Lược Thê

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Tình yêu đôi khi đó là những trang tâm sự buồn, những dòng tâm sự trải dài xuyên suốt một chặng đường, biết được khi nào ta sẽ lạc lòng trong bể nhân duyên. Nỗi đâu vì tình không nỗi đau nào giống nỗi đau nào, những cuối cùng cũng đau quặn vào trong tim. Truyện Lược Thê là những lời tự sự đến nhói lòng, là chút buồn, phảng phất vị thời gian khiến lòng ta xao xuyến, một truyện ngôn tình đầy màu sắc như một lăng kính vạn hoa trong tình yêu.

Trên đời này, có ai trọng yếu đến mức không thể nào thay thế được? Cổ chi cấm kỵ, bầu trời không thể có hai mặt trời, nhà có cặp song sinh, tất chính là đại họa... Ai, gia tộc có cặp huynh đệ song sinh không khác gì mang lời nguyền, nói vậy cũng không sai. Huynh trưởng nhận hết mọi sủng ái cùng kính trọng, mà hắn, lại trở thành ma quỷ, không phải người tốt. Hơn nữa khi mà hắn gặp được nữ nhân khiến hắn phải hao tổn tâm tư muốn có được...

Nàng vốn xinh đẹp, dung mạo như tuyết, nhưng lại lạnh lùng, trầm mặc ít nói, cùng với việc, trong mắt nàng chỉ ái mộ duy nhất huynh trưởng Mộ Dung Thao, không hề có hắn. Để có thể được nàng ngoái đầu nhìn mình, nhìn chính mình một lần thật rõ ràng, hắn đánh cược cả tính mạng, phản bội cả tình thân, chấp nhận tẩu hỏa nhập ma.... Chỉ mong có được nàng, tâm của nàng, khiến giấc mơ hạnh phúc kia có thể trở thành sự thật.

Hắn hiểu được, hạnh phúc mà hắn đoạt lấy, sớm hay muộn cũng sẽ phải trả lại... Hắn không sợ chết, chỉ sợ trong ánh mắt lạnh băng của nàng chỉ có sự vô tình... Sợ chính mình dùng hết tâm cơ, cũng không thay thế được hình bóng của một nam nhân khác...

Tình yêu này đến cuối cùng là gì, đọc truyện để cảm nhận, để chiêm nghiệm, để hiểu và để rộng mở trái tim. Đọc để yêu nhiều hơn, sống thoáng hơn và nghĩ cho mình một chút lại hoài niệm một ít về những ngày cũ đã qua... Đọc và đọc... Bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác ngọt ngào như: Hoa Hồng Sớm Mai, Tường Vi Đêm Đầu Tiên,...
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Vì Em Lỡ Thích Anh Rồi

    Tên truyện: Vì Em Lỡ Thích Anh Rồi

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Jiji.babo

    Nội dung:

    Truyện Vì Em Lỡ Thích Anh Rồi là một truyện với nội dung khá hấp dẫn với các bạn trẻ hiện nay, truyện xoáy sâu vào chủ đề tình yêu, chủ đề yêu thích của những bạn trẻ, có thể mọi thứ rồi sẽ qua đi nhưng tình yêu rồi sẽ mãi tồn tại, có thể tình cảm là những thứ mông lung khó hiểu nhưng lúc nào cũng đong đầy làm cho người người muốn đắm chìm mãi không thôi.

    Tuổi trẻ luôn là tuổi muốn sống trong tình cảm, sống trong cảm xúc, trong những hạnh phúc mà họ tự vẽ lên, chưa đủ lớn để nghĩ và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Họ rồi sẽ yêu, đã yêu và đang yêu nhưng tình yêu này đẹp đến đâu, bền đến đâu, liệu có phải hay không do một tay họ vun đắp. Truyện teen này là một tình yêu đẹp nhưng khó nói, có chút ngây ngô giữa 2 nhân vật chính

    Dù còn là một tác giả khá mới song những gì mà người viết xây dựng lên có vẻ như rất thực, sống động và đồng điệu với tâm hồn còn nhiều bối rối của lứa tuổi ô mai. Đọc truyện bạn sẽ thấy rõ hơn điều này, thấy một chút xa lạ và một chút gần gũi đến mức khe khẽ thốt lên nhỏ nhẹ: à thì ra như thế này.

    Đường khuya vắng vẻ, yên tĩnh, thấp thoáng bóng 2 người. Họ đi cạnh nhau, nhưng cứ như thể không có sự tồn tại của người kia vậy. Hai cặp mắt hướng thẳng về phía trước và đôi chân cứ bước. Một cảnh tượng kì quặc…

    Và nếu là fan của nhóm nhạc SHINee hẳn bạn sẽ không thể bỏ qua những nhân vật này, anh chàng Key lắm trò, em út Taemin nghịch ngợm... và nhiều điều thú vị nữa.

    Lượt đọc: 13542
  • Lột Xác Vì Em

    Tên truyện: Lột Xác Vì Em

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: windy1402

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Lột Xác Vì Em của tác giả windy1402 trên website đọc truyện online. Sáng hôm nay dậy hơi trễ, ngồi ăn sáng rồi lết lết ra vườn xem cây cối hoa lá. Thấy nhà đối diện có thằng nhóc chạc tuổi mình từ thành phố vừa về. Nói chút xíu về thằng này, kiểu thư sinh suốt ngày đeo kính, cơ mà trông cũng đẹp trai, dân quê mà da trắng lắm, nhìn kiểu ... thế nào nhở... hơi đẹp trai (thua mình) da trắng, đeo kính ấy. Nó hiền lành lắm, đi học chả đụng chạm ai, trước thích 1 con bé kia, con bé cũng có vẻ thích nó mà tại có thằng đầu gấu cứ theo con bé ấy suốt nên thằng này chả dám manh động gì cả. Nghĩ vừa tội vừa khinh nó... Mình với nó cũng chả thân thiết gì lắm, nhưng cũng có quen biết, hồi còn cấp 2 cấp 3 hai thằng cũng có đi học thêm chung với lại nhà đối diện nhau nên thấy nó về mình cũng qua chào hỏi. Qua thấy thằng nhỏ đang ngồi ngoài thềm nhà, balo sát bên, mặt tiu ngỉu gặm bánh mì, nhà thì khóa cửa cmnr, chả biết nó về từ khi nào, trông tội vãi đ'. À nói về gia đình thằng này tẹo, thằng này con út, nhà nó có 2 bà chị nữa, 1 bà thì ở HCM rồi, 1 bà qua US du học cơ mà chả hiểu sao ở lại bên đó luôn, có thẻ xanh các loại rồi. 2 obz ở nhà mình ên, cũng đủ ăn đủ xài, có điều oz nó hay bị người ta dụ, ham chơi như con nít... À quên nữa, thằng này tên Quân =)) - Mới về à cu? Sao ngồi đây thế, obz đâu cả rồi? - Chịu, chắc chợ búa gì rồi, tao về từ lúc 6h hơn, không thấy ai cả, đang ngồi đợi. Chắc chợ búa gì đấy. Mày dạo này ở dưới này khá không, nghe nói nhà mày đang lên lắm hả? - Ờ, lên bàn thờ =]]z Còn m` dạo này trông xanh thế, bị em nào hút hết sức à. - *cười khẩy* Nghe chuyện của tao không, ngồi đây kể cho nghe....

    Lượt đọc: 5931
  • Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

    Tên truyện: Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: An Tri Hiểu

    Nội dung:

    Trình An Nhã đưa cậu con trai thiên tài Ninh Ninh về nước, bị con trai sắp xếp đến tập đoàn quốc tế MBS làm thư ký cho Diệp Trân. Sau hàng loạt thử thách và biến cố, hai người dần dần nảy sinh tình cảm. Trong một lần tình cờ, Diệp Trân biết được Ninh Ninh chính là con trai của mình. Lúc này, hai nhà Diệp, Dương xảy ra tranh chấp lớn. Vì con trai, Diệp Trân đưa ra đề nghị kết hôn thử với Trình An Nhã, bắt đầu cuộc sống chung giữa hai người. Không ngờ đến khi Diệp Trân và Trình An Nhã yêu nhau sâu đậm thì phát hiện ra hai người lại là anh em họ.

    Louis đến thành phố A, tình cờ phát hiện ra Trình An Nhã giống hệt người vợ quá cố của mình. Ông xen vào cuộc tranh chấp giữa hai nhà Diệp, Dương. Nhưng đến khi thấy Trình An Nhã bị thương trước mặt mình, Louis bỗng chốc tỉnh ngộ. Trong đại hội cổ đông của tập đoàn quốc tế MBS ông bất ngờ quay mũi giáo về phía nhà họ Diệp, Diệp lão gia thất thế, MBS đổi tên thành tập đoàn quốc tế An Ninh… Trên đường đi thử áo cưới, Diệp Trân nhớ lại câu chuyện của bảy năm về trước, hóa ra khi đó anh đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên.

    Lượt đọc: 63361
  • Giang Hồ Đoạt Kiếp

    Tên truyện: Giang Hồ Đoạt Kiếp

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Liêu Uyển Hồng

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Giang Hồ Đoạt Kiếp của tác giả Liễu Tàn Dương trên website đọc truyện online. Bầu trời trắng xóa bởi những bông tuyết phủ khắp nơi. Không gian như nhuốm toàn một màu trắng, một màu trắng tinh anh và thuần khiết chẳng một vết bẩn nào. Trong màu trắng đó là tiết trời giá buốt. Buốt đến tận xương tủy thì đúng hơn. Với tiết trời thế này thì chẳng một ai rong ruổi trên đường, mà chỉ quanh quẩn bên một đống lửa để sưởi ấm xụ đi cái giá rét căt da, cắt thịt ...

    Lượt đọc: 7471
  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
  • Chiến Vương Long Phi

    Tên truyện: Chiến Vương Long Phi

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Yêu Mặc

    Nội dung:

    Nếu bạn là người ưa thích đọc truyện chắc hẳn khi đọc xong không ít người muốn trở thành nhân vật trong truyện, nhất là những nhân vật cổ đại để được trải qua những tình tiết ly kì này. Cô gái trong truyện Chiến Vương Long Phi đã có được may mắn và bất ngờ trở về thời cổ đại.

    Cô là người của thế kỉ hai mươi
    mốt, là một sát thủ đặc công tinh thông mọi kĩ năng có cả cầm kì thi họa.

    “Nàng” là đứa con gái duy nhất của Tướng quân Long Ngự quốc, bị thất sủng từ nhỏ. Năm chín tuổi “nàng” được gả vào phủ Chiến vương, tái giá trở thành tiểu vương phi của Chiến vương, mẹ kế của con trai Chiến vương. Khi xuyên qua nhập vào một người khác, nàng thành tiểu Vương phi không được sủng ái, nàng lại viết tiếp cho đoạn nhân sinh mới này như thế nào? Truyện xuyên không của nàng từ đây chính thức bắt đầu ư ?

    Hắn là Chiến vương gia của Long Ngự quốc, mười tuổi đã bắt đầu chinh chiến sa trường, lãnh khốc vô tình, sát phạt quyết đoán, sao hắn có thể nhìn đến một tiểu vương phi? Cùng lắm vẫn có thể, nếu đã là tiểu Vương phi của hắn, phải cùng hắn lên trời xuống đất! Nàng như đã đinh nhân duyên gắn cùng hắn, chắc không thể dứt đoạn tình này được.

    Có hay không ở nhân thế, yêu là yêu vẫn có mối tơ hồng, đọc truyện đặc sắc này để tìm câu trả lời nhé !!!

    Lượt đọc: 66725
  • Vương Phi Tỷ Phú

    Tên truyện: Vương Phi Tỷ Phú

    Thể loại : Ngôn Tình , Xuyên Không , Huyền Huyễn ,

    Tác giả: Vô Tử Lăng

    Nội dung:

    Truyện Vương Phi Tỷ Phú là một truyện mới gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, câu chuyện với nhiều yếu tố khiến bạn đọc không thể không bị cuốn vào từng tình tiết và vòng xoáy vốn có của nó. Đọc truyện xuyên không này bạn còn cảm nhận được hương vị truyện ngôn tình phảng phất, có chút thực lại có chút ảo tưởng như một thế giới mới với đầy những bất ngờ. hãy cùng theo dõi câu chuyện đầy sức hấp dẫn này, bước vào thế giới mang theo chút yếu tố truyện huyền huyễn đặc sắc.

    Trong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết.

    Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới.

    Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm?

    Đọc truyện để cùng thưởng thức những điều lạ kỳ, những điều thú vị và chuyện tình đặc sắc này. Hãy theo chân tác giả, đồng hành cùng nhân vật trong thế giới đầy huyễn hoặc này, bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Chiến Thần Bất Bại, Thế Giới Hoàn Mỹ,...

    Lượt đọc: 36064
  • Cung Chủ Vương Phi

    Tên truyện: Cung Chủ Vương Phi

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Nhiễm Mẫn

    Nội dung:

    Cung Chủ Vương Phi là truyện xuyên không đặc sắc với nhân vật chính là cô nàng xuyên qua thành một cung thủ.

    ***

    “Ngươi là ai?”

    Vị lão nhân kia cười cười:

    “Ta là Bạch Phát lão nhân, trong giang hồ được gọi là Bạch tiên nhân!"

    Nàng khẽ nhăn mày:

    “Bạch Phát lão nhân? Giang hồ? Bạch tiên nhân? Nhìn ngài ta không thấy có vẻ nào giống tiên tử cả!”

    Bạch Phát cười xuề
    xòa nhìn nàng:

    “Tiểu nha đầu xinh đẹp, tên ngươi là gì?”

    Nàng chậm chạp nói:

    “Lâm Uyển Nghi!”

    Bạch Phát vuốt vuốt râu:

    “Lâm Uyển Nghi, ài, xem trang phục của ngươi không phải người ở đây, ngươi là người nơi khác đến phỏng?”

    Nàng đạm nói:

    “Cũng có thể xem là vậy! Mà cho hỏi, bây giờ hiện là thời điểm nào? Nơi này là đâu? Sao ta lại ở đây?”

    ***

    Nàng về thời cổ đại trong một tai nạn hàng không, nơi đây cực kỳ lạ lẫm và nguy hiểm. May sao nàng được một cao thủ nhận làm đồ đệ, ngày đêm tập luyện để trở thành một cung thủ tài ba.

    Mọi chuyện càng trở nên éo le khi có Triệt Vương gia phúc hắc để ý đến dung nhan mặn mà của nàng. Đọc truyện để khám phá.

    Lượt đọc: 43780
  • Ngự Phật

    Tên truyện: Ngự Phật

    Thể loại : Ngôn Tình , Huyền Huyễn ,

    Tác giả: O Trích Thần

    Nội dung:

    Là một yêu tinh có lý tưởng, có khát vọng, ắt không thể thiếu tín ngưỡng.
    Nhưng mà, hòa thượng này, ta có thể không tin Phật được không?
    Là một đóa hoa có lai lịch rất khủng bố, nhưng thực lực lại cực kỳ kém cỏi,
    Nàng thực sự không muốn bị đặt dưới mông cho Phật ngồi lên,
    Cho nên, Hòa thượng này, chúng ta đừng tin Phật nữa, thành ma cho xong~
    Bồ
    đề bản phiến thụ, niêm hoa tiếu phàm tục.
    Nghiệt hỏa huyết liên hoa, ngự Phật biến thành ma.

    Lượt đọc: 83937
  • Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

    Tên truyện: Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

    Nội dung:

    Truyện ngôn tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ mang đến cho bạn độc cuộc gặp lần đầu tiên, cô là bạn gái của em trai anh, thế nhưng anh lại không kiểm soát được hành vi của mình mà thiếu chút nữa cưỡng bức cô.

    Lần thứ hai gặp mặt, cô vì công ty ba mình mà tìm đến anh, anh không để ý cấm kỵ yêu cầu cô
    gả cho anh.

    Vì không để cho mình tan cửa nát nhà, Quan Ngưng Lộ lựa chọn gả cho Sở Mạnh - anh trai của bạn trai mình.

    Bắt đầu từ đêm tân hôn, Sở Mạnh bắt đầu cướp đoạt cả thể xác lẫn tinh thần của cô.

    Anh kiêu ngạo tuyên bố, chiếm được người của cô cũng muốn chiếm được tim của cô.

    Thế nhưng, anh không biết sao? Từ khi giây phút cô đáp ứng gả cho anh, cô đã không còn trái tim rồi.

    Năm năm sau, em trai anh - Sở Khương trở lại. Thế nhưng anh lại ký một tờ ly hôn, nói để cô tự do.

    Tự do? Cô còn có tự do sao? Sau khi anh cưỡng chiếm cả người cô?

    Rõ ràng qua nhiều năm như vậy, nguyện vọng duy nhất của cô là muốn rời khỏi anh. Tại sao đến một ngày, lại phát hiện tim của mình trĩu nặng như đã lạc mất rồi.

    Mời bạn đọc tiếp tục khám phá tựa truyện online hay.

    Lượt đọc: 236915
Like Us on Facebook:
X