Kiếm Đạo Độc Tôn

Tác giả : Kiếm Du Thái Hư

Chương 2: Vũ Kỹ Các!

Chiêu thứ nhất... Chiêu thứ bảy.

Chiêu thứ nhất... Chiêu thứ bảy.

...

Liên tiếp thi triển mười lần Hành Vân Kiếm Pháp, Diệp Trần cuối cùng cũng ngộ đến chiêu thứ tám "Hành Vân Lưu Thủy".

Chỉ thấy Tinh Cương Kiếm dưới sự chiếu rói của áng nắng ban mai, phản xạ kiếm quang trắng mờ, như lưu thủy hành vân, nước chảy khe suốt, liên miên không dứt.

Tương ứng với nó, nội khí trong cơ thể cũng từ từ gia tốc như nước chảy, hoàn thành một vòng rồi lại một vòng tuần hoàn nhỏ, cuối cùng quay lại trong đan điền, rồi lại từ đó chảy ra, vòng đi vòng lại.

Ong!

Đan điền hơi phồng lên, khiến Diệp Trần phải giật mình tỉnh lại.

- Luyện Khí Cảnh tầng thứ tư trung kì? Dễ vậy sao.

Diệp Trần tự biết sức mình, cũng biết muốn từ Luyện Khí Cảnh tầng thứ tư sơ kì tiến vào tầng thứ tư trung kì, chí ít cũng cần một tuần chứ không phải một canh giờ là làm được.

Sự tình khác thường tất có quái sự, Diệp Trần biết chắc chắn là có nguyên nhân gì đó gây ra sự biến hóa này.

Chỉ có điều nghĩ tới nghĩ lui, Diệp Trần đều không nghĩ ra trên người mình có biến hóa gì.

Vậy thì, chỉ có một cách giải thích duy nhất là linh hồn dung hợp, khiến hắn có một năng lực lĩnh ngộ phi thường, có thể nhẹ nhàng luyện Hành Vân kiếm pháp đến chiêu thứ tám.

Còn chuyện nội khí tại sao lại tiến bộ cũng rất đơn giản, mọi người đều biết, nội công tâm pháp là tĩnh công, vũ kĩ là động công, hình thái hai bên không giống nhau nhưng lại có công hiệu trong việc rèn luyện nội khí, nhưng so sánh mà nói, nội công tâm pháp là hoàn toàn dùng để tu luyện nội khí, còn vũ kĩ dùng để đả kích mục tiêu là chính, rèn luyện nội công là phụ.

Sau khi làm rõ ngọn nguồn mọi chuyện, nhịp tim Diệp Trần không khỏi tăng lên.

Võ giả quan trọng nhất thiên phú có hai điểm, một là thiên phú dị bẩm, tố chất thân thể cực tốt, hai là khả năng lĩnh hội mạnh, học nhanh.

Điểm đầu tiên để vượt xa người thường trên phương diện tu luyện nội khí, như Diệp Đường và Diệp Huyên, điểm thứ hai giúp nhẹ nhàng nắm bắt võ kĩ, lấy yếu thắng mạnh, nếu đem ra so sánh, cái nào mạnh cái nào yếu vẫn phải xem bản thân võ giả phát huy.

- Đúng là trời cũng giúp ta, cứ duy trì tốc độ này, một năm sau đạt tới Luyện Khí Cảnh tầng thứ tám không còn là mộng tưởng nữa. Con đường tu luyện gian khổ dị thường, người có thiên phú dị bẩm có thể hai năm tấn thăng đến tầng thứ năm, nhưng hai năm tiếp theo không chưa chắc đã tấn thăng đến tầng thứ tám, tầng thứ chín tầng thứ mười cần thời gian gấp đôi, mà đột phá từ Luyện Khí Cảnh đạt tới Ngưng Chân Cảnh khó càng thêm khó, lịch sử Diệp gia chỉ có gia chủ đời thứ ba mới trở thành Võ giả Ngưng Chân Cảnh năm mười lăm tuổi.

Tự biết không cần nhiều thời gian để lĩnh ngộ Hành Vân kiếm pháp chiêu thứ chín, Diệp Trần dự định đi Vũ Kỹ Các kiếm vài bộ vũ kỹ thích hợp.

...

Ăn xong bữa trưa, Diệp Trần vội vã đi Vũ Kỹ Các.

Bí tịch trong Vũ Kỹ Các thường là những mặt hàng đại chúng, tuyệt học chân chính chưa bao giờ được đặt ở đây, huống hồ với thân phận đệ tử ngoại môn như Diệp Trần, chỉ có thể xem nhân cấp trung giai và hạ vũ kỹ bí tịch.

Ngước mắt nhìn lên, đủ loại võ học bí tịch khiến Diệp Trần thấy chóng cả mặt.

- Phi Thiên Kiếm Pháp, Thanh Phong Kiếm Phong, Tung Hoành kiếm pháp, Cô Phong Kiếm Pháp..., Bài Vân Chưởng, Băng Vân Chưởng, Vô Cực Tán Thủ..., Phá Không Quyền, Kim Cương Quyền, Thất Tinh Đường Lang Quyền...

Chỉ riêng kiếm pháp thôi đã có ba bốn mươi loại, chưởng pháp và quyền pháp mỗi loại có trên năm mươi, thối pháp hai mươi tám loại, ít nhất là chỉ pháp, chỉ có tám môn.

Phi Thiên Kiếm Pháp yêu cầu phải có khinh công rất cao, một chiêu một thức nhẹ nhàng hoa lệ, Thanh Phong Kiếm Pháp hơi thâm ảo một chút, cần phải có năng lực lĩnh ngộ nhất định, Tung Hoành Kiếm Pháp sát khí hào hùng, tàn nhẫn bá đạo, thích hợp với những đệ tử tính tình lạnh lùng tu luyện, còn Cô Phong Thập Tam Kiếm vẫn xếp trên mấy chục loại kiếm pháp khác, chiêu này sắc bén hơn chiêu kia, khiến người ta không thể chống đỡ.

Được rồi, chọn Cô Phong Thập Tam Kiếm.

Im lặng suy nghĩ một lúc, Diệp Trần cuối cùng quyết định lựa chọn Cô Phong Thập Tam Kiếm, dù sao khả năng lĩnh ngộ của hắn cũng không tầm thường, tu luyện kiếm pháp bình thường thì không được thú vị lắm, cũng lãng phí thời gian, cho nên nếu như phải chọn, vẫn nên chọn thứ tốt nhất.

Còn về quyền pháp, và chỉ pháp, Diệp Trần có yêu cầu của riêng mình.

Hắn thích quyền pháp, nên chọn một môn Kim Cương Quyền, chỉ pháp tương đối phức tạp khó luyện, e rằng sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện kiếm pháp, cho nên tạm thời từ bỏ, chú trọng quyền pháp.

Cầm hai cuốn bí tịch trong tay, Diệp Trần đến chỗ trưởng lão thủ các đăng ký.

- Ồ! Cô Phong Thập Tam Kiếm?

Trưởng lão thủ các nhíu mày, khuyên:

- Ta biết ai cũng muốn tu luyện võ kĩ tốt hơn, nhưng tốt nhất là đừng vượt quá khả năng, phải từng bước từng bước, Cô Phong Thập Tam Kiếm này nhìn thì là nhân cấp trung giai bí tịch, nhưng độ khí thì cao hơn cả nhân cấp cao giai, rất nhiều đệ tử ngoại môn không nghe ta khuyên cáo, cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì, lãng phí bao nhiêu thời gian.

Diệp Trần biết đối phương có ý tốt, mở miệng nói:

- Trưởng lão, đệ tử biết Cô Phong Thập Tam Kiếm rất khó luyện, nhưng đệ tử có niềm tin.

Trưởng lão thủ các lắc lắc đầu, các đệ tử ngoại môn trước đây ai cũng tràn ngập tự tin, đang tiếc chỉ có tự tin không thì không đủ, thôi kệ, ta cũng không có quyền bắt đối phương lựa không được lựa chọn, hi vọng hắn biết khó mà lùi, đừng để tâm những chuyện vụn vặt.

Nghĩ tới đây, trưởng lão thủ các dặn dò nói:

- Quy định của Lưu Vân Các chắc ngươi cũng biết, không được bổn môn cho phép, không được tự ý truyền thụ vũ học, nếu không phế bỏ võ công là chuyện nhỏ, nghiêm trọng hơn là bị chém đầu, ngoài ra, trong vòng ba tháng phải đưa bí tịch phụ bản về đây.

- Trưởng lão yên tâm, đệ tử không lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa đâu.

Nhận bí tịch, Diệp Trần sải bước rời khỏi Vũ Kỹ Các.

Đệ tử ngoại môn Lưu Vân Tông trừ buối sáng và buổi tối phải tập hợp ra, ba ngày một lần còn phải lên lớp vũ kỹ, thời gian còn lại tự do sử dụng.

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Trần mang theo Tinh Cương Kiếm, đi vào thâm sơn.

Thanh Phong Sơn cao ba ngàn tám trăm mét, sườn núi quanh năm bao phủ mây mù, mang theo tiên khí cách biệt trần gian. Trừ cấm địa tu luyện của một số trưởng lão và đệ tử trọng điểm ra, phần lớn không gian trong rừng đều có thể dùng để tu luyện võ học độc môn.

Mất hơn một canh giờ, Diệp Trần mới tìm được một vách núi vắng vẻ.

Vách núi chiếm mười trượng, ba mặt đều là khí trắng, thỉnh thoảng lại hóa thành thiên quân vạn mã, thỉnh thoảng lại hóa thành triều thủy cuồn cuộn, thỉnh thoảng lại co vào nở ra, biến ảo vô thường.

- Thế kỷ 21 danh sơn thắng địa mặc dù cũng không tệ, nhưng vẫn thiếu chút tiên khí, chỉ có ở đây mới khiến người ta quên đi tất cả, toàn tâm toàn ý tu luyện võ học.

Diệp Trần tâm sinh cảm khái, hắn cho rằng, trở thành cao thủ chưa bao giờ là chuyện đơn giản, nhất định phải chịu được tịch mịch, cô đơn, còn những kẻ thường ngày kêu gào chỉ cần cho hắn một môn tuyệt học là sẽ có thể thành công hầu như đều là nằm mơ giữa ban ngày.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X