Quân Hôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Truyện lịch sử Quân Hôn nói về cô mở miệng nói như đùa: "Chúng ta kết hôn đi!"

Kết quả, người đàn ông đối diện thật sự đáp lại: "Tốt, vừa vặn hộ khẩu của bản thân tôi cũng mang theo"

Vì thế, cô bị hắn lừa gạt, cầm theo hộ khẩu của mình đến cục dân chính.... kết hôn.

_______

Cố Niệm Hề cả đời bi thảm nhất, chính là bị bạn tốt dồn đến
góc tường, cướp mất đi bạn trai của mình trên thành phố xa lạ này

Nhìn bọn họ hừng hực khí thế đại chiến ở trên giường, một ý niệm tà ác hiện ra trong đầu cô: Lão nương nhất định sẽ chuyển hộ khẩu của ta đến nhà của ngươi.

Nếu không đảm đương nổi lão bà, kia làm người chị dâu cũng không ngại!

Nhưng thật không ngờ lão công được cô chọn trúng, lại chính là một con hồ ly giảo hoạt, vô cùng phúc hắc nha.

Mời bạn đọc khám phá tựa truyện hay.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Tình Hệ Long Thành

    Tên truyện: Tình Hệ Long Thành

    Thể loại : Ngôn Tình , Võng Du ,

    Tác giả: Lưu Ly Vân

    Nội dung:

    Truyện Tình Hệ Long Thành mở ra quen biết nhau là một việc đơn giản như vậy, thì ra hiểu nhau là một cái quá trình đơn giản như vậy, thì ra yêu nhau là một cái cảm giác đơn giản như vậy. Người ta không phải luôn nói thế giới này quá rộng lớn sao, vì sao vừa nói nhỏ liền nhỏ, bởi vì có thể gặp ngươi tại cùng một chỗ, cho nên thế giới liền nhỏ như vậy, bởi vì ta cùng ngươi sống ở địa phương khác nhau, cho nên thế giới lại thành lớn như vậy.

    Là ai nói đại thần thì nhất định phải có phong thái của đại thần, ở đây ngoài sức mạnh vô biên, nhân phẩm nhất định phải trên vị trí thứ hai. Là ai nói tò mò nhất định giết chết một con mèo, ở đây ngoài sức mạnh vô biên, nhân phẩm cũng có thể “đạp” chết được lão hổ.

    Ở trong hiện thực ngoan ngoãn làm công dân năm tốt, còn trong trò chơi sẽ làm cao thủ giết người có thù có oán tất phải báo. Muốn chứng thực thông suốt tư tưởng, tin tưởng trên thế giới này không có gì là không có thể . Cùng bằng hữu đồng cam cộng khổ, cùng kẻ thù thế bất lưỡng lập. Ngươi không phải một người. . . . . . chiến đấu!

    Mang nội dung trộn lẫn với võng dungôn tình sủng, đây sẽ là tác phẩm đầy hứa hẹn trong tháng.

    Lượt đọc: 7471
  • Yên Vũ

    Tên truyện: Yên Vũ

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Mặc Hàm Nguyên Bảo

    Nội dung:

    Nàng là hòn ngọc quý trên tay Thừa tướng.

    Nhưng một khi rơi vào vũng bùn, náu thân thanh lâu làm nô làm tì.

    Hắn là con trai của Tổng chỉ huy sứ Hoàng thành ti*. (*ti: sở, vụ)

    Võ nghệ siêu quần, mười tuổi đã cứu giá lập kì công, được thánh thượng tán thưởng.

    Nhưng bụng dạ nham hiểm nổi tiếng hậu thế.

    Hai người vốn khác nhau một trời một vực.

    Nhưng bởi vì
    một xác nữ bị thối rữa hoàn toàn không nhận ra mà dây dưa với nhau.

    Lờ mờ chẳng biết nguyên nhân chết, chẳng biết tại sao gặp được, đưa đẩy bọn họ vào một mạng lưới vô hình.

    Là lòng người khó lường, hay là số phận trêu chọc?

    Đợi cho kiếp phù du tỉnh mộng, ai thầm đem xuân tình gửi gắm?

    Hắn nói, lưu lại, ta quyết một lòng đối đãi nàng…

    Nàng nói, hoặc là giết ta, hoặc là thả ta đi…

    Mời mọi người cùng tìm hiểu tác phẩm ngôn tìnhYên Vũ. Truyện có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, hứa hẹn sẽ thuyết phục độc giả khó tính.

    Lượt đọc: 101851
  • Mùi Hương Trầm

    Tên truyện: Mùi Hương Trầm

    Thể loại : Trinh Thám ,

    Tác giả: Nguyễn Tường Bách

    Nội dung:

    "Mùi hương trầm" là ký sự du hành tại Ấn Độ, Trung Quốc và Tây Tạng của tác giả TS. Nguyễn Tường Bách. Tác giả vừa là nhà khoa học (tiến sĩ Vật lý tại Đức) vừa là một doanh nhân, vừa là một Phật tử mộ đạo. Vì vậy được du hành qua các địa danh lịch sử của Phật giáo làm niềm mơ ước của tác giả. Qua ký sự, tác giả giới thiệu những vùng đất tâm linh của Phật giáo đồng thời nói lên niềm cảm khái của mình trước các vùng đất thiêng liêng, và cảm xúc của ông về thế giới hiện đại.

    Có thể nói "Mùi hương trầm" là một quyển sách hay, nhẹ nhàng giúp độc giả cảm thấy thư thái và như cùng được tác giả lãng du qua những miền đất thánh của đạo Phật.

    Lượt đọc: 16145
  • Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi

    Tên truyện: Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thiến Hề

    Nội dung:

    Đọc truyện Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi nói về một nữ quản gia. Họ tiến hành tu sửa nhà trắng do nó đã quá cũ kĩ. Nào ngờ đây chính là chủ ý của tổng thống nhằm về hôn lễ của anh với cô ta.

    Thật sự bất ngờ, không vì thế mà cô động lòng, cô muốn quyền tự do của riêng mình, cô sẽ không bao giờ đồng ý
    chuyện vớ vẩn này, cô sẽ ở giá suốt đời.

    Là một tổng thống thì ắt hẳn rằng anh ta có mọi quyền lực để ép cô, liệu trái tim vốn đã đóng băng của người phụ nữ kia sẽ tan chảy do hơi ấm của anh?

    ***

    “Này, cậu biết không? Nghe nói hôm nay tổng thống của Thương Quốc sẽ đến sẽ đến phủ Nghị trưởng của chúng ta làm khách mà không đến phủ Tổng thống, vì nghị trưởng phu nhân là chị họ của người này đó.”

    “Ai da? Có thật không? Chẳng trách xem ti vi thấy anh ta đẹp trai như thế, thì ra có quan hệ huyết thống với phu nhân của chúng ta, cậu xem phu nhân của chúng ta xem đẹp như vậy, thật sự là làm cho người ta hâm mộ.”

    “Ha ha, cậu hâm mộ đi, nhưng mà, nghe nói vị tổng thống này còn chưa kết hôn, cậu chờ anh ta đến đây rồi biểu hiện thật tốt, nói không chừng anh ta sẽ nhìn trúng cậu.”

    “Thôi đi, chẳng ai biết trong phủ Nghị trưởng của chúng ta ngoại trừ phu nhân ra, Đào quản gia là đẹp nhất, nếu có người nhìn đến, vậy Đào quản gia bị nhìn đến, làm sao có thể đến lượt chúng ta.”

    “Không được, mình không hy vọng Đào quản gia bị nhìn đến, đến lúc đó nếu Đào quản gia bị nhìn đến, đổi lại một người chú mặt lạnh như băng đến quản lý chúng ta, vậy những ngày tốt đẹp của chúng ta đều hết rồi. Cho nên, cậu phải chủ động một chút, nói không chừng vị tổng thống tiên sinh kia sẽ nhìn đến cậu đó.”

    ***

    So với Nữ Vương Hắc Đạo Ông Xã Chớ Làm LoạnGặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ thì truyện có nét đặc sắc riêng, khai thác yếu tố tâm lý nhân vật và là tựa truyện có chiều sâu. Truyện ngôn tình hứa hẹn sẽ mang đến hồi kết đầy mãn nhãn cho những ai thích cái kết HE.

    Lượt đọc: 380818
  • Mua Phu

    Tên truyện: Mua Phu

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Lâu Vũ Tình

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Mua Phu của tác giả Lâu Vũ Tình trên website đọc truyện online. Sắp hết năm cũ, mọi nhà đều vội vàng đón mừng năm mới. Nhưng nàng lại chỉ có một căn phòng lạnh lẽo trống rỗng. Khống muốn trải qua những ngày tịch mịch, cho nên hôm đó, nàng lớn mật mua về một nam nhân. Cho dù thoạt nhìn, hắn có vẻ như đang bị bệnh, chỉ còn sót lại chút hơi tàn, nhưng nàng không sợ. Chỉ vì hắn có một đôi mắt cô tịch giống nàng, khiến nàng đồng tình thương cảm. Cho nên, nàng nghĩ: Nếu có thể trị khỏi bệnh cho hắn, có lẽ mình sẽ có được một người bạn. Vậy thì ngôi nhà của mình mới có thể xứng đáng được gọi là “Nhà”??? Người là do nàng bỏ tiền mua về. “Mục Ấp Trần” – cái tên này cũng là do nàng đặt cho. Lúc hắn khó giữ được cái mạng nhỏ, là nàng đã liều mình ở trước quỷ môn quan cứu hắn trở về. Vậy thì hắn đã nợ nàng một cái mạng rồi, làm trâu làm ngựa cho nàng cũng phải lắm chứ. ————- *** ———— Nhưng chủ tử này, sao lại khó chơi như vậy a? Vừa không hiền tuệ, lại không ôn nhu. Tiền cũng kiếm về được khá nhiều, nhưng hắn phát hiện, cho dù mình có làm trâu làm ngựa cũng không đủ. Chỉ có thể rưng rưng bước lên thuyền giặc, ai bảo há miệng mắc quai chứ!

    Lượt đọc: 10124
  • Kim Giáp Môn

    Tên truyện: Kim Giáp Môn

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Ưu Đàm Hoa

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Kim Giáp môn của tác giả Ưu Đàm Hoa trên website đọc truyện online. Một cô nhi trong mình mang tuyệt chứng lên đường truy tầm kẻ thù vừa lo bảo tồn tông tộc. Mà kẻ thù của chàng là những kẻ danh vọng vang khắp tứ hải, Võ Lâm Tứ Thần, không ai không kính trọng. Vậy phụ mẫu chàng là ai và đã vì cái gì mà bị Võ Lâm Tứ Thần sát hại ?Trên con đường trả thù của chàng, võ lâm cũng xảy ra những biến động khôn lường. Các ác ma xuất hiện liên tục gây loạn võ lâm. Với bản chất anh hùng thừa kế từ cha chàng đã dấn thân vào ân oán giang hồ để cứu nguy võ lâm. Với những thủ đoạn và cạm bẫy tàn bạo của những ác ma chàng đã đối phó như thế nào để chiến thắng, đưa võ lâm trở lại thái bình ?

    Lượt đọc: 6598
  • Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

    Tên truyện: Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngư Du

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em của tác giả Ngư Du trên website đọc truyện online.

    Tôi tên Mạc Nhất, là một người bình thường nhưng xuất thân hơi đặc biệt. “Mạc” không phải họ thật của tôi, lúc còn rất nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi. Họ của  bố nuôi là Mạc, có chữ  “Nhất” bởi vì tôi là đứa
    con duy nhất của bố mẹ nuôi. Từ nhỏ họ đã không có ý định giấu diếm chuyện tôi là con nuôi, mà tôi cũng không muốn tìm bố mẹ ruột, nếu như có thể đem chính đứa con mình dứt ruột sinh ra bỏ đi thì tìm lại liệu có ý nghĩa gì, huống chi còn làm tổn thương bố mẹ nuôi. Vì thế tôi vui vẻ sống ở gia đình họ Mạc, hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ.
    Tôi trời sinh vốn đã không ham học, cho nên ngày ngày  đều cùng mấy nữ sinh lười học trốn đi chơi, rất may là các bài kiểm tra định kỳ đều vượt qua được, thi đại học với số điểm không cao lại không muốn thi lại nên 17 tuổi tôi quyết định tới học trường sư phạm ở một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống ba năm đại học thảnh thơi.
    Khi 18 tuổi,bố mẹ nuôi mừng rỡ bảo tôi, cơ quan họ tổ chức đi du lịch ở Trương Gia Giới (Tên một thành phố du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Hồ Nam-Trung Quốc), tôi vui vẻ tiễn họ lên đường còn không quên dặn nhớ mua quà mang về cho con gái bảo bối.
    *
    Đang vui vẻ sắp xếp quần áo chuẩn bị về nhà nghênh đón bố mẹ thì thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài nói chuyện, thầy nói với tôi bằng giọng rất nghiêm trọng, rằng bố mẹ nuôi đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi không nhớ rõ mình về nhà bằng cách nào, đến bên tấm vải trắng liệm bố mẹ nuôi,  3 ngày tôi không hề nhúc nhích, tay cầm chặt món quà họ mang về, kỉ niệm 18 năm cứ tua đi chầm chậm, dù không phải con đẻ, nhưng bố mẹ chưa từng để tôi chịu khổ. Cố nén xuống bi thương, lo xong xuôi hậu sự, nhờ hàng xóm bán giúp căn hộ, gạt đi nước mắt tôi quay về trường học. Họ hàng bố mẹ nuôi tôi một người cũng chưa từng thấy ai.
    Trở về trường tôi cố gắng học tập, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ nuôi khi còn sống.  Không còn chơi bời lêu lổng, không đi mua sắm, không nói chuyên yêu đương. Năm 2o tuổi tôi tốt nghiệp trường sư phạm, sau đó chuyển tới Lạc thành, một đô thị sầm uất ven biển.
    Được tuyển vào dạy ở một trường tiểu học tư thục, tôi trở thành chủ nhiệm lớp năm , đây là một trường học nội trú, mỗi chiều thứ sáu, rất nhiều chiếc xe xếp thành hàng dài chờ học sinh tan học. Đứng ở cổng lớn trông ra, nhìn những đứa trẻ nhào vào lòng bố mẹ ôm ấp làm nũng, tôi vừa hâm mộ lại cảm thấy buồn. Chợt làm tôi chú ý là  một nam sinh đáng yêu tên Tiêu Hà, thằng bé cũng giống tôi đứng dựa vào cổng, đôi mắt hâm mộ đầy khao khát. Tôi chưa từng gặp bố mẹ thằng bé lần nào. Đợi bọn trẻ về hết, tôi tới nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Tiêu Hà đi về phòng ngủ của thằng bé, hỏi nó về bố mẹ, nhưng nó không chịu hé răng, cúi đầu nhìn vào bàn tay nắm chặt. Tôi lại càng nhẹ nhàng hỏi han nhưng thằng bé vẫn như cũ không nói một lời, vậy thì đành tìm giáo viên tổng phụ trách hỏi cho rõ mới được.
    Thì ra Tiêu Hà là con hoang, chưa từng được gặp mặt bố, còn người mẹ xinh đẹp đem bỏ thằng bé vào trường học rồi không thèm đoái hoài đến nữa, mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè cũng không tới đón. Giáo viên phụ trách đành phải đưa thằng bé về, nhưng về nhà cũng không gặp ai, Tiêu Hà một mình ngồi ở bậc cầu thang đợi mẹ. Thầy tổng phụ trách nói đến đây, hốc mắt hoe đỏ, miệng lẩm bẩm “đáng thương”
    Lúc tôi tới phòng ngủ thì Tiêu Hà đang ăn bữa tối do trường học phát, là—bánh mì, đã chẳng còn học sinh nào, căng tin trường cũng chỉ có thứ đó. Tôi đưa Tiêu Hà về căn phòng nhỏ mới thuê, nấu cơm cho thằng bé, một đứa trẻ đáng thương, nó nhất định rất muốn về nhà, rất nhớ mẹ.
    Nhìn Tiêu Hà gầy gò từ tốn ăn cơm tôi không khỏi chạnh lòng, thôi thì tôi tạm thời trở thành mẹ của thằng bé trong 2 ngày vậy, ngày mai sẽ dẫn nó tới công viên mà bọn trẻ đều thích chơi một vòng.
    Trông thấy tàu lượn, tôi nuốt nước bọt, nghĩ tới đó đã thấy rất kích thích. Hồi đại học đã từng có lần tôi chơi trò đó tới mức nôn hết mọi thứ trong bụng. “Tiêu Hà không biết có muốn chơi không nhỉ?”, Đôi mắt sáng nhìn Tiêu Hà, thằng bé thờ ơ ngồi xuống, xe vọt lên rồi lao thẳng xuống,  tôi hét to, rất thú vị, rất khủng bố, mặt tôi trắng bệch, lúc xuống mặt đất tất cả  như quay cuồng, không thể chịu đựng tôi ngã ngồi luôn xuống, thề  lần sau không bao giờ tôi chơi trò này nữa, muốn cũng không. “Cô giáo Mạc không sao chứ?” Tiêu Hà bên cạnh lo lắng hỏi tôi,  tiểu tử này giỏi thật, hình như tôi chưa nghe thấy nó kêu một tiếng, nhìn khuôn mặt trắng hồng của thằng bé thật không giống người bình thường.
    “Không sao, chúng ta chơi trò cối xay gió cuối cùng** đi.” Tôi không tin thằng bé sẽ không hé răng. “Cô giáo cô chắc chắn còn có thể ngồi được trên cái đó sao?” Ý gì, coi thường tôi chắc?
    Đang định đứng lên, ôi, không xong rồi, buồn nôn quá. “ọe”  Giải quyết xong thật dễ chịu, thoải mái. “Cô giáo Mạc, này.” Một chai nước trước mặt tôi, “cảm ơn.”  Tôi ngạc nhiên hết sức hỏi lại, “Tiêu Hà, em vừa cùng cô nói chuyện phải không?”  Tôi ngẩng khuôn mặt dính đầy nước khoáng lên, hào hứng nhớ lại, thằng bé chủ động trò chuyện với tôi, sự đề phòng trong ánh mắt cũng phai nhạt dần. Haha, thành tựu hôm nay quả không nhỏ!
    Thứ hai đầu tuần tôi đem tài liệu ghi chép của giáo viên chủ nhiệm cũ ra xem, giở đến phần tư liệu về Tiêu Hà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé trên tấm ảnh, đôi mắt đen láy có chút sợ sệt. Thành tích của thằng bé rất tốt môn nào cũng đạt loại giỏi. Lời nhận xét mỗi học kỳ đều không ngoài 6 chữ “Ít nói, ngoan ngoãn, nhút nhát”. Tiêu Hà nhút nhát sao? Sao nhìn thế nào cũng không thấy?
    Điều đáng chú ý ở Tiêu Hà là thằng bé rất trầm tĩnh, rất khách sáo. Ít khi thấy nó nói chuyện, chưa từng to tiếng với bạn học, luôn luôn im lặng đọc sách. Với sự khiêu khích ác ý của bạn học, bảo thằng bé là “đứa trẻ chẳng ai cần” Nó im lặng, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ bắt nạt mình. Tuổi còn nhỏ nhưng đã có sự uy nghi, bạn học không dám trêu ghẹo tiếp nữa, lẩm bẩm vài câu rồi tản đi, nó lại cúi đầu tiếp tục đọc sách. Giáo viên chủ nhiệm cũ thật không quan tâm gì đến Tiêu Hà, như vậy mà là nhát gan sao?
    Tiêu Hà 11 tuổi đã thu hút sự chú ý của các bạn nữ, nữ sinh 6 tuổi cũng gửi thư tình cho thằng bé,tôi đứng sau gốc cây ở vườn trường buồn cười nhìn tiểu nữ sinh thẹn thùng cùng Tiêu Hà lạnh như băng. Cô bé ngượng ngùng giơ lên phong thư màu hồng phấn, Tiêu Hà tuổi còn nhỏ nhưng đã hết sức tàn nhẫn “Tôi không cần”.  Ném bức thư rồi quay đi, bỏ mặc tiểu nữ sinh đằng sau nước mắt lã chã rơi, tương lai lớn lên nhất định sẽ làm tổn thương không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ đây.
    Quan sát những hành động tàn nhẫn như thế của Tiêu Hà trong nửa học kì cũng thật thú vị. Sau đó trưởng phòng tài vụ có gửi cho tôi một lá thư nhỏ. Là về Tiêu Hà, trưởng phòng nói học kỳ này mẹ Tiêu Hà chưa hề nộp học phí và sinh hoạt phí.
    Tôi chỉ là giáo viên không khải kẻ đi đòi nợ, nhưng vì công việc đành phải dẫn Tiêu Hà về nhà thằng bé, nhà chẳng có ai, gọi điện thoại, chỉ nghe được lời thoại lạnh lùng “Số máy quý khách…” Cùng Tiêu Hà ngồi ở bậc thang kiên nhẫn chờ đợi. “Tiêu Hà, mẹ của em có còn số điện thoại nào khác không?” “Không biết” Trả lời rất lạnh nhạt, hình như Tiêu Hà và mẹ không thân thiết cho lắm. Đợi tới trời tối, mẹ Tiêu Hà vẫn chưa về. “Tiêu Hà, lúc trước em cũng chờ đợi thế này hả? Lâu thế này?” “Đúng.”  Tôi vỗ nhẹ lên vai thằng bé, “Đừng buồn, từ nay cô giáo sẽ chờ cùng em”.
    Trời đã tối mịt, vẫn chưa trở về. Gõ cửa nhà hàng xóm hỏi thì họ nói đã chuyển đi rồi. Tim tôi chợt lạnh toát, vụng trộm nhìn Tiêu Hà, nó dường như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và người hàng xóm lặng lẽ nhìn xuống giầy. Tôi cố gắng hỏi thêm xung quanh nhưng mỗi người khi nghe tới tên mẹ Tiêu Hà đều lạnh lùng ném lại một câu “không biết” rồi đóng sập cửa lại. Tôi hết lòng phản ánh sự tình với ban giám hiệu, hiệu trưởng cũng thấy chuyện tình tới mức nghiêm trọng, cho người đi tìm ở nhiều nơi. 7 ngày liên tục, hỏi thăm khắp nơi đáp án đều là ba chữ giống nhau. Cuối cùng nhà hàng xóm kế bên bị làm phiên nhiều quá tức giận nói lúc rời đi cùng một người đàn ông nào đó tôi mới thực sự chấp nhận sự thật Tiêu hà đã bị bỏ rơi.
    Trường học mở cuộc họp khẩn cấp, tôi mệt mỏi dựa vào thành ghế, nặng nề nghe quyết định cuối cùng của hiệu trưởng.
    Ngồi xổm xuống tôi nhìn thẳng vào Tiêu Hà. Thằng bé có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, 7 ngày qua, dù nó không khóc, nhưng với một đứa trẻ 11 tuổi như thế là quá tàn khốc. Tôi nuốt xuống quyết định của trường đuổi học thằng bé đưa nó tới trại trẻ mồ côi, thật sự nói không nên lời, trong lòng hoảng hốt. Hốc mắt thằng bé hơi phiếm hồng, chất lỏng bên trong như muốn trào ra, yếu ớt như thể chạm nhẹ vào thôi cũng sẽ đổ gục. Tôi đau lòng ôm lấy nó, tôi với nó đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, biết tư vị của cô nhi, mà thằng bé đáng thương hơn tôi rất nhiều, dù sao khi bố mẹ nuôi mất tôi cũng đã trưởng thành, còn Tiêu Hà cái gì cũng chưa hiểu, vốn nên là đứa trẻ 11 tuổi vô lo vô nghĩ chứ không phải bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ thế này. Nếu tôi lại giáng thêm một đòn nữa vào thằng bé, vậy thì thân hình yếu ớt bé nhỏ kia sẽ phải chịu đựng như thế nào đây?
    Đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, tôi có thể nhẫn tâm bỏ được thằng bé ở nơi đó sao? Nuối tiếc, quá nuối tiếc, trong mấy tháng quan sát tôi đã rất thích thằng bé. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, tôi tìm được hiệu trưởng.
    “Hiệu trưởng, sinh hoạt phí nửa học kỳ này để tôi lo liệu. Tôi muốn thu dưỡng thằng bé, hi vọng trường học có thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi là được đưa thằng bé về nhà chăm sóc.” Đúng thế, tôi muốn thu dưỡng nó, muốn nó trở thành đứa trẻ có người yêu thương. Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu, rồi cũng đưa ra ý định thu dưỡng Tiêu Hà, nhưng thấy tôi kiên quyết. Cuối cùng hiệu trưởng nhân từ miễn cho Tiêu Hà sinh hoạt phí của nửa học kì, nói rằng một nửa học phí về sau sẽ lấy từ quỹ phúc lợi trẻ em do các giáo viên đóng góp.
    Cứ thế, tôi thu dưỡng Tiêu Hà. Tôi, Mạc Nhất, 20 tuổi, nó, Tiêu Hà, 11 tuổi.

    Lượt đọc: 22331
  • Tối Chung Trí Năng

    Tên truyện: Tối Chung Trí Năng

    Thể loại : Đô Thị ,

    Tác giả: Phạ Lãnh Đích Hỏa Diễm

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tối Chung Trí Năng của tác giả Phạ Lãnh Đích Hỏa Diễm trên trang đọc truyện online.Một bộ máy tính sinh học có trí tuệ hình chiếc nhẫn sản xuất ở năm 3009 sau công nguyên xuyên việt thời không, đập trúng đầu một người tên Đỗ Thừa. Với trí tuệ khổng lồ, nó đã giúp cho Đỗ Thừa tiếp xúc với tri thức công nghệ cao trước thời đại cả nghìn năm.Thương nghiệp, công nghiệp, khoa học kỹ thuật, Đỗ Thừa đều vượt xa mọi người, phát triển công nghệ cao tương lai giúp hắn đứng ở thế bất bại.Từ thân phận một đứa con riêng bị đuổi ra khỏi gia tộc, đến xây dựng thành công một đế quốc thương mại, tương lai Đỗ Thừa là con đường của một kiêu hùng.

    Lượt đọc: 40018
  • Xấu Nữ Tung Hoành Thiên Hạ

    Tên truyện: Xấu Nữ Tung Hoành Thiên Hạ

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Dật Danh

    Nội dung:

    Truyện Xấu Nữ Tung Hoành Thiên Hạ  là một truyện khá hấp dẫn và thú vị, truyện gửi đến một thông điệp mà có lẽ nhiều người vẫn đang còn bắn khoăn, trăn trở. Vốn dĩ sinh ra không được lựa chọn gia đình, hình hài lẫn hoàn cảnh, có những thứ chỉ có thể hỏi ông trời; nhưng câu trả lời vẫn biền biệt, cuộc sống này quan trọng là ở chính ta thôi, quan trọng bạn phải nỗ lực và sống như thế nào. Đọc truyện bạn sẽ hiểu thêm được phần nào thông điệp ý nghĩa của truyện xuyên không này.

    Bề ngoài vốn dĩ đã vô cùng xấu xí, nào ngờ còn bị người ta đuổi giết, ta không muốn sống nữa nên đi tự sát, định tới tòa nhà phía trước để nhảy lầu thì lại bị xe tải tông. Số ta không biết có nên gọi là may mắn không đây. Phải là xui xẻo mới đúng! Xuống địa phủ mà vẫn còn bị người ta ghét. Diêm vương chết tiệt kia ông muốn thế nào hả? Không cho tôi đầu thai, tưởng tôi là kẻ dễ bắt nạt chắc? Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu...

    Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ.

    Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi.

    Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình... Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng... “Không ổn rồi, có người bị xe đụng”. Chốc lát sau mọi người xung quanh đều vây lại quanh ta. Nhìn thân thể mình lẳng lặng nằm trên mặt đất, cảm giác cũng thấy hơi đau lòng. Tuổi trẻ của ta đã đi tong như vậy. Rồi cái kết của truyện sẽ tiếp diễn như thế nào, mọi thứ đang trong tầm tay của  co liệu có thể biến đổi tất cả không ???

    Lượt đọc: 55452
  • Mị Thế Thanh Liên

    Tên truyện: Mị Thế Thanh Liên

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Trù Tướng Khách Quả Quả

    Nội dung:

    Truyện Mị Thế Thanh Liên nói về nước khác thời không, Thanh Liên hàng thế, vạn hoa chi thần, mị hoặc thiên hạ! Nữ chủ cường đại phúc hắc, lạnh nhạt lạnh lùng.

    Hạ Vân, Hạ gia trực hệ huyết mạch, Thanh thành tiếng tăm lừng lẫy tu luyện ngu ngốc, từ nhỏ yếu đuối vô tranh, nhận hết trào phúng chế ngạo, phụ thân sau khi lại chịu đủ khi nhục tra tấn...

    Nàng,
    lạnh lùng tuyệt tình, giết người không thấy máu tiếu diện La Sát, một khi xuyên qua, linh hồn bám vào Hạ Vân trên người, mỗi người thóa mạ Hạ gia ngu ngốc từ nay về sau phá kiển thành điệp!

    Đọc truyện xuyên không để chiêm nghiệm những tình khúc vàng đầy đặc sắc.

    Lượt đọc: 11614
Like Us on Facebook:
X