Sorry Sorry

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Sorry Sorry là tác phẩm tâm huyết của tác giả Kim Quốc Đống, từ nhỏ đã đam mê viết văn và giành được nhiều thành tích như đứng thứ 2 trong cuộc thi sáng tác văn học trẻ toàn quốc lần thứ 9 và 11, đứng thứ 1 trong cuộc thi sáng tác văn học trẻ toàn quốc lần thứ 12. Bên cạnh đó, tác giả có nhiều tác phẩm đặc sắc như Boy Boy và Sorry Sorry.

truyện teen mang nhiều tình tiết hay và hấp dẫn nói về người con gái đứng ở bên này, hai người họ đứng ở bên kia. Thanh Xuân âm thầm lặng lẽ dõi theo hai người họ, ước nguyện mang đến bình yên may mắn đến cho mỗi người.

Ngải Mễ, Đường Mộc, Lý Tuấn Ninh, Tư Nhiên… Năm người lặng lẽ lớn lên bên nhau. Họ can đảm, mạnh mẽ, dũng cảm nhưng chỉ sau một biến cố khủng khiếp xóa sạch đi tất cả không còn sót lại gì. Những chuyện đó Thanh Xuân cũng không có cách nào ngăn cản được, tình yêu đến rất gần nhưng rồi lại rời xa cô, tất cả chỉ còn lại những lời nói dối tha thứ để cuối cùng cô khắc cốt ghi tâm.

Mang một câu chuyện đầy hài hước và sâu sắc về chuyện tình yêu, truyện Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh GiáNước Mắt Sẽ Ngừng Rơi cũng là một trong những tựa truyện hay mà bạn đọc có thể thưởng thức.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Quân Giáo Sinh

    Tên truyện: Quân Giáo Sinh

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Diệp Chi Linh

    Nội dung:

    Truyện Quân Giáo Sinh của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại ngôn tình mới nói về tương lai, quân giáo, người máy, khoa học viễn tưởng, sinh tử văn.

    Truyện nói về Thiếu niên mười tám tuổi Lâm Viễn đến từ tinh cầu Ryan hoang vắng cằn cỗi, một ngày nọ nhận được giấy báo trúng tuyển của trường học danh tiếng nhất đế quốc – Học viện quân sự St. Romia,
    từ đây về sau bắt đầu kiếp sống dưới nền giáo dục quân đội đầy ly kì.

    Lâm Viễn: Điều kiện giáo dục của quân đội thật sự là siêu cấp tốt a. Mỗi người đều có một phòng ngủ riêng! Nhưng mà… đợi đã… cái tên gia hỏa cách vách kia vì sao luôn đến gõ cửa phòng cậu a? Cả ngày lại cứ cố tình lúc ẩn lúc hiện trước mắt, quả thật là phiền phức! Mời độc giả tiếp tục đón đọc truyện.

    Lượt đọc: 9450
  • Liên Hoa Lâu: Chu Tước Quyển

    Tên truyện: Liên Hoa Lâu: Chu Tước Quyển

    Thể loại : Trinh Thám ,

    Tác giả: Đằng Bình

    Nội dung:

    Liên Hoa Lâu: Chu Tước Quyển nói về “Liên hoa lâu vân cát tường” là một y quán. Chủ nhân của nó họ Lý tên Liên hoa, được xưng tụng là thần y. Nhưng sự thật hắn chẳng biết tí y thuật nào, ngược lại, lại vô cùng thích xía vào các vụ án kỳ lại khắp giang hồ. Chùa Phổ Độ trên núi Thanh Nguyên ở Phật Châu có một mật đạo nối liền với Bách Xuyên Viện, trong mật đạo bỗng xuất hiện một xác chết cháy bị lột da; những cái chết ly kỳ của người trong Mã gia bảo, sát nhân lại là một cánh tay cụt; ông chủ Kim Mãn Đường trong giang hồ bị kinh sợ mà chết; bảo vật hiếm có "Bạc Lam nhân thủ" được cất giấu trong sơn trang không cánh mà bay…

    Rốt cuộc là ma quỷ làm loạn hay là lòng người khó lường?

    Người nào có thể tháo gỡ biết bao nhiêu bí mật đen tối cất giấu trong giang hồ đây?

    "Thần y" không biết y thuật Lý Liên Hoa sẽ làm sáng tỏ chuyện này thế nào?

    Cùng đọc truyện online để hiểu rõ hơn về thể loại trinh thám kinh dị nhé.

    Lượt đọc: 21058
  • Yêu Người Tĩnh Lặng

    Tên truyện: Yêu Người Tĩnh Lặng

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Đậu Toa

    Nội dung:

    Truyện hay - Yêu Người Tĩnh Lặng là một câu chuyện ấm áp giữa hai người và được xuất phát từ nàng, anh ít nói nhưng lại sống chân tình, chỉ như thế mà nàng đã sẵn sàng làm mọi thứ để chinh phục được anh từ thăm dò cuộc sống cho đến nơi anh làm việc.

    Anh là một con người tuy ít nói nhưng lạnh lùng thì vô biên, cô phải
    dùng những sách lược tuyệt vời mới có thể phá được lớp băng đang vây kín trái tim anh. Dụ dỗ anh thành một tên yêu cô điên cuồng...

    Đây quả là một tình yêu hết sức lãng mạn, tuy im lặng là một liều thuộc giết chết tình yêu nhưng câu chuyện này lại là một sự phủ định cho điều đó, sự im lặng của anh cùng với sự nhiệt huyết của cô có thể sẽ tạo nên một kỷ niệm về tình yêu đẹp nhất để trong tâm trí độc giả !!! Mời bạn đọc thưởng thức truyện ngôn tình.

    Lượt đọc: 7621
  • Cô Gái Mù Kỳ Duyên

    Tên truyện: Cô Gái Mù Kỳ Duyên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Bồng Vũ

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Cô Gái Mù Kỳ Duyên của tác giả Bồng Vũ trên trang đọc truyện online.Tiêu chí của câu lạc bộ linh lực là “Nhiệm vụ quan trọng nhất, không nói chuyện tình cảm”. Thân là một trong những hội viên, anh mang danh hiệu “Tia Chớp” lại càng phải như vậy. Chỉ cần là cố chủ đến mua “hy vọng”, tất cả đều duy trì khoảng cách Nhưng mà, nguyên tắc anh hướng đến tựa hồ có nguy cơ bị phá vỡ  Lần này, anh bị cô gái mù “mò mẫm” đụng trúng mà tuyển chọn. Cô ấy muốn anh giúp cô tìm ra hung thủ giết cả nhà cô rồi giết chết chúng. Kỳ thật, thấy dáng vẻ yếu ớt của cô mới cần mua bảo hiểm đó. Nhưng thái độ kiên quyết không sợ chết của cô ta đã kích thích lửa giận không tên của anh.  Anh tiếp nhận ủy thác của cô ta, nhưng anh chỉ để ý nhiệm vụ mặc kệ người. Huống chi phụ nữ đối với anh là “phiền toái”, có thể không dính sẽ không dính.  Thế nhưng nguy cơ ẩn núp bên cạnh cô làm cho anh không thể rút ra được. Thậm chí, khi cô lọt vào thế giới tự phong bế của bản thân. Anh lại phát hiện cả hai người bọn họ đều là người yếu ớt, cô độc như vậy.  Trái tim vốn lạnh như băng cũng bởi vì muốn cứu cô mà dần dần hòa tan. Lần đầu, người am hiểu cách dùng điện như anh lại bị phụ nữ “giật điện”. Có lẽ, cô cũng có linh lực về điện giống như anh...

    Lượt đọc: 12421
  • Tam Tấc Ánh Nắng

    Tên truyện: Tam Tấc Ánh Nắng

    Thể loại : Ngôn Tình , Truyện Teen ,

    Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tam Tấc Ánh Nắng của tác giả Tam Nguyệt Vi Thảo trên website đọc truyện online.

    Cô là con gái độc nhất của trùm buôn bán ma túy khét tiếng. Anh là cảnh sát nằm vùng được bố trí trà trộn vào tổ chức với nhiệm vụ tìm ra bằng chứng buộc tội ông trùm buôn ma tuý đồng thời cũng là cha ruột cô.


    Mục tiêu của anh là
    tóm gọn hang ổ buôn bán ma túy với số lượng lớn.


    Ước mơ cả đời của cô là dùng tình yêu của mình để từng bước du nhập vào trái tim anh.


    Đáp lại tình yêu chân thành ấy,  anh nhẫn tâm chĩa họng súng vào cô. Trước mặt cô, anh lạnh lùng dùng súng bắn chết cha cô, sát thương người anh trai của cô. Anh từ người chồng ngày đêm bên gối nay trở thành kẻ thù giết cha.


    “Để tôi đi, nếu không tôi sẽ giết chết anh.”  Cô nhìn anh, vẫn là khuôn mặt ấy, giọng nói ấy nhưng giờ đây vô cùng xa lạ.


    Cô từng ví von anh giống như một họa sĩ trứ danh, đã dùng bút vẽ thần kì tô điểm cuộc sống tẻ nhạt hơn hai mươi năm qua của cô trở thành bức tranh sơn dầu đầy màu sắc.


    Còn bây giờ, dùng một phút để nhìn anh, cô sẽ dùng từng giây để hận anh. Hận, vì đã lợi dụng tình yêu của cô để đạt được mục đích của anh. Rốt cuộc, người thông minh chính là anh, còn kẻ thất bại trong điên loạn chính là cô!


    Anh vừa là thiên thần, cũng vừa là ác qủy trong trái tim cô.


    Anh cầm tay cô, đem con dao đặt trước ngực mình, nhìn cô lạnh lùng nói: “ Hôm nay, nếu em có thể đem con dao găm vào ngực anh, anh sẽ để em đi.”


    Lưỡi dao vô tình từng chút xuyên qua cơ thể anh, máu từng giọt từng giọt rơi xuống sàn đá lạnh lẽo, trên khuôn mặt hoảng loạn của cô những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô bật khóc thành tiếng.


    Nếu được hỏi trên đời này, con đường nào dẫn đến nỗi tuyệt vọng đau đớn nhất, cô sẽ trả lời đó chính là tình yêu. Bất hạnh hơn, khi người mình yêu nhất lại chính là kẻ thù giết cha.


    Nếu thời gian có thể quay trở lại vạch xuất phát, cô nguyện sẽ không yêu anh, từ bỏ quyền sở hữu hạnh phúc khi ở bên anh.

    Lượt đọc: 51872
  • Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

    Tên truyện: Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngư Du

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em của tác giả Ngư Du trên website đọc truyện online.

    Tôi tên Mạc Nhất, là một người bình thường nhưng xuất thân hơi đặc biệt. “Mạc” không phải họ thật của tôi, lúc còn rất nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi. Họ của  bố nuôi là Mạc, có chữ  “Nhất” bởi vì tôi là đứa
    con duy nhất của bố mẹ nuôi. Từ nhỏ họ đã không có ý định giấu diếm chuyện tôi là con nuôi, mà tôi cũng không muốn tìm bố mẹ ruột, nếu như có thể đem chính đứa con mình dứt ruột sinh ra bỏ đi thì tìm lại liệu có ý nghĩa gì, huống chi còn làm tổn thương bố mẹ nuôi. Vì thế tôi vui vẻ sống ở gia đình họ Mạc, hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ.
    Tôi trời sinh vốn đã không ham học, cho nên ngày ngày  đều cùng mấy nữ sinh lười học trốn đi chơi, rất may là các bài kiểm tra định kỳ đều vượt qua được, thi đại học với số điểm không cao lại không muốn thi lại nên 17 tuổi tôi quyết định tới học trường sư phạm ở một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống ba năm đại học thảnh thơi.
    Khi 18 tuổi,bố mẹ nuôi mừng rỡ bảo tôi, cơ quan họ tổ chức đi du lịch ở Trương Gia Giới (Tên một thành phố du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Hồ Nam-Trung Quốc), tôi vui vẻ tiễn họ lên đường còn không quên dặn nhớ mua quà mang về cho con gái bảo bối.
    *
    Đang vui vẻ sắp xếp quần áo chuẩn bị về nhà nghênh đón bố mẹ thì thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài nói chuyện, thầy nói với tôi bằng giọng rất nghiêm trọng, rằng bố mẹ nuôi đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi không nhớ rõ mình về nhà bằng cách nào, đến bên tấm vải trắng liệm bố mẹ nuôi,  3 ngày tôi không hề nhúc nhích, tay cầm chặt món quà họ mang về, kỉ niệm 18 năm cứ tua đi chầm chậm, dù không phải con đẻ, nhưng bố mẹ chưa từng để tôi chịu khổ. Cố nén xuống bi thương, lo xong xuôi hậu sự, nhờ hàng xóm bán giúp căn hộ, gạt đi nước mắt tôi quay về trường học. Họ hàng bố mẹ nuôi tôi một người cũng chưa từng thấy ai.
    Trở về trường tôi cố gắng học tập, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ nuôi khi còn sống.  Không còn chơi bời lêu lổng, không đi mua sắm, không nói chuyên yêu đương. Năm 2o tuổi tôi tốt nghiệp trường sư phạm, sau đó chuyển tới Lạc thành, một đô thị sầm uất ven biển.
    Được tuyển vào dạy ở một trường tiểu học tư thục, tôi trở thành chủ nhiệm lớp năm , đây là một trường học nội trú, mỗi chiều thứ sáu, rất nhiều chiếc xe xếp thành hàng dài chờ học sinh tan học. Đứng ở cổng lớn trông ra, nhìn những đứa trẻ nhào vào lòng bố mẹ ôm ấp làm nũng, tôi vừa hâm mộ lại cảm thấy buồn. Chợt làm tôi chú ý là  một nam sinh đáng yêu tên Tiêu Hà, thằng bé cũng giống tôi đứng dựa vào cổng, đôi mắt hâm mộ đầy khao khát. Tôi chưa từng gặp bố mẹ thằng bé lần nào. Đợi bọn trẻ về hết, tôi tới nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Tiêu Hà đi về phòng ngủ của thằng bé, hỏi nó về bố mẹ, nhưng nó không chịu hé răng, cúi đầu nhìn vào bàn tay nắm chặt. Tôi lại càng nhẹ nhàng hỏi han nhưng thằng bé vẫn như cũ không nói một lời, vậy thì đành tìm giáo viên tổng phụ trách hỏi cho rõ mới được.
    Thì ra Tiêu Hà là con hoang, chưa từng được gặp mặt bố, còn người mẹ xinh đẹp đem bỏ thằng bé vào trường học rồi không thèm đoái hoài đến nữa, mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè cũng không tới đón. Giáo viên phụ trách đành phải đưa thằng bé về, nhưng về nhà cũng không gặp ai, Tiêu Hà một mình ngồi ở bậc cầu thang đợi mẹ. Thầy tổng phụ trách nói đến đây, hốc mắt hoe đỏ, miệng lẩm bẩm “đáng thương”
    Lúc tôi tới phòng ngủ thì Tiêu Hà đang ăn bữa tối do trường học phát, là—bánh mì, đã chẳng còn học sinh nào, căng tin trường cũng chỉ có thứ đó. Tôi đưa Tiêu Hà về căn phòng nhỏ mới thuê, nấu cơm cho thằng bé, một đứa trẻ đáng thương, nó nhất định rất muốn về nhà, rất nhớ mẹ.
    Nhìn Tiêu Hà gầy gò từ tốn ăn cơm tôi không khỏi chạnh lòng, thôi thì tôi tạm thời trở thành mẹ của thằng bé trong 2 ngày vậy, ngày mai sẽ dẫn nó tới công viên mà bọn trẻ đều thích chơi một vòng.
    Trông thấy tàu lượn, tôi nuốt nước bọt, nghĩ tới đó đã thấy rất kích thích. Hồi đại học đã từng có lần tôi chơi trò đó tới mức nôn hết mọi thứ trong bụng. “Tiêu Hà không biết có muốn chơi không nhỉ?”, Đôi mắt sáng nhìn Tiêu Hà, thằng bé thờ ơ ngồi xuống, xe vọt lên rồi lao thẳng xuống,  tôi hét to, rất thú vị, rất khủng bố, mặt tôi trắng bệch, lúc xuống mặt đất tất cả  như quay cuồng, không thể chịu đựng tôi ngã ngồi luôn xuống, thề  lần sau không bao giờ tôi chơi trò này nữa, muốn cũng không. “Cô giáo Mạc không sao chứ?” Tiêu Hà bên cạnh lo lắng hỏi tôi,  tiểu tử này giỏi thật, hình như tôi chưa nghe thấy nó kêu một tiếng, nhìn khuôn mặt trắng hồng của thằng bé thật không giống người bình thường.
    “Không sao, chúng ta chơi trò cối xay gió cuối cùng** đi.” Tôi không tin thằng bé sẽ không hé răng. “Cô giáo cô chắc chắn còn có thể ngồi được trên cái đó sao?” Ý gì, coi thường tôi chắc?
    Đang định đứng lên, ôi, không xong rồi, buồn nôn quá. “ọe”  Giải quyết xong thật dễ chịu, thoải mái. “Cô giáo Mạc, này.” Một chai nước trước mặt tôi, “cảm ơn.”  Tôi ngạc nhiên hết sức hỏi lại, “Tiêu Hà, em vừa cùng cô nói chuyện phải không?”  Tôi ngẩng khuôn mặt dính đầy nước khoáng lên, hào hứng nhớ lại, thằng bé chủ động trò chuyện với tôi, sự đề phòng trong ánh mắt cũng phai nhạt dần. Haha, thành tựu hôm nay quả không nhỏ!
    Thứ hai đầu tuần tôi đem tài liệu ghi chép của giáo viên chủ nhiệm cũ ra xem, giở đến phần tư liệu về Tiêu Hà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé trên tấm ảnh, đôi mắt đen láy có chút sợ sệt. Thành tích của thằng bé rất tốt môn nào cũng đạt loại giỏi. Lời nhận xét mỗi học kỳ đều không ngoài 6 chữ “Ít nói, ngoan ngoãn, nhút nhát”. Tiêu Hà nhút nhát sao? Sao nhìn thế nào cũng không thấy?
    Điều đáng chú ý ở Tiêu Hà là thằng bé rất trầm tĩnh, rất khách sáo. Ít khi thấy nó nói chuyện, chưa từng to tiếng với bạn học, luôn luôn im lặng đọc sách. Với sự khiêu khích ác ý của bạn học, bảo thằng bé là “đứa trẻ chẳng ai cần” Nó im lặng, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ bắt nạt mình. Tuổi còn nhỏ nhưng đã có sự uy nghi, bạn học không dám trêu ghẹo tiếp nữa, lẩm bẩm vài câu rồi tản đi, nó lại cúi đầu tiếp tục đọc sách. Giáo viên chủ nhiệm cũ thật không quan tâm gì đến Tiêu Hà, như vậy mà là nhát gan sao?
    Tiêu Hà 11 tuổi đã thu hút sự chú ý của các bạn nữ, nữ sinh 6 tuổi cũng gửi thư tình cho thằng bé,tôi đứng sau gốc cây ở vườn trường buồn cười nhìn tiểu nữ sinh thẹn thùng cùng Tiêu Hà lạnh như băng. Cô bé ngượng ngùng giơ lên phong thư màu hồng phấn, Tiêu Hà tuổi còn nhỏ nhưng đã hết sức tàn nhẫn “Tôi không cần”.  Ném bức thư rồi quay đi, bỏ mặc tiểu nữ sinh đằng sau nước mắt lã chã rơi, tương lai lớn lên nhất định sẽ làm tổn thương không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ đây.
    Quan sát những hành động tàn nhẫn như thế của Tiêu Hà trong nửa học kì cũng thật thú vị. Sau đó trưởng phòng tài vụ có gửi cho tôi một lá thư nhỏ. Là về Tiêu Hà, trưởng phòng nói học kỳ này mẹ Tiêu Hà chưa hề nộp học phí và sinh hoạt phí.
    Tôi chỉ là giáo viên không khải kẻ đi đòi nợ, nhưng vì công việc đành phải dẫn Tiêu Hà về nhà thằng bé, nhà chẳng có ai, gọi điện thoại, chỉ nghe được lời thoại lạnh lùng “Số máy quý khách…” Cùng Tiêu Hà ngồi ở bậc thang kiên nhẫn chờ đợi. “Tiêu Hà, mẹ của em có còn số điện thoại nào khác không?” “Không biết” Trả lời rất lạnh nhạt, hình như Tiêu Hà và mẹ không thân thiết cho lắm. Đợi tới trời tối, mẹ Tiêu Hà vẫn chưa về. “Tiêu Hà, lúc trước em cũng chờ đợi thế này hả? Lâu thế này?” “Đúng.”  Tôi vỗ nhẹ lên vai thằng bé, “Đừng buồn, từ nay cô giáo sẽ chờ cùng em”.
    Trời đã tối mịt, vẫn chưa trở về. Gõ cửa nhà hàng xóm hỏi thì họ nói đã chuyển đi rồi. Tim tôi chợt lạnh toát, vụng trộm nhìn Tiêu Hà, nó dường như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và người hàng xóm lặng lẽ nhìn xuống giầy. Tôi cố gắng hỏi thêm xung quanh nhưng mỗi người khi nghe tới tên mẹ Tiêu Hà đều lạnh lùng ném lại một câu “không biết” rồi đóng sập cửa lại. Tôi hết lòng phản ánh sự tình với ban giám hiệu, hiệu trưởng cũng thấy chuyện tình tới mức nghiêm trọng, cho người đi tìm ở nhiều nơi. 7 ngày liên tục, hỏi thăm khắp nơi đáp án đều là ba chữ giống nhau. Cuối cùng nhà hàng xóm kế bên bị làm phiên nhiều quá tức giận nói lúc rời đi cùng một người đàn ông nào đó tôi mới thực sự chấp nhận sự thật Tiêu hà đã bị bỏ rơi.
    Trường học mở cuộc họp khẩn cấp, tôi mệt mỏi dựa vào thành ghế, nặng nề nghe quyết định cuối cùng của hiệu trưởng.
    Ngồi xổm xuống tôi nhìn thẳng vào Tiêu Hà. Thằng bé có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, 7 ngày qua, dù nó không khóc, nhưng với một đứa trẻ 11 tuổi như thế là quá tàn khốc. Tôi nuốt xuống quyết định của trường đuổi học thằng bé đưa nó tới trại trẻ mồ côi, thật sự nói không nên lời, trong lòng hoảng hốt. Hốc mắt thằng bé hơi phiếm hồng, chất lỏng bên trong như muốn trào ra, yếu ớt như thể chạm nhẹ vào thôi cũng sẽ đổ gục. Tôi đau lòng ôm lấy nó, tôi với nó đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, biết tư vị của cô nhi, mà thằng bé đáng thương hơn tôi rất nhiều, dù sao khi bố mẹ nuôi mất tôi cũng đã trưởng thành, còn Tiêu Hà cái gì cũng chưa hiểu, vốn nên là đứa trẻ 11 tuổi vô lo vô nghĩ chứ không phải bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ thế này. Nếu tôi lại giáng thêm một đòn nữa vào thằng bé, vậy thì thân hình yếu ớt bé nhỏ kia sẽ phải chịu đựng như thế nào đây?
    Đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, tôi có thể nhẫn tâm bỏ được thằng bé ở nơi đó sao? Nuối tiếc, quá nuối tiếc, trong mấy tháng quan sát tôi đã rất thích thằng bé. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, tôi tìm được hiệu trưởng.
    “Hiệu trưởng, sinh hoạt phí nửa học kỳ này để tôi lo liệu. Tôi muốn thu dưỡng thằng bé, hi vọng trường học có thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi là được đưa thằng bé về nhà chăm sóc.” Đúng thế, tôi muốn thu dưỡng nó, muốn nó trở thành đứa trẻ có người yêu thương. Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu, rồi cũng đưa ra ý định thu dưỡng Tiêu Hà, nhưng thấy tôi kiên quyết. Cuối cùng hiệu trưởng nhân từ miễn cho Tiêu Hà sinh hoạt phí của nửa học kì, nói rằng một nửa học phí về sau sẽ lấy từ quỹ phúc lợi trẻ em do các giáo viên đóng góp.
    Cứ thế, tôi thu dưỡng Tiêu Hà. Tôi, Mạc Nhất, 20 tuổi, nó, Tiêu Hà, 11 tuổi.

    Lượt đọc: 22331
  • Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

    Tên truyện: Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

    Thể loại : Ngôn Tình , Tiểu Thuyết ,

    Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

    Nội dung:

    Mời các bạn theo dõi và đọc Truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày full, hoàn thành của Thượng Quan Miễu Miễu tại site truyenplus.net. Đây là bộ truyện ngôn tình hiện đại, ngược, HE bao gồm cho 8 hồi hay được dịch bởi Thanh Dạ...

    - Giới thiệu truyện:

    Vì hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính – Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.

    Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô.

    Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trỗi dậy.

    Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.

    Anh chặn đường cướp người: “Nhóc con, ba là ba của con!”

    Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: “Anh ta thật sự không phải!”

    Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: “Con chính là con của ba! Em, là của tôi!”

    ... Diễn biến ra làm sao? Mời các bạn đọc truyện full tiếp nhé!

    Lượt đọc: 2713876
  • Ai Nói Tôi Kết Hôn

    Tên truyện: Ai Nói Tôi Kết Hôn

    Thể loại : Ngôn Tình , Sắc Hiệp ,

    Tác giả: Thương Tố Hoa

    Nội dung:

    Mời các bạn cùng theo dõi và đọc Truyện Ai Nói Tôi Kết Hôn full, hoàn thành của Thương Tố Hoa tại truyenplus.net. Đây là thể loại truyện sắc hiệp , H, sủng được edit bởi Ngotau11 + Su Boice. Truyện chỉ có 55 chương mời các bạn cùng đọc nhé...

    - Giới thiệu truyện:

    Tả Tư Ninh đang rất rối rắm, khi không lại muốn kết hôn, đến khi có thể kết hôn thì cô lại bắt đầu do dự.

    Đối phương còn đưa ra các điều kiện rất tốt, nhưng những điều kiện này đều là bom đạn chôn dưới một bãi mìn.

    Không cưỡng lại được cám dỗ, khi cô nói ra ba chữ kia, bãi mìn liền bắt đầu rục rịch…

    Chúc các bạn đọc truyện vui!
     

    Lượt đọc: 32104
  • Chiến Thần Biến

    Tên truyện: Chiến Thần Biến

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Chiến Thần Biến của tác giả Tiểu Đao Phong Lợi trên trang đọc truyện online. Đây là một thế giới tươi đẹp rực rỡ, vừa có đấu khí thần bí lại ẩn nấp vô số cường giả!Con đường võ đạo, chiến đấu cùng trời cùng đất chiến đấu cùng người. Vĩnh viễn không khuất phục, vĩnh viễn không lùi bước. Nếu con đường trước mắt không thông thì sẽ dùng hai nắm đấm đánh ra một con đường mới, một vùng trời mới.Chỉ cần có được cái tâm của cường giả thì sợ gì cái trước mắt, trực tiếp đánh nát tất cả bằng một quyền.Chiến Thần Biến, nhiệt huyết sôi trào.

    Lượt đọc: 56329
  • Vô Tận Vũ Trang

    Tên truyện: Vô Tận Vũ Trang

    Thể loại : Dị Giới ,

    Tác giả: Duyên Phận

    Nội dung:

    Truyện Vô Tận Vũ Trang là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, đọc truyện bạn như đắm chìm vào những điều mới lạ những điều thú vị tưởng như không thể không thấy được, không chạm được nhưng nó lại luôn hiện hữu. Đọc truyện để cùng trải nghiệm thế giới mới mẻ lại đầy sức hút này.

    Nơi này là thiên
    đường, bởi vì nơi này có được hết thảy mọi thứ trên địa cầu. Kể cả những thứ ngươi khát vọng lẫn không có được, ở chỗ này cũng có thể cầm tới. Cũng vậy, nơi này là địa ngục, bởi vì mỗi người đều phải ở chỗ này gian khổ giãy giụa, sau đó sống mơ mơ màng màng trong thế giới không phân rõ thật giả.

    Tại đây, chính là thế giới vô hạn giết chóc, vô tận vũ trang…

    Nam chính trong truyện thuộc tuýp người lý trí, tỉnh táo trong mọi tình huống, bất kể là lúc nguy hiểm lẫn an toàn, có điều khá là bất cần đời, tuyệt đỉnh thông minh, cơ trí nhạy bén, quan sát tỉ mỉ, giỏi suy luận, nhất là không bao giờ tự cao tự đại, rất trọng tình đồng đội, về tình yêu nam nữ thì, e hèm, hơi lông bông 1 chút, khoảng 3-4 cô gì đó. Ngoài ra anh ta còn có một khả năng đặc biệt khủng khiếp, đó chính là luôn tìm được đường sống trong cõi chết.

    Vì là thể loại dị giới, võng du nên người đọc sẽ được trải qua đủ loại thế giới, bao gồm ma huyễn, dị năng, khoa học viễn tưởng, tiên hiệp, thế giới trong game, các loại phim ảnh nổi tiếng nhiều người yêu thích. Mời bạn đọc truyện để trải nghiệm tất cả, bạn cũng có thể theo dõi các truyện khác cùng thể loại như: Quỷ Bắt San Hô, Quan Thuật,...

    Lượt đọc: 105018
Like Us on Facebook:
X