Mộng Dục

Tác giả : Huyền Namida

Chương 60: Chương 60: Bị bắt cóc (2)

 

Lâm Vĩnh Túc bước vào bên trong trung tâm thương mại

 

Thật lớn.

 

Lớn tới mức cô chỉ cần đi ba bước chân là sẽ lạc đường mất.

 

Đây là trung tâm thương mại cao cấp chỉ dành cho giới thượng lưu. Những người đi vào bên trong nếu không phải là những cậu ấm cô chiêu của những bậc anh kiệt trong thương giới thì cũng là ông hoàng bà tể của một khoanh vùng lĩnh vực nào đó.

 

Hầu hết đều là những người có máu mặt.

 

Lâm Vĩnh Túc bước trên nền hành lang sáng bóng được ghép tỉ mỉ bằng loại đá hoa cương cao cấp. Mỗi bước chân của cô đều phát ra những tiếng lộc cộc vang vọng.

 

Lâm Vĩnh Túc đi tới gian hàng nữ, sau đó tùy tiện chọn lấy một bộ quần áo, một chiếc mũ lưỡi trai, một đôi bốt cao cổ bằng da đang treo trên đó, sau đó đi tới quầy tính tiền, đưa từ trong ví ra một chiếc thể màu đen, có hình con đại bàng đang dang cánh ở phía góc phải.

 

Nhân viên ở quầy tính tiền nhìn thấy tấm thẻ này thì mắt mở to ra.

 

Tấm thẻ có hình con đại bàng... đây chẳng phải là tứ đại gia tộc sao? Trên thế giới này chỉ có bốn tấm duy nhất. Nó tượng trưng cho tứ đại gia tộc nắm hết huyết mạch kinh tế, và còn hơn thế nữa.

 

Đó là Trịnh gia, Trần gia, Mạc gia và Ninh gia.

 

Vậy cô gái này là nhân vật không thể đắc tội rồi.

 

Nghĩ tới đây nữ nhân viên liền nở ra nụ cười đến nịnh nọt: "Vâng thưa tiểu thư, tiểu thư muốn mua bộ này ạ? Vị tiểu thư này thật sự rất có mắt nhìn, đây chính là mẫu mới nhất do nhà thiết kế Jennifer tự tay thiết kế và cắt may tỉ mỉ, trên thế giới chỉ có hai mẫu duy nhất thôi ạ. Cách chọn đồ của tiểu thư cũng thật tinh tế, cách phối đồ này...."

 

Nữ nhân viên còn luyên thuyên gì đó rất dài, nhưng là cô không có thời gian để lắng nghe, chỉ nhanh chóng trả tiền rồi đi khuất.

 

Lâm Vĩnh Túc đi tới phòng vệ sinh nữ, bóng dáng cô khuất cô cánh cửa của phòng vệ sinh mà không hay rằng ở phía sau cô đang có một đôi giày da cũng vừa bước tới, dường như là đang dừng lại để chờ đợi cái gì đó.

 

Năm phút sau, người ra người vào toilet không ít, trong đó có một người đi ra với một bộ bộ quần áo jean bạc màu rách tươm tả, phối với chiếc mũ lưỡi trai màu đen và đôi giày da cao cổ bó sát lấy đôi chân thon dài xinh đẹp. Tất nhiên trên khuôn mặt còn đeo một chiếc khẩu trang, chỉ còn lại mỗi đôi mắt nai xinh đẹp hơi cụp mi xuống.

 

Người đó không ai khác chính là Lâm Vĩnh Túc.

 

Cô hơi cúi đầu, lấy tay kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống thêm một chút che đi đôi mắt, sau đó bước đi nhanh chóng ra khỏi khu trung tâm thương mại.

 

Thật sự mà nói, cô đi rất quang minh chính đại, Lâm Vĩnh Túc hai tay đút túi quần, bộ dạng là một kẻ tùy ý bước qua chiếc xe sang trọng có tài xế Lương đang ngồi chờ cô trong đó mà không hề bị nhận ra.

 

Lâm Vĩnh Túc ung dung bước tới một góc khuất, Lý Nhậm Trình nói anh sẽ chuẩn bị sẵn người đón cô ở đó.

 

Đưa mắt nhìn về phía góc. A, thấy chiếc xe một mình kia rồi.

 

Tốt. Dường như mọi việc vẫn đang tiến triển vô cùng thuận lợi.

 

Trịnh Liệt, Trịnh Liệt....Trịnh Liệt.... Anh yêu tôi đúng không? Được. Vậy hãy thử hận tôi một lần đi. Tôi muốn xem sự đau khổ của anh.

 

Lâm Vĩnh Túc vừa nhấc chân định bước lại phía chiếc xe kia thì ở sau lưng cô vang lên một tiếng "Bộp".

 

Một tiếng va chạm vào sau gáy của cô và ngay lập tức, cô cảm nhận được một cơn đau nhói lên ở phía sau gáy, sau đó là đầu óc hiện lên một mảng tối đen, cuối cùng là hai mắt nặng trĩu chìm vào khoảng không vô thức.

 

Lâm Vĩnh Túc ngã xuống, bàn tay theo bản năng đưa lên gắt gao ôm lấy bụng mình.

 

Con của cô... Đứa con của cô. Làm ơn đừng có chuyện gì.

 

**************

 

Trịnh Liệt đang ngồi ở trong phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất của tập đoàn IE.

 

Hắn đang ngồi lướt điện thoại, thấy trên màn hình điện thoại vẫn đang hiển thị địa điểm của cô là ở trung tâm thương mại, trong lòng hắn yên tâm đi phần nào.

 

Trịnh Liệt đã cài đặt GPS trên điện thoại của Lâm Vĩnh Túc.

 

Thở nhẹ một hơi.

 

Cô dù có trí nhớ hay không thì chỉ cần một Lâm Vĩnh Túc yêu hắn, ở bên cạnh hắn, thế là đủ rồi.

 

Hắn tuyệt sẽ không bao giờ làm tổn thương cô. Chỉ cần... cô không lừa dối hắn. Chỉ cần như vậy là đủ rồi. Bởi trên đời này hắn ghét nhất là bị lừa dối, bị phản bội.

 

Có thể là do ảnh hưởng của cuộc hôn nhân của người mẹ đáng thương của mình, nên từ tận sâu ở một nơi nào đó, Trịnh Liệt vô cùng bài xích việc lừa dối cùng phản bội. Hắn tuyệt nhiên sẽ không bao giờ tha thứ cho loại hành vi ti tiện đó.

 

Đang mông lung nghĩ, điện thoại trên tay hắn bỗng nhiên vang lên tiếng chông báo có người gọi đến quen thuộc.

 

Trịnh Liệt nhìn tên người hiển thị trên màn hình một chút, khóe môi nhếch lên, sau đó nhấn phím nghe. Còn tưởng là cô sẽ còn không thèm gọi cho hắn chứ.

 

"Alo.... em..." Câu nói còn chưa nói ra, hàng lông mày của Trịnh Liệt đã nhíu lại vô cùng chặt: "Anh là ai?"

 

bên kia truyền đến một tràng cười thỏa mãn vô cùng bí hiểm: "Tôi là ai không quan trong, quan trọng là nếu Trịnh tổng không giao tiền đúng hẹn thì đừng mong người phụ nữ của mình được an toàn. Hahaha..."

 

Nắm tay Trịnh Liệt siết lại thành một bó, đường gân nổi lên trên trán: "Được, địa đểm. Nếu cô ấy mất một sợi tóc, tôi sẽ cho anh biết thế nào là địa ngục."

 

(Na: Tạm nghỉ vài ngày, ta đang rất bận, thời gian này ta không có thời gian mà ngủ chứ đừng nói viết. Hai ngày liền ta chưa ngủ rồi. Thật sự không còn sức nữa. Đến hết mồng năm ta sẽ quay lại. Thân!)

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X