Kinh Diễm Nhất Thương
  • Kinh Diễm Nhất Thương

  • Thể loại: Kiếm Hiệp ,
  • Tác giả: Ôn Thụy An
  • Số chương: 86
  • Chương mới: 66
  • Trạng thái: Hoàn Thành
  • Lượt đọc: 11502
  • Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Mở đầu truyện Kinh Diễm Nhất Thương là hình ảnh 

Thái Kinh hạ lệnh, muốn Vương Tiểu Thạch ám sát Gia Cát tiên sinh. 

Lý do của hắn là: Gia Cát không chết, quốc gia sẽ không có ngày bình yên. 

Ẩn ý phía sau là: hắn không chết, ngươi chết. 

Nếu như Vương Tiểu Thạch không giết được Gia Cát tiên sinh, Thái Kinh sẽ sử dụng quyền sinh sát của hắn, nhổ
tận gốc rễ Kim Phong Tế Vũ lâu trong kinh thành... Xem ra, vì nước vì dân, về tình về nghĩa, hắn đều phải giết Gia Cát.  Truyện tiếp diễn với khung cảnh thực sự hỗn loạn trong quán trà, mệnh lệnh được giao, người y phải giết, tất cả đang tụ lại một chỗ...
Vương Tiểu Thạch không biết lý do tại sao Gia Cát tiên sinh phải chết nhưng là nếu đã có lệnh tất phải thực thi, hắn bỏ cả thân mình không nghĩ đến mọi thứ, giờ này chỉ có một mục tiêu duy nhất, nhưng là đến khi lưỡi kiếm vùng lên mới chợt nhận được lệnh. Rốt cục còn phải làm những điều gì nữa, còn có gì đang ở phía trước, Gia Cát tiên sinh mà hắn muốn giết đang ở đâu, cùng đọc truyện kiếm hiệp đặc sắc này để lần theo dấu Gia Cát và Tiểu Thạch..
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Công Chúa Nợ Ngươi

    Tên truyện: Công Chúa Nợ Ngươi

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mạc Nhan

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Công chúa nợ ngươi của tác giả Mạc Nhan trên website đọc truyện online. Đại Đường, một thời đại hưng thịnh sáng lạn. Một năm kia, thiên hạ thái bình, vật phu dân phong. Mười lăm tháng giêng, tết Nguyên Tiêu, mặt trăng đã lên cao, trong thành Trường An giải trừ lệnh cấm, phường môn toàn bộ đều được mở cửa đón khách, cửu phố thập nhị phường đều có treo các loại đèn lồng tinh xảo. Nơi trọng yếu dưới chân thiên tử đương triều như Chu Tước môn, An Phúc môn, Đan Phượng môn từng nơi dựng những chiếc đèn lớn lên cao hai mươi trượng, phía trên nếu không trang trí bằng vàng bạc cùng gấm hoa tô điểm thêm những những chiếc chuông ngọc nhỏ, nhìn xa xa giống như đèn đuốc rực rỡ. Đầu đường cuối ngõ đều tràn đầy không khí vui mừng hưng phấn. Trong thành Trường An đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Người từ tứ phương bát hướng đều đổ về tham gia sự kiện này, ngay cả hoàng tộc nào tần phi, quan tướng cũng xuất cung chơi xuân thâu đêm cuồng ca loạn vũ. Phường Trường Nhạc là một nơi nổi tiếng nhất trong thành Trường An. Danh tiếng nơi này không chỉ vì có món ngon thượng đẳng, rượu ngon, sênh ca vũ linh mà còn có các trò biểu diễn xiếc của các dị quốc.. bởi vậy, đây là chỗ mà các vương công quý tộc cùng danh nhân nhã sĩ tới tìm lạc thú. Phường Trường Nhạc hấp dẫn không chỉ có vương công quý tộc, giang hồ hiệp sĩ thậm chí là những người từ đất nước Nhật Bản xa xôi, vương tử Tân La, người Ba Tư tóc vàng mắt lục, người Hồ Tây vực.. muôn hình muôn vẻ, người nào cũng đều có. Cũng bởi vì hấp dẫn được nhiều giai tầng, nhiều người dị quốc nên luôn xảy ra những chuyện như vương công quý tộc tranh đoạt vũ kỹ, giang hồ trả thù, uy nô cùng tân la đấu võ hỗn loạn. Dần dần, mỗi khi nhắc tới cái tên “Phường Trường Nhạc” thì mọi người cười không ngừng, họ chê cười đó chỉ đáng là một Phường Loạn trà.. và cứ thế truyền đi truyền đi.. biệt hiệu Phường Loạn trà xuất hiện. Trước lễ Nguyên tiêu, Phường Loạn trà cố ý sắp xếp đệ nhất vũ linh Tô Hợp Hương nổi tiếng thành Trường An múa điệu múa đã thất truyền từ lâu – “Hỏa Phượng Vũ”. Vũ kĩ Tô Hợp Hương thân thể ốm yếu nên không thể thường xuyên xuất hiện biểu diễn, muốn nhìn được Tô Hợp Hương khiêu vũ không phải là chuyện dễ dàng. Bởi vậy, trước dịp Nguyên Tiêu Phường Loạn trà đã an bài buổi múa này nhằm thổi một làn gió tươi mát cho phường để thu hút khách nhân.. Dĩ nhiên, một sự đông kín nghẹt thở chưa từng có đã diễn ra. Nhóm nhạc công ôm nhạc khí trình tấu điêu luyện, tiếng tỳ bà thúy, tiêu nhạc mạn diệu, trên vũ đài hình tròn có tám vũ kỹ mặc y phục màu hồng phấp phới biểu diễn Thượng Nguyên Nhạc. Trên bàn bày đầy các đĩa trái cây, bọn thị nữ lả lướt khéo léo dùng chén dạ quang rót rượu nho vào nhất nhất đưa lên mời khách. Một khúc vũ kết thúc, nhóm vũ kỹ chính nối đuôi nhau lui ra thay vào đó là đệ nhất vũ linh Tô Hợp Hương. - Này chén dạ quang không bằng chén ngọc lưu ly của Ba Tư. – ba gã nam tử Ba Tư tóc vàng mắt xanh ngồi ở một bàn đột nhiên thay phiên nhau đứng dậy kêu la. – Chúng ta không cần dạ quang chén, cho chúng ta lấy chén ngọc lưu ly thịnh rượu đến. Tiếng nhạc ngắn ngủi ngừng lại lập tức, tiếng la của ba nam tử Ba Tư vang lên rành mạch làm cho toàn bộ khách nhân bên trong trà phường nghe được. - Khách nhân, trong Trường Nhạc phường vẫn chưa có chén ngọc lưu ly, mong các ngài thông cảm. – thị nữ mỉm cười khách khí ứng đối. Tô Hợp Hương một tay cầm quạt, chậm rãi đi lên vũ đài. Ánh mắt mọi người toàn lực tập trung trên dung mạo tuyệt sắc khuynh thành kia, mi tâm lộ ra một cỗ ngạo khí, các nam nhân mê huyễn mà hướng nhìn về nàng, cặp mắt xinh đẹp của nàng đã khiến không biết bao nhiêu nam nhân chốn nhân gian này chết mệt say đắm. Nhạc công không để ý tới phần nhạc đệm, đầu ngón tay tiếp tục lướt trên cây đàn tỳ bà. Trên đài, vũ linh Tô Hợp Hương phút chốc tung lên cánh tay áo dài uyển chuyển, tùy tiếng nhạc mà bắt đầu điệu múa của mình. - Loạn trà phường lớn nhất trong thành Trường An lại không có chén ngọc lưu ly? Chén ngọc lưu ly của Ba Tư ta bị coi là thua kém dạ quang chén của Tây Vực sao? – nam tử Ba Tư đập mạnh xuống bàn, trố mắt tức giận mắng. - Khách nhân. Xin mời ủy khuất lần này đi. – vẻ mặt đau khổ của tỳ nữ cố nặn ra một cái cười. - Xem thường người quá đáng mà! – một gã nam tử Ba Tư cầm chén dạ quang trong tay hung hăng ném ra ngoài. - A…. – chén dạ quang vô tình phóng tới đài đập trúng vào thái dương Tô Hợp Hương, tơ máu chảy ra. Bốn phía trà phường nổi lên tiếng kinh hô khiến xôn xao hẳn lên. Nhóm nhạc công vội vàng bỏ cả nhạc khí mà chạy đi lánh nạn, cũng không có xem xem Tô Hợp hương bị thương có nặng hay không? Lúc này, một vị công tử tuấn tú phi phàm quan tâm bước lên phía trước. Vị công tử này so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn nhiều, làn da trắng và một đôi tinh mâu màu nâu đằm. Vị công tử tuấn tú bạch tích này trên thực tế chính là đương kim Đại đường – Văn Nhạc công chúa. Nàng vụng trộm cải trang đi ngao du thiên hạ, vốn muốn tới Loạn trà phường giải sầu thưởng nhạc, ai ngờ lại gặp phải mấy cái chuyện gây mất hứng này. - Nơi này là thành Trường An, này bọn người phiên bang dám ở dưới chân thiên tử mà làm càn? – nàng sẳng giọng, con ngươi giận dữ hung hăng trừng nhìn cái tên vừa mới sịnh sự. Bất quá không cần chờ nàng ra tay giáo huấn thì đã có người sớm bức xúc mà ra mặt. - Bọn người Ba Tư các ngươi thật đáng chết, dám ném dạ quang chén của chúng ta? Chén ngọc lưu ly của các ngươi vốn đã kém so với chén Dạ quang của chúng ta. – một người Hồ ngồi ở bàn Tây Vực nhảy ra cùng đối mắng với nam nhân Ba Tư kia. - Các ngươi đúng là đồ lợn Tây Vực! – ba nam nhân Ba Tư thẹn quá hóa giận, vung quyền hướng tới chiếc bàn người Hồ mà đánh tới. Nhất thời, song phương xoay đánh thành một đoàn, chén bát rơi vỡ choang, cái bàn đổ ụp xuống. Chết mất, trà phường lại đại loạn rồi. Không nghĩ sẽ bị liên lụy gây, mọi người đều tông cửa xông ra, muốn nhìn chuyện náo nhiệt thì an toàn nhất chính là vọt tới một góc bên tường rồi đứng đó mà xem trò hay. Đột nhiên, một tên Ba Tư bị người Hồ một cước đá bay, cả người ngã quỵ trước mặt một gã nam tử tuấn lãng xuất trần. - Có một số việc nên làm có chừng có mực. – vị khách lạ bỗng bắt lấy tay nam tử Ba Tư, ngữ khí ôn đạm. Có lẽ vì vừa trải phải trãi qua một quãng đường xa mới đến đây lại bị phong hàn nên ánh mắt gian hoa khắc một chút mệt mỏi phong trần, mày khẽ nhăn lại, khi thì ho nhẹ, phun ra câu nói lại mềm mại mà trầm định, kỳ dị là không làm cho người ta cảm nhận được chút ốm yếu nào, ngược lại có chút đe dọa uy hiếp. Người này vừa mới xuất hiện không hiểu sao mọi người đồng loạt nghĩ tới một điều “Được cứu rồi!”. Sự có mặt của hắn làm cho bên trong trà phường yên ắng hẳn, mấy vị có khuê nữ chưa gả đi cũng phải âm thầm suy đoán, các cô nương nén không nổi mà ghé mắt nhìn. Không biết là công tử nhà ai, đón dâu không? Thực tuấn! - Chuyện không liên quan tới ngươi. Buông tay! – che dấu sự kinh sợ nơi đáy mắt, tên Ba Tư sống chết muốn thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương nhưng có vùng vẫy cách nào cũng không thể thoát ra được. - Dừng tay! Mọi người mau dừng tay! Không được đánh nhau! – phó hộ vệ của trà phường đồng loạt đi lên khuyên can, ầm ầm mất một phen công phu mới đem người ngựa tới tách đám người xúm lại sang hai bên lấy đường đi. - Uy, buông tay! Mau buông tay a! – bị nam tử chế trụ cổ tay, tên Ba Tư khí cấp bại hoại tê rần la hét. - Vậy những tổn thất của Loạn trà phường, hành động thất lễ với Tô cô nương thì giải thích sao đây? – người khách lạ bình thản như không, ôn tồn thương lượng. Gã người Ba Tư càng giãy dụa, sắc mặt càng trắng bệch. Trời ơi! Người này rõ ràng là lợi hại, xương tay giống như là bị hỏa đốt, cả bàn tay đau đớn như sắp bị bẻ gãy đi. - Những chuyện vừa rồi xảy ra đều là ngoài ý muốn, muốn bồi thường bao nhiêu chúng ta đều bồi là được. Thỉnh vị đại hiệp này thả chúng ta. – trong lòng đã biết gặp phải cao nhân, một người Ba Tư có dáng người khôi ngô cao lớn nhưng không hề có chút khí thế nào, đi tới chật vật cầu xin tha thứ. Lúc này, bên kia bàn, một nam khách vẫn an tọa, một thân hắn bạch sam, tướng mạo tuấn mỹ, khí chất phiêu dật, thanh sắc vẫn bất động, tay bưng dạ quang chén lên thưởng thức món rượu nho ngon tuyệt vời. Hắn mỉm cười, mở miệng, lời nói thực nhẹ nhưng tự tự châu ngọc, hắn vừa nói ánh mắt vừa liếc ngang qua mọi người. - Làm gì phải đả đả sát sát như vậy? Nếu chư vị đối ẩm tử có ý kiến, chi bằng ngày mai ta viết một bản tấu nhỏ bẩm báo lên hoàng thượng, đề nghị hoàng thượng tự mình định đoạt xem chén dạ quang của người Hồ hảo hay là chén ngọc lưu ly của Ba Tư hảo? Các ngươi theo ta vào cung, ở trước mặt hoàng thượng, vì cái chén nhà mình mà nói tốt vài câu. Hoàng thượng nói ai hảo, sau này yến hội Đại đường sẽ dùng loại chén đó. Về phần Ngô hoàng quen dùng, Đại Đường ta sản vàng bạc chén, trong mắt các ngươi hình như chúng không đáng giá để nhắc tới? Chúng ta sẽ không thảo luận nữa, các vị cảm thấy ý kiến của tại hạ thế nào? Nhất thời toàn phường lặng ngắt như tờ, người Ba Tư và người Hồ run như cầy sấy, sắc mặt hoảng sợ, đồng thời la lên: - Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, huynh đài không cần kinh động tới hoàng thượng.. - Đúng vậy, chén vàng chén bạc Đại Đường ta cũng thường dùng, kim chén cúp bạc dùng uống rượu thì cực kỳ xinh đẹp, ha ha ha ha…. – người Hồ vắt chân lên cổ mà chạy nhanh đi. Lúc này mọi người có mặt đều đã nhận ra thẳng nhãi này, đó chính là đương kim trạng nguyên Lang Tư đồ Kiếm Thương. Hắn nói lời bỏ qua này là làm cho bọn họ khó coi thôi, chứ làm gì có chuyện vì một cái chén mà hắn làm kinh động tới hoàng thượng? Đáng giận, hãm bọn họ bất nghĩa, thằng nhãi này âm hiểm a, đe dọa làm cho bọn họ đắc tội với hoàng đế Đại Đường. Tình thế nhanh quay ngược trở lại, bọn thị nữ che miệng cười trộm. Văn Nhạc công chúa quay đầu nhìn trạng nguyên, nói cho cùng thì vẫn cảm thấy tán thưởng hắn! - Điều này sao có thể coi là việc nhỏ? – Tư Đồ Kiếm Thương tiếp tục lấy uy mà đe bọn họ. – Các vị khách khí, tại hạ cũng rất muốn biết ý kiến của Hoàng thượng như thế nào, này chén ngọc lưu ly và dạ quang chén, không biết Hoàng thượng cảm thấy bên nào hảo… Ta nghĩ cái này nên lấy ra cho các ngươi nhìn giúp xem thế nào. – hắn hướng tới thị nữ đứng bên cạnh nói. – Lấy tấu chương đến! - Dạ! – thị nữ cố nín cười, phối hợp rất ăn ý liền chạy đi lấy. - Đây, đừng có chuyện bé xé ra to! Đi! – bọn nam nhân Ba Tư bỏ lại ngân lượng, mặt xám mày tro vội vàng rời khỏi Loạn trà phường. Người Hồ Tây Vực nhác thấy mình có nguy cơ bị lôi vào cái chuyện đánh nhau gây loạn, tình huống bất lợi nên cũng tốc tốc rời đi. Trông lại một đám tàn loạn hỗn độn, người khác phương xa kia thở hắt ra một tiếng. Cái này khen ngược, ngay cả tìm một chỗ yên thân cũng không có nổi. Nói đến lại buồn cười, hắn có thể bình tĩnh nghênh đối mọi sự, điều duy nhất làm hắn chùn bước chính là…. Lại thở dài một tiếng, vị khách lạ thu lại thanh nhuyễn kiếm bên hông rồi bỏ đi. Lúc đi, hắn cũng mang theo vô số ám khuynh luyến mộ phương tâm. - Ai ai ai… Sao lại đều bỏ chạy đi hết vậy chứ? – Tư Đồ Kiếm Thương lắc đầu thở dài, từ từ tĩnh tĩnh chậm rãi mà ly khai Loạn trà phường. Sau một hồi bát nháo mọi thứ đã bình ổn trở lại, Văn Nhạc công chúa lấy ra một chiếc khăn thêu đưa cho vũ linh Tô Hợp Hương. Nhìn thấy ánh mắt quái dị của nàng ấy mới nghĩ đến chính mình hiện giờ đang cải trang thành nam tử, đường đường một đại nam nhân lại mang theo bên người khăn thêu của nữ nhân? Cũng may là xưa nay phản ứng thông minh, lập tức bịa ra một cái lý do: - Khăn thêu này vốn đinh mua tặng cho tiểu muội tử, nếu không chê, thỉnh Tô cô nương cầm dùng! Tơ Hợp Hương mỉm cười nói đa tạ rồi cầm lấy khăn thêu nhẹ nhàng đặt lên miệng vết thương trên thái dương. - May mắn là vết thương không lớn, nếu không thì trên khuôn mặt xinh đẹp này sẽ bị phá, thực đáng tiếc đó. – Văn Nhạc công chúa nói, nghĩ thay cho nàng ta mà thở ra, may thật. - Phá tướng cũng không có gì đáng tiếc, dù sao ta bán chính là vũ kỹ. – Tô Hợp Hương nhún nhẹ vai làm bộ không sao cả, ngửi được trên khăn thêu có hương khí thanh nhã. Ở trà phường hiến vũ 6 năm, nàng đã học được cách nhận biết người ta bản lĩnh tuyệt tuyệt hảo, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra ngày quý khí bức người của vị công tử tuấn tú hơn phân nửa là nữ giả nam trang này, không thể nghi ngờ được. - Phá tướng làm sao lại không có gì đáng tiếc? Ngươi chính là đệ nhất vũ linh của Trường Nhạc phường kia mà. – Phường chủ trà phường nhận được tin liền tức tốc chạy tới đây. Phường chủ là một nữ nhân đầy đặn ôn hòa nhẹ nhàng, tựa như có một quý khí mẫu đơn phụ nhân vậy. Tô Hợp Hương bướng bỉnh vòng vo đảo mắt hạt châu. - Vị công tử này, đã tạ khăn thêu của ngài. Hiện tại khăn thêu đã dính huyết, ta sẽ cho người tẩy sach rồi trả lại cho công tử sau. – phường chủ hướng vị công tử mà cười xin lỗi. Sau đó đoán ra được vị công tử này cũng là nữ tử như mình, nàng cười cười thực tự nhiên. - Không cần trả lại, cấp Tô cô nương đi! – Văn Nhạc công chúa tiêu sái tới nói, mở ra chiết phiến nhẹ nhàng phất lạnh, chỉ động tác thôi đã cố tỏ ra là một công tử kinh thành, những gì học được đều được vân dụng hết cỡ. Tô Hợp Hương tuy không hiểu vì sao nữ tử này lại phải giả thành nam trang nhưng lại cảm thấy thập phần thú vị. Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì phường chủ đã cắt ngang lời nàng: - Vị công tử này, hôm nay làm mất nhã hứng của ngài. Mấy ngày nữa ngài lại đến thưởng vũ, ta không thu ngài nửa phần tiền. – phường chỉ khai khoan bào tay áo, khách khách khí khí tiễn bước chân khách. – Chư vị khách quan, hôm nay xin dừng lại ở đây, quá mấy ngày thỉnh lại dến Trường Nhạc phường thưởng vũ, bản trà phường sẽ không lấy tiền. Một trận nháo nháo hỗn loạn bên trong nổi lên, Tô Hợp hương bị nhóm nhạc công vây quanh kéo lui xuống. Trước khi rời đi, Văn Nhạc công chúa còn nhìn thoáng qua phía đại sảnh hỗn loạn chịu không nổi của trà phường, nghĩ lại cảnh tượng không lâu trước đó – trên vũ đài chỉ có khởi vũ vũ kỹ, những khách nhân vui trò cười thanh, món ngon rượu ngon, chén dạ quang…. Đây là Đại Đường. Bất kỳ ai cũng được sống trong một thời đại. Một câu chuyện được phát sinh trong một thời đại.

    Lượt đọc: 5412
  • Ai Là Của Ai

    Tên truyện: Ai Là Của Ai

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thuần Vu Lưu Lạc

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Ai là của ai của tác giả Thuần Vu Lưu Lạc trên website đọc truyện online. “ Vì sao mọi người đều nói em trèo cao đòi với lấy anh ?” Có ai biết được trong lòng anh ẩn giấu biết bao nỗi niềm bất an? Anh rất xuất sắc nhưng sự xuất sắc này là vì em mà có được, có thể chỉ trong nháy mắt, em sẽ biến mất ngay trước mắt anh, anh rốt cuộc không thể nào đuổi kịp được em, tâm trạng bất an thầm kín này có ai hiểu được cho anh ? Vĩnh viễn không cần phải nói ra ai là của ai, hai chúng ta chỉ là một đôi tình nhân bình thường mà thôi. *** “Vì sao mọi người đều nói em trèo cao đòi với lấy anh…… Cũng phải, quả thực là anh rất rất xuất sắc nhưng tình yêu cũng là cần từ hai phía, đâu cần phải so sánh ai xuất sắc hơn ai tài giỏi hơn ai sao ? Em thích anh, anh cũng thích em, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ sao? Em không cần để ý ai là của ai, em chỉ cần biết, mỗi ngày chúng ta đều trải qua khoảng thời gian vui vẻ mà thôi. -_-|||
    Đây không phải là tác phẩm Ai Là Ai Của Ai của Tác giả Tiên Chanh mọi người đừng  nhầm nhé.Trần Triêu Huy là sinh viên IT tài năng của khoa máy tính trường đại học A nhưng lại ít ai biết đến. Chu Vệ đại thần của Khoa Luật của đại học A, nhắc đến anh thì 95% đều biết đến sự tồn tại của anh chỉ riêng Triêu Huy nằm trong số người ít ỏi còn lại.Trong một lần lên thư viện tự học Chu Vệ bắt gặp Triêu Huy đang mệt mài chiến đấu với những phương trình trên máy tính nhưng anh lại hiểu lầm cô đang chơi game.Khi hiểu lầm gỡ  bỏ anh lại nhanh chóng nhận ra tình yêu lớn của mình chính là cô , từ đó anh bắt đầu lên kế hoạch từng bước từng bước đưa cô từ một kẻ ngu ngơ khù khờ trong tình yêu chậm dãi dần chấp nhận sự xuất hiện của anh từ từ từng chút một len lỏi vào trái tim cô.Bộ này tình iu Tia và em Nana chịu trách nhiệm edit còn Sa thì lon ton beta đến hết chương 25. Từ chương 26 trở đi bạn Tia và Sa thay phiên nhau hoàn thành nốt bộ truyện này.

    Lượt đọc: 19541
  • Tam Đại Vương Phi: Khuynh Cung Đại Náo!

    Tên truyện: Tam Đại Vương Phi: Khuynh Cung Đại Náo!

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Shizu

    Nội dung:

    Tam Đại Vương Phi: Khuynh Cung Đại Náo! thuộc thể loại truyện teen nói về nàng cùng 2 đứa bạn thân đang thăm quan viện bảo tàng. Đùng một cái không hiểu tại sao lại xuyện không. Xuyên qua thì sao? Cứ tưởng sẽ được làm nữ hiệp để chơi đùa. Ai dè do nàng giống với con gái ân nhân của hoàng thượng đương thời nên bị lầm rồi bắt ép gả cho thái tử còn 2 đứa bạn thân bị nàng lôi đi theo! Trời ơi! Có ai xui như các nàng không? Vào cung đã gặp 3 vị thiếp thân trắc phi, người mà các nàng không ưa nhất của thế kỉ 21 thường xuyên tìm để kiếm chuyện. Haizzzz, tha cho nàng đi! Nàng không có muốn thằng cha Thái tử kia đâu! Có tiền đủ xài là nàng mừng lắm rồi nha! Thật tình...chừng nào các nàng mới có thể về nhà đây?

    ***

    Cô gái tóc nâu sau khi được "giải phóng" thì thở hồng hộc. Phì phò nói:

    - Sao tụi mình lại ở đây? Không phải tụi mình đang đi tham quan viện bảo tàng sao?

    - Ừ, ta cũng thấy lạ. Đáng lẽ phải ở đó chứ. Tự nhiên bị rơi xuống chỗ này không biết là ở đâu. - Cô gái nâu đỏ tiếp lời.

    - Ê Ngọc Di, Ngân Nhi. Ta nhớ lúc tụi mình tham quan tới một bộ xương rắn to nhất thế giới tự nhiên ta bị lọt xuống cái hố đen dưới chân mình. Lúc ta định thần được thì ta đã ở đây rồi. - Cô gái tóc tím than nói với cô gái tóc nâu là Ngân Nhi và cô gái tóc nâu đỏ là Ngọc Di.

    - Trước hết tụi mình xem đây là đâu đã. - Ngân Nhi nhíu mày quan sát xung quanh nói.

    - Hình như.....tụi mình đang ở chỗ vừa bị lũ lụt thì phải. Toàn là nước! - Ngọc Di nhìn cái quần jean ngắn của mình đã bị ướt gần hết buồn bực nói.

    Ba người đi xung quanh bỗng phát hiện một cô gái bị đè dưới những thanh gỗ to lớn. Ba người mừng rỡ, lật đật kéo cô gái ấy ra thì thấy trên người cô gái mặc một bộ đồ cổ trang màu trắng đã bị ướt hết, tóc cài những trang sức khảm ngọc. Ngọc Di nhìn cô gái đó rồi nói:

    - Ê Tử Linh, sao nhìn giống ngươi quá vậy?

    - Ờ, giống thật! Mà bộ cô này đang đóng phim hay sao mà ăn mặc kì cục vậy? - Cô gái tóc tím-Tử Linh nói

    - Ê, hình như.....cô này.....chết rồi! - Ngân Nhi trợn mắt nói

    ***

    Truyện có những tình tiết hấp dẫn và kịch tính đang chờ đón độc giả khai thác. Mặt khác, nếu độc giả muốn tìm kiếm truyện teen có lối văn nhẹ nhàng, nội dung đậm chất tình cảm thì những tựa truyện sau sẽ là sự lựa chọn hoàn hảo: Như Giọt Sương Ban MaiYêu Em Rồi... Cô Bé Ngốc Àk.

    Lượt đọc: 42505
  • Miệng Độc Thành Đôi

    Tên truyện: Miệng Độc Thành Đôi

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Dung Quang

    Nội dung:

    Truyện Miệng Độc Thành Đôi là một cuộc tình đầy lạ lẫm bởi nam chính là người đầy ấu trĩ lại thu hút cô bởi sự khác thường đó.

    Tần thiểu thư quyết phải thu phục được người đàn ông có miệng mồm độc địa này. Vốn để giữ gìn hòa bình hàng xóm nhưng thật chất phải như vậy không?

    Với cách xây dựng hình tượng nhân vật nam chính phá cách hi
    vong sẽ mang đến cho quý độc giả những trải nghiệm mới hơn về thể loại ngôn tình.

    ***

    Sở dĩ vừa nhìn một cái cô đã nhận ra anh ta mới là chủ xe thực sự cũng không phải không có nguyên do.

    Trông dáng vẻ người này thì cùng lắm mới hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, so với anh ta thì người vừa bước từ trên ghế lái xuống ăn mặc giống như đội trưởng đội bảo vệ vậy. Mà bộ âu phục của anh ta thì được cắt may rất vừa vặn, một nếp nhăn nhỏ cũng không nhìn thấy, dáng người cao lớn, đứng đó cứ như một pho tượng, không chỉ có vóc người thon dài mà quan trọng hơn chính là gương mặt của anh ta.

    Phải hình dung như thế nào về gương mặt đó nhỉ? Tần Chân lại còn có thể thảnh thơi mà cố vắt óc lục lọi trong mớ từ vựng văn học nghèo nàn của mình nhưng đáng tiếc do hạn chế nghề nghiệp nên trong đầu chỉ toàn những tính từ chào hàng nhà cửa.

    Tóm lại, người đàn ông này sở hữu mặt tiền sáng sủa sạch sẽ, thoáng khí đẹp đẽ, căn hộ rất đặc biệt, mỹ quan tự nhiên vừa chuẩn.

    Nhưng mà…….điều này cũng có nghĩa nãy giờ cô tốn nước bọt nịnh nọt, khen ngợi một tài xế?

    ***

    Mời bạn đọc theo dõi tựa truyện online hay.

    Lượt đọc: 107688
  • Nơi Nào Cho Chúng Ta?​

    Tên truyện: Nơi Nào Cho Chúng Ta?​

    Thể loại : Ngôn Tình , Huyền Huyễn ,

    Tác giả: Diệp Ngọc Y Giai

    Nội dung:

    So với Thần Ma Thiên TônTiên Ma Biến thì Nơi Nào Cho Chúng Ta? Lại mang đến cho độc giả những chuyện tình ngọt ngào. Sự kết hợp giữa dòng truyện huyền huyễnngôn tình cho ra một kiệt tác đáng trải nghiệm, dự đoán sẽ là tựa truyện thay đổi “khẩu vị” hoàn hảo.

    ***

    Một tình yêu một đời một kiếp, không thay lòng đổi dạ, đến
    chết không rời những tưởng đó chỉ là giấc mơ không có thật đối với Tuệ Khương một cô sinh viên bình thường 21 tuổi không xinh đẹp, không học giỏi, cũng không khá giả. Lần đầu tiên cô yêu một người là vạn kiếp không quay đầu lại.

    Một người đàn ông tuấn mỹ, trầm tính lạnh lùng 30 tuổi nhưng thực chất lại là một quỷ hồn lâu năm cô độc tại một thế giới tâm linh huyền bí song song với thế giới của chúng ta. Nếu anh không mạnh, không thông minh với một nơi mạnh thắng yếu thua, ma quỷ tranh đấu này anh đã không tồn tại được. Không những phải thắng những con quỷ hung ác muốn hút lấy pháp lực của anh mà còn phải trốn tránh Hắc Bạch Vô Thường, những đạo sĩ, pháp sư ở thế giới loài người.

    "Nhân quỷ thù đồ" vậy tại sao định mệnh lại sắp đặt cho họ gặp nhau yêu nhau. Tình yêu của họ rồi sẽ ra sao? Kết quả nào cho số phận của họ?

    "Người quỷ không chung đường nơi nào cho chúng ta".

    ***

    Giữa hai thế giới, liệu tình yêu có thực sự hòa hợp? Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi diễn biến của truyện hay Nơi Nào Cho Chúng Ta? Để hiểu rõ hơn về chuyện tình kỳ bí này.

    Lượt đọc: 20147
  • Đại Tiểu Thư Và Chàng Lưu Manh

    Tên truyện: Đại Tiểu Thư Và Chàng Lưu Manh

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: nhoknhiuchien97

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Đại tiểu thư và chàng lưu manh của tác giả nhoknhiuchien97 trên website đọc truyện online. “ Tuị bây coi … Thằng khốn đó chạy đi đâu rồi?” … hộc hộc… Quân cứ mải miết chạy… chạy vòng vèo mãi… anh cố kiếm 1 chỗ trốn… nhưng vô vọng… chợt… Quân vội đẩy một cô gái bất ngờ anh gặp trên đường… cúi xuống sát mặt cô gái… nghiêng đầu… thì thầm vì đã kiệt sức…

    Lượt đọc: 13214
  • Tướng Quân Không Tốt Truy

    Tên truyện: Tướng Quân Không Tốt Truy

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Nguyên Viện

    Nội dung:

    Cái gì?! Đại tướng quân Thương Nguyệt quốc thảm bại?!

    Nghe nói hắn không chỉ có bị dọa ngốc, dắt mũi, làm cho bối rối mà trượt ngã khỏi cây.

    Tuyệt không thể chấp nhận là, hắn còn bị đối phương mạnh mẽ xâm phạm ở trên giường! (0o0!!! *o*!)

    A—– chuyện này truyền ra thì hắn làm thế nào mà gặp mặt mọi người?!

    Hình tượng anh dũng của hắn hoàn toàn thua trên tay nàng công chúa kiêu ngạo nước láng giềng này.

    Uổng phí hắn vẫn đau nàng sủng nàng, coi nàng là tiểu muội muội âu yếm trên tay——–

    Gì? Vấn đề hóa ra nàng đã không muốn là ‘tiểu’, cũng càng không thiết là ‘muội muội’?

    Ách…… Tuy rằng hắn thực nguyện ý thông cảm, nàng là vì mối tình đầu nên xuân tâm nhộn nhạo

    Nhưng là hắn cũng không thể cự tuyệt luân thường đạo lý làm một tên mặt người dạ thú.

    Huống chi, cho dù hắn có thể vượt qua chướng ngại tâm lý ‘loạn luân’ kia

    Muốn hắn ‘gả’ đến nữ chủ quốc gia kia, ăn cơm ngồi không hàng ngày

    Hắn cũng chỉ có thể cho nàng ba chữ———

    LÀM, KHÔNG, ĐƯỢC!!!!

    Lượt đọc: 22510
  • Món Nợ Ngọt Ngào

    Tên truyện: Món Nợ Ngọt Ngào

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Quỳnh Poo

    Nội dung:

    Món Nợ Ngọt Ngào là tựa truyện teen nói về một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành cho con gái, vì nhân vật nữ chính cũng đủ mạnh mẽ để chẳng cần ai bảo vệ…không có những cảnh tượng khóc lóc sướt mướt hay cuộc tình tay ba đầy ngang trái, nó chỉ đơn giản là cuộc sống vợ chồng suất ngày chí chóe nhau với vô số tình tiết nực cười, nhưng…câu chuyện cũng không kém phần lãng mạn đâu nhé.

    – Xin anh, em xin anh đấy. Anh đừng đi, em không mong anh ở lại với em, nhưng em cầu xin anh đừng bỏ rơi đứa con chưa hình thành này. Nó là con của anh, nó mang giọt máu của anh mà. Em không muốn con em sinh ra không có bố…híc

    Xin đính chính…

    Đây là một câu nói đùa, câu đùa nhảm nhí của một con bé tính tình cũng nhảm nhí không kém.

    Và quan trọng, chính con bé cũng không thể ngờ được cuộc đời mình sẽ thay đổi từ câu nói đùa đó. Cùng đọc truyện để theo dõi nhé.

    Lượt đọc: 34013
  • Hung Hăng Yêu Em (Tổng Tài Thú Yêu)

    Tên truyện: Hung Hăng Yêu Em (Tổng Tài Thú Yêu)

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Hồ ly

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hung hăng yêu em ( Tổng tài thú yêu ) của tác giả Hồ ly trên website đọc truyện online. Mỗi một lần lúc hai người hoan ái, nàng sẽ nhắm hai mắt của mình, không muốn nhìn thấy hắn. Nhưng hắn vẫn hung hăng muốn nàng, hành hạ nàng, dùng thanh âm khàn khàn hỏi nàng “Yêu ta sao?” Nàng không nói, hắn liền thay đổi biện pháp khác đối phó với nàng, để cho nàng khóc, để cho nàng cầu xin tha thứ mà nói “Yêu, yêu ngươi…” Lần lượt ngươi đuổi ta chạy, hắn rốt cuộc giận, đôi tay xuyên qua tóc của nàng, thân thể cao lớn mang nàng đè chặt xuống giường, tròng mắt đen nhìn nàng chằm chằm, ngữ khí lạnh lẽo nói “Mạc Tiêu Hữu, ngươi còn dám chạy, ta muốn xem xem!” Nàng đau đến cau mày, trong mắt nổi lên một tầng sương mù nhìn gương mặt tuấn tú của hắn “Muốn như thế nào ngươi mới thả ta đi, mới bỏ qua cho ta…?” Nàng không chịu được gào thét. Trong mắt hắn thoáng qua thống khổ, tâm bén nhọn đau, gương mặt lạnh lẽo đọng lại vẻ đáng sợ “Ta cho ngươi biết Mạc Tiêu Hữu, cả đời này ngươi cũng đừng nghĩ có khả năng rời khỏi ta” Khi nàng nằm trong bồn tắm tràn đầy máu tươi, phút chốc bị hắn ôm lấy, nàng nghe được âm thanh hoang mang của hắn la lên, rống giận. Là hắn đây sao? Đó là tên ác ma khốn kiếp ư? Hắn… cũng có lúc sợ hãi như vậy?

    Lượt đọc: 80422
  • Sống Chung Với 5 Anh Chàng Hotboy

    Tên truyện: Sống Chung Với 5 Anh Chàng Hotboy

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: cool girl

    Nội dung:

    Một cô gái sống chung với 5 chàng trai thì sẽ ra sao nhỉ? Tác giả Cool girl sẽ nói rõ cho các bạn biết thông qua câu truyện Sống Chung Với 5 Anh Chàng Hotboy nhé!

    Trương Băng Như(Nó): Là một cô bé 16 tuổi dịu dàng,dễ thương nhưng rất hậu đậu. Ba mẹ đi sang Mỹ làm việc 2 năm mới về nên nó phải sang ở chung với
    dì My: Bạn ba mẹ nó,xui xẻo thay,dì My cũng phải đi sang Nhật làm việc thế là nó phải ở chung với 5 tên hot boys không quen biết. 5 tên này là con của các đại gia công ty lớn nhất nhì thế giới.

    Và đây là các anh chàng hotboy.  Hoàng Minh Phong:17 tuổi,tính tình nóng nảy ai cũng biết.Sỡ hữu khuôn mặt đẹp như thiên thần nhưng thường bị nó trêu là:”Ác quỷ đội lốt thiên thần”Là con của một giám đốc tập đoàn đá quý lớn thứ nhất thế giới.Xin ba mẹ ra ngoài sống tự lập và mua được căn nhà của dì My(dì My có nhiều nhà lém),ở chung với 4 đứa bạn còn lại và với……

    Huỳnh Vũ Tuấn:17 tuổi,luôn lạnh lùng không thích bị mấy đứa hám trai bám theo,nếu bám theo hoài thì cậu chỉ cần nói một câu thôi thì tụi con gái chạy mất dép:”Xử”.Sỡ hữa khuôn mặt lạnh lùng không thể nào lạnh lùng hơn nữa.Đã nhiều lần bị nó chọc tức muốn ói máu nhưng mà lúc suy nghĩ lại thì cậu luôn nói nó nói đúng nó hay chọc cậu là:”Tảng băng di động”

    Võ Anh Vũ:17 tuổi,lúc nào cũng chọc cho nó tức điên lên,là người không bao giờ bị nó đặt biệt danh và cũng là người không bao giờ bị bọn con gái bám theo(Vì đi đâu anh ấy cũng cải trang mà)Có nụ cười như thiên thần là hoàng tử trong mắt bao nhiêu cô gái

    Trần Thiên Thiên:17 tuổi, là một cute boy chính hiệu,chọc nó tức thì không bao giờ nhưng chù nó chết thì đếm hoài ko hết

    Cao Tâm Đạt:Là tên sát gái chuyên ngiệp,không bao giờ tham gia chọc nó còn…luôn luôn bảo vệ nó trước mọi trò chọc ghẹo của Phong.Lúc nào vào buổi tối cũng đem một thùng socola qua phòng của 4 tên kia và “tặng”cho họ.Nhưng từ khi nó vào ngôi nhà này thì cậu đã thay đổi mục tiêu thế là 4 tên kia được cứu.17 Tuổi

    Huỳnh Vũ Thiên Kim:16 tuổi,là bạn thân của nó là em gái của Vũ Tuấn
    Nguyên Lăng Nhi:Là nhỏ bạn thân của nó
    Rồi mọi truyện sẽ diễn ra thế nào! Vui bùn ra sao! 

    Lượt đọc: 20299
Like Us on Facebook:
X