Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Tác giả : Ngân Ken

Chương 14: Chương 14

Trong khi bên ngoài, vệ sĩ vẫn chưa có động tĩnh thì bên trong, một người đàn ông trung niên, dáng vẻ vừa thành đạt vừa cao quý bước ra trong bộ âu phục đắt tiền màu đen của Ý. Người ông toát lên khí chất giàu có và vương giả khiến ai cũng nể phục. Không ai khác chính là Nguyễn Hoàng Dũng – Chủ tịch tập đoàn Y&N – Người đàn ông kín tiếng và là chủ nhân của bữa tiệc hôm nay.

Đi theo sau ông là một phụ nữ khoảng ngoải 30 tuổi, mặc một bộ đầm dạ hội màu đỏ, trang điểm cầu kỳ, đeo đầy đủ một bộ trang sức ngọc trai có giá trên 500 triệu VNĐ. Cạnh bên là một cô gái tuổi khoảng 18, mặt một đầm màu vàng đuôi cá diêm dúa, trang điểm đậm và đeo trang sức thạch anh trắng lộng lẫy. Đi sau còn có 4 vệ sĩ cao to vạm vỡ.

Ông hiên ngang bước đi chung với hai người kia, trong khi mọi người bắt đầu bàn tán.

Cô gái diêm dúa đó là cô tiểu thư cao quý, đẹp hơn cả hoa hồng đó hay sao?

Người thừa kế khối tài sản triệu đô là cô ta?

Sao lời đồn lại nói cô ấy đẹp như mỹ nữ trong tranh mà? Cô gái này nhan sắc rất bình thường?

Người phụ nữ đeo trang sức ngọc trai là vợ của một đại danh nhân của cả nước?

Sao bà ta lại ăn mặt diêm dúa đến như thế?

Lời đồn đúng là lời đồn, có 1 mà nói tận 10!?

Ông Nguyễn Hoàng Dũng nghe hết những lời nói đó, thậm chí rõ là đằng khác. Nhưng ông mặc kệ, rồi họ sẽ hối hận vì những suy nghĩ của bản thân mà thôi.

Bây giờ, đột nhiên đám vệ sĩ đứng ở cửa cúi đầu chuẩn góc 45 độ, tay phải còn để chéo lên vai trái như rất cung kính ai thì phải. Mọi người lại một phen đứng tim nhìn ra cửa chính.

Và rồi…

5s…

10s…

15s…

Gần 1 phút trôi qua, tất cả dường như đều bất động, có cả bà Hạnh Phương và cả Yến Vy. Tất nhiên làm sao loại trừ Nam Phong, Bảo Khánh và Diệu Anh được.

Họ đang gặp mỹ nhân, à không, nói đúng hơn là tiên nữ.

- Chào mừng đại tiểu thư! – Tất cả 40 vệ sĩ từ hai phía đồng loạt lên tiếng kéo mọi người về thực tại.

Yến Nguyên kiêu sa bước đi trên thảm đỏ. Từng bước đi của cô không biết có bao nhiêu con mắt dõi theo.

Vóc người chuẩn tới từng milimet trong bộ đầm dạ hội cúp ngực màu hồng cánh sen. Làn da trắng nõn nà, hồng hào như trẻ thơ. Đẹp nhất là gương mặt. Gương mặt là đẹp gấp nghìn lần tượng tạc. Từ đôi mắt cho tới khóe miệng, tất cả đều hoàn hảo mà không lời nào tả hết.

Ngón áp út của bàn tay phải, Yến Nguyên đeo một chiếc nhẫn kim cương 6ly3 với độ màu chuẩn D do ba cô tặng. Cái cổ trắng ngần được điểm xuyến bằng sợi dây chuyền bạch kim, mặt dây chuyền là viên đá ruby hình giọt lệ, sản phẩm độc quyền tượng trưng cho đại tập đoàn Y&N.

Nhưng sao, ánh mắt đó, biểu hiện đó lại lạnh lùng vả cao quý đến như vậy. Cô đúng là đẹp hơn cả hoa hồng. Tinh xảo như tranh vẻ, mỹ miều như cánh hoa, thướt tha như lụa trắng, thanh tao đến nổi không một ai dám mơ ước.

Yến Nguyên bước từng bước khẳng định và bình tĩnh đi đến bên cạnh ba mình, khoác tay ông rồi bước lên sân khấu. Ông hài lòng gật đầu một cái, vỗ vỗ vào bàn tay bé nhỏ của cô con gái báu vật. Hai mẹ con Hạnh Phương và Yến Vy luống cuống bước theo.

Dưới này, Nam Phong và Bảo Khánh đang rất ư là ngạc nhiên. Cô chính là cô gái hôm đó, cô gái mà Nam Phong xém tí nữa là quẹt xe. Không ngờ lại trùng hợp đến mức đó, đúng là có duyên, đúng là trái đất tròn.

Bảo Khánh thì chăm chú dõi theo Yến Nguyên, trong khi Nam Phong đang nhìn cô đầy dò xét, xen lẫn thật nhiều cung bậc cảm xúc của bản thân.

- Là cô gái đó! Đúng không? – Bảo Khánh bất tri giác hỏi.

- Ừ! – Khóe miệng Nam Phong không tự chủ mà cong lên, tạo thành nụ cười chiếm hữu đẹp mê người.

- Hai anh quen cô ấy? – Diệu Anh rất tò mò với những gì mà Nam Phong và Bảo Khánh vừa nói.

- Tất nhiên là…

- Không hề! – Bảo Khánh chưa kịp nói thì liền bị Nam Phong “ chặn họng”.

Trên này, tất cả mọi người vẫn dồn ánh mắt thán phục về phía “ thiên thần” vừa xuất hiện.

- Cười đi con gái! – Ông Hoàng Dũng nhẹ nhàng nói vào tai Yến Nguyên.

Yến Nguyên không trả lời. Cô chỉ cười duyên đáp lại. Nhưng ai bên dưới mà vô tình bắt gặp nụ cười đó đều mê mệt đến rã rời. Đẹp! Quả thật cô rất đẹp!

Dìu Yến Nguyên đi hướng lại micoro, ông Dũng nhìn cô cười mãn nguyện rồi bắt đầu giới thiệu cô với các thương gia và giới báo chí.

- Đầu tiêu, tôi rất cảm ơn tất cả mọi người đã dành thời gian quý báu mà có mặt ở bữa tiệc nhỏ hôm nay của gia đình chúng tôi. Như đã nói cách đây ít hôm, bữa tiệc hôm nay hoàn toàn dành cho cô con gái 17 tuổi vừa từ nước ngoài trở về của tôi. Tôi thật sự rất vui. Vui vì ông trời đã ban cho tôi một ái nữ thông minh và tài giỏi như nó. Toàn bộ sản nghiệp của tập đoàn Y&N sau này hoàn toàn trông chờ vào cô tiểu công chúa này.

Nói đến đây, ông dũng nhẹ nhàng dìu Yến Nguyên lên đứng trước micoro. Ánh đèn sân khấu như một thứ phụ hòa, khiến sự lạnh lùng trên gương mặt Yến Nguyên được thể hiện rõ nhất. Đôi mắt màu tro lạnh của cô khi đã nhìn thì sẽ khiến người khác không thể nào dứt ra được. Đó chính là ánh mắt chiếm hữu và đầy quyền lực, xuyên qua trái tim của bất kì người nào dám nhìn thẳng vào nó.

Yến Nguyên buông tay ba cô ra, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào micoro, nói:

- Chào mọi người! Nguyễn Hoàng Yến Nguyên là tên của tôi. Những gì cần nói thì ba tôi đã nói hết. Còn lại, tôi mong các vị có một buổi tiệc vui vẻ và hòa nhà trong bữa tối hôm này. Xin chào!

Câu nói của Yến Nguyên đầu tiên khiến mọi người sửng sốt. Nó quá ngắn gọn, chỉ là giới thiệu cái tên mà thôi. Tiếp theo, mọi người cảm thấy nể phục người con gái kiều mỹ trước mặt. Cô quá hiểu chuyện, quá thông minh, đúng là một đại ái nữ của Nguyễn Hoàng Dũng.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X