Kiếm Đạo Độc Tôn

Tác giả : Kiếm Du Thái Hư

Chương 7: Răng Cưa Độc Thú!

Vô số năm nay, cổ nhân chia yêu thú thành các cấp, yêu thú cấp một cấp hai đối ứng Võ giả Luyện Khí Cảnh, yêu thú cấp ba cấp bốn đối ứng Võ giả Ngưng Chân Cảnh, yêu thú cấp sáu đối ứng Bão Nguyên Cảnh võ giả, yêu thú cấp sáu trở lên trên cơ bản rất hiếm gặp, chỉ có một số rừng sâu núi thẳm mới có khả năng xuất hiện.

Giao chiến với yêu thú không hề thua kém giao chiến với người, tương phản, khí thế của yêu thú lúc nào cũng mạnh hơn con người, một con mãnh thú đã từng vồ chết vô số động vật và người xuất hiện trước mặt bạn, chỉ một ánh mắt đã khiến bạn sợ đến da đầu tê đi, mười phần thực lực chỉ có thể phát huy được năm phần.

Cho nên Diệp Trần chuẩn bị tìm đến một sơn mạch yên tĩnh để tôi luyện, ở đây thường xuyên có yêu thú cấp thấp qua lại.

Tinh Cương Kiếm đeo bên hông trái, Diệp Trần sửa sang quần áo bước ra sân.

Trên đường xuống núi, nhìn đệ tử ngoại môn và đệ tử nội môn đi đi lại lại, Diệp Trần trong lòng có chút cảm thán: Bất luận là ai, muốn được sống tốt hơn một chút thì nhất định phải có gốc rễ, Diệp gia của hắn tài sản ngàn vạn, về lý mà nói hắn không nghèo, đáng tiếc tình hình không được như vậy, lấy ví dụ, nhân số Diệp gia hơn ngàn người, sáu bảy trăm người trong đó là thương nhân, giúp gia tộc quản lý việc kinh doanh, bốn năm trăm người còn lại toàn tâm toàn ý luyện võ, căn bản không biết kiếm tiền, nhưng muốn bảo vệ được tài sản của mình, nhất định phải có võ lực cường đại, những võ lực này lại cần có tiền để nuôi dưỡng, một năm tích lũy là con số giật mình, cho nên dù phụ thân của hắn là Diệp gia gia chủ, tài sản trên người cũng chỉ có vài chục vạn lượng bạc, và con trai của ông, tức hắn, một tháng chỉ có hai trăm lượng bạc. Nếu như có việc gì khác cần chi tiêu, hắn vẫn có thể báo cáo tạm ứng.

Một tháng hai trăm lượng có thể làm được gì, cũng chỉ là ăn ngon một chút, mặc đẹp một chút, chẳng khác gì những nơi khác. Dùng dược liệu đắt đỏ để rèn luyện thân thể trong một thời gian dài là thứ hắn căn bản không thể hưởng thụ, chỉ có đệ tử trọng điểm của gia tộc hoặc đệ tử trọng điểm của môn phái mới có vốn liếng để nhận bồi dưỡng.

Xuống núi, tìm được phương hướng, Diệp Trần càng sải bước nhanh hơn.

Đúng giờ ngọ, Diệp Trần đến được vòng ngoài sơn mạch yên tĩnh, bắt đầu có một số yêu thú cấp một xuất hiện. Loại hung địa này, võ giả Luyện Khí Cảnh bình thường ai dám vào, cho nên Diệp Trần cũng trở nên cẩn trọng hơn, bàn tay lúc nào cũng đặt trên chuôi kiếm, chỉ cần có nguy hiểm là lập tức xuất kích.

Cả quãng đường, Diệp Trần không gặp yêu thú quá cao cấp, thỉnh thoảng có gặp một con yêu thú cấp hai trình độ cao thì cũng chỉ là một con Xích Luyện Điểu, hơn nữa còn bị trọng thường, nếu như nó vẫn đang bay trên trời, Diệp Trần cũng không ngại tỷ thí với nó.

Đi một đoạn đường, chém giết mấy con yêu thú, Diệp Trần đột nhiên dừng bước chân, truyền nội khí vào hai tai.

- Có tiếng đánh nhau!

Điểm khác nhau lớn nhất giữa vỏ giả và người thường chính là vận dụng nội khí, người thường ngũ giác dù mạnh cũng có giới hạn, nhưng võ giả có thể lợi dụng nội khí nâng cao ngũ giác, lúc này Diệp Trần đang dùng nội lực để nghe động tĩnh cách đó một dặm, hơn nữa còn phải phân biệt được nguồn gốc.

Theo thanh âm, Diệp Trần yên lặng đuổi theo.

Phía trước có một khoảng rừng rậm, loáng thoáng có thể nhìn thấy bóng người ẩn hiện, ngoài ra, còn có một bóng đen cực lớn cùng những tiếng rống kinh tâm động phách.

Tiếp cận địa điểm chiến đấu thêm ba mươi bước, Diệp Trần nhảy lên một cái cây to, với tầm nhìn này, hắn có thể nhìn rõ những gì đang diễn ra phía trước.

Trên một khoảng đất trống rộng chừng năm trượng vuông, bốn năm thiếu niên tay cầm binh khí đang bao vây một con yêu thú. Con yêu thú dài hơn một trượng, hình tựa mãnh hổ, lông đen bóng, cái lưỡi dài đỏ như máu nhỏ ra những giọt chất lỏng màu tím, miệng đầy răng nhọn, móng dài ba thước, cong lên nhọn hoắt.

Là yêu thú cấp hai Răng Cưa Độc Thú, thực lực tương đương một võ giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ mười, thân thể mang theo kịch độc, người trúng độc da dẻ thối rữa, cần phải có thuốc giải độc tương ứng mới có thể cứu chữa được, nếu không độc khí công tâm, Võ giả Ngưng Chân Cảnh cũng khó cứu.

Quan sát một lúc, Diệp Trần để ý thấy trên ống tay áo những người này đều có kí hiệu vòng vàng, tên một môn phái bất nhập lưu liền xuất hiện trong đầu.

Kim Quang Môn, môn phái gần Lưu Vân Tông nhất, môn chủ Lý Dục là cao thủ Bão Nguyên Cảnh trung kì, am hiểu kì môn binh khí đoạt mệnh kim hoàn, trước đây từng là đệ tử ngoại môn Lưu Vân Tông, sau này một mình lang bạt giang hồ, nghe nói đi qua Thiên Phong Quốc và một vào quốc gia khác, sau này trở về sáng lập Kim Quang Môn, môn nhân đệ tử năm trăm người.

Năm người bao vây Răng Cưa Độc Thú thực lực đều không cao, nhưng phối hợp tương đối ăn ý, có lẽ đã được mài dũa trong một thời gian dài, rất có kinh nghiệm hợp tác.

Mấy đường kiếm quang đánh lên người Răng Cưa Độc Thú, người xuất chiêu là một thiếu nữ áo đỏ, dùng một thanh kiếm mỏng, tu vi có lẽ ở Luyện Khí Cảnh tầng thứ năm, bên cạnh còn có hai huynh đệ song sinh dùng đao, khôi ngô cao lớn, thỉnh thoảng lại hét lớn áp chế yêu thú, lợi dụng sức mạnh thân thể làm cho đối phương không thể tiến lên.

Ba người mặc dù đều rất cố gắng nhưng chủ lực không phải họ, mà là hai người khác.

Một thanh niên cường tráng thân khoác hắc y, vũ khí là đại sát khí Thanh Long Kích, binh khí dài khoảng hai mét này nhìn thì có vẻ nặng, mỗi lần Răng Cưa Độc Thú chuẩn bị uy hiếp mọi người, nó lại bị hắn đẩy ngược trở lại, sau đó tranh thủ cơ hội rạch lên người đối phương một đường máu dài.

Người khiến Diệp Trần quan tâm nhất thanh niên áo lam, hắn khoẳng mười bảy mười tám tuổi, bên hông cắm một cây tiêu, không dùng vũ khí nhưng công kích lực của hắn vẫn là mạnh nhất, một quyền tùy ý đánh ra đều mang theo quyền phong màu đen lạnh buốt, làm cho Răng Cưa Độc Thú phải liên tục lùi lại phía sau.

Nếu như Diệp Trần đoán không nhầm, thanh niên áo lam rõ ràng là võ giả Luyện Khí Cảnh cửu tầng, đã dung nhập nội khí vào trong quyền phong, đả thương địch thủ từ xa, đương nhiên, uy lực sẽ kém hơn chân lực ngoại phóng, nếu không Răng Cưa Độc Thú sớm đã bị đánh chết rồi.

Yêu thú từ đầu đến giờ sức lực dồi dào, chỉ là cuối cùng cũng có lúc kiệt sức.

Lúc này, Răng Cưa Độc Thú mình đầy vết thương đã không chịu đựng thêm được nữa, khí độc mà nó phun ra bị thanh niên áo lam dùng chưởng phong đánh bật ra sau, quay người toan bỏ chạy.

- Chạy đi đâu!

Thanh niên áo lam ánh mắt như điện, thân lao theo chưởng, đánh một đòn chí mạng lên lưng Răng Cưa Độc Thú.

Rống!

Răng Cưa Độc Thú kêu lên một tiếng, thân thể khổng lồ ngã xuống như một cái bao tải rách, ngũ tạng nát bấy.

- Lưu sư huynh lợi hại quá.

Kiếm mỏng tra bao, thiếu nữ áo đỏ lau lau mồ hôi, quay người nhìn thanh niên áo lam sùng bái.

Thanh niên áo lam ôn hóa nói:

- Ta có gì lợi hại đâu, mấy năm nữa mọi người sẽ đuổi kịp ta thôi.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X