Tôi Muốn Gặp Lại Anh

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Tôi Muốn Gặp lại Anh là một lời xin lỗi cho khoảng cách 3 năm, không phải từ anh, từ em mà là cả hai ta khi không can đảm đối mặt.
Không một lúc nào anh không nghĩ đến em…nhưng anh biết…giữa chúng ta còn có một cái gì đó ngăn cách…anh đã sống 3 năm mà không có em bên cạnh… 3 năm đó rất dài… anh luôn làm
mọi việc và không cho mình thời gian để nghỉ ngơi, vì mỗi lần rãnh rỗi anh lại thường nhớ đến em…anh đã cố gắng sống thật tốt và mong một ngày có thể gặp lại em để nói một lời xin lỗi với em…Pul…anh…xin lỗi! 

-Tại sao anh phải xin lỗi em chứ? Em… cũng có lỗi mà!!!!
Một câu truyện viết về các bạn tuổi teen, nhẹ nhàng và sâu lắng. Tình yêu tự thuở học trò, trong sáng ngô nghê, nhiều khi thời gian làm vương chút bụi mờ hãy cùng nhau lau sạch, xóa nhòa dấu vết khắc lên.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • A Love Story Of Teen

    Tên truyện: A Love Story Of Teen

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Ngaytho259

    Nội dung:

    Truyện A Love Story Of Teen là tác phẩm rất hay và nổi tiếng của tác giả Ngaytho259. Câu chuyện về tình cảm, tình yêu của tuổi mới  lớn. Mang cho chúng ta nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Tình yêu tuổi mới lớn rất hồn nhiên và trong sáng.

    Diễn biến truyện rất hay và hấp dẫn. Có những cô cậu học trò rất yêu đời. "Con trai đẹp
    ai cũng thích nhưng giờ nhiều quá biết chọn ai giờ?" Thùy Anh, Lam hai cô bạn thân và có xuất hiện thêm những cậu rất  điển trai và học giỏi nữa....đó là Mạnh Khoa và Thường Khánh. Ai cũng được toán con gái vây lại và hỏi chuyện....Hay lắm các bạn ạ, cùng đón đọc tại truyenplus.net nhé!

    Lượt đọc: 23907
  • Di Thế Ma Hoàng

    Tên truyện: Di Thế Ma Hoàng

    Thể loại : Dị Giới ,

    Tác giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Di Thế Ma Hoàng của tác giả Thiên Đường Không Tịch Mịch trên trang đọc truyện online.Giống như bị một lời nguyền luân hồi độc ác nhất trên thế giới, Đông Phương Tung Hoành lần lượt xuyên việt, mỗi lần phụ thể nếu không phải chờ hành hình vì tội cưỡng gian cũng làm một tên khất cái tứ chi không trọn vẹn, mà mỗi lần trong cuộc sống có một chút ánh rạng đông thì tai họa bất ngờ đột nhiên ập tới rồi đi đời nhà ma, linh hồn lại lần nữa xuyên việt, có thể nói là người xuyên việt thê thảm nhất.Lần này hắn xuyên việt tới một Ma tộc xui xẻo ở dị giới…Làm Phong Dực con thứ mười ba của Dạ Ma vương trong tam đại ma vương. Hắn phát hiện, hắn mặc dù thân là Ma tộc nhưng cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, một khúc Sát Phá Quân có khả năng phá địch, vẽ tranh có khả năng dễ dàng ngưng tụ ma lực thành ma pháp quyển trục, ngâm thơ có khả năng gia tăng sĩ khí. Lừa gạt hoàng đế làm tiểu đệ, trộm tuyệt thế mỹ nhân tâm, lừa thần tộc cam tâm tình nguyện cho hắn điều khiển, sờ... Ách, rất dâm đãng, rất ngang ngạnh.Ma pháp sư: ma pháp sĩ, ma pháp sư, Đại ma pháp sư, thánh ma pháp sư, pháp thầnChiến sĩ: chiến sĩ, chiến sư, đại chiến sư, thánh chiến sư, Chiến ThầnMục sư: mục sĩ, mục sư, đại mục sư, thánh mục sư, thần mục sưThợ săn: săn giả, thợ săn, đại thợ săn, thánh thợ săn, săn thầnĐạo tặc: tặc đạo sĩ, tặc đạo sư, đạo tặc sư, thánh tặc đạo sư, tặc đạo thầnMa tộc:Đê cấp(cấp thấp) Ma tộc, trung cấp Ma tộc, cao cấp Ma tộcCao đẳng Ma tộc dựa vào ma dực (cánh) xét cấp bậc. , Hai cánh hồng ma, bốn cánh hoàng ma, sáu cánh lam ma, tám cánh lục ma, mười cánh thanh ma, mười hai cánh Tử Ma, mười bốn cánh ngân ma, mười sáu cánh kim ma, mười tám cánh Thiên ma.Thần tộc:Trái ngược với Ma tộc Dực giả (Người có cánh) là Thần tộc cấp thấp, như thiên sứ hai cánh, bốn cánh, sáu cánh, tám cánh.Không có cánh là thần tộc cao cấp, phân từ cấp một đến cấp chín, cấp một Đại Địa chi thần, cấp hai Thiên Không chi thần, cấp ba Tinh Thần chi thần, cấp bốn Ngân Nguyệt chi thần, cấp năm diệu nhật chi thần, cấp sáu vũ trụ chi thần, cấp bảy Hồng Hoang chi thần, cấp tám Hỗn Độn chi thần, cấp chín Thiên thần.

    Lượt đọc: 55894
  • Cắt Đứt Tơ Tình

    Tên truyện: Cắt Đứt Tơ Tình

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tây Tây Đông Đông

    Nội dung:

    Cắt Đứt Tơ Tìnhtruyện online hay nhất hiện nay, mang thể loại ngôn tình đậm đà, truyện nói về thanh mai trúc mã 15 năm, 3 năm nghĩa tình phu vẫn chưa đủ để nói gì về một tình yêu đẹp, sâu đậm.

    Nàng bị vứt bỏ ở hậu cung, cả nhà bị tàn sát chết hàng loạt, còn bị ép buộc bỏ đi đứa con của mình. Phượng Hoàng
    niết bàn, tái thế trọng sinh, nàng nhướng mày khẽ cười nói: “Tất cả đều do người đã nợ ta!”

    Phượng Hoàng là một loài chim huyền thoại, có vẻ đẹp rực rỡ vô song, sống lâu hơn những loài vật khác và là biểu tượng của những phép mầu nhiệm kì lạ. Sở dĩ Phượng Hoàng được ví với những tên gọi hoa mỹ bởi vì sau khi tự thiêu trên giàn lửa nhưng nó lại được tái sinh ra từ đám tro tàn. Chim Phượng Hoàng còn là biểu tượng của những gì tồn tại bằng tên gọi, có nghĩa là những gì mà mọi trí tuệ và mọi tư duy đều không nhận thức được.

    ***

    Tự giễu nở nụ cười khổ, nàng không tin, dù có như vậy nàng vẫn không tin. Không tin tình cảm 18 năm từ thuở ấu thơ thân thiết bên nhau cho tới lớn đều là sự lừa gạt dối trá. Không tin ba năm tình nghĩa phu thê không sánh bằng 3 tháng của nhuyễn ngọc ôn hương. Không tin hỉ nộ ái ố trong cuộc đời này của mình lại chỉ nằm trong một cái gọi là âm mưu.

    Quý Lê nắm chặt Phượng ấn trên tay, là huyết ngọc hiếm có được điêu khắc thành Phượng Hoàng giương cánh bay lượn, cũng chính là thứ mà người đó đã từng trịnh trọng đặt nó vào trong tay nàng và nói: “Từ nay về sau, nàng chính là người duy nhất trong lòng ta!”

    ***

    Bên cạnh bộ truyện mang đậm bản sắc quý phái về Phượng Hoàng thì Hôn Nhân GiảVợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác sẽ là một trong những tác phẩm thay thế đáng trải nghiệm.

    Lượt đọc: 22896
  • Cuồng Vũ Khuynh Nhân

    Tên truyện: Cuồng Vũ Khuynh Nhân

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Lưu Thiên Thiên

    Nội dung:

    Cuồng Vũ Khuynh Nhân là truyện xuyên không kể về ở một thế giới cường giả vi tôn như thế này, liệu chỉ sống an thân, lặng yên qua ngày là có thể?

    Kiếp trước, Hạ Vũ bị bệnh tim, không thể hoạt động mạnh. Nửa đời sống trên giường bệnh chỉ làm bạn với sách vở dưỡng nàng thành tính lạnh nhạt. Cha mẹ bỏ rơi vì bệnh tật, không bạn bè để
    ý cũng quen rồi. Vì vậy khi chết đi, tiếc nuối duy nhất của nàng là tiểu Bạch – bạn duy nhất của Hạ Vũ trong những năm tháng bệnh tật. (tiểu Bạch là chó)

    Chẳng thể ngờ, tỉnh dậy lại trọng sinh một kiếp khác.

    Một nơi cường giả vi tôn. Một dị giới chỉ kẻ mạnh mới sống sót.

    Là tiểu Bạch mang nàng tới đây? Là tiểu Bạch giúp nàng có một gia đình mới. Là tiểu Bạch mang tới cho nàng thân thể khỏe mạnh. Một người bạn cường thế với bí ẩn trăm năm cần tìm kiếm.

    Sinh ra trong một thôn xóm nhỏ, nhà có sáu nam nhân hết mực thương yêu, nàng lại bị lầm tưởng là phế vật không thể tu luyện, vậy bao nhiêu chuyện sẽ xảy ra?

    Một tựa truyện có chiến khí, có sủng vật, có cẩu huyết, có tiểu tam tiểu tứ và không thiếu nhất chính là mĩ nam =))))))

    Kết quả là như thế nào? Hạ Vũ sẽ hạnh phúc chứ? Tiểu Bạch rốt cục là ai? Hãy cùng Hạ Vũ và tiểu Bạch bước lên phiến đại lục thần bí Tô Vũ Á đại lục, để tìm hiểu sự chuyện nhé.

    Lượt đọc: 26337
  • Triền Đình Tướng Quân Phu

    Tên truyện: Triền Đình Tướng Quân Phu

    Thể loại : Ngôn Tình , Xuyên Không ,

    Tác giả: Cầu Mộng

    Nội dung:

    Câu chuyện về cuộc sống và duyên phận giữa nàng và hắn đã được định đoạt từ ngay hôm ấy...
    Nàng cũng đã đến tuổi cập kê, cũng phải ném tú cầu tuyển phu quân của mình. Không biết nên ném vào ai thì lại va phải tên tướng quân đang mệt mỏi qua đường... Hắn còn chưa nhận ra việc gì đang xảy ra thì lại bị bắt vào cho làm lễ nghĩa rồi...

    Lượt đọc: 100
  • Hôn Nhân Giấy

    Tên truyện: Hôn Nhân Giấy

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Diệp Tuyên

    Nội dung:

        Bạn đang đọc truyện Hôn nhân giấy của tác giả Diệp Tuyên trên website đọc truyện online.
        Tôi vốn đã muốn viết cuốn sách này từ lâu.
        Về hôn nhân.
        Về giai đoạn đầu của hôn nhân.
        Về những chuyện vụn vặt trong giai đoạn đầu của hôn nhân.
        Về những bực bội, buồn bã, tỉnh ngộ, thậm chí là nhẫn nại không bao
    giờ có thể quên trong những chuyện vụn vặt đó.
        Đây không phải là chuyện cổ tích về nàng Lọ Lem, cũng không phải chuyện ân oán giữa các gia đình quyền quý, mà là câu chuyện về chúng tôi, những người thuộc thế hệ 8x, trong mắt xã hội được coi là “mặt trời nhỏ”, “mặt trăng nhỏ”, là “những bông hoa trong lồng kính”, đã học được những gì sau những năm tháng dưa cà mắm muối của hôn nhân. Chúng tôi là những bông hoa trong lồng kính, nhưng rồi hoa cũng phải lớn lên, cũng có một ngày phải bước vào đời sống gia đình.
        Thực ra, kể cả lúc này, trong mắt các bậc phụ huynh, chúng tôi vẫn là trẻ con, vẫn là những đứa trẻ chẳng bao giờ lớn. Vì thế chỉ có chính chúng tôi mới biết, dù rằng chúng tôi cũng hay có những suy nghĩ ích kỷ và nhõng nhẽo, nhưng chúng ta vẫn mạnh mẽ, khoan dung hơn nhiều so với tưởng tượng của mọi người. Đối diện với tình yêu và hôn nhân, mỗi người trong chúng tôi đều không hoàn thiện, nhưng hầu hết chúng tôi lại một lòng một dạ đi hết con đường n
        Nói cho cùng, điều tôi muốn viết, đó là trong cuộc sống rất đời thường này, chúng tôi, những người trẻ tuổi, luôn nắm chắc và quyết không từ bỏ tương lai.
        Và cuối cùng thì đã có “Hôn nhân giấy”.
        Trong thời gian 8 tháng, sau khi tôi hoàn thành cuốn tiểu thuyết này trong rất nhiều hoạt động giao lưu với độc giả, tôi nhận thấy, hóa ra đến cả chính tôi, cũng trong quá trình giao lưu đó mà càng ngày càng thấy cảm kích bố mẹ đẻ, bố mẹ chồng, chồng mình, và cả cái cuộc sống tràn ngập những cay đắng ngọt bùi này nữa.
        Vì thế, tôi muốn chân thành cảm ơn tất cả các độc giả đã quan tâm đến cuốn sách và tham gia thảo luận, cám ơn các bạn đã giúp tôi, từng bước một, đi đến ngày hôm nay.
        Cần đặc biệt nói rõ rằng: trong cuốn truyện này đương nhiên có bóng dáng của tôi, nhưng cũng không hoàn toàn là tôi. Hình ảnh hai nhân vật Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng đến từ đời sống của bốn cặp vợ chồng trẻ, mà cho đến nay họ vẫn nắm tay nhau vượt qua con đường gập ghềnh mà đi về phía trước.
        Nhưng tôi cũng hi vọng, cuốn sách này không chỉ đại diện cho bốn cặp vợ chồng trẻ đó, mà còn là nhiều hơn nữa.
        Thậm chí, tôi mong cuốn sách có thể thay chúng tôi truyền đạt một lời kêu gọi rằng: xin tất cả những người yêu mến chúng tôi hãy yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng để giữ gìn hạnh phúc, trân trọng tình yêu.
        Vậy thì, xin dành tặng cuốn sách này cho dịp kỉ niệm bốn năm kết hôn của tôi với Chàng Ngốc.
        Dành tặng cho tất cả những người sắp bước vào, đang trải qua, hay đã đi qua quãng thời gian này ở khắp mọi nơi.
        Dành tặng cho “quãng thời gian thích nghi” đã từng khiến chúng ta đau khổ, hoang mang, vui vẻ và nhiều cảm hứng.
        Diệp Tuyên<
       Tế Nam ngày 7 tháng 6 năm 2009
       
      Lời tựa
        Ngày 8 tháng 7, đúng giữa mùa hè nóng nực, thành phố ven biển R do có bão sắp tràn qua mà náo nhiệt lạ thường. Đây là một ngày đặc biệt – ngày này của năm 1999, cô bạn Cố Tiểu Ảnh mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang làm bài thi đại học. Còn ngày này của năm 2006, cô, lúc này đã tốt nghiệp thạc sỹ ở lại trường làm giảng viên, trở thành cô dâu của Quản Đồng.
        Ngày hôm đó quả là nóng nực.
        Rất lâu sau, Cố Tiểu Ảnh vẫn còn nhớ như in ngày hôm đó, rõ ràng là trời râm, mà nhiệt độ lại cao hơn cả ngày nắng. Hơi nóng từ mặt đất bốc lên ngùn ngụt, mang theo cái ngột ngạt trước cơn mưa, biến cái sân nhà Quản Đồng thành một miếng thịt nướng. Khi Cố Tiểu Ảnh rót rượu mời khách, mồ hôi cô ướt đẫm lưng áo dưới nắng mặt trời, cô cảm giác mình giống hệt một miếng bánh đặt trên lò lửa, hay một miếng thịt ôi trong chiếc chảo rang.
        Cô không chịu nổi nữa, ngẩng đầu nhìn trời, đúng lúc ngẩng đầu lên thì có cảm giác một giọt mồ hôi lớn chảy từ sau tai, lăn xuống cổ chui vào cổ áo dài, rồi nhanh chóng bị lớp lụa thấm hết; sau đó là cảm giác nhơm nhớp, dinh dính cứ bết vào da, ngứa ngáy thật khó chịu.
        Buổi chiều ngày nóng nực đó, không có mặt trời, cũng chẳng có lấy một giọt mưa, chỉ biết phải ra sức gào, như thể xé rách cổ họng mình trong bầu không khí vốn đã ồn ào, để thi thố với đống tạp âm của nhân loại.
        Ngày hôm đó là lần thứ hai trong vòng hơn 30 năm qua, nhà họ Quản được nở mày nở mặt. Lần đầu là 13 năm trước, con trai Quản Đồng của Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung, đạt thành tích cao nhất môn xã hội nhân văn toàn huyện, đã thi đỗ vào đại học văn học của tỉnh, đổi đời trở thành “cán bộ nhà nước”. Ngày tin vui được chuyển đến, trưởng thôn và bí thư chi bộ đến ngay nhà Quản Lợi Minh chúc mừng. Quản Lợi Minh mừng quá đỗi, mở tiệc mừng ngay trong sân. Dưới cái nắng tháng bảy như đổ lửa, người ra người vào vừa nói với Quản Đồng mấy lời tốt lành thân thiết, vừa ghen tị mong con cái mình sau này có ngày được mở mày mở mặt như con trai Quản Lợi Minh. Lúc đó, trong mắt của những người dân trong thôn, Quản Đồng không chỉ là người đầu tiên đỗ đạt và đi ra ngoài học đại học, mà còn là người nhất định sau này sẽ nổi danh thiên hạ.
        Đến nay, đã hơn 13 năm, trong thôn có người ra ngoài làm thuê rồi thành chủ thầu, có người mở cửa hàng may quần áo rồi trở thành chủ nhỏ, có người làm vận chuyển, trồng rau cải rồi trở thành tấm gương xóa đói giảm nghèo… Tuy vấn đề đi lại trong thôn vẫn không thuận tiện lại hay ùn tắc, nhưng nhà dân cũng đang dần chuyển từ nhà tranh vách đất sang nhà gạch nung mái ngói, bước ra khỏi nhà phương tiện đi lại từ hai chân cũng chuyển sang xe ba bánh nông dụng; ở một số nhà giàu mới nổi còn có cả bình nóng lạnh thái dương năng và ti vi màu…
        Thế nhưng chỉ có nhà Quản Đồng vẫn sống trong ngôi nhà khá hơn nhà tranh vách đất một chút nhưng vẫn gió lùa mưa dột, vẫn dùng cái ti vi trắng đen chưa đến nỗi không nhìn ra hình gì nhưng cũng chẳng có màu sắc gì cả… Người trong thôn thỉnh thoảng có nhắc đến cũng thấy lạ: chẳng phải con trai nhà Quản Lợi Minh đang làm quan to hay sao? Sao hai vợ chồng vẫn sống bần hàn thế nhỉ?
        Vì thế, cũng có vài người đầu óc sáng suốt đã mò mẫm tìm câu trả lời: rõ ràng là không định xây nhà mới nữa. Quản Đồng đã làm quan tại một cơ quan to nhất ngoài tỉnh thành kia rồi, sớm muộn gì cũng đón Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung đi. Sớm muộn gì rồi cũng đi thì còn sửa lại cái căn nhà nát đó làm gì?
        Lại có người lắm chuyện đến hỏi Quản Lợi Minh: Con trai nhà ông thăng tiến rồi, sao hai người không lên thành phố mà ở?
        Quản Lợi Minh cười khà khà, trả lời: Đợi con trai cưới vợ đã, rồi chúng tôi lên thành phố trông con cho hai đứa chúng nó luôn!
        Thế nhưng, cái việc đợi này sao mà mất nhiều năm, đến khi Quản Lợi Minh tưởng như sắp bị bệnh tim đến nơi vì chờ đợi thì Quản Đồng mới đưa về nhà một cô gái thành phố kém anh năm tuổi rưỡi, tên là Cố Tiểu Ảnh, rồi cuối cùng lại đợi thêm đúng một năm nữa mới nhận được giấy đăng ký kết hôn. Điều này mới khiến cho trái tim quá sốt ruột đến nỗi sắp thụt lên tận cổ của Quản Lợi Minh trở về đúng chỗ.
        Có trời chứng giám! Nhà ông Quản chờ đợi cuộc hôn nhân này đã chồn chân mỏi mắt!
        Bởi thế, nói thế nào Quản Lợi Minh cũng không đồng ý tổ chức tiệc cưới trong khách sạn trên thị trấn, vì nhà mình chẳng tốt hơn khách sạn nhiều hay sao? Khách đến dự đều là bà con hàng xóm, một bước là sang đến nơi, lại có thể ăn uống thoải mái, uống thật đã, uống thật vui! Hơn nữa, ông còn phải tổ chức thật rôm rả, uống để lấy lại cái sĩ diện sắp cạn khô suốt mấy năm nay. Ông vẫn còn nhớ, vì Quản Đồng cứ chần chừ chuyện lấy vợ mà ông phải hứng chịu những ánh mắt hiếu kỳ và nghi kị của người trong thôn, quả là tức nghẹn họng!
        Chưa hết, khách sạn vốn là nơi không rẻ, mà năm ngoái con trai ông Trương lấy vợ, thuê một chiếc xe đưa người trong thôn lên thị trấn ăn cỗ. Lúc đi còn đỡ, ngồi xe to, oai! Hoành tráng! Nhưng đến lúc về, cả một đoàn xe toàn những người đã ăn uống căng bụng trên chiếc xe nghiêng ngả; mọi người bắt đầu say xe, chưa về đến nhà đã lần lượt nôn thốc nôn tháo, thảm hết mức. Kết quả là một bữa cỗ linh đình, bỗng chốc biến thành chuyện cười trong thôn. Sao bằng tổ chức tại nhà, không chỉ tiết kiệm tiền mà còn rảnh rang vừa uống rượu vừa nghe gà vịt chiêm chiếp, hàng xóm hàn huyên… thoải mái quá còn gì nữa!
        Dưới ánh nắng mặt trời thiêu đốt, với tâm lý hài lòng đó, Quản Lợi Minh vừa tiếp rượu cho trưởng thôn ngồi cùng bàn, vừa hài lòng nhìn Quản Đồng dắt Cố Tiểu Ảnh đi mời rượu từng bàn, cảm thấy bao nhiêu năm nay, giờ mình đã có thể yên tâm được rồi.
        Thế nhưng, Quản Lợi Minh không biết rằng, kể từ giờ phút này, chính từ cái nơi có thân bằng cố hữu góp mặt đông đủ này, với Cố Tiểu Ảnh, một cảm giác hoàn toàn khác đang xâm chiếm tâm hồn cô. Chính là tất cả những thứ này, căn phòng chưa từng được quét một lớp vôi, gà vịt chạy rông khắp nơi, nhà vệ sinh lộ thiên giữa trời, những đồ làm đồng để rải rác khắp các góc tường, những bàn ghế mượn về, những cái bát canh đã mẻ hết miệng… Những thứ này là cả một thế giới khác mà một cô gái từ nhỏ lớn lên trên thành phố chưa bao giờ được tiếp xúc!
        Trong không khí ngột ngạt, đầu tiên Cố Tiểu Ảnh đưa cánh tay lên gạt mồ hôi, ngước nhìn khuôn mặt đang nhe răng cười của Quản Lợi Minh ở phía xa, rồi nhìn đến Quản Đồng mồ hôi mướt mải đang đến từng bàn mời rượu, thì cô thấy tâm trạng mình rối bời, chẳng biết rốt cục là cảm giác gì, chỉ biết là có xúc động, có choáng váng, có tủi thân, có trách cứ, và có cả cảm giác ngỡ ngàng.
        Nhiều năm sau, khi nhớ lại cảnh tượng này, Cố Tiểu Ảnh vẫn lặng người.
        Đến lúc đó cô mới phát hiện ra, cô gái nhiều năm trước kiên quyết lấy Quản Đồng, lại còn muốn đi cùng anh đến đầu bạc răng long, là mình đó, quả là điếc không sợ súng. Đột nhiên cô lại dũng cảm đưa mình, khi vẫn còn quá trẻ, vào một cuộc hôn nhân, mà bất chấp không để ý gì đến cái gọi là “môn đăng hộ đối”; rồi lại dũng cảm tuyên bố với bố mẹ đẻ rằng: “Chắc chắn sau này con sẽ hạnh phúc.”
        Rất hiển nhiên, vì lúc đó cô vẫn chưa ý thức được rằng: quyết định lấy một người, chỉ là sự dũng cảm nhất thời; duy trì được một cuộc hôn nhân, lại cần sự nỗ lực cố gắng của cả cuộc đời.
        Bởi vì, từ khi bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện lãng mạn, còn hôn nhân, lại là một câu chuyện nghiêm túc.
    Triết lý hay trong tác phẩm:
        Ngay từ lúc bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện lãng mạn, còn hôn nhân là một câu chuyện nghiêm túc.
        Lấy chồng không chỉ là lấy một người đàn ông, mà là lấy cả một gia đình.
        Cơm vợ nấu không phải là bữa cơm ngon nhất, nhưng chắc chắn là bữa cơm ấm áp nhất trên đời.
        Tình yêu và hôn nhân không giống nhau. S khác biệt lớn nhất là ở chỗ: tình yêu phóng đại ưu điểm, còn hôn nhân phóng đại nhược điểm.
        Có lúc, hôn nhân là duyên số, ngoài tình yêu, có lẽ còn có sự nương tựa rất thực tế nữa.
        Luôn luôn trong hôn nhân, không có gì là tốt nhất, chỉ có thích hợp nhất.

    Lượt đọc: 10140
  • Boss Đen Tối Đừng Chạy

    Tên truyện: Boss Đen Tối Đừng Chạy

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mạn Nam

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Boss đen tối, đừng chạy!!! full của tác giả Mèo lười ngủ nướng trên trang đọc truyện online. Trong một khoảnh khắc, cả sân khấu đều im lặng. Hứa Nặc lúc nãy còn định bỏ trốn cũng đứng lại tại chỗ, hóa thạch.

    Lượt đọc: 98605
  • Công Chúa Chớ Đi

    Tên truyện: Công Chúa Chớ Đi

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Tác Đông Lan

    Nội dung:

    Cuộc sống đang yên đang lành, đột nhiên vì sảy chân rơi xuống sông Hoàng Hà mà nàng rơi vào vương triều cổ đại này, nơi này là Tống triều lộn xộn. Đây chính là truyện xuyên không của nhân vật nữ chính trong truyện Công Chúa Chớ Đi
    Nàng có thể gọi là công chúa sao? Công chúa Đại Tống không phải đều là nhu nhược yếu đuối sao? Nhưng sao
    nàng lại đặc biệt đến vậy, dám đào hôn ngay đêm tân hôn, còn bắt cóc con ngựa yêu từ trước đến giờ không gần nữ nhân của hắn. Khi bị phát hiện nàng dám to gan, đánh hắn ngất xỉu, để khi hắn tỉnh dậy thật mất mặt trước thuộc hạ.
    Bất kể hắn có phải “ có chút động lòng với nàng hay không”. Chỉ bằng nàng khiến cho người đắc lực trước mặt Thành Cát Tư Hãn là hắn “ mất mặt”. Hắn thề tuyệt không để cho thê tử hung hãn của hắn có thể trở về Trung Nguyên
    Nhưng là phải chăng cả hai đều nặng nợ với nhau, nàng tìm trốn, hắn cản lại, cuối cùng khi thoát đi nàng lại luyến tiếc “ nam nhân cổ đại” như hắn… Cuối cùng bọn họ sẽ ra sao, câu trả lời nằm trong chính truyện.

    Lượt đọc: 32750
  • Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ

    Tên truyện: Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Hà Thiện Thuyên

    Nội dung:

    Đọc truyện Chuyện tình đêm mùa hạ của tác giả Hà Thiện Thuyên chương mới nhất full prc pdf ebook hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại truyenplus.net
    Đó là một buổi chiều mùa hạ với ánh nắng màu hồng phấn, bạn hãy tưởng tượng ra cảnh ánh nắng lung linh xuyên qua kẽ lá, miên man trên thảm cỏ, vô cùng đáng yêu.
    Đó là một
    khu rừng xinh đẹp được rải đầy hoa, tiếng chim kêu, tiếng suối chảy róc rách cùng hòa thành một khúc giao hưởng say mê, các loài động vật bé nhỏ đang bay lượn, nhảy múa.
    Còn tôi? Diện một bộ váy xinh đẹp của công chúa, đội chiếc nón nhỏ màu đỏ xinh xinh của bà ngoại tặng, tay xách chiếc giỏ tre nhỏ do mẹ tự tay đan cho, tung tăng trong rừng để bán diêm. Hưm… thật chẳng có gì sáng tạo cả! Chẳng lẽ lúc nhỏ mình chỉ xem có hai chuyện cổ tích “Cô bé bán diêm” và “Chiếc nón màu đỏ” thôi sao? Chán thật…
    Tôi đang giới thiệu một loại diêm không khói mới nhất cho một ông cổ thụ già hơn ba trăm tuổi. Đương nhiên rồi! Tôi là một người bán hàng có lương tâm mà, khi giới thiệu cũng đồng thời cảnh báo rằng, đối với một ông cổ thụ nhiều tuổi như vậy, đùa giỡn với diêm là rất nguy hiểm!
    Đột nhiên, từ xa vẳng đến tiếng vó ngựa gấp rút nhưng nghe cũng vui tai. Theo kinh nghiệm của tôi, đó nhất định là hoàng tử rồi, ha ha!
    Quả nhiên, lúc sau, một anh chàng đẹp trai mặc bộ lễ phục thật đẹp, cưỡi con lừa lông trắng muốt xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đang tự hỏi không biết sao con lừa này có thể chạy phát ra âm thanh y như tiếng ngựa chạy, thì chàng hoàng tử hỏi: “Chào cô bé, xin hỏi tiệm Tiện Lợi gần nhất ở đâu vậy?”
    Hả? Tiệm Tiện Lợi?
    Ừ… xem ra không chỉ có con lừa này là kì quái, mà thần kinh của chàng hoàng tử cũng có vấn đề. Thôi kệ, đây là thời đại cổ tích mà! Làm sao lại có tiệm Tiện Lợi được chứ?
    Nhưng tôi cũng vui lòng chỉ cho hoàng tử đường đi đến tiệm quần áo: “Cứ đi thẳng… rồi quẹo trái… quẹo phải… đi thẳng…”
    “Cảm ơn cô bé nón đỏ.” Nụ cười của hoàng tử thật đáng yêu! Đẹp trai quá! Nhưng, tôi không thích chàng gọi mình là cô bé nón đỏ, cái thói quen thích đặt tên gọi cho người khác như thế là không tốt.
    Hoàng tử cưỡi lừa đi rồi, tôi tiếp tục giới thiệu loại diêm mới cho ông cổ thụ già: “… Đúng rồi! Khi mồi lửa thì không nên để gần quá… Khi gió lớn quá thì không nên mồi lửa, nếu không thì…”
    Chưa kịp nói dứt câu, chàng hoàng tử vừa đi khỏi kia lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, hơn nữa, lại có vẻ rất giận dữ như muốn giết chết tôi vậy!
    “Cô bé xấu xa! Cô có phải đội viên Thiếu niên không? Có phải là người luôn giúp đỡ người khác không hả? Có lòng công đạo không? Nơi mà cô chỉ là nhà vệ sinh công cộng đấy!”
    Hả? Nhà vệ sinh công cộng? Không thể tin được, chuyện ngốc nghếch này là do tôi làm ra sao?
    “Cô là một học sinh xấu xa! Đi mau, cút ra khỏi đây mau! Nhanh…”
    Hưm? Đây không phải là tiếng của thầy chủ nhiệm sao? Rốt cuộc là chuyện gì đây? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ mình nằm mơ giữa ban ngày sao?
    Tôi nhảy xuống khỏi bồn cầu, hớt hải sửa lại bộ đồ học sinh, cầm cây chổi chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
    “Thầy chủ nhiệm Thượng Quan! Em…”
    Thầy chủ nhiệm giận đến tóe lửa con mắt: “Không cần nói nữa! Học trò Dương Hạ Chí! Phạt em quét nhà vệ sinh mà cõng có thể ngủ được nữa hả? Xem ra em chẳng còn thuốc chữa nữa rồi! Ngày mai kêu bố mẹ em lên đây! Thực là tức chết đi được!”
    “Thầy chủ nhiệm…”
    Thầy chủ nhiệm Thượng Quan chẳng cho tôi cơ hội để giải thích: “Im ngay! Đi ngay vào nhà vệ sinh quét cho thật sạch sẽ rồi mới được vào học! Đúng là một học sinh đáng ghét, chẳng lẽ em đóng tiền vào đây để mượn chỗ nằm mơ hả? Hết thuốc chữa…”
    Thầy chủ nhiệm vừa mắng vừa nhanh chân bước ra ngoài.
    Hơ…
    Tôi sao thế nhỉ? Sao tôi cả ngày lẫn đêm đều cứ muốn ngủ thế này? Chuyện gì thế nhỉ? Hơn nữa còn luôn mơ những giấc mơ kỳ lạ nữa chứ, thật là mất mặt! Càng tồi tệ hơn là, lại phải phiền mẹ đến trường một chuyến. Thật tội cho mẹ, hy vọng là mẹ sẽ không thất vọng não nề về mình.
    Ừ, thật chẳng hiểu nổi, tại sao cách mà mỗi lần mình xuất hiện đều “kỳ quái” thế nhỉ? Lần này, mình lại “hiện thân” ngay trên bồn cầu nữa chứ, thật là mất mặt.
    Nhưng cũng có cái để mọi người làm quen với mình một chút ấy mà!
    Tôi tên là Dương Hạ Chí, người bạn tốt A Mộc và mẹ tôi đều gọi là Tiểu Chí, năm nay 15 tuổi.
    Tôi học mẫu giáo ở “Trường mẫu giáo Hạ Thiên Hoa Hoa”, lúc đó còn là cô phát thanh nhỏ của lớp nữa đấy. Sau đó đi học ở “Trường tiểu học Chóng Thành Tài”. Trước lớp 3, tôi đều là lớp phó vệ sinh của lớp, sau đó do thành tích học tập ngày càng kém nên bị “cách chức”. Bây giờ, tôi đang học lớp 9 ở Trường trung học Úc Văn, chức danh duy nhất của tôi bây giờ chính là “Người ngủ cả ngày siêu cấp”…
    Dương Hạ Chí?
    Rất nhiều người nói cái tên này giống tên con trai, chắc bạn cũng rất kỳ lạ là tại sao tôi lại có cái tên này chứ gì? Hà hà, đó là bởi vì tôi được sinh ra vào một ngày Hạ chí, là ngày có thời gian ban ngày dài nhất trong năm. Nghe nói là đêm có nhiều thiên thần xuất hiện, sẽ nhỏ một giọt nước thuốc vào mắt bạn, giúp bạn sau khi tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy chính là… Hô hô, lãng mạn chưa!
    Nhưng sao trước giờ tôi đâu có gặp chuyện lãng mạn như thế bao giờ đâu? Ừ, nhưng mà nếu nói là có một ngày nào đó, có phép màu thì tôi lại rất tin tưởng, bởi vì mỗi lần vào ngày Hạ chí, tôi đều cực kỳ thích ngủ. Đặc biệt là Hạ chí năm nay, dù là ngày hay đêm, tôi vẫn cứ buồn ngủ híp cả mắt, chỉ cần đầu tựa vào bất cứ chỗ nào không sắc nhọn là tôi lập tức ngủ ngon lành, cả ngày còn mơ thấy một loạt những giấc mơ kỳ lạ. Ừ, chẳng hiểu nổi nữa…
    “Đồ ngốc! Cậu có biết tại sao cả ngày cậu đều mơ như thế không? Đó chính là triệu chứng của tình yêu đó! Chứng tỏ là chàng bạch mã hoàng tử của cậu sắp xuất hiện rồi đó! Đúng thật, cái gì cũng không hiểu, chẳng trách thành tích kém như thế!” Cô bạn tốt A Mộc an ủi tôi như thế đấy.
    Bạch mã hoàng tử? Là thật sao? Nếu lời A Mộc nói là đúng thì tốt rồi. Tôi cũng đã là học sinh trung học rồi, nhưng cho đến giờ thì chưa từng yêu đương gì cả, tôi… muốn có bạn trai…
    (Lời bình: Ui da! Cậu muốn yêu sớm hả? Hư người lắm đó! Nói như thế mà cũng nói được!)
    Thực ra, trong lòng tôi đã sớm có Bạch mã hoàng tử của mình rồi. Anh ấy tên Hàn Vũ, là đội trưởng đội bóng rổ lớp 9 của trường Trung học Thanh Phong gần trường tôi. Ha, anh ấy đẹp trai lắm, đến nỗi bạn không thể trực diện nhìn thẳng, bởi vì vẻ đẹp trai của anh ấy sẽ khiến mắt của bạn nóng đến bỏng mất! Điều đáng tiếc là anh ấy lại không thuộc về tôi, anh ấy dường như là Bạch mã hoàng tử của tất cả những cô gái trong thành phố này. A Mộc cũng chết mê anh ấy nữa chứ, cho nên, anh ấy chẳng qua chỉ là thần tượng siêu cấp của tôi mà thôi, hơn nữa, đế ngay cả sự tồn tại của một người như tôi, anh ấy cũng chẳng hề biết đến nữa là.
    Thở dài thườn thượt…

    LỚP HỌC HONEY
    “Lớp học Honey” hôm nay bắt đầu khai giảng.
    Đốt pháo, đốt pháo lên! Chờ chút, đốt thêm một dây to nữa đi, hi hi hi!
    Môn đầu tiên sắp bắt đầu, nhanh ngồi vào chỗ nào, tay đặt lên đùi!
    Người giảng bài hôm nay là người tự xưng là có phép thuật, sinh ra vào một đêm mùa hạ, nhưng thực sự là một học trò trí tuệ kém cỏi: Dương Hạ Chí.
    (Ghét A Mộc ghê! Ai lại giới thiệu như thế bao giờ kia chứ?)
    Cậu ấy sẽ giảng với mọi người “thế nào là Hạ chí”, vì cậu ấy sinh ra vào ngày Hạ chí mà.
    Tôi thì lại không thích một nữ sinh ngốc nghếch như thế giảng bài cho mọi người chút nào đâu!
    Dương Hạ Chí đến rồi. Mọi người chú ý nghe giảng, nể mặt tôi một chút đi mà!

    TIỂU CHÍ:
    Hưm! Hưm! Mọi người chú ý, bây giờ bắt đầu lên lớp! (Oa! Sao ăn mặc thế nào? Lại còn đeo một đôi kính gọng đen nữa chứ, thật giống bà già quá!)
    Hạ chí thông thường là vào ngày 21 hoặc 22 tháng 6 âm lịch hàng năm. Tôi chính là được sinh ra vào ngày 22 đấy, nghe nói rằng những cô bé sinh vào ngày này có phép màu mơ mộng ghê lắm. Vào ngày này, mặt trời chiếu thẳng theo hướng Bắc, cho nên vào ban ngày ở Bắc bán cầu sẽ dài nhất trong năm, còn những nơi khác ở phương Nam, từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn dài khoảng 14 giờ đồng hồ.
    Do ban ngày dài như thế, nên mọi người nhất định nghĩ rằng là ngày hôm đó rất nóng? Không phải như thế đâu, ngày Hạ chí tuy thời gian ban ngày dài nhất, mặt trời có độ cao cao nhất, nhưng lại không phải là thời gian nóng nhất trong năm. Bởi vì… bởi vì… cái đó… ơ… vào ngày Hạ chí, trời đất chịu sức nóng mãnh liệt, đối lưu không khí dữ dội, buổi chiều và tối thường hình thành mưa giông (Có đúng không nhỉ? Sao lại nói là không có khí thấp nhỉ?)
    Xong rồi, tôi giảng xong rồi, mọi người hiểu hết chứ? Tôi phải nhanh chóng biến đi thôi, chào tạm biệt!

    Lượt đọc: 9081
Like Us on Facebook:
X