Nhà Có Một Tiểu Hồn Ma

Tác giả : JieMay

Chương 4: Chương 4 & 5: Vụ Bắt Cóc Kì Lạ & Tiểu Hồn Ma Là Cậu

 

Hôm nay là ngày thứ bảy đẹp trời. Sau khi tan học, May đến thư viện để tìm đọc quyển Twilight mới nhất. Do rất thích tập tiểu thuyết này nên mãi đến 7:30 tối cô mới rời khỏi thư viện và đi về ký túc xá. Đang đi trên đường, bỗng có người nào đó bịt mắt May lại, cô cười :

 

- A... Nhóc đấy à ? Hôm nay tay em ấm quá.

 

- Phải rồi, phải rồi. Tay em hôm nay ấm lắm. - Có tiếng trả lời, không phải giọng của cậu bé kia.

 

May quay người ra phía sau, hốt hoảng khi thấy sau lưng cô lúc này là một đám người lạ mặt. May hốt hoảng :

 

- Các... Các người là ai ?

 

Đáp lại câu nói đó của cô là một chiếc khăn tẩm thuốc mê chụp ngay vào mặt. May ngất đi sau đó.

 

*

 

Lúc tỉnh dậy, cô thấy mình đang bị trói ở một nơi vắng vẻ vô cùng. Tiếng hát và có cả tiếng nhảy múa ở phía xa kia. May bị đánh thức bởi thứ âm thanh ồn ào, hỗn tạp đó. Tuy vẫn còn mơ màng vì thuốc mê nhưng cô vẫn biết được nơi đây là một khu rừng vắng vẻ. Trời đã tối, xung quanh chỉ có tiếng ếch kêu liên hồi, ghê rợn. Đằng kia, có đám người đang ca hát. Bỗng, một tên đứng dậy tiến lại gần cô, nói :

 

- Trông cô bé đáng yêu quá nhỉ ?

 

- Thả tôi ra. - May hoảng hốt.

 

- Thả à ? Không thể nào... Lại đây tụi bây! - Tên đó hét lớn.

 

May vùng vẫy, cố sức thoát khỏi sợi dây trói chặt đang bao quanh cô. Rồi cô khóc vì bản thân đang rất sợ hãi, cô sợ điều gì đó không hay sẽ xảy ra với mình.

 

Bất chợt, có tiếng người vọng ra từ trong những bụi cây :

 

- Mau thả chị ấy ra !

 

- Là em đúng không ? - May gạt nước mắt đi và nhìn xung quanh.

 

- Vâng ! Có em ở đây rồi. Chị đừng sợ.

 

- Ai đó ? Ra mặt đi ! - Một tên hét lớn, những tên còn lại thì ngố nghiêng xung quanh.

 

- Thả chị ấy ra. Bằng không các ngươi sẽ khó sống đấy ! - Tiếng nói vẫn vọng ra khắp khu rừng.

 

- Đừng tưởng tụi này sợ ngươi. Có giỏi thì ra ngoài đây nói chuyện đi !

 

Rồi bọn họ lại nghe có tiếng ai đó nghiến răng giận dữ :

 

- Ta nhắc lại lần nữa : Các... người... có... thả... chị... ấy... ra... không ?

 

Câu nói được phát ra với một giọng điệu hết sức ghê rợn. Tiếp theo đó, gió nổi lên, cuốn bay hàng vạn chiếc lá khô khỏi mặt đất. Bọn người bắt cóc kia lạnh toát, lắp bắp không nói được lời nào. Họ dần lùi lại, lùi lại. Rồi không ai bảo ai, bọn chúng chạy đi xa, chạy khỏi nơi đáng sợ ấy.

 

Rồi cậu nhảy ra khỏi bụi cây, bước chân như nhanh hơn tiến về phía May :

 

- Chị có sao không ? - Cậu ngồi xuống cạnh cô nhẹ nhàng hỏi.

 

- Chị sợ lắm ! - May khóc và vẫn còn rất run.

 

- Đừng sợ, em đã ở đây rồi mà - Cậu cẩn thận lau nước mắt cho May và trấn an - Không khóc nữa nha, chị mà khóc thì đôi mắt này sẽ không còn đẹp nữa đâu !

 

- Ừm. Nhưng chị bị trói chặt lắm. Làm sao mà chị thoát khỏi đây được?

 

- Không sao ! Nút thắt nhỏ mà. - Cậu chạm tay vào dây trói, tức thì nó tuột ra khỏi người cô.

 

- Làm sao mà... - Cậu cõng May lên, cắt ngang câu nói của cô.

 

- Chị nên nhắm mắt lại đi. Em sẽ đưa chị về !

 

Được cậu cõng trên lưng, May cảm nhận được mình đang di chuyển rất nhanh. Tiếng gió mạnh vù vù tạt qua bên tai liên tục. Được một đoạn, May lấy hết can đảm mở mắt ra xem thử. Thì ra, cậu đang cõng cô chạy như bay. Thế là May càng có thêm cơ sở tin rằng cậu bé này có gì đó không bình thường. Nhưng sao May lại không có chút sợ hãi, trái lại cô còn cảm thấy rất an toàn. Rồi đôi tay cô nhẹ nhàng ôm lấy cổ cậu bé và gục đầu vai cậu, nhắm mắt lại.

 

Về gần đến ký túc xá, May được cậu thả xuống :

 

- Chị vào nhà đi. Chắc là giờ này hai người bạn kia cũng đang lo lắng cho chị lắm đó!

 

- Sao em lại dừng ở đây ?

 

- Em sợ nếu mà còn cõng chị thì bạn bè sẽ thấy rằng chị đang lơ lửng mất.

 

- Ừ. Chị đoán được rồi ! Nhưng...

 

- Còn việc gì sao ?

 

- Chị có rất nhiều việc muốn hỏi em...

 

- À, thì ra là chuyện này ! Ngày mai em sẽ kể cho chị nghe. Còn bây giờ chị về phòng và ngủ đi. Muộn lắm rồi đấy !

 

- Được rồi, tạm biệt em !

 

- Tạm biệt chị May nhé... - Cậu bé nói và dần biến mất sau làn sương đêm.

 

****

 

Chương 5: Tiểu Hồn Ma Là Cậu

 

Khi May về đến cổng ký túc xá, Thanh và Lam đã chờ sẵn ở đó tự bao giờ. Họ sốt sắng :

 

- Cậu đã đi đâu vậy ?

 

- Trời ạ ! Cậu có biết bọn tớ lo cho cậu lắm không, May ?

 

- Ơ... tớ... Tại truyện hay quá! Tớ mãi đọc nên quên mất thời gian - May tìm một lý do vì không muốn họ suy nghĩ nhiều.

 

- Thôi, về là tốt rồi. Vào trong tắm rửa rồi ngủ đi cậu.

 

Một ngày dài khép lại. May thầm cảm ơn cậu bé đã cứu mình hôm nay. Rồi ngày mai đây, khi biết được sự thật, dù thế nào đi nữa thì May cũng sẽ chấp nhận nó.

 

Ngày chủ nhật bình yên cũng đã đến, May lại ra bờ đê ấy và ngồi xuống nơi quen thuộc. Đang buông thõng đôi bàn chân xuống làn nước mát thì có giọng nói phát ra từ phía sau lưng cô :

 

- Dường như chị đang nghĩ về em thì phải ?

 

May im lặng, giọng cậu bỗng pha lẫn chút ý cười :

 

- Chị đang nhớ em đấy à ?

 

- Không! À mà có. Chị nghĩ rằng mình biết em là ai đấy.

 

- Thế... chị không sợ sao ?

 

- Sợ? Tại sao lại phải sợ chứ?

 

- Tại em nghĩ chắc ai cũng sẽ sợ... thứ ấy thôi.

 

- Thì ra đây là lý do mà em đã giấu chị ngay từ đầu ?

 

- Ơ... em...

 

- Chị có thể hiểu. Nhưng làm sao lại phải sợ một cậu nhóc dễ thương đã cứu chị nhỉ ?

 

Cả hai mỉm cười, rồi cùng im lặng. Một lúc sau, cậu nói :

 

- Không định hỏi gì về em sao ?

 

- Chị nghĩ là em sẽ nói những gì mà em muốn.

 

Thế rồi, cậu kể cho May nghe chuyện của mình. Một ngày của hai năm trước, cậu đã phải trở thành một hồn ma sau khi gặp phải một vụ tai nạn và qua đời trong khu rừng này. Chẳng một ai biết về điều đó, bao gồm cả bạn bè và gia đình cậu. Vị thần chủ quản linh hồn tốt bụng đã không bắt cậu đi ngay, vì một số lý do.

 

- Chị có biết vì sao chỉ chị mới có thể thấy em, còn những người khác ít ai thấy được không ?

 

- Tại sao vậy ?

 

- Là nhờ chiếc vòng mà chị đeo đấy. Nó trước đây là của em.

 

- À, thì ra là thế. Thảo nào em có thể nói rõ đặc điểm của nó như vậy.

 

- Chị thử tháo nó ra một lúc rồi đeo lại xem.

 

May làm theo. Lúc tháo ra, cô bé chỉ thấy mình chỉ ngồi một mình ở đây, cậu đã biến mất. Và rồi khi đeo trở lại, thì cậu vẫn đang ngồi cạnh cô đây mà.

 

- Ơ...

 

- Chị đừng tháo nó ra nhé. Làm thế chị sẽ không thấy được em nữa đâu.

 

- Biết rồi, chị sẽ luôn đeo nó bên mình. À... Mà biết em đã lâu nhưng vẫn chưa biết tên em là gì?

 

- Em là người đặc biệt, nên làm gì có tên ?

 

- Sao thế được ? Em đùa hả?

 

- Vì em muốn được chị gọi là "nhóc" đấy mà.

 

- Đừng chọc chị nữa.

 

- Nếu đã nói thế thì... hay chị đặt tên cho em đi.

 

- Ơ... à... Hay gọi em là Du đi. Có nghĩa là một loại giai điệu đấy.

 

- Em thích lắm ạ. Thế tên May thì nghĩa là gì ?

 

- Chị... không biết. Du dám chọc chị hả ? - May vừa nói vừa vỗ vai cậu.

 

Suốt những ngày sau đó, hôm nào cậu cũng đến chơi với May. Cậu làm cho bản thân cô thấy rất vui và dường như đã quen dần hơn với cuộc sống ở đây rồi. Du chính là một người bạn mới, một cậu con trai đầu tiên cô thân thiết kể từ khi đến đây, cảm giác thật sự rất đặc biệt.

 

Nhưng người và hồn ma trở thành bạn, có thể không?

 

Nguồn: santruyen

Like Us on Facebook:
X