Nghênh Hoan Cấm Thuật Mị Nhân Tâm

Tác giả : Không Rõ Tác Giả

Chương 3: Chương 1-3: Gặp (tiếp)

“ Ưm...” Âm thanh nức nở yêu kiều của nữ nhân khẽ khàng cất lên, mềm mại, dụ tình, trêu gợi nhân tâm, bàn tay xinh đẹp trắng hồng và mịn màng như thủ ngọc dịu dàng mân mê lọn tóc, ánh mắt nàng sũng nước, mơ màng như đầm nước sâu trũng cách lớp mành the xoáy sâu vào đôi mắt của nam nhân như muốn nhấn chìm dục vọng vào trong đó, cơ thể mềm mại không xương, thỏa thuê lộ liễu, không chút y phục che thân cách hắn ta chỉ một cánh tay, cơ hồ thấy được cơ thể nóng rẫy của nàng đang nở ra một trận hương thơm khiêu gợi mê tình, hắn ta như nghe thấy nàng đang chờ đợi mình, nghe thấy âm thanh mấp máy từ bờ môi hồng nộn mời mọc bên tai, thấy được cái ngoắc tay đầy cám dỗ.

 

Bước chân hắn ta càng lúc càng đến gần nàng, dục vọng trong thân càng mãnh liệt, cho đến khi đã đến gần sát tấm mành the mỏng, nàng mới thu lại bàn chân ngọc ngà, rồi quỳ lên giường cẩn thận trước mặt nam nhân đem thắt lưng của hắn giải khai, một mái đầu nhu thuận cúi gầm vươn ra như sắp chạm đến vòm ngực to lớn, nam nhân chỉ cần cụp mi là hắn ta liền nhìn rõ mồn một đôi nhũ phích trắng hồng đang phồng lên sau chiếc mành the, nhũ hoa rõ ràng in lên trên đó. Động tác của nàng chậm chạp như khiêu khích sức chịu đựng của hắn, ngón tay mềm mại cứ cọ xác nơi da thịt nhạy cảm, hắn nhìn mà càng lúc càng thấy nóng rát, khi chỉ còn tiết khố là cuối cùng, hắn không nhịn được nữa đột ngột bắt lấy tay nàng, vén mành đẩy cơ thể mềm mại của nàng xuống chiếc giường mềm mại sau lưng.

 

Nàng chưa kịp phản ứng, vừa hô nhỏ. “ Ô.” yêu kiều một tiếng đã bị hắn áp lên người, cơ thể to lớn tráng kiện vây hãm cơ thể nàng, giam lỏng bóng dáng xinh đẹp của nàng trong ngực, hai cánh tay của nàng bị hắn kéo qua đỉnh đầu rồi chế trụ, còn bản thân hắn lại tự đem y phục trên người mình thoát sạch đi, ánh mắt si mê, ngây ra nhìn cơ thể xinh đẹp không mảnh vải che thân của nàng.

 

Mái đầu nàng cũng nghếch lên nhìn hắn, đôi mắt đã sũng nước càng thêm trũng sâu đem ánh mắt nhìn tới đắm chìm trong đầm nước dục vọng, cơ thể nàng lại mang hơi thở khiết như chưa từng bị vấy bẩn, hắn ta tham lam nhìn đôi gò phiêu bồng mềm mại, căng tròn lại vô cùng phóng đãng của nàng theo từng nhịp thở đầu nhũ hoa nhấp nhô lên xuống, hồng hào và phấn nộn trên nền da thịt trắng trẻo, như đang dụ dỗ hắn ta nếm thử, ánh mắt lả lướt xuống vòng eo chừng một nắm tay, rồi đến vùng đất dụ hoặc của nàng, tất da tất thị đều xinh đẹp tuyệt trần, đẹp đến mức khiến người ta muốn tàn sát.

 

Dục vọng dâng lên như sóng triều ập vào bãi cát, không cho nàng có chút phòng bị, hắn đã vội vã đem dị vật của mình thâm nhập vào trong hoa huyệt, đâm xồng xộc vào, xỏ xiên qua cơ thể nàng không chút thương hoa tiếc ngọc. “ A... ưm...” Nàng co rúm người tiếp nhận xâm nhập, hai bàn chân bó quanh hông hắn, nghiễm nhiên thích ứng với sự cuồng tính của hắn, trong đôi mắt lại bật ra ý cười, cổ động sự chiếm đoạt và tàn sát.

 

Không ngờ cái miệng nhỏ của nàng lại mê người như vậy, nam nhân cảm thấy như muốn thăng thiên tới nơi, thoải mái đến lạ thường, thành thịt hấp tấp, thít chặt lấy dị vật từng chút từng chút cắn nuốt nó, liền ra sức luân chuyển ra vào nơi u huyệt của nàng. Mà hắn nhìn nàng, trái lại cũng không chút e sợ, nhìn bàn tay đang bấu víu lấy đôi tuyết phong của mình, hết nhào rồi lại nắn, đôi mắt càng thêm đẫm nước, tiếng ngâm nga dần trở nên mê tình, cám dỗ và dụ hoặc hơn bao giờ hết.

 

Chẳng mấy chốc, nam nhân liền lên đến đỉnh, không chịu nổi phun trào trong cơ thể nàng, một dòng chất lỏng màu trắng đục phun ra nơi sâu thẳm nhất, nàng thở dốc, nam nhân cũng cười khàn, đem dị vật từ từ thoái lui, men theo đó, còn có một dòng chất dịch màu đỏ sẫm, nam nhân nhìn đến khoái chí cười, liền lật người nàng lại tiếp tục thâu hoan, nàng lại thành thục phối hợp với hắn, cả hai lại tiến vào tình trận.

 

Thật ra, đó vốn không phải là lạc hồng, nhưng biểu tình trên mặt vẫn là khó khăn, bởi vì nàng biết, nam nhân nào cũng có một loại chiếm hữu rất mạnh, họ thích nữ nhân đến với họ lần đầu, nhưng ít ai trong số họ có thể vì nữ nhân mà hi sinh. Hoan ái với người khác, nữ nhân mất đi thứ quý giá nhất đời mình, nhưng nam nhân lại không mất đi gì cả.

 

Nghĩ đến, nàng lên nâng môi cười nhẹ nhàng, ngón tay xinh đẹp khẽ nắm lấy sườn mặt nam nhân, cơ thể vừa ứng động với tiết tấu bên dưới vừa nâng người lên hạ một nụ hôn lên môi hắn ta, động tác dưới thân vừa vì sự chủ động của nàng là làm cho giật mình, nàng liền nhân cơ hội đó ấn người nam nhân xuống giường, để hắn tay tựa đầu thành giường, bản thân nửa quỳ nửa ngồi trên cơ thể to lớn, rồi bàn tay nhỏ bé liền che đôi mắt gian tà ấy lại. “ Chúng ta chơi một trò chơi được không?” Nàng vừa nói vừa với tay lấy một mảnh vải đen bịt mắt nam nhân lại, cúi đầu nhìn bên dưới hạ thân cả hai vẫn còn đang dính chặt với nhau, nhịp điệu được nàng điều phối lên xuống liên tục.

 

Nam nhân vừa ngạc nhiền vừa hứng thú, ngay khi bản thân vừa bị che mắt lại, đã thấy bờ môi mềm mại của nàng áp lên môi mình, đầu lưỡi mềm mại xông vào trong khoang miệng trêu gọi cái lưỡi đã quen tàn sát ấy tiếp tục công việc của mình, hai cánh tay trắng hồng mịn màng vòng qua cổ hắn, cơ thể yểu điệu của nàng dính chặt với người mình, theo nhịp dao động cọ xát với da thịt. Bên trong khoang miệng, nam nhân tham lam quấn chặt, cùng chiếc lưỡi thơm tho của nàng dao động, cơ thể liền bất động, tùy ý nàng nhịp nhàng lên xuống.

 

Cả hai đều sít sao đổi trao từng luồng hơi thở, ánh mắt cả hai đều vẫn đục, âm thanh thở dốc trầm khàn của nam nhân và nhịp điệu hít hà yếu ớt của nữ nhân chậm chạp luân phiên lẫn nhau, đầu lưỡi cả hai đem khoang miệng trở thành một cái lồng ấm, ở trong vui vẻ khuấy trộn, mãi cho đến khi đều đã mệt nhoài, nàng mới buông tha. “ Ưm...” Nàng liền liếm liếm môi hắn ra rồi dời đi, kéo theo một sợi tơ bạc.

 

” Há miệng ra đi.” Nàng cười cười trêu gọi, nam nhân liền dễ dàng thuận theo, đem miệng mở ra, bản thân chỉ thấy có thứ gì đó cọ qua mặt mình, thấy nàng nâng cao cơ thể lên, nhưng mãi đến khi biết thứ tiếp theo được đặt trong miệng, nam nhân mới cảm thấy toàn thân nóng lên nhiệt hỏa, nàng thế nhưng dám cho nhũ hoa vào miệng mình. Nam nhân không chút chần chờ ngoạn ngay lấy nó, đầu hoa nhụy cương cứng lên trong sự trằn trọc môi lưỡi, hắn liền không chút nương tay tham lam cắn nuốt, nàng lại không chút ngại ngần ưởn cao người tiếp hợp sự xâm phạm kia.

 

Đầu lưỡi hắn ta tham lam quần đảo hoa nhụy, khiến cho tuyết phong sưng cứng lên, rồi bất thình lình, một dòng chất lỏng mằn mặn phun ra từ nó, nam nhân kia phấn khích nuốt trọn chất sữa trắng trong thuần khiết rồi đổi thành thế chủ động, mái đầu không chút tiết chế, dúi thẳng vào ngực nàng, hút lấy hút để chất lỏng trắng sữa. “ Ưm... a...” Cơ thể cũng liền thay thế nữ nhân luật động mạnh mẽ. Nàng vừa cười vừa ngâm nga khúc ca ám muội, cơ thể dính chặt lấy người nam nhân kia mặc cho hắn ta di chuyển trong cơ thể mình.

 

Tiếng rên rỉ mất hồn và tiếng thở dốc trầm đục của nam nhân chỉ dứt, khi tiếng gõ cửa bên ngoài lại bất chợt cất lên. “ Chủ nhân, có người đến.”

 

Đôi mắt xinh đẹp của nữ nhân hơi nâng lên, môi rẽ ra một nụ cười khiêu tình. “ Chàng đi đi.” Dưới thân nam nhân nhẹ giọng nói.

 

Nam nhân nhíu mày không vui càng ra sức rong ruổi trên người nàng, mút chặt lấu bàu ngực của nàng, nhưng nàng nhỏ giọng mấp máy môi, cười càng si mị. “ Người này chàng chọc không nổi đâu.” Rồi đẩy đẩy ngực nam nhân kia ra.

 

Mất hứng, nam nhân lầm lì, vẫn là có chút nghi kị lời đồn của bá tánh về thần lực của nàng, đành rút dị vật ra khỏi hoa huyệt, trong lòng bực bội điều thể hiện trên mặt, nhưng lại không dám trái lời. Thấy hắn ta thỏa hiệp, nàng liền tiến lên, cẩn thận giúp hắn mặt lại quần áo nghiêm chỉnh, cẩn thận thắt lại thắt lưng, buộc lại mái tóc, quỳ dưới sàn hầu hạ hắn mang giày, rồi mới để hắn ta bước ra ngoài. Trước khi rời đi, nam nhân nhìn ngắm cơ thể nàng lần cuối, còn không quên cắn hạ trên cổ nàng một dấu đỏ lựng, nhéo lấy tuyết phong của nàng một cái đầy lưu luyến.

 

Còn nàng, thấy hắn ta rời đi, liền trở lại sau màn, phất tay liền có một nữ hầu từ sau rèm tiến lên thu dọn lại chăn giường đã qua hoan ái, đổi thành cái mới, và một người tiến tới giúp nàng lau lại cơ thể, vừa xong, cũng là lúc người bên ngoài vừa bước vào. Khóe môi nàng nâng lên nụ cười, hôm nay tiếp khách quý rồi...

 

(Còn tiếp)

Nguồn: DĐ LQĐ

Like Us on Facebook:
X