Kiếm Đạo Độc Tôn

Tác giả : Kiếm Du Thái Hư

Chương 648: Liên Thủ

Phía trước đại môn bảo điện đang có rất nhiều người, đều là đỉnh tiêm thanh niên cao thủ tiếng tăm lẫy lừng Chân Linh đại lục, ví dụ Độc Cô Tuyệt, Bắc Minh Huy, Đạm Đài Minh Nguyệt, Lâm Thiên, Lam Tà Tình vân vân.

Soạt soạt soạt...

Từng đường thân ảnh bay đến, có thanh niên ngũ cự đầu, có một số thanh niên cao thủ không tiếng tăm nhưng thực lực đáng sợ dị thường, giống như Bắc Minh Huy, lúc mới đến Thiên Võ Vực, chẳng ai biết hắn là ai, mặc dù bản thân có thực lực.

Nhìn thấy nhiều cao thủ như vậy, bọn Lâm Thiên hơi biến sắc, thanh niên ngũ cự đầu không nói, ở đâu ra nhiều đỉnh tiêm thanh niên cao thủ như vậy, một số đến chúng cũng chưa từng gặp qua, đúng là Chân Linh đại lục không phải nơi đơn giản, cao thủ ẩn tàng không biết bao nhiêu.

Chúng nhân đều ở bên ngoài, chưa ai dám vào bảo điện.

Không phải họ không muốn vào, bên ngoài bảo điện, phủ một tầng quang tráo cứng rắn như thuỷ tinh lục sắc, tầng quang tráo này cực kì dày dặn, chỉ sợ không dễ công phá.

Cười lạnh một tiếng, Kiếm chi tông Lục Thiếu Du động thủ trước, bảo kiếm vừa xuất vỏ, kiếm khí tung hoành, cắt lên quang tráo lục sắc, quang tráo lục sắc không phát ra bất cứ dị hưởng nào, từng tia ti tuyến lục sắc mền mại bắn ra từ trên quang tráo, quần lấy kiếm khí, kiếm khí mặc dù rất sắc, cắt vụn ti tuyến lục sắc, nhưng tu tuyến lục sắc vẫn không ngừng mọc ra từ bề mặt quang tráo, có lẽ chiêu này không hiệu quả.

Bạch Vô Tuyết mặt không biến sắc, lên tiếng nói:

- Cái này là bảo điện cấm chế, chỉ có phá được cấm chế mới vào được bảo điện, mọi người cùng xuất thủ.

Nói đoạn, Bạch Vô Tuyết phát ra một chưởng, chưởng kình cuồn cuộn trực tiếp đập lên quang tráo lục sắc, nhất thời, vô số ti tuyến lục sắc lao lên trung hoà chưởng kình, khiến chưởng kình mất đi năm sáu phần hiệu quả.

Có Lục Tiểu Du và Bạch Vô Tuyết xuất thủ, những người khác không còn do dự nữa, lần lượt thi triển võ học, tấn công quang tráo, đương nhiên, không ai động dụng sát chiêu, sát chiêu là con át chủ bài, không cần dùng thì không nên dùng, hơn nữa thế giới tầng thứ tư không có nguyên khí, chân nguyên tiêu hao phần nào bớt phần ấy, nếu dùng đơn dược bổ sung không duy trì được lâu, còn dễ giảm độ tinh thuần của chân nguyên.

Lúc Diệp Trần và Mộ Dung Khuynh Thành đến, ở đây đã có hơn hai mươi người, trừ thanh niên ngũ cự đầu và mười lăm mười sáu người bên Độc Cô Tuyệt, những người còn lại hắn không quen, nhưng nhìn cách họ tấn công bảo điện cấm chế, hình như không hề thua kém Lâm Thiên, Lam Tà Tình, có mấy người thậm chí còn mạnh hơn.

Thấy hai người Diệp Trần đến, không ít người quay đầu nhìn, Yến Phượng Phượng và Sở Trung Thiên cũng nằm trong số đó. Yến Phượng Phượng gật đầu chào hỏi Diệp Trần rồi tiếp tục đánh bảo điện cấm chế.

- Chúng ta cũng công kích.

Diệp Trần rút Hoàng kim kiếm, phát ra một đường kiếm khí tấn công lục sắc quang tráo, Mộ Dung Khuynh Thành theo sát phía sau, đánh ra một quyền.

Thịch thịch thịch thịch thịch...

Hơn hai mươi người người tề tâm hợp lực công phá lục sắc quang tráo, lục sắc quang tráo rung nhẹ, bề mặt gợn sóng lăn tăn.

Nhưng, lục sắc quang tráo vẫn rất chắc chắn, xem ra nó còn có thể kiên trì một thời gian nữa.

Chúng nhân đầu tiên còn tưởng không lãng phí chân nguyên, chỉ là theo sự chuyển dời của thời gian, họ bắt đầu hiểu ra, cứ tiếp tục thế này, chỉ lãng phí chân nguyên của mình mà thôi, chi bằng liên thủ phát xuất tuyệt chiêu, một đòn công phá lục sắc quang tráo.

Lúc này, người đứng ra lại là Bạch Vô Tuyết, hắn lên tiếng nói:

- Tình hình bây giờ mọi người đều hiểu, không liên thủ xuất tuyệt chiêu, chỉ sợ hôm nay không phá nổi cấm chế, thế này, ta đếm đến ba, mọi người tề tâm hợp lực, phát xuất tuyệt chiêu, không ai có ý kiến gì chứ.

- Ta đồng ý.

- Ta không ý kiến.

- Cứ làm như ngươi nói.

Những lời này của Bạch Vô Tuyết rõ ràng rất được mọi người tán thành.

Nghe vậy, Bạch Vô Tuyết gật gật đầu,

- Được rồi, mọi người bắt đầu chuẩn bị, một!

- Hai!

- Ba!

Sau con số ba, hơn hai mươi người tự phát xuất tuyệt chiêu, bên ngoài cơ thể Bạch Vô Tuyết xuất hiện một cây cổ thụ khổng lồ, cây cổ thụ chỉ có một chạc, chạc cây đại phóng lục quang, giống như một chiếc gai lớn, hung hăng đâm lên lục sắc quang tráo, bạo phát lục mang chói mắt.

Hạ Hầu Tôn tay cả hai tay cùng thi triển tuệ tinh chỉ, hai đường chỉ kình hình cây nấm bắn ra, mang theo một cái đuôi sáng rực, đánh lên lục sắc quang tráo.

Lục Thiếu Du hít một hơi thật sâu, phát liền bốn bốn mười sáu kiếm, mỗi một kiếm đều đủ phá sơn đoạn nhạc, hợp lại thanh thế cực lớn, kiếm cương tung hoành ngang dọc.

Tiêu Sở Hà hai tay giữ kiếm, hét khẽ một tiếng, cơ bắp trên hai cánh tay bạo trướng, một đao chém lên lục sắc quang tráo với khí thế nứt biển.

Thần sa công chúa thần bí trường phát phi vũ, khuôn mặt lạnh lùng không có một tia tình cảm đánh lên ra thần sa quyền kình, hung hãn khó hiểu. ( trường phát phi vũ: tóc dài tung bay )

Mặc dù đứng ngoài cùng nhưng Diệp Trần không hề có ý qua loa qua chuyện, đương nhiên, hắn cũng không thi triển đòn sát thủ, mà dùng Kim diệu chấn sát kiếm, một khối kiếm khí kim sắc phi trảm, mãnh liệt chém lên lục sắc quang tráo, phá tan lục sắc ti tuyến.

Mộ Dung Khuynh Thành trừ Thiên ma chỉ, không còn đòn sát thủ nào lợi hại hơn, Thiên ma chỉ sẽ tiêu hao năng lực thiên phú của nàng, đương nhiên không cần lãng phí ở đây, chỉ cần bổ ra một đòn chưởng đao, đao kình hắc sắc phối hợp với Diệp Trần, công phá lục sắc quang tráo.

Về phần những người khác, lần lượt thi triển tuyệt học, liên thủ phát động công thế, trong đó Yến Phượng Phượng, Độc Cô Tuyệt, Đạm Đài Minh Nguyệt và Bắc Minh Huy là nổi bật nhất, các cao thủ không quen cũng có hai ba nhân vật lợi hại.

Ầm ầm!

Hơn hai mươi người liên thủ phát xuất tuyệt chiêu, uy lực cực đại, nói một cách không khoa trương, nửa bước vương giả cũng phải tạm thời tránh mặt, không dám liều lĩnh, nhất thời, lục sắc quang tráo rung động kịch liệt, vặn vẹo điên cuồng, sau một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa, lục sắc quang tráo ầm ầm tan rã, biến thành hư vô.

- Công phá!

Thấy lục sắc quang tráo vỡ, chúng nhân thần tình nhẹ nhõm.

Chiu!

Hạ Hầu Tôn động tác nhanh nhất, lục sắc quang tráo vừa vỡ, cả người hoá thành một đường kim quang, bắn về phía bảo điện đại môn.

Có Hạ Hầu Tôn đi đầu, chí ít gần một nửa số người không cần suy nghĩ, thôi động chân nguyên, hoá thành lưu quang bay đi.

Ong! Ong! Ong! Đúng lúc này, hư không phía trước bảo điện, đột nhiên huyễn hoá ra sáu khối tinh bảo quang cầu, tinh bảo quang cầu xếp thành một hàng, sau một rung động khẽ, kích phát ra những đường khí nhận tinh bảo sắc, sáu quang cầu liên hợp lại, số lượng khí nhận kích phá cực nhiều, chi chít trên trời.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Tác giả : Kiếm Du Thái Hư

Chương 209: Liên Thủ.

Bằng vào linh hồn lực cường đại của mình, Diệp Trần có thể nhận biết được Đệ Tứ Dạ là một cao thủ trẻ tuổi đỉnh cao. Chênh lệch giữa hai người cũng không nhiều lắm, còn về phần Quách Lam Nguyệt cùng Đệ Lục Dạ mà tiến đến thì chỉ có chịu chết.

Đệ Tứ Dạ gia nhập cuộc chiến, Diệp Trần cũng không còn chịu áp lực như trước nữa, ngẫu nhiên còn có thể phản kích một kiếm.

Xoẹt!

Kiếm khí xé rách yêu khí hộ thể của Âm Phong Lang, đồng thời lưu lại trên thân thể nó một vết ngấn. Vết ngấn cũng chỉ như một cọng lông của Âm Phong Lang mà thôi.

Diệp Trần nhăn mày lại, mặc dù hắn biết phòng ngự của Âm Phong Lang rất cao, thế nhưng không nghĩ tới nó lại cao tới trình độ như thế này. Trận chiến này vô cùng gian nan.

- Địa Long Kích!

Hai tay Đệ Tứ Dạ lần lượt để trên mặt đất, đất bùn nhanh chóng hóa thành Thổ Long phóng lên trời hướng tới Âm Phong Lang công kích.

Thổ Long tiêu tán, còn Âm Phong Lang cũng chỉ bị tổn thương chút lông tóc mà thoi.

NGAO A... !

Bản thân có được huyết mạch thượng cổ yêu thú, Âm Phong Lang vô cùng cao ngạo, những vết thương ngoài da kia tuy với nó không là cái gì nhưng cũng khiến cho nó bạo nộ, một trảo giơ lên, trùng trùng điệp điệp chụp xuống.

Mặt đất chấn động, một trảo, lại một trảo, liên hoàn trảo của Âm Phong Lang khiến cho mặt đất xuất hiện một khe hở. Khe hở này nhanh chóng kéo dài ra bao vây lấy Diệp Trần cùng Đệ Tứ Dạ ở bên trong.

Yêu khí lạnh buốt từ trong lòng đất lao ra, hướng lên trời tàn sát bừa bãi.

- Nguy hiểm!

Nhất thời Diệp Trần không thể ngờ được yêu khí của Âm Phong Lang lại có bao hàm âm khí ở trong đó. Yêu khí âm lạnh đã khiến cho máu huyết của võ giả đông lại, nếu không có người đến cứu thì sẽ bị một kích kết tiếp của Âm Phong Lang miểu sát.

Thân hình bạo liệt, Diệp Trần hóa ra hơn mười đạo tàn ảnh, còn chân thân thì dùng tốc độ nhanh nhất bay đi.

Tạch tạch tạch tạch tạch tạch két....

Không cần xem, chỉ cần nghe thấy thanh âm truyền đến tai, Diệp Trần cũng biết rõ đại bộ phận chân khí tàn ảnh đều bị yêu khí âm hàn xuyên qua. Chỉ cần nhẹ nhàng đụng vào một cái là nát bấy thành bột phấn.

Lúc này ánh mắt Diệp Trần nhìn về phương vị của Đệ Tứ Dạ, đồng thời thở ra một hơi.

Sau khi yêu khí của Âm Phong Lang bộc phát, Đệ Tứ Dạ không có lựa chọn chạy trốn, một quyền nện xuống mặt đất, tại thành một quả cầu đất cực lớn, bảo vệ nàng ở bên trong. Quả cầu đất này bao hàm đại lượng chân khí, lực phòng ngự cũng rất kinh người nhưng vẫn bị yêu khí âm hàn biến thành một quả cầu băng. Bề ngoài hiện ra màu xám sáng bóng.

Quả cầu đất bạo liệt, Đệ Tứ Dạ từ trong đó nhảy ra, sắc mặt trắng bệch.

Phụ cận có không ít võ giả bị trận chiến này hấp dẫn.

- Chậc chậc, hai đại cao thủ trẻ tuổi liên thủ chiến đấu với Âm Phong Lang, dũng khí có thể khen.

- Có dũng khí thì có làm được cái gì, dựa theo xu thế này bọn hắn hẳn phải chết.

- Đúng a! Âm Phong Lang cùng yêu thú lục cấp đỉnh phong bình thường có chút bất đồng. Bản thân nó có được huyết mạch thượng cổ yêu thú, lực phòng ngự biến thái. Nếu lực công kích không đủ thì không thể nào là đối thủ của nó.

XÍU...UU!

Nhưng vào lúc này, một đạo sóng trảm kích màu đen đánh lên người Âm Phong Lang.

Thân hình Âm Phong Lang hơi nghiêng một cái, trên người xuất hiện không ít vết thương nhưng cũng chỉ là vết thương ngoài da. Bản thân lớp da của nó vẫn chưa có bị công phá.

- Là Ô Lương Vũ, hắn có tới tham gia náo nhiệt.

Ba đại cao thủ trẻ tuổi hội tụ càng hấp dẫn thêm ánh mắt của nhiều người.

Vỗ đôi cánh ở sau lưng, Ô Lương Vũ trôi nổi giữa không trung, lông mày hơi nhăn lại. Hắn đã sớm biết được một chút về yêu thú lục cấp đỉnh phong có được huyết mạch thượng cổ yêu thú. Đáng tiếc là loại yêu thú này lại rất khó gặp. Đến như thú triều loại nhỏ này có tới hai ngàn vạn con yêu thú nhưng số lượng yêu thú có được huyết mạch thượng cổ yêu thú thì cũng chỉ vài chục con. Mà trong đó đa phần lại là yêu thú thất cấp nhưng hiện tại cũng không còn lại mấy con. Đầu Âm Phong Lang này có lẽ là đầu yêu thú lục cấp có được huyết mạch thượng cổ yêu thú cuối cùng xuất hiện ở Kim Đỉnh Thành. Bất quá làm cho hắn giật mình chính là một kích toàn lực của bản thân lại không thể nào khai mở được lực phòng ngự của Âm Phong Lang.

Âm Phong Lang tạm thời buông tha việc đuổi giết Diệp Trần cùng Đệ Tứ Dạ, nó nghiêng đầu về phía Ô Lương Vũ phun ra một đoàn âm khí. Yêu khí cũng kịch xoay tròn kịch liệt.

Bá!

Đôi cánh màu đen sau lưng Ô Lương Vũ khẽ vỗ một cái, bản thân hắn lập tức thoát ly khỏi phạm vi công kích.

- Tử Vong Cụ Phong!

Ô Lương Vũ dừng lại công kích ngay lập tức.

Sóng trảm kích màu đen trùng trùng điệp điệp hình thành một cơn lốc bao trùm Âm Phong Lang ở trong đó, lần lượt chém tới.

Cụ Phong tiêu tán, hộ thể chân khí của Âm Phong Lang cũng mờ nhạt đi rất nhiều. Lông của nó bị chém đứt rất nhiều, chỉ là nhìn kỹ một chút thì có thể phát hiện ra trừ một số vết thương nhỏ ngoài da thì Âm Phong Lang ngay cả máu tươi cũng không có chảy ra. Điều này nói rõ một kích vừa rồi của Ô Lương Vũ chưa đủ để chính thức phá được phòng ngự của nó.

Bên kia, Đệ Tứ Dạ cùng Diệp Trần một lần nữa phát động công kích.

- Tam bội Địa Long Kích!

Hai tay Đệ Tứ Dạ lần lượt hạ xuống mặt đất, bởi vì quyền đầu uy lực quá lớn mà hay cánh tay lún sâu xuống dưới đất. Tiếp theo đó là ba đầu Thổ Long chui từ dưới đất lên, liên tiếp hướng tới Âm Phong Lang công kích. Một kích này nhanh mạnh đến nỗi khiến cho người khác tưởng rằng ba đầu Thổ Long đồng thời công kích.

Không kịp chuẩn bị, Âm Phong Lang bị mất đi cân bằng, thân thể bắn lên khỏi mặt đất.

- Cô Phong Tuyệt Sát!

Thân ảnh Diệp Trần vô cùng phiêu hốt, một lần nữa hắn xuất hiện bên cạnh Âm Phong Lang. Tinh Ngấn Kiếm mang theo kiếm quang vô cùng lợi hại, một kiếm đâm về con mắt của nó.

Nếu là đổi lại một đối thủ khác thì Âm Phong Lang cũng không cần phải lo lắng, nhưng nó lại cảm nhận được sự đáng sợ của một kiếm này. Nó không dám khinh thường mà nhắm mắt lại ngay lập tức.

Phanh!

Kiếm quang công phá mí mắt của Âm Phong Lang, cũng không biết có làm mắt nó bị tổn thương hay không.

Âm Phong Lang cuồng nộ, một trảo xé rách không khí, tốc độ gấp mấy lần vận tốc âm thanh vỗ lên người Diệp Trần.

Phanh!

Chân khí tàn ảnh bị nghiền nát, trực tiếp va chạm vào chân thân của Diệp Trần, đồng thời làm hắn nhổ ra một ngụm máu tươi. Rõ ràng Diệp Trần không có kịp thoát khỏi phạm vi công kích của một trảo này. Âm Phong Lang trong lúc cấp thiết không có điều động quá nhiều yêu khí. Con mắt của nó cũng không đơn giản như vậy bị chảy máu.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Tác giả : Kiếm Du Thái Hư

Chương 8: Liên Thủ

Thiếu niên hắc y cầm Thanh Long Kích lên tiếng nói:

- Đệ bây giờ là Luyện Khí Cảnh tầng thứ bảy đỉnh phong, mấy tháng sau là có thể đuổi kịp huynh rồi.

- Cũng đúng.

Thanh niên áo lam lơ đễnh.

Thiếu nữ áo đỏ bĩu bĩu môi, hình như không thích phong cách tự đại của thiếu niên áo đen.

Hai huynh đệ song sinh đứng vây quanh thi thể Răng Cưa Độc Thú, cởi mở cười nói:

- Lần này, bên trong thân thể Răng Cưa Độc Thú ngưng kết một viên độc đan.

- Độc đan?

Thanh niên áo lam và thiếu niên áo đen bỗng nhiên biến sắc.

Hai huynh đệ song sinh diện mạo có phần nhã nhặn gật gật đầu,

- Đúng là độc đan, xem ra mới ngưng kết mấy tháng, chỉ lớn bằng hạt hồ đào.

Một con yêu thú cấp hai chỉ đáng giá một ngàn lạng bạc, năm người chia nhau chỉ có hai trăm lạng, nhưng trong người yêu thú có nội đan thì lại khác, cho dù là nội đan mới ngưng kết, bán ra thị trường cũng được một ngàn lạng bạc, nội đan lớn bằng hạt hồ đào có thể bán hai ngàn lạng, mà độc đan chính là một loại nội đan, vừa có thể làm thuốc, vừa có thể dùng để tu luyện độc công.

Thiếu nữ áo đỏ định dùng tay sờ viên độc đan màu đen nhưng đã bị thanh niên áo lam ngăn lại,

- Diêu sư muội, không được sờ, độc đan này hội tụ độc tố toàn thân Răng Cưa Độc Thú, ngay cả sắt thép cũng bị ăn mòn, cực kì nguy hiểm.

- Lợi hại vậy sao.

Thiếu nữ áo đỏ le le lưỡi.

Thanh niên áo lam lấy từ ngực áo ra một chiếc hộp ngọc, nói:

- Dùng hộp gỗ hay hộp sắt đều không được, chỉ có hộp ngọc mới có thể ngăn cách độc khí.

Nói xong, tay trái vận khí, cách không cầm viên độc đan màu đen lớn bằng hạt hồ đào, cẩn thận bỏ nó vào hộp ngọc.

Bên kia, huynh đệ song sinh đã thu thập hết nguyên liệu trên người Răng Cưa Độc Thú, cuối cùng bỏ hết vào một cái túi da chỉ vàng.

Đợi xong xuôi mọi chuyện, ca ca song sinh mới nhíu mày, nói:

- Lưu sư huynh, chúng ta mất cả buổi mới câu được một con Răng Cưa Độc Thú, trong sơn động kia phải có hơn ba con, một con trong đó đặc biệt lớn.

Thiếu nữ áo đỏ kiến nghị nói:

- Hay là quay về nhờ sư huynh sư tỷ giúp đỡ.

- Nhưng nếu bị người khác giành mất thì sao?

Thiếu niên áo đen trợn mắt,

- Sao có thể, sơn mạch yên tĩnh nói thế nào cũng chỉ một ngàn trượng vuông, địa hình phức tạp quỷ dị, quanh năm không có lấy một bóng người.

Thanh niên áo lam lắc lắc đầu,

- Các ngươi có phát hiện ra không? Gốc độc tâm thảo kia sắp chín rồi.

- Là ý gì?

Thiếu nữ áo đỏ nhất thời không hiểu.

Thiếu niên áo đen sững người, sắc mặt khó coi nói:

- Chỉ cần độc tâm thảo chín, đám Răng Cưa Độc Thú sẽ ra nuốt chửng nó.

Thanh niên áo lam hạ quyết tâm, trầm giọng nói:

- Răng Cưa Độc Thú bình thường còn có thể đối phó, con Răng Cưa Độc Thú lớn nhất kia không phải là thứ chúng ta có thể đối phó, cho nên từ bỏ đi! Nếu không sẽ rất nguy hiểm cho tính mạng!

Nghe vậy, mọi người đều im lặng, như thanh niên áo lam nói, một gốc độc tâm thảo không đáng để họ liều mạng.

- Cộng thêm ta thì thế nào.

Một giọng nói trong sáng truyền đến.

- Ai!

Thiếu niên áo đen mắt lộ sát khí, nắm chặt Thanh Long Kích.

Diệp Trần đi ra từng bước một, nói:

- Không phải căng thẳng, ta chỉ là vừa đi qua thôi.

Thiếu niên áo đen cười lạnh nói:

- Vừa đi qua? Những gì chúng ta nói người đều nghe hết rồi còn gì.

- Đừng manh động.

Thanh niên áo lam ra hiệu cho thiếu niên áo đen, sau đó tiến lên trước một bước, đứng chắn trước mặt ba người, hỏi:

- Các hạ là ai, hình như chúng ta chưa từng gặp mặt.

Diệp Trần chắp tay nói:

- Tại hạ Diệp Trần, đệ tử ngoại môn Lưu Vân Tông, nghe thấy có tiếng đánh nhau nên đến đây xem, không có ý mạo phạm.

- Thì ra là vậy.

Thanh niên áo lam không hề tỏ ra nghi ngờ, Răng Cưa Độc Thú hung hãn dị thường, tiếng đánh nhau có truyền đi xa cũng là chuyện bình thường, huống hồ đối phương lại là đệ tử Lưu Vân Tông, không nên trở mặt.

Thiếu niên áo đen cẩn thận quan sát Diệp Trần, ngữ khí có chút châm chọc nói:

- Ngươi chỉ là Luyện Khí Cảnh tầng thứ sáu, có thể giúp được chúng ta sao?

Diệp Trần liếc thiếu niên áo đen rồi quay sang nói với thanh niên áo lam:

- Đoán không sai, so với một con Răng Cưa Độc Thú lớn thực lực tương đương võ giả Ngưng Chân Cảnh sơ kì thì đúng là khó đối phó, nhưng ta có cách làm chúng mất đi một phần khả năng hành động.

- Cách gì?

Thiếu nữ áo đỏ lộ vẻ hiếu kì.

Diệp Trần biết nếu không thể hiện thì sẽ không làm họ phục, giơ tay rút Tinh Cương Kiếm, mấy người đối diện thấy hắn rút kiếm, lập tức nắm chặt binh khí, đề phòng hắn đột nhiên đánh lén.

Đi đến trước một thân cây lớn, Diệp Trần hít một hơi thật sâu, một kiếm bất ngờ đâm ra.

Phốc phốc!

Thân cây đủ hai người vòng tay ôm như một miếng đậu phụ, bị đâm xuyên qua dễ dàng.

Thanh niên áo lam mặt đầy vẻ chấn động, thấp giọng nói:

- Kiếm quang ngưng tại một điểm, thật là kiếm kỹ cao minh.

Võ giả Luyện Khí Cảnh sử dụng kiếm quang không phải là chuyện gì hiếm thấy, nhưng tụ toàn bộ kiếm quang tại mũi kiếm thì khó chẳng khác gì lên trời, với tu vi của thanh niên áo lam cũng không làm được điểm này, bây giờ thấy Diệp Trần có thể làm được, không khỏi bội phục vạn phần, thầm nghĩ, không hổ danh là đệ tử Lưu Vân Tông.

Diệp Trần quay người nói:

- Răng Cưa Độc Thú hành động nhanh nhẹn, phòng ngự không thấp, nhưng chỉ cần phế bỏ một chân của nó, mọi sự đều thành.

Thiếu niên áo đen hiếu thắng, tâm tính tranh cường rất lớn liền cười lạnh nói:

- Nói thì dễ, Răng Cưa Độc Thú không phải đại thụ, đứng im một chỗ để ngươi đánh.

Diệp Trần không phản bác, Tinh Cương Kiếm lăng không vung trảm mấy lần.

Soạt!

Kiếm tra vỏ.

Trong lúc thiếu niên áo đen còn đang châm chích, Diệp Trần đã cắt mấy phiến lá cây trên không thành ba bốn mảnh, vết cắt ngay hàng thẳng lối.

Lập tức, tất cả mọi người hít ngược một hơi lãnh khí, không cần dùng mắt để nhìn mà vẫn làm được, trình độ này trưởng lão ngoại môn Kim Quang Môn cũng không làm được.

Thanh niên áo lam hít một hơi thật sâu, mỉm cười nói:

- Tại hạ đệ tử nội môn Kim Quang Môn Lưu Đào, vị này là Vương Hải Xuyên, hai bị này là huynh đệ Dương Văn Dương Võ, còn vị này là Diêu Tinh Diêu sư muội.

Lưu Đào chỉ bốn người lần lượt giới thiệu, rõ ràng là đã chấp nhận Diệp Trần.

Diệp Trần chắp chắp tay nói:

- May mắn được gặp các vị.

Diêu Đào cười khanh khách, nói:

- Đệ tử Lưu Vân Tông đều mạnh vậy sao?

Vương Hải Xuyên thấp giọng nói:

- Làm sao có thể?

...

Trong rừng có một sườn đất, độ cao chưa đến mười trượng nhưng độ dài lại hơn một dặm.

- Diệp huynh đệ, đi thêm một trăm bước nữa là nhìn thấy sơn động, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bên ngoài sẽ có hai con Răng Cưa Độc Thú canh gác, bên trong là một con lớn.

Mấy người đều dùng khinh công, di chuyển nhẹ nhàng, chẳng khác gì một đám u linh.

Diệp Trần gật gật đầu, nói khẽ:

- Lưu huynh, mọi người chắc có cách dụ một con ra chứ!

Lưu Đào cười nói:

- Răng Cưa Độc Thú thích ăn độc thảo, ở đây ta có năm gốc bọ cạp độc thảo chín, mặc dù không bằng độc tâm thảo, nhưng vẫn có hiệu quả.

Lúc nãy bọn hắn cũng dùng bọ cạp độc thảo để dụ một con Răng Cưa Độc Thú, nếu không đâu dám tùy tiện hành sự.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X