Khí Thiếp Vương Gia

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

“ Hoàng huynh của ngươi thực yêu quý ngươi, nhưng bổn vương cũng sẽ không như hắn, hắn quản được quốc gia đại sự nhưng cũng không thể quản được việc trong vương phủ của bổn vương. Nói cho ngươi biết, từ lúc bước chân vào vương phủ, sinh mệnh của ngươi đều thuộc về bổn vương, a, nhưng bất quá ngươi cũng chỉ là vật cho ta chơi đùa mà thôi!”

Mở đầu truyện Khí Thiếp Vương Gia là cảnh đượm buồn của nàng công chúa động phòng mà không có tân lang, đằng đẵng nửa tháng nàng còn chưa nhìn thấy mặt chồng, hỏi có tân nương nào, có nỗi buồn nào hơn thế nữa. Dẫu biết rằng đây là truyện tình cảm không thể níu kéo nhưng vẫn phải trách con người sao lại quá vô tình.

Tiểu Thiên Tình nàng chỉ là công chúa mong manh, yếu đuối, làm sao chống lại sự tà ác của Âu Dương Thanh Minh đây, hắn của ba tháng trước khi nàng gặp gỡ và nay đã khác xa, đổi tâm, đổi tính và đổi lòng. Liệu nàng và hắn tiếp tục dây dưa mối quan hệ này hay sẽ đi tách đôi.

Mời bạn cùng đọc truyện nhé !!!
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Vận Đào Hoa

    Tên truyện: Vận Đào Hoa

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Sakura Sammo

    Nội dung:

    Vận Đào Hoa là tác phẩm đầy tâm đắc của tác giả Sakura Sammo. Truyện nói về nàng là đệ nhất sát thủ-Dạ Huyết, cùng với người em trai song sinh biệt danh Dạ Nguyệt-đệ nhị trong giới sát thủ là chủ nhân của Mộ Dung gia. Chị em nàng làm mưa làm gió một đời, cuối cùng lại nối gót cha mẹ, qua đời vì bạo bệnh ở tuổi 25. Chẳng ngờ, lần chết này hóa thành xuyên không . Xuyên thì xuyên, chị em nàng mưa bom bão đạn, loại gì nguy hiểm cũng từng trải qua, chẳng lẽ lại sợ xuyên không?

    Nhưng mà…

    Cư nhiên lại dính vào 1 đám mỹ nam tử. Có ai cho nàng biết, tại sao số nàng lại xui xẻo đến vậy không?????

    ***

    Hình ảnh trước mắt bắt đầu mờ dần, tai cũng ù đi, nàng thấy mình chìm vào bóng tối. Trong không gia vô định, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:

    -Mộ Dung Anh Đào, Mộ Dung Thí Thiên, mệnh các ngươi ở nơi này đã tận. Nay ta đem các ngươi tới thế giới khác, hoàn thành nốt số mạng của các ngươi.

    Giọng nói vừa dứt, những hình ảnh trong quá khứ liên tiếp xuất hiện. Cô gái lạnh nhạt nhìn từng đoạn kí ức đang hiện ra trước mắt. Kiếp trước, nàng tên gọi Mộ Dung Anh Đào, cùng với người em trai song sinh Mộ Dung Thí Thiên là chủ nhân của gia tộc Mộ Dung. Còn tại thế giới ngầm, nàng chính là Huyết Yêu Tinh-đệ nhất sát thủ, độc ác, tàn nhẫn, vô tình. Năm 12 tuổi, cha mẹ nàng qua đời.

    Dưới sự ủng hộ của toàn bộ gia tộc, chị em nàng lên làm đương gia, tính đến nay cũng đã được 13 năm. Nhưng cuối cùng…Nghĩ đến căn bệnh đã cướp đi cha mẹ mình, nàng không tự chủ siết chặt tay. Nàng biết, bệnh này xuất hiện trong lăng mộ tổ tiên Mộ Dung gia. Năm đó, chị em nàng vì muốn bảo vệ gia tộc trước các thế lực bên ngoài nên mới giấu mọi người, liều lĩnh vào lăng mộ. Kể từ khi ấy, chị em nàng có được năng lực hơn người, chỉ là cái giá cũng quá đắt.

    Lượt đọc: 5302
  • Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai

    Tên truyện: Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Anh Vũ Phiêu Linh

    Nội dung:

    Truyện Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, một truyện khá thú vị và đặc sắc. Tác giả Anh Vũ Phiêu Linh đã chuyển tải đến với bạn đọc những gì gần gũi và thân thuộc nhất, đôi lúc ta có thể bắt gặp mình đâu đó trên đường đời. Những lời thổn thức, những ngóng trông, tất cả nỗi mong chờ, dần dần được gởi mở qua từng chương truyện, mời bạn đón đọc truyện ngôn tình thú vị này.

    Bảy năm trước, một cuộc giao dịch, cô ngoài ý muốn mang thai, ra khỏi nước sống chật vật... Bảy năm sau, mang theo một đôi song sinh trở về tham gia vào giới giải trí, rồi lại bị xấu xa xếp đặt lên giường với anh, xui xẻo chồng chất, cô chật vật không chịu nổi, từ đó biến thành mẹ sắc bén, hung hăng giáo dục hai đưa con trai biến thái, vật lộn với con sói lớn hắc ám bên người, muốn trụ vững tim mình, ai ngờ, trái tim cũng cự tuyệt lý lẻ của bản thân...

    Mà hai đưa con trai bảo bối còn lập mưu bán mẹ, "Bán mẹ đại hạ giá, mua một tặng hai nữa, mua rất có lời, cha, không mua rất uổng phí à... ". An Tâm Á, "..."

    Là lỗi của mình, nuôi dưỡng hai đứa con trai, một bụng xấu xa , bán đứng cô... Nhìn phía sau cánh cửa hôn nhân là thấy ngay , nam mạnh mẽ.... Nữ sắc bén.... Một đôi song sinh bảo bối bụng thật đen tối, gặp một lần là không không yêu thích, xin về để nuôi dưỡng….

    Mời bạn đón đọc truyện, bạn cũng có thể đọc tìm đọc những truyện cùng thể loại như: Duyên Tới Là AnhThiên Đường Của Anh, Địa Ngục Của Em, ...

    Lượt đọc: 69494
  • Đổ Bác Chi Vương

    Tên truyện: Đổ Bác Chi Vương

    Thể loại : Đô Thị ,

    Tác giả: Vô Danh

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Đổ Bác Chi Vương của tác giả Vô Danh trên trang đọc truyện online. Cờ bạc, sát phạt lẫn nhau trong cuộc đỏ đen…Võ Lâm Đổ Thành giống như một bóng ma xuất hiện chấn động võ lâm thiên hạ. Cuộc đỏ đen sát phạt như những cơn lốc cuốn hút theo toàn bộ giới giang hồ. Trong Võ Lâm Đổ Thành ấy bài bạc sát phạt nhau bằng những gì? Tiền bạc? Sinh mệnh? Địa vị? Hoặc đến cả tình ái cũng đem ra đặt trên chiếu bạc?Kẻ chuyên đánh bạc thì sát phạt bằng tiền bạcKẻ là cao thủ võ lâm thì sát phạt nhau bằng sinh mạng. Còn những kẻ cầm đầu các môn phái lại sát phạt nhau bằng địa vị của mình. Các thanh niên nam nữ lấy ái tình ra sát phạt nhau. Bất cứ ai cũng có thể sát phạt bằng bất cứ cách nào mà mình thích.Võ Lâm Đổ Thành đã tạo thành một trận phong ba cuồng loạn trên giang hồ, phàm đã là nhân vật võ lâm đều phải nhúng tay vào muôn nghìn tội ác trong Võ Lâm Đổ Thành. Mặc dù đã có nhiều kẻ khuynh gia bại sản trong cái thành ấy, thậm chí có kẻ mất cả địa vị, mạng sống nhưng vẫn còn những kẻ tiếp tục dấn thân vào vì những kẻ tiếp tục dấn thân vào và cũng có kẻ đã nổi tiếng trong cai thành đổ bác, cờ bạc… Năm này qua năm khác, Võ Lâm Đổ Thành vẫn như một bóng ma tồn tại.

    Lượt đọc: 18130
  • Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

    Tên truyện: Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Dư Tiểu Thuần

    Nội dung:

    Truyện Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ là một truyện mới của tác giả Dư Tiểu Thuần, một câu chuyện với những tình huống tưởng như dở khóc dở cười những lời tâm sự của những kẻ đang yêu, sẽ yêu và đã yêu. Đọc truyện ngôn tình này có lẽ một chút gì đó sẽ đọng lại và chạm vào góc nhỏ của trái tim, đong đầy thêm những yêu thương, những xúc cảm, định nghĩa, cả lối suy nghĩ về tình yêu được tác giả đưa đến một cách gần gũi nhất.

    Phụ nữ đối với Dược Thiếu Phàm chỉ có thể nói bằng 4 chữ “Chán ghet phiền toái”. Chỉ có Từ Tử Hàn khiến cho anh động lòng , yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh không phải nlà xấu , khuôn mặt góc cạnh rõ rang n, không thể chê được vậy mà cô lại nnói “không hứng thú”. Cha cô vì cưu công ti mà đem “bán” cô cho anh khiến cô sợ hãi và đau buồn. Vậy mà đêm khuya thanh tĩnh anh lại ngang nhiên xông vào phòng cô “bắt cóc” cô đem về nhà làm vợ. Anh chinh phục trái tim cô không phải dùng cách dịu dàng, dung lời mật ngọt, đối mặt với anh, cô 8 phần sợ 2 phần lo lắng.

    Dược Thiếu Phàm khẽ cười, buông lỏng cô ra, đôi mắt nhu tình nhìn người con gái trước mặt, bàn tay xinh đẹp như nghệ sĩ piano vuốt nhẹ mái tóc cô, khuôn mặt đầy hứng thú: “Tôi là người không biết thế nào là dịu dàng. Nhưng chỉ cần em đồng ý yêu tôi, tôi sẽ học cách đối xử dịu dàng với em, vá chỉ duy nhất 1 mình em là người đầu tiên tôi dịu dàng.”. Từ Tử hàn trố mắt nhìn anh, khóe miệng anh lại nhếch lên “ Nhưng nếu em không nghe lời tôi, tôi sẽ bắt em phải trả giá cho việc dám chống đối tôi."... Cô thật sự không thể hiểu nổi, anh lúc thì hung dữ, lúc dịu dàng đối với cô. Nhưng dù thế nào thì cô vẫn chắc chắn một điều anh là “Đại ma vương dã thú háo sắc.”

    Truyện hoàn toàn không đưa ra bất cứ thông điệp gì quá sâu xa bởi bản thân mỗi câu chuyện trong đó đều chỉ rõ được cái thực tại mà chúng ta đang hoặc sẽ phải đối mặt, còn quyết định thế nào, lựa chọn ra sao, đó là tùy thuộc vào chính bản thân mỗi người... Đón đọc, cảm nhận và theo dõi những truyện khác cũng thể loại như: Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,...

    Lượt đọc: 81336
  • Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

    Tên truyện: Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh

    Thể loại : Võng Du ,

    Tác giả: Tử Liễm

    Nội dung:

    Boss Và Thiên Thiên Ai Là Người Lưu Manh mang người đọc đến với khung cảnh đang trên đường về bị BOSS giở trò lưu manh, vì tiền lương -> Thiên Thiên nhẫn!

    Sau khi tan tầm về nhà chơi game bị quái thú đuổi giết vì thăng cấp -> Thiên Thiên liều mạng!

    Khi sự chịu đựng của nàng bộc phát tức giận muốn nổ tung địa cầu thì 1 mỹ nam anh hung nhanh
    chóng xuất hiện, Thiên Thiên hiểu nàng đột nhiên rất muốn giở trò lưu manh, sau khi được bạn thân khích lệ kiêm ra mưu hiến kế Thiên Thiên nổi lên dũng khí – – đêm nay đem hắn ăn cho hài hòa !

    PS: Thể loại võng du - Game Online lấy bối cảnh game kiếm tam.

    Nhân vật chính: Sở Thiên Thiên – ID : Thiên Thiên đánh Ba Tư

    Lăng Phong – ID Bạch y như phong

    Vai phụ: Hách Sảng…..

    Liệu đây có phải là tựa truyện hay đáng mong chờ, cùng đọc truyện và cảm nhận.

    Lượt đọc: 15010
  • Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

    Tên truyện: Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngư Du

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em của tác giả Ngư Du trên website đọc truyện online.

    Tôi tên Mạc Nhất, là một người bình thường nhưng xuất thân hơi đặc biệt. “Mạc” không phải họ thật của tôi, lúc còn rất nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi. Họ của  bố nuôi là Mạc, có chữ  “Nhất” bởi vì tôi là đứa
    con duy nhất của bố mẹ nuôi. Từ nhỏ họ đã không có ý định giấu diếm chuyện tôi là con nuôi, mà tôi cũng không muốn tìm bố mẹ ruột, nếu như có thể đem chính đứa con mình dứt ruột sinh ra bỏ đi thì tìm lại liệu có ý nghĩa gì, huống chi còn làm tổn thương bố mẹ nuôi. Vì thế tôi vui vẻ sống ở gia đình họ Mạc, hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ.
    Tôi trời sinh vốn đã không ham học, cho nên ngày ngày  đều cùng mấy nữ sinh lười học trốn đi chơi, rất may là các bài kiểm tra định kỳ đều vượt qua được, thi đại học với số điểm không cao lại không muốn thi lại nên 17 tuổi tôi quyết định tới học trường sư phạm ở một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống ba năm đại học thảnh thơi.
    Khi 18 tuổi,bố mẹ nuôi mừng rỡ bảo tôi, cơ quan họ tổ chức đi du lịch ở Trương Gia Giới (Tên một thành phố du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Hồ Nam-Trung Quốc), tôi vui vẻ tiễn họ lên đường còn không quên dặn nhớ mua quà mang về cho con gái bảo bối.
    *
    Đang vui vẻ sắp xếp quần áo chuẩn bị về nhà nghênh đón bố mẹ thì thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài nói chuyện, thầy nói với tôi bằng giọng rất nghiêm trọng, rằng bố mẹ nuôi đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi không nhớ rõ mình về nhà bằng cách nào, đến bên tấm vải trắng liệm bố mẹ nuôi,  3 ngày tôi không hề nhúc nhích, tay cầm chặt món quà họ mang về, kỉ niệm 18 năm cứ tua đi chầm chậm, dù không phải con đẻ, nhưng bố mẹ chưa từng để tôi chịu khổ. Cố nén xuống bi thương, lo xong xuôi hậu sự, nhờ hàng xóm bán giúp căn hộ, gạt đi nước mắt tôi quay về trường học. Họ hàng bố mẹ nuôi tôi một người cũng chưa từng thấy ai.
    Trở về trường tôi cố gắng học tập, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ nuôi khi còn sống.  Không còn chơi bời lêu lổng, không đi mua sắm, không nói chuyên yêu đương. Năm 2o tuổi tôi tốt nghiệp trường sư phạm, sau đó chuyển tới Lạc thành, một đô thị sầm uất ven biển.
    Được tuyển vào dạy ở một trường tiểu học tư thục, tôi trở thành chủ nhiệm lớp năm , đây là một trường học nội trú, mỗi chiều thứ sáu, rất nhiều chiếc xe xếp thành hàng dài chờ học sinh tan học. Đứng ở cổng lớn trông ra, nhìn những đứa trẻ nhào vào lòng bố mẹ ôm ấp làm nũng, tôi vừa hâm mộ lại cảm thấy buồn. Chợt làm tôi chú ý là  một nam sinh đáng yêu tên Tiêu Hà, thằng bé cũng giống tôi đứng dựa vào cổng, đôi mắt hâm mộ đầy khao khát. Tôi chưa từng gặp bố mẹ thằng bé lần nào. Đợi bọn trẻ về hết, tôi tới nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Tiêu Hà đi về phòng ngủ của thằng bé, hỏi nó về bố mẹ, nhưng nó không chịu hé răng, cúi đầu nhìn vào bàn tay nắm chặt. Tôi lại càng nhẹ nhàng hỏi han nhưng thằng bé vẫn như cũ không nói một lời, vậy thì đành tìm giáo viên tổng phụ trách hỏi cho rõ mới được.
    Thì ra Tiêu Hà là con hoang, chưa từng được gặp mặt bố, còn người mẹ xinh đẹp đem bỏ thằng bé vào trường học rồi không thèm đoái hoài đến nữa, mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè cũng không tới đón. Giáo viên phụ trách đành phải đưa thằng bé về, nhưng về nhà cũng không gặp ai, Tiêu Hà một mình ngồi ở bậc cầu thang đợi mẹ. Thầy tổng phụ trách nói đến đây, hốc mắt hoe đỏ, miệng lẩm bẩm “đáng thương”
    Lúc tôi tới phòng ngủ thì Tiêu Hà đang ăn bữa tối do trường học phát, là—bánh mì, đã chẳng còn học sinh nào, căng tin trường cũng chỉ có thứ đó. Tôi đưa Tiêu Hà về căn phòng nhỏ mới thuê, nấu cơm cho thằng bé, một đứa trẻ đáng thương, nó nhất định rất muốn về nhà, rất nhớ mẹ.
    Nhìn Tiêu Hà gầy gò từ tốn ăn cơm tôi không khỏi chạnh lòng, thôi thì tôi tạm thời trở thành mẹ của thằng bé trong 2 ngày vậy, ngày mai sẽ dẫn nó tới công viên mà bọn trẻ đều thích chơi một vòng.
    Trông thấy tàu lượn, tôi nuốt nước bọt, nghĩ tới đó đã thấy rất kích thích. Hồi đại học đã từng có lần tôi chơi trò đó tới mức nôn hết mọi thứ trong bụng. “Tiêu Hà không biết có muốn chơi không nhỉ?”, Đôi mắt sáng nhìn Tiêu Hà, thằng bé thờ ơ ngồi xuống, xe vọt lên rồi lao thẳng xuống,  tôi hét to, rất thú vị, rất khủng bố, mặt tôi trắng bệch, lúc xuống mặt đất tất cả  như quay cuồng, không thể chịu đựng tôi ngã ngồi luôn xuống, thề  lần sau không bao giờ tôi chơi trò này nữa, muốn cũng không. “Cô giáo Mạc không sao chứ?” Tiêu Hà bên cạnh lo lắng hỏi tôi,  tiểu tử này giỏi thật, hình như tôi chưa nghe thấy nó kêu một tiếng, nhìn khuôn mặt trắng hồng của thằng bé thật không giống người bình thường.
    “Không sao, chúng ta chơi trò cối xay gió cuối cùng** đi.” Tôi không tin thằng bé sẽ không hé răng. “Cô giáo cô chắc chắn còn có thể ngồi được trên cái đó sao?” Ý gì, coi thường tôi chắc?
    Đang định đứng lên, ôi, không xong rồi, buồn nôn quá. “ọe”  Giải quyết xong thật dễ chịu, thoải mái. “Cô giáo Mạc, này.” Một chai nước trước mặt tôi, “cảm ơn.”  Tôi ngạc nhiên hết sức hỏi lại, “Tiêu Hà, em vừa cùng cô nói chuyện phải không?”  Tôi ngẩng khuôn mặt dính đầy nước khoáng lên, hào hứng nhớ lại, thằng bé chủ động trò chuyện với tôi, sự đề phòng trong ánh mắt cũng phai nhạt dần. Haha, thành tựu hôm nay quả không nhỏ!
    Thứ hai đầu tuần tôi đem tài liệu ghi chép của giáo viên chủ nhiệm cũ ra xem, giở đến phần tư liệu về Tiêu Hà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé trên tấm ảnh, đôi mắt đen láy có chút sợ sệt. Thành tích của thằng bé rất tốt môn nào cũng đạt loại giỏi. Lời nhận xét mỗi học kỳ đều không ngoài 6 chữ “Ít nói, ngoan ngoãn, nhút nhát”. Tiêu Hà nhút nhát sao? Sao nhìn thế nào cũng không thấy?
    Điều đáng chú ý ở Tiêu Hà là thằng bé rất trầm tĩnh, rất khách sáo. Ít khi thấy nó nói chuyện, chưa từng to tiếng với bạn học, luôn luôn im lặng đọc sách. Với sự khiêu khích ác ý của bạn học, bảo thằng bé là “đứa trẻ chẳng ai cần” Nó im lặng, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ bắt nạt mình. Tuổi còn nhỏ nhưng đã có sự uy nghi, bạn học không dám trêu ghẹo tiếp nữa, lẩm bẩm vài câu rồi tản đi, nó lại cúi đầu tiếp tục đọc sách. Giáo viên chủ nhiệm cũ thật không quan tâm gì đến Tiêu Hà, như vậy mà là nhát gan sao?
    Tiêu Hà 11 tuổi đã thu hút sự chú ý của các bạn nữ, nữ sinh 6 tuổi cũng gửi thư tình cho thằng bé,tôi đứng sau gốc cây ở vườn trường buồn cười nhìn tiểu nữ sinh thẹn thùng cùng Tiêu Hà lạnh như băng. Cô bé ngượng ngùng giơ lên phong thư màu hồng phấn, Tiêu Hà tuổi còn nhỏ nhưng đã hết sức tàn nhẫn “Tôi không cần”.  Ném bức thư rồi quay đi, bỏ mặc tiểu nữ sinh đằng sau nước mắt lã chã rơi, tương lai lớn lên nhất định sẽ làm tổn thương không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ đây.
    Quan sát những hành động tàn nhẫn như thế của Tiêu Hà trong nửa học kì cũng thật thú vị. Sau đó trưởng phòng tài vụ có gửi cho tôi một lá thư nhỏ. Là về Tiêu Hà, trưởng phòng nói học kỳ này mẹ Tiêu Hà chưa hề nộp học phí và sinh hoạt phí.
    Tôi chỉ là giáo viên không khải kẻ đi đòi nợ, nhưng vì công việc đành phải dẫn Tiêu Hà về nhà thằng bé, nhà chẳng có ai, gọi điện thoại, chỉ nghe được lời thoại lạnh lùng “Số máy quý khách…” Cùng Tiêu Hà ngồi ở bậc thang kiên nhẫn chờ đợi. “Tiêu Hà, mẹ của em có còn số điện thoại nào khác không?” “Không biết” Trả lời rất lạnh nhạt, hình như Tiêu Hà và mẹ không thân thiết cho lắm. Đợi tới trời tối, mẹ Tiêu Hà vẫn chưa về. “Tiêu Hà, lúc trước em cũng chờ đợi thế này hả? Lâu thế này?” “Đúng.”  Tôi vỗ nhẹ lên vai thằng bé, “Đừng buồn, từ nay cô giáo sẽ chờ cùng em”.
    Trời đã tối mịt, vẫn chưa trở về. Gõ cửa nhà hàng xóm hỏi thì họ nói đã chuyển đi rồi. Tim tôi chợt lạnh toát, vụng trộm nhìn Tiêu Hà, nó dường như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và người hàng xóm lặng lẽ nhìn xuống giầy. Tôi cố gắng hỏi thêm xung quanh nhưng mỗi người khi nghe tới tên mẹ Tiêu Hà đều lạnh lùng ném lại một câu “không biết” rồi đóng sập cửa lại. Tôi hết lòng phản ánh sự tình với ban giám hiệu, hiệu trưởng cũng thấy chuyện tình tới mức nghiêm trọng, cho người đi tìm ở nhiều nơi. 7 ngày liên tục, hỏi thăm khắp nơi đáp án đều là ba chữ giống nhau. Cuối cùng nhà hàng xóm kế bên bị làm phiên nhiều quá tức giận nói lúc rời đi cùng một người đàn ông nào đó tôi mới thực sự chấp nhận sự thật Tiêu hà đã bị bỏ rơi.
    Trường học mở cuộc họp khẩn cấp, tôi mệt mỏi dựa vào thành ghế, nặng nề nghe quyết định cuối cùng của hiệu trưởng.
    Ngồi xổm xuống tôi nhìn thẳng vào Tiêu Hà. Thằng bé có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, 7 ngày qua, dù nó không khóc, nhưng với một đứa trẻ 11 tuổi như thế là quá tàn khốc. Tôi nuốt xuống quyết định của trường đuổi học thằng bé đưa nó tới trại trẻ mồ côi, thật sự nói không nên lời, trong lòng hoảng hốt. Hốc mắt thằng bé hơi phiếm hồng, chất lỏng bên trong như muốn trào ra, yếu ớt như thể chạm nhẹ vào thôi cũng sẽ đổ gục. Tôi đau lòng ôm lấy nó, tôi với nó đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, biết tư vị của cô nhi, mà thằng bé đáng thương hơn tôi rất nhiều, dù sao khi bố mẹ nuôi mất tôi cũng đã trưởng thành, còn Tiêu Hà cái gì cũng chưa hiểu, vốn nên là đứa trẻ 11 tuổi vô lo vô nghĩ chứ không phải bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ thế này. Nếu tôi lại giáng thêm một đòn nữa vào thằng bé, vậy thì thân hình yếu ớt bé nhỏ kia sẽ phải chịu đựng như thế nào đây?
    Đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, tôi có thể nhẫn tâm bỏ được thằng bé ở nơi đó sao? Nuối tiếc, quá nuối tiếc, trong mấy tháng quan sát tôi đã rất thích thằng bé. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, tôi tìm được hiệu trưởng.
    “Hiệu trưởng, sinh hoạt phí nửa học kỳ này để tôi lo liệu. Tôi muốn thu dưỡng thằng bé, hi vọng trường học có thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi là được đưa thằng bé về nhà chăm sóc.” Đúng thế, tôi muốn thu dưỡng nó, muốn nó trở thành đứa trẻ có người yêu thương. Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu, rồi cũng đưa ra ý định thu dưỡng Tiêu Hà, nhưng thấy tôi kiên quyết. Cuối cùng hiệu trưởng nhân từ miễn cho Tiêu Hà sinh hoạt phí của nửa học kì, nói rằng một nửa học phí về sau sẽ lấy từ quỹ phúc lợi trẻ em do các giáo viên đóng góp.
    Cứ thế, tôi thu dưỡng Tiêu Hà. Tôi, Mạc Nhất, 20 tuổi, nó, Tiêu Hà, 11 tuổi.

    Lượt đọc: 22331
  • Nhắm Mắt Lại Sẽ Thấy Sao Rơi

    Tên truyện: Nhắm Mắt Lại Sẽ Thấy Sao Rơi

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Ai Hidenori

    Nội dung:

    Năm mười chín tuổi, Takahashi Kumiko rời bỏ gia đình của mình để chuyển đến sống với Naohito Osamu, một chàng trai dịu dàng nhưng cô độc hơn cô sáu tuổi. Từ bỏ trường đại học để cùng Osamu vượt qua những khó khăn về kinh tế trong cuộc sống, ba năm sau Kumiko hai mươi hai tuổi trở thành một nữ hoạ sĩ vẽ tranh minh hoạ và thiết kế bìa sách có tiếng tăm luôn vùi đầu vào công việc. Osamu khi đó đang là một biên tập viên cho tạp chí truyện tranh, anh vẫn yêu thương Kumiko như những ngày đầu bên nhau bất chấp việc nhận ra tình cảm của Kumiko đã chẳng còn như trước đây nữa. Họ không kết hôn dù chung sống suốt ba năm bên nhau như một đôi vợ chồng trẻ.

    Bỗng vào một ngày đầu tháng chín nọ bà nội của Osamu từ Osaka gọi tới báo tin về người em họ mồ côi cha của Osamu, bé Miu mới lên năm tuổi đã bị mẹ đẻ của em bỏ rơi, người phụ nữ ấy đã biến mất không tung tích. Và mùa thu năm ấy cô bé Miu được đón tới ngôi nhà của Osamu và Kumiko. Những câu chuyện nhẹ nhàng và êm đềm như mỗi khoảnh khắc giao mùa của ba con người kì lạ này bắt đầu từ đấy.

    Liệu câu chuyện sẽ kết thúc ra sao, đến cuối cùng tình yêu này sẽ thế nào, đọc truyện mới để tìm được câu trả lời nhé. Bạn cũng có thể tìm thêm nhiều tác phẩm thu hút đông đảo bạn đọc quan tâm như: Đế Hoàng Phi, Không Muốn Làm Quân Cờ Của Vương Gia: Khí Phi Tái Nan Cầu, Đế Vương Kiếp Xấu Phi Cũng Khuynh Thành,...

    Lượt đọc: 11331
  • Bác Sĩ Cầm Thú

    Tên truyện: Bác Sĩ Cầm Thú

    Thể loại : Ngôn Tình , Sắc Hiệp ,

    Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

    Nội dung:

    Có những thứ người ta định nghĩa đó là yêu thương, lại có những thứ được định nghĩa là khổ đau. Hai thứ định nghĩa ấy luôn song hành cùng nhau, luôn khiến người người khắc khoải không yên. Truyện Bác Sĩ Cầm Thú dẫn dắt bạn vào thế giới của những câu chuyện tình yêu đầy thăng trầm, là bản nhạc trầm bổng được cất lên, không biết được một mai sẽ ra sao, sẽ đưa đẩy đến thế nào, một truyện ngôn tình đầy xúc cảm.

    Bác sĩ Niếp ở khoa giải phẫu thần kinh chuyên môn rất giỏi, hắn cầm dao mổ đầu người khác còn thuần thục hơn cả đầu bếp bổ dưa, lại là phó chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của khoa thần kinh, năm mới vừa tròn ba mươi mốt đóa hoa xuân.

    Bác sĩ Niếp hung ác đến mức nào? Có người nói, Bác sĩ Niếp mặc trên người áo trắng bao nhiêu thì suy nghĩ, lời nói đen tối, hiểm ác bấy nhiêu. Có một ngày, bác sĩ Niếp lòng dạ hẹp hòi, lời nói ác độc gặp phải con mèo nhỏ ngốc nghếch……

    Người ta nói thì có rất nhiều thứ để nghe, cũng rất nhiều thứ phiền lòng bận tâm nhưng không phải là anh yêu cô ư, là yêu chính con người này mà không phải ai khác, là trái tim anh đạp và chỉ lối cơ, là tính yêu chân chính đó. Người ta nói không quan trọng cái chính là lý lẽ con tim.

    Định nghĩa tất cả bằng hai chữ yêu thương, định nghĩa lại bằng cả sự hữu tình hay chỉ nói bằng chữ duyên phận thì phải chăng hai người đang quá hợp ý với nhau, có lẽ là họ được tạo ra, được đưa đến gần nhau và dành cho nhau

    Truyện rồi sẽ kết thúc tại đây hay còn tiếp diễn ra sao nữa... Dằn vặt đau đớn không yên hay là không còn gì nữa, hạnh phúc liệu có thể ghé chân. Mời bạn đón đọc truyện để cùng đồng hành với chuyện tình này và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,...

    Lượt đọc: 89856
  • Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

    Tên truyện: Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Lynk Boo

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ của tác gỉa Lynk Boo trên website đọc truyện online. Gió Quỉ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt. Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỉ mới đem tới. Là gió , cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy...Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát và có bản chất của quỉ... Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy ... Có phải sự mâu thuẫn này khiến Gió Quỉ càng thêm mê hoặc ?

    Lượt đọc: 54109
Like Us on Facebook:
X