Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Tác giả : Ngân Ken

Chương 6: Chương 6

- Bà chủ, chào buổi sáng! – Quản gia Quân đứng dưới lầu khi thấy bóng dáng Yến Nguyên.

- Good morning! – Cô vẫn thích dùng tiếng Anh.

- Ngồi xuống dùng bữa đi con!

Ba Yến Nguyên đang ngồi đọc báo ở bàn ăn, bên cạnh là bà Hạnh Phương đang nhìn cô soi mói.

Yến Nguyên kéo ghế ngồi xuống. Một đĩa bò Beefsteak kèm nước sốt, dao và nĩa được đích thân quản gia Quân chuẩn bị và mang lên đặt ngay trước mặt cô.

Cùng lúc, bộ dạng lê lết của Yến Vy xuất hiện trên lầu. Tóc rối bù, người mặt đồ ngủ khoét sâu quá cỡ, bên ngoài nhết nhát cái áo choàng ngồi vào bàn ăn. Đột nhiên mắt Yến Vy nhìn trân trân vào phần ăn sáng của Yến Nguyên, miệng muốn nuốt chửng ngay lập tức.

- Đóng mồm lại! – Yến Nguyên cầm dao nĩa lên, lạnh lùng như ra lệnh cho người hầu.

- Biết rồi biết rồi! Quản gia Quân, mau mang cho tôi một phần y như của chị ta!

Hôm nay Yến Vy đã trơ ra bộ mặt đối đầu Yến Nguyên, còn ra lệnh cho quản gia của cô, gan ta thật.

- Ai cho cô cái quyền ra lệnh cho người của tôi? – Yến Nguyên vẫn lạnh lùng, tay nhẹ nhàng cắt thịt bò.

- Ông ta là người hầu, là giúp việc nhà này thì Yến Vy có quyền ra lệnh! – Cả bà Hạnh Phương cũng trưng ra bộ mặt đó, lên giọng cứ như giáo huấn cô.

- Ý bà là hai người cũng là chủ nhà này? –Yến Nguyên không quanh co hỏi ngay một câu như sét đánh.

- Tất nhiên! – Hai mẹ con họ đồng thanh mà không hay Yến Nguyên đang cười nhết mép khinh thường họ.

- Ba à, con cắt xong rồi, ba ăn đi! – Yến Nguyên đẩy đĩa thịt bò của mình qua cho ba cô rồi quản gia Quân lại mang một phần khác ra cho cô.

- Cảm ơn con!

Ba Yến Nguyên cười hài lòng, hoàn toàn không quan tâm cuộc đối đầu của con gái lớn và vợ sau. Nói không quan tâm thì cũng không đúng. Chỉ là ông muốn Yến Nguyên cảm thấy thoải mái là được rồi.

- Ba à, phòng của con không sạch! – Yến Nguyên cắt miếng thịt bò thượng hạng cho vào miệng.

- Ba sẽ cho người dọn lại! Con có muốn thay đổi hay có yêu cầu gì cứ nói, ba đám ứng hết!

Nghe ba Yến Nguyên nói, hai mẹ con Hạnh Phương và Yến Vy không khỏi há hốc. Lần đầu tiên ông lên tiếng cưng chiều người khác như thế. Lòng đố kị nhỏ mọn của phụ nữ nổi lên ép bà ta lên tiếng:

- Anh à, anh chiều quá con bé sẽ hư đó!

- Em yên tâm, chỉ cần nó thích là được! – Ông vỗ nhẹ vào cánh tay mà bà ta đặt trên khủy tay mình.

- Ba sẽ đáp ứng hết thật ạ? – Yến Nguyên hớp một ít nước lọc rồi hỏi.

- Con cứ nói!

- Được rồi. Đầu tiên là phòng con, ga giường phải được thay hằng ngày, khăn tắm và cả thảm trước phòng tắm cũng thế. Con không thích dơ và không thích người khác chạm vào đồ của con. – Nói đến đây, Yến Nguyên liết hai mẹ con kia một cái.

- Tất nhiên! Còn gì nữa không?

- Con không thích cái hồ súng trong sân, thay nó bằng hoa sen nha ba. Cả mấy bụi hoa nhìn như cỏ dại cũng trồng lại bằng hoa cẩm tú cầu luôn. Còn nữa, sân sau ba thay cây bằng lăng bằng hoa ngọc lan nha ba, rồi trồng thêm mấy khóm hoa bách hợp Hà Lan nữa.

- Được! Ba sẽ cho người làm theo ý con tất mọi thứ!

- Bây giờ con có việc! Con chuẩn bị ra ngoài cùng tài xế cùa ba một tí. À quên, chúc ba một ngày tốt lành! – Yến Nguyên kéo ghê đứng dậy, cuối xuống ôm ba cô một cái rồi bước lên phòng.

- Yến Nguyên, con chưa ăn hết! – Vẫn là ba cô chu đáo hơn ai hết.

- Con đã nói rồi, con ăn rất ít! – Yến Nguyên cười nhạt rồi đi tiếp.

- Tiếp tục ăn đi! –

Ba Yến Nguyên tiếp tục ăn đĩa thịt bò do cô cắt một cách vui vẻ mà không hay rằng, hại mẹ con Hạnh Nguyên và Yến Vy đầu nghi ngút khói vì bị Yến Nguyên xem như người tàn hình trong bàn ăn.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X