Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả : Đường Thất Công Tử

Chương 28: Phiên Ngoại Dạ Hoa

Năm đó, ở Dao Trì trên Thiên cung, hoa sen nở rực rỡ. Nử tử mà hắn yêu chân thành, không coi hắn ra gì, quyết tuyệt, nhảy xuống khỏi Tru Tiên đài, tường lũy của Cửu Trùng Thiên.

1.

Nương thân của hắn sinh khó, lúc sinh ra hắn đau bụng suốt bảy ngày. Tất cả những linh thai trên thiên cung, chưa có người nào kinh khủng giống như hắn. Đến khi hắn cất tiếng khóc chào đời, trong nháy mắt kim quang lóe sáng khắp ba mươi sáu tầng trời , bảy mươi hai con chim ngũ sắc từ dưới Tuấn Tật Sơn dưới Đông Hoang cùng bay thẳng lên trời, vòng quanh tẩm điện của mẫu thân, múa lượn suốt tám mươi mốt ngày.

Trên thiên đình từng có một lần cũng tương tự, là lúc nhị thúc Tang Tịch của hắn giáng sinh. Có điều, múa lượn vòng quanh tẩm điện của nương nương hồi đó, chỉ có ba mươi sáu con chim ngũ sắc.

Thiên quân mừng đến rơi nước mắt, trước mặt chúng thần ở Lăng Tiêu Điện, chắp hai tay bái lạy về phía đông : " Thiện đức vô lượng, rốt cuộc Thiên tộc ta cũng lại nghênh đón một vị thái tử."

Sau khi Tang Tịch bị lưu đày, lại có một người thiên định là thái tử.

Là thái tử do trời định, phải sinh hoạt theo đúng nguyện ý của thiên quân, phải gánh trên vai kỳ vọng của các thiên quân đời trước, cũng không thể cô phụ kỳ vọng của thiên quân.

Lúc đó tam giới thái bình, ngày ngày chúng thần tiên trên thiên đình thực tiêu dao.

Năm chín tuổi, hắn đứng dựa vào cửa cung Linh Việt của phụ quân nhìn ra ngoài, chỉ thấy có những tiểu thần tiên đồng nhóm trên đầu búi hai búi tóc quả đào, túm năm tụm ba chơi trốn tìm, chọi dế. Hắn thấy thực hâm mộ bọn chúng.

Tiểu hài tử trên trời thích đùa giỡn nghịch ngợm, riêng hắn chưa bao giờ chơi đùa với người nào cả.

Thiên quân theo lời Linh Bảo Thiên Tôn mời vị chân nhân duy nhất trên tứ hải bát hoang kiêm nhiệm cả Phật Đạo hai nhà là Từ Hàng chân nhân tới dạy hắn học. Mỗi ngày, từ giờ Thìn hắn đã bị bắt ngồi trên cái ghế vàng khảm ngọc trong thư phòng kia, tu tọa đủ bảy canh giờ, cho tới tận cuối giờ Tuất lúc mọi vật đã lên đèn.

Với lứa tuổi như hắn, lẽ ra là lứa tuổi được yêu thương che chở. Mấy vị thúc thúc của hắn ở tuổi đó, cũng từng được yêu thương che chở. Cho dù phụ quân của hắn, cũng không phải chịu qua cái khổ như vậy.

Hắn còn thực nhỏ, những kẻ cùng tuổi với hắn, thậm chí cả những tiên đồng lớn hơn hắn một chút hàng ngày vẫn sống thực vui vẻ tiêu dao, trong khi đó ngày ngày hắn chỉ có thể ở trong thư phòng, đối mặt một cách chăm chỉ nghiêm túc với hàng đống điển tịch kinh sách của Từ Hàng chân nhân. Chỉ có mẫu thân của hắn là thương xót hắn, thường nấu một ít chè mang tới thư phòng cho hắn ăn. Lúc đó hắn mới chín tuổi, kinh qua cũng chưa nhiều, những đạo pháp phật hiệu này thực khó có thể tham thấu, trước mặt mẫu thân hắn khóc một chút, kết quả là mẫu thân hắn không đành lòng, chạy tới trên điện cầu xin Thiên quân, Thiên quân giận tím mặt, từ lúc đó, cho tới khi hắn tu thành thượng tiên lúc hai vạn tuổi, rốt cuộc không còn được thấy mặt mẫu thân nữa.

Có một lần, Phật Tổ ở phạm cảnh Tây Thiên tổ chức pháp hội, Từ Hàng Chân Nhân đi tham dự, không ai bắt hắn học hành. Hắn lén trốn tới chỗ hai vị đồng tử trông coi trâu xanh của Thái Thượng Lão Quân, đến giỡn với con trâu xanh kia một lúc, bị phụ quân hắn bắt trở về, lại dùng trượng đánh cho hắn một trận hết sức hiểm ác. Lúc đó, phụ quân của hắn nói rằng : " Sao con không cầu tiến chút nào vậy, tương lai con là người thừa kế của Thiên Quân, không thể giống như người bình thường. Nhị thúc Tang Tịch của con lúc mới sinh ra kia, bất quá chỉ có ba mươi sáu con chim ngũ sắc tới triều bái, thế mà thúc ấy có thể tu thành thượng tiên năm ba vạn tuổi. Con thử ngẫm lại mình xem, có bảy mươi hai chim ngũ sắc từ tận Tuấn Tật Sơn tới chào mừng con ra đời, nếu con không thể tu luyện thành thượng tiên trước năm ba vạn tuổi, có phải thực phụ lòng của bảy mươi hai con chim ngũ sắc kia vượt ngàn dặm tới Cửu Trùng Thiên xa xôi không.”

Lúc đó, phụ thân hắn cho một cái hạn kỳ ngắn ngủi như vậy, bất quá chỉ vì trong lòng còn tồn tại một bóng ma, nhớ lại khi còn thơ ấu chưa bao giờ có thể so sánh được với Tang Tịch, mới cố tình đưa ra một lý do đàng hoàng như vậy. Trong lòng hắn mơ mơ hồ hồ, cũng không hiểu rõ lắm, chỉ cảm thấy thật khổ sở.

Sau lúc đó, bên người hắn có thêm một tiểu tiên nga tên là Tố Cẩm. Phụ quân nói rằng đó là tuyển ra một người bạn cho hắn chơi cùng, mặc dù hắn còn nhỏ tuổi, nhưng cũng hiểu, hiện giờ đã tu luyện phật pháp đạo pháp đến điên đảo ngày đêm, căn bản lấy đâu ra thời gian trống mà chơi đùa cùng bạn bè. Chẳng qua phụ thân hắn tìm một kẻ tới giám thị hắn mà thôi.

Nếu chỉ là một tiểu tiên nga bình thường, đương nhiên hắn sẽ tìm ra cách làm cho đối phương kêu trời trời không thấu gọi đất đất không thưa. Dù sao hắn cũng là thái tử tương lai của Thiên tộc, cho dù làm cho hồn phách của đối phương về tầng trời Ly Hận, bất quá Thiên Quân có trừng phạt hắn nặng một chút, thì phạt xong, hắn vẫn là tôn tử của Thiên Quân, là thái tử của Thiên tộc. Nhưng cái vị tiểu tiên nga Tố Cẩm này, lại có chút lai lịch.

Thiên tộc có một nhánh, nhánh này bất quá chỉ hơn năm nghìn người, nhưng toàn tộc từ nam tới nữ đều thượng võ, toàn bộ đều trở thành thiên binh thiên tướng, trở thành một chi trực thuộc thiên quân, trực tiếp do Thiên tộc quản lý. Phụ thân của Tố Cẩm đó là người đứng đầu của chi này, cũng có thể nói Thiên Quân là thủ lĩnh của chi này. Hai vạn năm trước, lúc loạn quỷ tộc, Thiên Quân điểm mười vạn thiên binh đi theo Chiến Thần Mặc Uyên, theo người hàng phục quỷ tộc. Chi quân đội do phụ thân của Tố Cẩm thống lĩnh, đều nằm trong hàng ngũ của mười vạn thiên quân này.

Trận chiến với quỷ tộc thập phần khốc liệt. Nhị hoàng tử của Quỷ tộc kia trộm được pháp đồ của thiên tướng, làm Mặc Uyên không thể không gấp gáp tấn công. Để gấp rút tấn công, chỉ đành sử dụng kế sách giương đông kích tây, dùng một đội thiên binh thiên tướng làm mồi nhử. Phụ thân của Tố Cẩm chủ động xin tiếp nhận. Mặc Uyên nghiên cứu cẩn thận hàng ngũ của thất vạn quỷ tướng, cuối cùng phát hiện ra một lỗ hổng, phụ thân của Tố Cẩm dẫn theo binh tướng của mình, chỉ có năm nghìn người, theo sự chỉ đạo của Mặc Uyên đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, thế như chẻ tre.

Sau khi loạn quỷ tộc bình ổn, chỉ còn lại chín vạn thiên binh thiên tướng trở lại thiên đình, kèm theo đó là một lá di thư nhiễm máu của phụ thân Tố Cẩm, chỉ có vài chữ ít ỏi, mực đen máu đỏ xen lẫn vào nhau, phiền Thiên quân chiếu cố đứa con còn trong tã lót của mình, cả bộ tộc chỉ còn lại mình nàng, mong nàng có thể đỉnh thiên lập địa, cuối cùng khôi phục lại uy danh của bộ tộc mình.

Thiên Quân cảm động trước sự hy sinh của phụ thân Tố Cẩm, muốn phong thưởng cho bộ tộc của bọn họ, có điều cả bộ tộc này chỉ còn mình Tố Cẩm, nên hết thảy đều rơi trên mình nàng. Năm Hạo Đức thứ sáu vạn ba nghìn linh tám mươi ba, Tố Cẩm được phong làm Chiêu Nhân công chúa, lại truyền giao nàng cho trưởng tôn vừa lập gia đình lúc đó, là trưởng tử của Thiên Quân, phụ thân của hắn nuôi dưỡng.

Tố Cẩm bất quá chỉ lớn hơn hắn hai vạn tuổi, ấn theo bối phận, hắn phải gọi nàng một tiếng bà trẻ.

Ban đầu lúc Tố Cẩm đứng cạnh án thư của hắn, hắn cũng không được tự nhiên. Dần dần về sau, rốt cuộc hắn cũng có thể coi nàng như giấy và bút mực trên án thượng, chẳng khác chút nào. Nguyên bản hắn cũng không hoạt bát lắm, sự xuất hiện của Tố Cẩm, lại càng làm cho hắn trở nên trầm mặc. Lúc đó hắn đã trở thành một tiểu hài tử cực kỳ đáng yêu, có điều chẳng bao giờ nói năng gì. Tố Cẩm bất quá chỉ hơn hắn hai vạn tuổi, cũng đang tuổi thiếu niên, thường thừa lúc Tử Hàng Chân Nhân bắt hắn dưỡng thần, liền chạy tới đùa giỡn với hắn mấy câu. Hắn cảm thấy rất bực bội, mỗi khi Tố Cẩm nói chuyện với hắn, đều nhăn mày chau mặt. Cho tới bây giờ, nó trở thành thói quen thích nhướng mi nhíu mày.

Vị ân sư thụ nghiệp Từ Hàng Chân Nhân của hắn ở Tây phương phạm cảnh còn có một danh hiệu, chính là vị Quan Thế Âm Bồ Tát Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn. Vị Từ Hàng Chân Nhân Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn cảm thấy mình đã quá ép uổng một tiểu hài tử mũm mĩm đáng yêu, tới mức hắn không thích nói chuyện như thế này, trong lòng cũng thấy áy náy. Vì vậy mới tới gặp Thiên Quân, nói rằng đạo pháp phật pháp hắn cũng đã có nền tảng, có thể đi ra khỏi thư phòng, luyện tập thuật pháp với đám thần tiên.

Trong vài chục năm tiếp theo, ngày ngày hắn tiếp tục tu luyện ở thư phòng. Từ Hàng Chân nhân giáo luyện đúng phương pháp, ngoại trừ mấy năm đầu, cũng bởi hắn còn quá nhỏ, nên không đủ sức học tập. Qua cái thời điểm khó khăn kia, từng bước tu luyện, cũng dần thấy thú ví hơn. Dần dần, cả phật đạo hai nhà hắn đều thực tinh thâm, cả ngày chỉ chuyên tâm thanh tu, cũng không trải qua bất kỳ mối tình cảm nào, cũng không khám phá tới hồng trần.

Thiên Quân thỉnh Nguyên Thủy Thiên Tôn ở trên Thượng Thanh Cảnh thuộc tầng trời Đại La thu hắn làm đệ tử. Trên Thiên giới có Tam thanh Tứ Ngự, vị đứng đầu tam thanh chính là Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nguyên Thủy Thiên Tôn tổng cộng chỉ thu duy nhất vị Linh Bảo Thiên Tôn làm đệ tử, việc thu đệ tử thập phần nghiêm khắc. Bản thân Thiên Quân cũng không nắm chắc, Nguyên Thủy Thiên Tôn có chấp nhận hắn hay không. Ngày ấy, hắn được Từ Hàng Chân nhân dẫn tới Thượng Thanh Cảnh bái kiến Nguyên Thủy Thiên Tôn, vị Thiên Tôn kia nhìn chằm chằm vào hắn, rồi chẳng gây khó dễ gì cả, cực kỳ thuận lợi nhận hắn làm đệ tử. Khi đó, bất quá hắn mới chỉ là một tiểu đồng tử tóc còn để chỏm.

Nguyên Thủy Thiên Tôn dạy hắn tiên thuật, đương nhiên Tố Cẩm không thể tiếp tục đi theo. Có thể thoát khỏi sự trông giữ của Tố Cẩm, rốt cuộc hắn cũng thấy vui sướng hơn một chút. Những hài tử khác vui sướng, phần lớn đều reo hò cười lớn. Nhưng lúc này hắn đã quen với tính tình trầm ổn, quên mất việc phải biểu lộ vẻ cười đùa như thế nào, mặc dù vui vẻ, nhưng cũng chỉ vui vẻ thầm trong bụng. Hắn vẫn luôn rất thông minh, hơn nữa lại đi theo Nguyên Thủy Thiên Tôn tu luyện tiên thuật, chỉ có hai người bọn họ, làm cho hắn cảm thấy vô cùng tự do, hăm hở hơn rất nhiều, có thể nói là tiến bộ thần tốc. Nguyên Thủy Thiên Tôn thường vuốt râu cười rất khoái lạc.

Dần dần, hắn từ một đồng tử đã trở thành một thiếu niên trưởng thành, càng ngày càng nghe thấy những lời thì thầm sau lưng của đám thần tiên, rằng, bề ngoài của hắn thật giống vị thượng thần Mặc Uyên chưởng quản Ti Chiến tranh, người đã thất tung sau loạn của quỷ tộc năm nào.

Ngay cả Thiên Quân cũng có lần chăm chú nhìn khuôn mặt hắn, thở dài : " Hồi đó lúc thượng thần Mặc Uyên còn ở tuổi niên thiếu, đại để cũng giống như vẻ ngoài này của con. Mặc dù thượng thần Mặc Uyên đã hôi phi yên diệt hơn ba vạn năm, mà tan thành tro bụi như thế này, đối với thần tiên bình thường mà nói, cũng coi như chung kết của cuộc đời, nhưng Mặc Uyên lại không phải thần tiên bình thường, có lẽ bằng một cách nào đó đã bảo trụ được một chút hồn phách, trái qua hơn hai vạn năm điều dưỡng, tới đầu thai trong bụng mẫu phi của con cũng không chừng."

Những câu nói này của Thiên Quân, chính là ám chỉ có khả năng hắn chính là thượng thần Mặc Uyên chuyển thế. Một mặt hắn cảm thấy kinh ngạc, mặt khác lại cảm thấy việc này hoàn toàn không có khả năng. Ngạc nhiên chính là, điển tịch trên thượng giới có ghi lại, sau loạn quỷ tộc, thượng thần Mặc Uyên đã quy ẩn cùng đồ đệ, hóa ra thực chất không phải quy ẩn, vị thượng thần kiêu dũng này đã sớm bỏ thân nơi sa trường. Hoang đường là, đã là thần tiên, tuyệt nhiên không có tên ở trên sổ theo dõi của bạc mệnh ti chốn u minh, cho nên không thể đầu thai chuyển thế.

2.

Thực ra cũng không có mấy người cho rằng hắn là thượng thần Mặc Uyên chuyển thế, thần tiên chuyển thế vốn là một chuyện vi phạm quy định của tam giới ngũ hành, nhưng phần lớn đám thần tiên trên thiên cung đều so sánh hắn với Mặc Uyên. Năm đó hắn còn trẻ tuổi khí thịnh, ngoại trừ trong lúc tu hành gặp rất nhiều gian khổ, còn lại thì đều xuôi chèo mát mái, thực không chịu nổi cái kiểu sau lưng cứ có những lão thần tiên xì xào bàn tán rằng hắn không bằng Mặc Uyên ngày nào. Sau khi hắn theo hai vị sư tôn Từ Hàng Chân Nhân và Nguyên Thủy Thiên Tôn tu luyện, hắn càng cố gắng luyện tập tới khắc khổ.

Lúc gần hai vạn tuổi, có một năm nọ, Phật tổ ở Tây Thiên Phạm Cảnh mở pháp hội, hắn theo Từ Hàng Chân Nhân tới tham dự. Trên đỉnh Linh Sơn, hắn với hai vị Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật và Nam Mô Quá Khứ Hiện Tại Vị Lai Phật đồng hàng với Phật tổ cùng ngồi đàm luận phật pháp, suốt ba ngày liền, được hai vị Cổ Phật khen ngợi, nhất thời thanh danh vang dội.

Thiên Quân thực vui vẻ, nói : " Năm đó Tang Tịch đã coi như rất có ngộ tính, nhưng cũng chưa tốt bằng con. Lần này nhất định phải thưởng cho con, con muốn cái gì ?"

Trong lòng hắn vẫn vấn vít một chuyện, liền cúi đầu đáp : "Tôn nhi xin được gặp mẫu phi một lần."

Sắc mặt Thiên Quân trở nên trắng xanh, lạnh lùng đáp : " Con hư tại mẹ, tương lai con phải tiếp y bát của ta, mẫu phi con lại không biết cách giáo dục con, chỉ làm cho con trở thành một kẻ không kiên quyết. Ta không để cho con gặp nàng, chính là muốn tốt cho con."

Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Thiên quân, lại cúi đầu đáp : " Tôn nhi chỉ muốn gặp mẫu phi một lần."

Thiên quân cả giận nói : " Nếu muốn ta đồng ý cho con gặp nàng ta, con phải tu thành thượng tiên vào năm hai vạn tuổi."

Việc này quả nhiên là cố tình gây khó dễ, trong tứ hải bát hoang, chưa có vị thần tiên nào tu thành thượng tiên năm hai vạn tuổi cả, cho dù là vị thượng thần Mặc Uyên được tôn kính ở Thiên giới kia, cũng phải tới năm hai vạn năm nghìn tuổi mới tu thành thượng tiên. Sau Mặc Uyên mười vạn năm, mới có một Tang Tịch, có thể phi thăng thượng tiên vào năm ba vạn tuổi.

Năm đó hắn chỉ còn cách hai vạn tuổi chừng ba bốn năm. Nguyên Thủy Thiên Tôn nghe được chuyện này, chỉ cười cười một cách thực bí ẩn. Phụ quân hắn tới khuyên nhủ hắn : " Hiện giờ mẫu phi của con vẫn khỏe mạnh, con cũng không phải lo lắng, Thiên Quân coi trọng con như thế, con chỉ cần thuận theo người là được, việc gì phải trái lời người, làm người không vui vẻ."

Nghe xong những lời này, sắc mặt hắn hơi thay đổi một chút, hắn không hiểu vì sao mình lại có một vị phụ quân yếu đuối như vậy. Bất giác hắn thấy khó mà tiếp nhận được. Từ nhỏ Thiên Quân đã dạy dỗ hắn, căn bản là muốn cải hóa tính tình của hắn, nói rằng đầu óc sáng suốt, lục căn thanh tịnh, tương lai mới có thể chấp chưởng Càn Khôn, đứng đầu tứ hải bát hoang, phải thật nhẫn nại mới có thể hưởng thụ cái tư vị ngồi ngôi cao gió lạnh của một vị Thiên Quân.

Hắn muốn gặp mẫu phi một lần, kỳ thực cũng không phải vì lúc nhỏ mẫu phi hết sức thương yêu hắn, chuyện này đã xảy ra quá lâu rồi, lâu đến mức hắn không còn nhớ nữa, luôn cả diện mạo của mẫu phi của hắn cũng vậy. Lúc đó hắn mới chín tuổi. Chỉ là hắn nghĩ rằng, hắn cũng không phải một kẻ không có mẫu phi, ít nhất, hắn cũng phải nhớ rằng vẻ bề ngoài của mẫu phi của mình như thế nào.

Phụ quân của hắn cũng không tiếp tục ra lệnh cho Tố Cẩm ngày ngày ở bên cạnh hắn nữa. Trong suốt hai vạn năm, hắn vẫn coi vị Chiêu Nhân Công chúa này giống như nghiên bút ngày ngày vẫn đặt trên án thượng, cũng không coi nàng là một cái gì thực sự tồn tại. Nàng có tiếp tục đứng ở bên án thượng của hắn hay không, đối với hắn mà nói, cũng chẳng có gì khác biệt.

Hắn tự cho rằng hai vạn năm đó, ngày ngày Tố Cẩm phải ở bên hắn cũng thực khó chịu, cho đến ngày hôm nay, rốt cuộc cũng coi như giải thoát. Ngoài dự kiến của hắn là, ngày ngày vị Tố Cẩm kia vẫn canh giữ ở bên án thượng của hắn, tới khi hắn tới chỗ Nguyên Thủy Thiên Tôn, lại đổi thành canh giữ ở cửa Thượng Thanh Cảnh. Cũng bởi vì hắn vội vàng tu luyện, muốn phi thăng thành thượng tiên năm hai vạn tuổi, nên cũng chẳng chú ý nhiều tới cái chuyện này.

Ngày sinh nhật của hắn càng lại gần, cơ bản chính Thiên Quân cũng quên mất cái vụ đánh cuộc kia với hắn.

Trước ngày sinh nhật của hắn một ngày, Tố Cẩm tìm khắp Cửu Trùng Thiên cũng không thấy bóng dáng của hắn đâu. Lại chợt nghe thấy thiên lôi vang rền suốt ba mươi sáu tầng trời, sấm chớp rạch ngang bầu trời, xẻ dọc tầng mây, đánh thẳng xuống nơi hạ giới ở đông hoang, nghiền nát mọi thứ gặp trên đường, mỗi kích đều làm cho cây cỏ núi đồi hóa thành tro bụi. Hết thảy mọi thần tiên đều biết, thiên lôi này không phải thiên lôi bình thường, chính là thiên lôi lịch kiếp của thần tiên phi thăng.

Thiên Quân đang ở trong điện Linh Tiêu nhất thời khuôn mặt trắng bệch, mấy đạo thiên lôi này, một khi đã phát ra tất không ai có thể tránh thoát, đỡ được tất thọ ngang trời đất, nếu không đỡ được chỉ còn nước tuyệt mệnh.

Thiên Quân đứng ở cửa Nam Thiên Môn với chúng tiên, sắc mặc trắng bệch.

Hai chén trà nhỏ qua đi, hắn toàn thân rỏ huyết, cưỡi trên một đóa mây tơi tả không nhìn rõ màu gì, lảo đảo bay trở về.

Thấy Thiên Quân đang đứng ở cửa Nam Thiên Môn, hắn cố sức nhảy xuống khỏi đụn mây, lảo đảo quỳ xuống trước mặt Thiên Quân. Khóe mắt hắn vẫn còn rỉ máu, nhưng khuôn mặt vẫn cực kỳ nghiêm chỉnh, chỉ kính cẩn nói một cách lạnh nhạt : " Thiên Quân đã từng đồng ý với tôn nhi, chỉ cần phi thăng thượng tiên năm hai vạn tuổi, liền cho phép tôn nhi gặp mẫu phi một lần, hôm nay tôn nhi đã lịch kiếp phi thăng, không biết khi nào có thể gặp lại mẫu phi ?"

Thiên Quân sắc mặt phức tạp, nhìn hắn vài lần, cuối cùng tỏ vẻ thỏa hiệp : " Con mau đi nghỉ ngơi cho tốt rồi nói tiếp, kẻo lại làm mẫu phi của con lo lắng."

Hai vạn tuổi đã tu thành thượng tiên quả là chuyện xưa nay chưa từng có, sự tích này của hắn đã tạo thành một làn sóng lớn trong tứ hải bát hoang. Từ đó, rốt cuộc không còn vị thần tiên nào so sánh hắn với Mặc Uyên nữa. Chỉ có vị sư phụ Nguyên Thủy Thiên Tôn của hắn, lúc ngồi nói chuyện với Linh Bảo Thiên Tôn ở Huyền Đô Ngọc có nói qua một lần : " Cái dáng vẻ như thế, trời sinh đã có tiên cốt như thế, năm đó Mặc Uyên thượng thần thế nào, thì bây giờ Dạ Hoa cũng như thế."

Người bình thường khâm phục vì thấy hắn còn trẻ tuổi đã phi thăng, nhưng chẳng mấy người quan tâm tới việc hắn đã phải chịu thương thế ra sao. Thương thế do ba đạo thiên lôi kia gây ra, đương nhiên không giống thương thế bình thường. Lúc đó hắn còn có thể nhảy từ trên mây xuống bái kiến Thiên Quân, là đã sử dụng tới chút sức lực cuối cùng. Từ đó về sau, hắn chỉ có thể nằm trong viện nghỉ ngơi, cho dù có muốn đi đâu, cũng phải có người nâng đỡ.

Mặc dù ở cùng một chỗ suốt hai vạn năm, nhưng hắn cũng chẳng để cái vị Chiêu Nhân Công chúa ngày ngày canh giữ trước giường bệnh của hắn, rót nước bưng thuốc cho hắn, đỡ hắn đi lại, hầu hạ hắn ăn uống ở trong lòng. Hắn chỉ nghĩ rằng đó là do Thiên quân hạ lệnh, ra lệnh cho nàng đến chăm sóc mình, cũng không suy nghĩ thêm. Sự chăm sóc này tính ra cũng phải ba bốn năm. Có một ngày, hắn vô tình nghe thấy hai vị cung nga nói chuyện, rằng vị Chiêu Nhân công chúa này thầm mơ tưởng tới hắn, lúc hắn bị thương nặng như thế, khổ thân vị Chiêu Nhân công chúa kia khóc lóc suốt bao lâu.

Lúc đó hắn đã trở thành một vị thiếu niên anh tuấn, trên đường tu tiên lại lập ra rất nhiều công lao không người nào có thể sánh kịp, tiên pháp lỗi lạc. Tuy rằng khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng không cười không nói, nhưng lại càng có vẻ uy nghi của một vị thái tử tương lai của thiên giới. Không chỉ cái vị Chiêu Nhân công chúa kia, mà rất nhiều thiếu nữ trong Thiên tộc cũng âm thầm mơ mộng tới hắn.

Suốt hai vạn năm qua hắn bị Thiên Quân ép buộc chỉ cắm đầu tu hành, chẳng bao giờ có thời gian rảnh rỗi mà phân tâm suy nghĩ tới chuyện phong nguyệt, bây giờ đột nhiên nghe nói có người mơ tưởng tới mình, trong lòng hắn thực sự kinh ngạc, lại nghe nói người đó chính là vị Chiêu Nhân công chúa kia, hắn tuy hơi giật mình, nhưng lại nghĩ đó hẳn là một chuyện hoang đường không thể xảy ra nổi. Chiêu Nhân Công chúa Tố Cẩm là một vị công chúa do chính Thiên Quân ban tước, là vị muội muội trên danh nghĩa của Thiên Quân, phụ quân của hắn còn phải gọi nàng một tiếng cô cô, hắn còn phải gọi nàng một tiếng bà trẻ. Bà trẻ thích tôn tử sao ? Mặc dù bọn họ chẳng có chút huyết thống gì, nhưng hắn cũng hiểu việc này hoàn toàn không thể.

Hắn vốn là một kẻ tính tình lãnh đạm, cho tới bây giờ cũng chẳng bao giờ tự mình đi tìm phiền toái. Tố Cẩm giữ ở trong lòng không nói, coi như hắn càng thuận lợi giả vờ không hay biết. Có điều sau đó mỗi khi Tố Cẩm ân cần hầu hạ, hắn liền một mực từ chối. Tâm tư của nữ nhi cũng mẫn tuệ hơn bình thường, sau khi bị hắn từ chối ba bốn bận như vậy, có một ngày, cuối cùng Tố Cẩm sắc mặt trắng bệch hỏi hắn : " Ngươi đã biết rồi sao ?"

Hắn cũng không muốn nàng lôi chuyện này ra bàn luận cùng hắn. Khi đó, mặc dù hắn không rành mấy chuyện phong nguyệt, nhưng cũng biết rằng có một số thứ, chỉ có thể đào sâu chôn chặt, chứ tuyệt nhiên không thể để nó phơi bày rõ ràng. Hắn chỉ im lặng lắc đầu, bỏ đi định rót một ly trà uống. Tố Cẩm túm chặt tay áo hắn, tay hơi run run, nói : " Ta biết là chàng đã rõ rồi. Nếu chàng đã rõ rồi, vì sao phải như thế này ?" Hắn lạnh lùng hỏi lại : " Ngươi cảm thấy ta nên biết cái gì ?" Khuôn mặt trắng bệch như tuyết của Tố Cẩm hơi ửng hồng, tay càng run mạnh hơn, sau một lúc lâu, mới khe khẽ đáp : " Ta, ta ta rất thích chàng."

Sự bộc bạch này của Tố Cẩm đương nhiên không được đền đáp. Câu nói lúc đó của hắn đã làm Tố Cẩm bị thương tổn rất mạnh, hắn nói : " Ta vẫn chỉ coi ngươi như là bà trẻ của ta, tình cảm của ta đối với ngươi chỉ giống như sự tôn kính mà ta dành cho nội tổ của ta."

Khóe mắt của Tố Cẩm đỏ hoe, đáp : " Chàng, chàng chê ta lớn hơn chàng hai vạn tuổi hay sao ? Nhưng, nhưng mà, cái vị hôn thê tương lai chàng phải kết hôn kia, thượng tiên Bạch Thiển của Thanh Quốc kia, còn lớn hơn chàng chín vạn tuổi"

Từ nhỏ hắn đã phải tiếp nhận sự giáo dục của Thiên Quân, trong việc học tập tu luyện tuy có vất vả, nhưng ngoại trừ Thiên quân, hai vị sư phụ và phụ quân của hắn ra, cho tới bây giờ, chưa có ai dám dùng những lời lẽ bất kính như vậy đối với hắn, hắn có phần tức giận, chỉ nói : " Có bản lĩnh thì ngươi hãy giống như Bạch Thiển kia đi, làm cho không cưới ngươi là không được"

Rất nhiều năm sau, hắn vẫn nhớ rõ những lời hắn từng nói với Tố Cẩm năm đó, cũng chỉ bởi năm đó hắn nhỡ lời thốt ra một câu này, làm cho hắn về sau, phải trả một cái giá quá đắt sống không bằng chết.

3.

Lại thêm hơn hai vạn năm nữa trôi qua, hắn đã tới năm vạn tuổi.

Trên Cửu Trùng Thiên có nghìn nghìn vạn vạn điều quy củ. Trong đó có một điều, nói rằng nếu không phải từ tiên thai sinh ra, đã có cơ duyên đứng chung với nhóm thần tiên, cũng bởi vì trái với thiên địa tạo hóa mà phi thăng thành tiên, thì phải trừ bỏ thất tình lục dục, mới có thể làm một vị thần tiên tiêu dao trên Thiên đình. Nếu làm trái với điều này, tất sẽ bị đánh nhập luân hồi, trọn đời không thể trở lại làm thần tiên trên trời được nữa.

Đám phàm nhân và yêu tinh nơi phàm giới tu hành vốn không dễ dàng gì, một khi đắc đạo thăng thiên đều nơm nớp lo sợ cái quy củ này, không kẻ nào dám mơ mộng mang tình cảm dưới hồng trần vào cửa tam thanh, sống thực nề nếp. Trong số những người sống cực kỳ quy củ nề nếp đó, có một số người có thể coi là đứng đầu trong đám thần tiên. Những người đứng đầu trong việc tuân thủ nề nếp này có thể nói có ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc đối với những nội quy trên Thiên cung. Nhưng ngay cả những kẻ đứng đầu này cũng phải thừa nhận, luận về phương thức hành xử nghiêm chỉnh đoan chính, tư cách cẩn thận lạnh lùng, trong suốt ba mươi sáu tầng trời này không có người nào có thể so nổi với vị thái tử điện hạ Dạ Hoa trữ quân chưa quá năm vạn tuổi này.

Tam thúc của hắn là Liên Tống hay tới tìm hắn uống rượu, thường đùa giỡn với hắn một hai câu, có một lần giữa cuộc rượu có bàn luận về hình tượng trăng tròn hay khuyết trên Cửu Trùng Thiên, từ chỗ trăng tròn hay khuyết lại lấn cấn sang nhân sinh viên mãn. Liên Tống bị hắn làm cho nghẹn họng một hồi, muốn lấy lại chút mặt mũi, liền giả bộ cười vỗ vai hắn nói : " Một kẻ như ngươi kia, chính bản thân mình còn chẳng viên mãn, mà lại dám bàn luận với ta cái gì là viên mãn hay sao, lý thuyết suông thì nói hay thế."

Hắn xoay xoay chén rượu đáp : " Vì sao mà ta không viên mãn ?"

Liên Tống lập tức đổi đề tài, biểu lộ ra cái dáng vẻ một người từng trải, ra vẻ tang thương nói : " Đêm đứng trên đài ngắm sao, chỉ cần liếc mắt một cái, có thể biết trăng tròn hay khuyết, nhón một chân vào chốn ảo cảnh tam thanh, lịch qua tình kiếp, mới có thể biết nhân sinh đầy hay vơi."

Mấy câu của Liên Tống, hắn nghe xong, chỉ cười lạnh nhạt, cũng không coi là thật. Chưa bao giờ hắn cảm thấy cái chuyện tình cảm này là một thứ gì đó hay ho đặc biệt.

Sau cuộc rượu này, bảy tháng sau, Thiên Quân lệnh cho hắn xuống hạ giới hàng phục Xích Viêm Kim Nghê Thú vốn sinh ra và lớn lên ở chốn đại hoang, đang chạy loạn ở phàm gian.

Nghe nói rằng mười năm trước, Kim Nghê Thú từ Nam Hoang chạy tới Trung Dung Quốc ở Đông Hoang, hung mãnh hiếu chiến, tàn sát bừa bãi không chút cố kị, làm Trung Dung Quốc đại hạn suốt mười năm liền, ngàn dặm đất đai khô cằn, con dân phải xa rời cố thổ. Quốc vương của Trung Dung Quốc vốn là một vị quân chủ tính tình hiền lành hiếm thấy, có điều vào đầu năm thứ mười, Kim Nghê Thú này vừa mắt vợ của quốc vương, không nói một câu đã bắt vương hậu về động, ô nhục nàng. Không chịu nổi, vị quốc vương vốn hiền lành của Trung Dung Quốc cũng phải nổi giận, sau đó thắt cổ tự tử, hồn phách mông mông lung lung xuống tận Âm Ti Điện, tố cáo những hành động tàn ác của Kim Nghê Thú kia.

Mặc dù danh vọng của Xích Viêm Kim Nghê Thú kia không bằng mấy thượng cổ thần thú như Thao Thiết, Cùng Kỳ, nhưng năng lực cũng không chút thua kém. Thiên Quân ra lệnh cho hắn một thân một mình hạ giới thu phục con súc sinh này, cũng là một cách để rèn giũa hắn thành một kẻ thừa kế.

Hắn và Xích Viêm Nghê Thú đại chiến suốt bảy ngày ở Trung Dung Quốc, thiên địa đều thất sắc, mặc dù mãnh thú này đã mất mạng dưới kiếm của hắn, nhưng hắn cũng bị kiệt lực phải biến về nguyên thân. Nguyên thân của hắn vốn là một con hắc phong uy phong lẫm liệt, hắn cảm thấy như vậy quá khoa trương, liền biến nhỏ lại chỉ bằng một con rắn nhỏ bình thường, lại kiếm một cái động không gây chú ý lắm trên Tuấn Tật Sơn gần đó. Trên đỉnh núi Tuấn Tật sơn có rừng đào, đúng là giữa mùa hoa đào, hắn vừa chui trong động đã thấy mắt hoa mày choáng, chỉ một lát sau, liền nhắm mắt ngủ vùi.

Giấc ngủ này kéo dài thực miên man nhẹ nhàng vui vẻ. Không biết ngủ suốt mấy ngày, cuối cùng lúc hắn mở mắt ra, phát hiện chỗ mình đang ngồi đây, cũng không phải là cái góc sơn động nho nhỏ kia, mà giống như một gian nhà cỏ do phàm nhân dựng lên. Gian nhà cỏ này đang xiêu vẹo sắp đổ, mà cánh cửa gỗ nhỏ cũng thực tương xứng, cũng đang liêu xiêu sắp rớt ra, làm cho người ta không khỏi cảm thấy, chỉ cần đẩy cánh cửa gỗ kia ra cũng có thể ẩy sập cả căn nhà cỏ.

Bên ngoài gió thổi lồng lộng, có tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô, cánh cửa gỗ kèn kẹt mở ra. Đầu tiên là một đôi hài nhỏ, kế đó là một tà áo trắng giản dị, cuối cùng, là khuôn mặt một nữ tử.

Sự cẩn thận trầm ổn do tu hành suốt bao năm mang lại trong phút chốc bị lung lay sụp đổ. Trong đầu hắn chợt thấy hoảng hốt, bóng dáng yểu điệu ngay trước mắt của nữ tử kia, không hiểu vì sao lại giống hệt một bóng dáng mơ hồ nào đó từng ẩn hiện trong ký ức xưa cũ của hắn, có cảm giác những lời tình tự không thể nói ra đột nhiên khai mở khắp tứ chi hình hài, tư vị đó như cảm giác đánh mất một vật gì đó thật quan trọng mà không có cách nào lấy được, trải qua ngàn vạn năm sau, rốt cuộc cũng tìm lại được. Chắc chắn Liên Tống sẽ phe phẩy cây quạt nói : " Đây là động tình" còn mấy vị Phật gia chắc chắn sẽ chắp tay lại niệm A Di Đà Phật : " Đây chỉ là ảo giác."

Có quả tất có nhân. Hắn vốn không quên được là, bảy vạn năm trước lúc Mặc Uyên lấy nguyên thần tế Đông Hoàng Chung, hắn bị một âm thanh khàn đặc lay tỉnh, trong thanh âm kia hàm chứa vô tận khổ sở : " Sư phụ, người tỉnh lại đi, người mau tỉnh lại đi", hết lần này tới lần khác, thanh âm ấy cứ quấn quýt bên tai hắn không chịu rời đi, mặc dù không phải gọi hắn, hắn cũng bị lay tỉnh. Chủ nhân của thanh âm kia chính là nữ tử đang đứng trước mặt hắn đây.

Huyễn mộng ở tiền thế ở trong đầu vị trưởng tôn của Thiên Quân nhất thời làm hắn không thể quên được, trong sát na đóa hồng liên đỏ rực như lửa kia xuất hiện, đồng thời đã sinh ra kiếp duyến của hắn, vô hình vô ảnh chôn sâu vào mệnh cách của hắn. Ngay lúc hắn tỉnh lại giữa đóa hồng liên nghiệp hỏa kia, sự vật đầu tiên trên thế gian này mà hắn nhìn thấy , không phải trời cao cũng không phải đất dày, mà là nụ cười rạng rỡ của nữ tử này. Khi đó nữ tử này đang biến thành một nam nhi, tên là Ti Âm

Hắn nằm im trên giường, giống như bị vật gì đó đâm trúng, đôi mắt vốn âm trầm như cổ thủy phẳng lặng không chút gợn sóng, dần dần xuất hiện sóng gió thẳm đen.

Nàng kia xem xét chung quanh trong chốc lát, mới kêu lên một tiếng vui vẻ : "Ngươi tỉnh rồi sao ?" lại vuốt ve cái sừng trên đầu hắn, vuốt ve một lát, rồi mới tỏ vẻ thỏa mãn nói : " Ta đã từng gặp ra rất nhiều loại rắn, nhưng chẳng có con nào đẹp như ngươi cả, ngươi chẳng giống những con rắn bình thường khác, trên đầu lại còn có cả một cái sừng nữa chứ. Cái sừng của ngươi chạm vào thật trơn tru, ha ha, thật là dễ chịu. "

Hắn hơi nhíu mày một cái, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.

Mặc dù hắn không giữ nguyên hình dáng uy phong lẫm liệt của một con hắc long, nhưng nữ tử này cũng không chút hiểu biết, chắc chưa bao giờ thấy qua một con rồng, chỉ cho là hắn là một con rắn nhỏ hơi khác thường một chút, thế là, muốn thuần dưỡng hắn thành một con rắn nuôi trong nhà. Rắn nuôi trong nhà có rất nhiều ưu đãi, ví dụ như, nàng hay ôm hắn vào lòng, nói chuyện với hắn, nàng lại dùng đôi tay mềm mại kia nhẹ nhàng cầm thức ăn tới dỗ dành ép buộc hắn ăn, nàng lại chia cho hắn một nửa giường, ban đêm cho hắn ngủ cạnh nàng, lại đắp cho hắn một cái chăn thật dày. Hắn đoán chừng, chắc nàng chưa bao giờ nuôi một con rắn, cũng không biết rằng rắn chẳng cần ngủ trên giường, cũng không cần dùng chăn, đương nhiên, rồng lại càng không cần.

Rất nhiều đêm, đợi khi nàng đã say giấc nồng, hắn mới biến lại ra hình người, kéo nàng ôm chặt vào lòng, buổi sáng hôm sau trước khi nàng tỉnh lai, lại biến thành một con rồng đen nhỏ.

Nàng không thích trang phục rực rỡ, quần áo trên người chỉ thuần một màu trắng, giản dị hơn biết bao nhiêu lần so với gấm vóc lụa là mà những nữ thần tiên trên trời thường ăn vận, nhưng hắn lại cảm thấy những y phục đơn giản đó thật là đẹp. Hắn liền đặt cho nàng một cái tên, gọi là Tố Tố. Tố Tố, Tố Tố.

Chớp mắt đã qua tháng chín, hoa quế nồng nàn khắp tứ hải bát hoang, trong hương hoa quế ngọt ngào, Tố Tố lại mang về một con quạ mẹ vừa bị mất con, cả ngày vội vàng tìm thịt thà cho con quạ này ăn, tâm tư dành cho hắn phai nhạt hơn rất nhiều. Mặc dù biểu hiện của hắn không chút thay đổi, nhưng trong lòng cũng cảm thấy có nguy cơ, ở trong mắt Tố Tố, con rắn nhỏ là hắn đây, chỉ sợ chẳng khác gì con quạ mẹ kia. Hắn cảm thấy nếu cứ để như vậy tất không ổn, liền đợi một ngày lúc Tố Tố mang con quạ kia ra khỏi nhà tranh đi tìm thịt, xoay mình hóa lại hình người, cưỡi mây lên lại Cửu Trùng Thiên.

Một trong những người thấu hiểu nhất về chuyện tình cảm trên Cửu Trùng Thiên kia, chính là tam thúc Liên Tống của hắn. Ngày xưa lúc còn trẻ tuổi Thiên Quân cũng thực phong lưu, nhưng sự phong lưu của Liên Tống lại có thể sánh với sự uyên thâm của Lão Tử, là một vị hoa hoa công tử lừng danh Thần Tộc thời viễn cổ.

Hoa Hoa công tử nói : " Ta chưa bao giờ dính dáng tới một nữ tử nào ở phàm giới, nhưng người ta có câu, trẻ con thích sao, mà nữ nhân thích cười. Phàm nữ tử đang tuổi thanh xuân, không người nào là không thích những vị lang quân tươi cười, ngươi chỉ cần đứng trước mặt nàng, cười với nàng một cái, đảm bảo xương cốt nàng bủn rủn hết."

Hoa Hoa công tử lại nói : " Từ xưa mỹ nhân đều thích anh hùng, nếu không ngươi biến ra một yêu quái, thả lên núi dọa nàng một trận, chờ tới khi nàng sợ mất hồn bạt vía, ngươi mới hiên ngang cầm Thanh Minh Kiếm lao ra giết chết con yêu quái kia, như thế ngươi sẽ trở thành ân nhân cứu mạng của nàng, nàng không biết phải lấy gì để báo đáp, đương nhiên chỉ còn cách lấy thân đáp đền."

Hắn cầm chén trà trên bàn lên khe khẽ xoay tròn trong tay, rồi mới thản nhiên nói : " Ngày mai ta cũng rảnh rỗi, giúp ngươi biến ra một yêu quái để dọa Thành Ngọc, ừm, yêu quái bình thường chắc không dọa nổi nàng, chắc phải kiếm một con thật lợi hại, mới có thể đánh thắng nàng, đợi lúc nào nàng sắp hấp hối ngươi mới đi cứu nàng, ước chừng nàng cũng không có cách nào báo đáp, đành lấy thân để đền ơn."

Hoa hoa công tử cười gượng hai tiếng, phe phẩy cây quạt rồi thở dài bất đắc dĩ : "Mỹ nhân kế ngươi không thích, anh hùng kế ngươi lại thương xót nàng, sợ dọa nàng. Chi bằng ngươi dùng lại cái kế kia, dùng khổ nhục kế, chính ngươi tự chém cho mình hai đao, đến nằm trước cửa nhà nàng, nàng bỗng nhiên thấy một người không biết sống chết nằm ở cửa nhà mình, đương nhiên sẽ nỗ lực cứu chữa cho ngươi. Như thế, ngươi vì báo đáp nàng, sau khi vết thương lành hẳn vẫn cố tình ở lại làm nô bộc cho nàng, nàng có thể làm gì được ngươi ?”

Chén trà đập cộp một cái ở trên bàn, hắn thấy kế này rất tốt.

Cho dù dùng khổ nhục kế, cũng không cần chém thật vào mình hai đao, thần tiên đều biết dùng phép biến ảo che mắt phàm nhân.

Sau khi tan bữa tiệc trà với Liên Tống, hắn lập tức cưỡi mây xuống hạ giới. Xuống hạ giới lần này, hắn liền tạo ra một cái tiên chướng, để tránh tai mắt trên Thiên giới, tạo thành một lớp vỏ bọc che kín Tuấn Tật Sơn. Sau khi tới căn nhà cỏ của Tố Tố kia, hắn liền bắt quyết, nhớ lại tình hình lúc mình vừa phi thăng thành thượng tiên kia, biến mình thành một người toàn thân bê bết máu.

Kế sách này quả nhiên thực thành công, lúc Tố Tố đẩy tấm cửa gỗ lung lay sắp đổ kia ra, liếc mắt một cái nhìn thấy hắn, thập phần hoảng sợ, vội vàng kéo hắn vào trong căn nhà cỏ. Biện pháp cầm máu của Tố Tố cũng thực thảm hại, hắn nằm nghiêng trên giường nhìn thân ảnh toát đầy mồ hôi đang cố gắng bôi thuốc của nàng, cảm thấy có phần thỏa mãn. Nhưng có lẽ nàng bị kinh sợ quá, bàn tay cầm thuốc run rẩy mãi mà vẫn không bôi được thuốc, phân nửa nước thuốc đều đổ ra ngoài, non nửa còn lại lại đổ vào áo choàng của hắn, chỉ còn vài giọt, may mắn lắm mới có thể rơi vào miệng vết thương của hắn. Hắn chăm chú ngắm nhìn nửa khuôn mặt tái nhợt của nàng, hơi hơi cắn môi, lương tâm bột phát, lòng thoáng mềm nhũn, thừa lúc nàng xoay người lấy thêm thảo dược, liền hơi nhúc nhích đầu ngón tay một chút, làm cho miệng vết thương kia nhanh chóng liền lại. Sau khi Tố Tố lấy thêm thảo dược quay lại, thấy vết thương của hắn nhanh chóng khép miệng như thế, bị dọa trợn mắt há mồm. Hắn cảm thấy bộ dạng trợn mắt há mồm như thế này của nàng cũng thật đáng yêu.

Tố Tố cũng không yên tâm về hắn lắm, liền giữ hắn lại tu dưỡng mấy ngày ở ngôi nhà tranh, đúng theo ý của hắn. Nàng không đề cập tới việc hắn rời đi, hắn liền giả bộ không biết, cho dù vết thương đã khỏi hẳn cũng chẳng đề cập tới việc rời đi, cho đến tận ngày thứ mười hai.

Sáng sớm ngày thứ mười hai, Tố Tố bưng một chén cháo tới trước mặt hắn, cố gắng lộ vẻ nhã nhặn, nàng vốn là một người con gái nhỏ bé yếu ớt, nuôi một số động vật nhỏ thì không vấn đề gì, nhưng nuôi một người sống lớn như hắn cũng có phần khó khăn, thấy thương thế trên người hắn đã khỏi hắn, ước chừng cũng là lúc nên rời khỏi đây. Nàng ấp a ấp úng, hiển nhiên phải nói ra mấy câu trục khách như vậy cũng thấy ngượng ngùng.

Hắn bưng chén cháo lên miệng uống một hớp, thản nhiên nói : " Nàng đã cứu ta, đương nhiên ta phải lưu lại để báo đáp nàng."

Nàng vội vàng xua tay nói không cần, hắn không trả lời, chỉ không nhanh không chậm uống sạch chén cháo, liếc nhìn vẻ bối rối trước mắt của nàng, cười nói : " Nếu không báo đáp cho nàng, có phải đúng là kẻ vong ân bội nghĩa hay không ? Cho dù nàng có đồng ý hay không, ân này ta dứt khoát phải báo đáp."

Sắc mặt nàng nửa xanh nửa trắng một trận. Hắn nhìn chằm chằm đợi nàng hồi lâu, thấy dáng vẻ rối rắm, mặt mũi xanh xám muốn phát tác mà không biết phải làm sao của nàng thật đáng yêu. Hắn hoàn toàn không đoán trước được, câu nói kế tiếp nàng thốt ra còn đáng yêu gấp một trăm lần so với bộ dáng vừa rồi của nàng. Những lời nàng nói chính là : " Nếu ngươi muốn báo ân, chi bằng lấy thân ra báo đáp đi thôi."

Hai người bọn hắn cùng thề nguyền và bái thiên địa ở Đông Hoang. Động phòng hoa chúc đêm hôm ấy, sau khi ân ái triền miên, hắn ôm chặt lấy thân thể ngủ say của nàng, cảm thấy thực viên mãn.

Nhưng hai chữ vận mệnh này cũng thực tệ hại. Người ta nói hết thảy đều do số mệnh định sẵn, chạy trời cũng không khỏi nắng. Mệnh của phàm nhân do thần tiên định ra, mệnh của thần tiên do số trời định ra, nó đến không định trước, mà nó đi không cản nổi. Hắn là vị Trữ Quân Thái tử do trời cao định ra, cũng bởi Nhị thúc Tang Tịch của hắn gây ra cái tai họa kia, Thiên Quân đã ước định với Bạch gia ở Thanh Khâu, cả tứ hải bát hoang đều biết trong tương lai nhất định hắn phải kết hôn với thượng tiên Bạch Thiển ở Thanh Khâu. Trước tới giờ hắn chỉ cảm thấy nhân sinh bất quá chỉ vậy, cho dù là cưới Bạch Thiển ở Thanh Khâu hay Thanh Thiển ở Bạch Khâu, hết thảy đều không quan trọng, bất quá trên giường có thêm một người ngủ cạnh mà thôi. Nhưng hiện giờ, trong tim hắn đã có một người con gái hắn yêu thương, trước kia thì không nhất thiết, nhưng bây giờ thì phải tính kế.

Tấm gương tày liếp của Tang Tịch vẫn lơ lửng trên đầu, hắn có muốn chạy cũng không chạy khỏi cái ghế thái tử kia, chỉ đợi tới lúc hắn tròn năm vạn tuổi, lập tức sẽ bị phong làm thái tử, chuyện giữa hắn và nàng càng thêm khó khăn. Hắn suy tính chặt chẽ mấy ngày liền, ngh

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X