mà độc giả có thể lựa chọn tác phẩm phù hợp để thưởng thức.

    Lượt đọc: 12647
  • Hoàng Thượng Vạn Tuế

    Tên truyện: Hoàng Thượng Vạn Tuế

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Đại Ôn

    Nội dung:

    tiểu thuyết xuyên không hay, truyện nói về hắn là một bạo quân, thích giết người , máu lạnh vô tình , hắn thích làm một ông vua chuyên chế độc quyền như Trụ Vương, nhưng ông trời đã cho hắn gặp quả báo khi vô tình để hắn xuyên không đến hiện đại vào một đứa bé mới sinh.

    “Trầm Cảnh! Đừng gào nữa, đói bụng rồi có phải không, đến
    bú sữa mẹ nè!”Huhuhu… Người đàn bà môi cá nhám kia cút sang một bên… Đừng có cởi quần áo của ngươi để mê hoặc trẫm! Trẫm chỉ muốn chinh phục thiên hạ, không phải là thứ đàn ông chỉ biết tình yêu nam nữ…Ô, bẹp bẹp… mùi vị không tệ!

    Hãy xem một hôn quân khi xuyên không sẽ như thế nào hắn sẽ sống ra sao ở thế giới hiện đại qua truyện Hoàng Thượng Vạn Tuế.

    Ngoài ra, Phượng Nghịch Thiên Hạ cũng là tác phẩm nổi bật mà độc giả có thể tham khảo.

    Lượt đọc: 21533
  • Hoàng Tử Yêu Nói Giỡn

    Tên truyện: Hoàng Tử Yêu Nói Giỡn

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thái Tiểu Tước

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hoàng tử yêu nói giỡn của tác giả Thái Tiểu Tước trên website đọc truyện online.

    Oa! Trung Nguyên đất rộng của nhiều cái gì cũng có, cái gì cũng lạ lẫm nha.
    Khoa trương nhất chính là, lại có người trước mặt mọi người tự xưng là “Đồ rắm thúi”!
    Chậc chậc, không thể tưởng tượng được đường đường là Nhị hoàng tử thế nhưng không thích nữ nhân
    mà lại yêu nam nhân
    Uổng phí hắn có gương mặt tuấn tú như vậy , thật sự là làm tan vỡ một đống trái tim thiếu nữ mà.
    Xú gia hỏa! ”Người tới là khách” lời này hắn chưa từng nghe qua sao?
    Cho dù nàng không phải là thiên tiên mỹ nữ, nhưng cũng đâu doạ người đến mức “Kỳ quái “
    “Con thỏ” chết tiệt này chẳng những thất lễ nghi ngờ nàng là nam hay nữ
    Còn đem nàng so sánh với một củ khoai lang , kết quả phán nàng thua xa khoai lang!
    Đúng là không thể nhẫn được nữa, một phát Bắc Đẩu thần quyền đánh cho hắn máu mũi phun điên cuồng.
    Sau đó đem hắn đá xuống sông cho toàn thân ướt như chuột lột ──
    Í éo cái gì, hắn chỉ mong cách cái nàng công chúa điêu ngoa này càng xa càng tốt , mà nàng cũng mong có thể cách hắn cái tên vương tử thần kinh này càng xa càng tốt
    Về sau hắn đi đường Dương quan của hắn, nàng qua cầu độc mộc của nàng hai người nước giếng không phạm nước sông, ai cũng đừng có lại gặp phải ai thì tốt…..

    Lượt đọc: 4270
  • Vợ Yêu Xin Dừng Bước

    Tên truyện: Vợ Yêu Xin Dừng Bước

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tả Vi

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Vợ Yêu Xin Dừng Bước của tác giả Tả Vi trên website đọc truyện online.

    Tình yêu là đề tài muôn thuở của thơ ca và văn học. Thể loại ngôn tình cũng vậy, dựa vào đó và phát triển.
    Trong tình yêu cũng có những hạnh phúc và khổ đau. Có nhưng giây phút khiến ta như mỉm cười tim rung động. Nhưng cũng có những khoảnh khắc
    đau nhói vì hiểu lầm
    Bao dung hay tha thứ, chạy trốn hay bỏ đi, cái gì cũng có thể xảy ra. Người ta bảo khi trốn tình tình chạy, dứt tình tình theo. Tô Nhã An và Giản Thư Hoàn là thế. Khi yêu thì cố gắng hết mình duy trì cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt đó.
    Nhưng khi mỏi mệt rồi thì nó lại theo sau, liệu họ có hạnh phúc…
    Các bạn hãy đọc và sẽ cảm nhận…!!!!!!!!!!!!!!!


    Lượt đọc: 15645
  • Đế Nghiệp Như Họa

    Tên truyện: Đế Nghiệp Như Họa

    Thể loại : Lịch Sử , Quân Sự ,

    Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

    Nội dung:

    Tác giả Mộ Dung Yên Nhi là một truyện mới trên trang đọc truyện online, truyện với khá nhiều tình tiết thú vị, tưởng như là một truyện ngôn tình đằm thắm nhưng truyện lịch sử, quân sự này lại thực nhẹ nhàng và thu hút. Đọc truyện bạn dễ dàng nhận ra những dấu ấn lịch sử trong quá khứ, sâu sắc và nhiều biến cố khó quên, những gì đi qua đều để lại một bài học to lớn về đấu tranh và về cuộc sống, mời bạn đọc truyện Đế Nghiệp Như Họa

    Năm Nguyên Hoa thứ mười sáu. Lạc Thành đêm nay rực rỡ khác thường, dọc các con phố Đông Tây Nam Bắc đều treo những chiếc đèn lồng lớn màu đỏ thẫm, chiếu sáng khắp nơi. Bầu trời đầy sao ngập tràn màu sắc rực rỡ của pháo hoa, còn có tiếng bọn trẻ con chơi đùa, hò hét. Lạc Thành náo nhiệt như vậy do đêm nay là đêm thành hôn của em ruột Đế quân – Tân vương với Tô Phù Liễu – cháu gái lớn của Đế hậu Tô Tường Vi, không khí hào nhoáng không hề thua kém đại hôn của thái tử điện hạ.

    Tư thái hào hùng, máu tươi chảy chốn sa trường, hắn vượt qua mọi đàm tiếu nhân gian, đạt thành bức họa đế nghiệp. Chốn cung đình hiểm ác, được bước nào hay được đó, nàng lại trở thành người được Đế Vương sủng ái nhất hậu cung.

    Thịnh cực tất suy, sủng ái vô hạn cuối cùng sẽ trở thành diệt vong. Vinh sủng một đời như đóa phù dung sớm nở tối tàn. Hắn ban cho một ly rượu độc, nàng không oán không hối, mỉm cười uống cạn.Đế nghiệp như họa, giang sơn không đổi. Thiên hạ vẫn là thiên hạ, thứ thay đổi chỉ có lòng người.

    Nàng cười nói: “Cuối cùng, ta đã thành toàn cho bức tranh đế nghiệp của chàng, chỉ có chàng vẫn chưa hoàn thành bức tranh đế nghiệp của ta……” Trần quy trần, thổ quy thổ. Tận cùng phồn hoa chỉ còn lại một nắm cát mịn.

    Là anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân hay là vì sao,là gian truân định mênh hay tại chính con người. Đọc truyện để tìm ra lời hồi đáp. Bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: Phong Vũ Thanh Triều 1, Chích Thủ Già Thiên,...

    Lượt đọc: 23923
  • Lãnh Cung Hoàng Hậu

    Tên truyện: Lãnh Cung Hoàng Hậu

    Thể loại : Ngôn Tình , Xuyên Không ,

    Tác giả: Kim Đa Đa

    Nội dung:

    Tác giả Kim Đa Đa đã gửi đến bạn đọc yêu thích thể loại truyện ngôn tình một truyện khá hấp dẫn và thú vị, truyện không có quá nhiều tình huống bất ngờ, cũng không quá máu me nặng nề nhưng lại là câu chuyện buồn có chút u uất. Truyện Lãnh Cung Hoàng Hậu như lời tâm sự của nữ chính về một tình yêu, tình yêu này liệu là đúng hay là sai và vì sao nàng luôn là người hi sinh

    Thẳng đến một ngày nọ, hắn quỳ trước mặt ta, cầu ta cứu nàng, buông tha nàng. Ta mới biết được, nguyên lai ta lại bại thảm hại như vậy. Tranh đấu với hắn nửa đời, chính là thất bại dưới tay những người phụ nữ của hắn, cũng không chiếm được tâm hắn. Hắn lãnh tâm lãnh tình, trong tim chứa đầy cừu hận. Nhìn ánh mắt thống khổ của hắn, ta biết, hắn đã dung tẫn tâm cơ muốn hành hạ ta, giết ta. Bởi vì ta là người giết đi người hắn yêu nhất, Tuyên Tuyết Dung!

    Khi Tuyên Tuyết Nhi xuất hiện, làm ta cả kinh. Trên đời này sao lại có người giống nàng ta như thế. Vì Tuyết Nhi, hắn chấp nhận uống độc dược mà ta đưa cho nàng. Vì Tuyết Nhi, hắn hung hăng tát ta. Vì Tuyết Nhi, hắn lại đoạt đi tín vật muội muội đưa ta. Hậu cung của hắn, giống như cái lồng giam, vây khốn ta nhưng cũng đồng thời khóa trụ hắn lại. Ta nghĩ trốn nhưng hắn lại giống như ác ma làm cho ta hoài thai con hắn.... Ban thưởng cho ta một chung rượu độc, đại lễ phong hậu cư nhiên là để giết ta. Hắn vẫn là, không quên được cừu hận!

    Vào lúc chân tướng bị vạch trần, ta mới giật mình giác ngộ. Hóa ra, ta làm nhiều chuyện để trả thù hắn cư nhiên lại nằm trong kế hoạch của hắn. Hắn tìm ta nhiều năm dĩ nhiên là muốn ta cam tâm tình nguyện chấp nhận hắn. Ta quyết tâm theo Vấn Hiên thành thân cũng không ngoài sở liệu là bố cục của hắn. Liệu ân oán có được hóa giải, mọi thứ sẽ tồn tại như thế nào, cái kết của truyện có phải là nàng vẫn là lãnh cung Thái Tử Phi ??? Liệu câu chuyện này còn tiếp diễn ra như thế nào nữa, còn gì hấp dẫn đang chờ đón, đọc truyện để tìm câu trả lời, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm, Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta, Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh,...

    Lượt đọc: 103173
  • Liên Thành Quyết

    Tên truyện: Liên Thành Quyết

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Kim Dung

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Liên thành quyết của tác giả Kim Dung trên website đọc truyện online. Địch Vân trung hậu ngay thật nhưng vô cớ bị hàm oan tù đày chỉ vì có một người sư muội quá xinh đẹp là Thích Phương. Trong ngục tù, chàng gặp được một hảo bằng hữu, gặp cơ duyên luyện được võ công thượng thừa... Sư phụ, các sư bá của Địch Vân và nhiều hào sĩ giang hồ vì mấy con số nhằm mở một kho báu bí mật có giá trị liên thành mà đi tranh giành với bao âm mưu thâm hiểm tạo nên những cuộc truy sát rợn người...

    Lượt đọc: 8336
  • Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

    Tên truyện: Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn trên website đọc truyện online. Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước. - Trương Ái Linh Bạch Lộ vừa tốt nghiệp đại học không lâu, đến nhận chức thư ký tại văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế. Về mặt công việc khá thuận lợi, tình cảm với bạn trai Dương Quang cũng ổn định, viễn cảnh cuộc sống sáng sủa. Tuy nhiên đằng sau ánh sáng vẫn lặng lẽ tồn tại một cái bóng nặng nề. Buổi tối làm thêm giờ hôm ấy, khi Bạch Lộ cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới của công ty là Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang đến gần. Mãi đến khi anh ta nhìn cô với vẻ đăm chiêu: “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi thấy cô ở đâu rồi thì phải?” Cô ngớ người: “Vậy ư?” Ánh mắt anh ta tựa như hai mũi tên sắc bén ghim chặt lấy cô, đột nhiên đôi lông mày chợt nhướng lên: “Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Năm năm trước, khách sạn Hilton.” Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng chốc đã bay qua hơn một ngàn Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước. - Trương Ái Linh Bạch Lộ vừa tốt nghiệp đại học không lâu, đến nhận chức thư ký tại văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế. Về mặt công việc khá thuận lợi, tình cảm với bạn trai Dương Quang cũng ổn định, viễn cảnh cuộc sống sáng sủa. Tuy nhiên đằng sau ánh sáng vẫn lặng lẽ tồn tại một cái bóng nặng nề. Buổi tối làm thêm giờ hôm ấy, khi Bạch Lộ cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới của công ty là Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang đến gần. Mãi đến khi anh ta nhìn cô với vẻ đăm chiêu: “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi thấy cô ở đâu rồi thì phải?” Cô ngớ người: “Vậy ư?” Ánh mắt anh ta tựa như hai mũi tên sắc bén ghim chặt lấy cô, đột nhiên đôi lông mày chợt nhướng lên: “Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Năm năm trước, khách sạn Hilton.” Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng chốc đã bay qua hơn một ngàn tám trăm ngày đêm. Chuyện cũ năm năm trước, những ký ức liên quan đã sớm chìm dần trong dòng thời gian. Bạch Lộ những tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại. Ấy thế mà – rốt cuộc vẫn có một ngày như vậy. Giây phút đó, Bạch Lộ dường như trông thấy một dòng sông băng rộng lớn cứng rắn lạnh lẽo, gào thét cuộn chảy hướng đến cuộc sống vốn đang bình lặng trôi đi của cô… tám trăm ngày đêm. Chuyện cũ năm năm trước, những ký ức liên quan đã sớm chìm dần trong dòng thời gian. Bạch Lộ những tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại. Ấy thế mà – rốt cuộc vẫn có một ngày như vậy. Giây phút đó, Bạch Lộ dường như trông thấy một dòng sông băng rộng lớn cứng rắn lạnh lẽo, gào thét cuộn chảy hướng đến cuộc sống vốn đang bình lặng trôi đi của cô…

    Lượt đọc: 11275
  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
Like Us on Facebook:
X