Hợp Đồng Hôn Nhân (Cô Dâu 14 Tuổi)

Tác giả : Junsong

Chương 4: Chương 4

    Trở về bây giờ :

   - Trời ! Thế cái ông chồng tương lai của mày trông như thế nào ? Là người có tốt không ? _ Thanh Trúc tra hỏi 

   - Mày còn nhớ cái thằng cha có con mui trần hàng hiệu hôm qua không ? Là hắn đó . Năm nay hắn mới 16 tuổi thôi mà công danh sự nghiệp đã đầy đủ cả công danh sự nghiệp , là người thành danh trên thương trường , mà kể ra cũng siêu , mới có 16 tuổi thui mà giỏi như vậy . Ngoài ra nhà hắn còn rất giàu nữa ! _ Tôi kể một loạt thông tin về Kỳ mà tôi có được .

   - Trời ! Thế tốt quá còn gì bằng mà máy cứ phải ủ rũ ? Tao tưởng mày phải lấy một ông chồng già khó tính nào đó 40-60 tuổi cơ chứ người chồng giàu như thế , lại còn trẻ và đẹp choai nữa , cả đời mày sẽ không lo ăn lo mặc rồi . Mày sướng quá còn gì , tình cảm cứ truyện cổ tích làm tụi tao ghen tị chết đi được ! _ Bảo Châu hào hứng nói

   - Tốt cái gì ? Mày không hiểu được đâu ! Tao không yêu ổng , với lại tao muốn có cuộc sống tự do của mình , không muốn còn nhỏ tuổi vậy mà đã chôn thân trong cuộc hôn nhân vô lí này .

   - Tao thấy hay là mắt mày có vấn đề thì phải , người tốt như vậy khó tìm được lắm . Bỏ lỡ là không còn cơ hội đâu , còn không biết tận dụng ! _ Bảo Châu trách móc .

   - Nếu mày thích thì tự đi tán ổng đi , rồi bảo ổng cưới về , mắc mớ gì đến tao ? 

   - Mày không đau lòng sao ? _ Thanh Trúc hỏi lại tôi , tôi trả lời thẳng thừng mà không cần suy nghĩ - Không !

   - Cô nương nhà ta cũng thật phũ nha ! Haizz ... Khổ thân cho một bông hoa nhài lại phải cắm bãi phân trâu ! _ Bảo Châu cợt nhả trêu tôi . Đường nhiên tôi biết nó bãi phân trâu mà nó nói ám chỉ ai .

   - Mày muốn chết ? _ Tôi sắn tay áo định cho con nhỏ không biết sống chết kia một trận .

   - Dạ ! Em sai rồi , chị tha cho em ! _ Nhỏ giơ bộ mặt đáng thương lên nhìn tôi , tôi thuận thế trêu nó một chút - Nể tình ngươi có công giúp ai gia giải sầu , tạm tha cho ngươi !

     Trong lớp vang lên tiếng cười vui vẻ của ba chúng tôi . Một lúc sau thì vào lớp . Hôm nay đúng là rất bình thường không có gì bình thường hơn , nó trôi qua một cách tẻ nhạt . Giờ về , khi tôi đang tung tăng định đón em ngựa sắt thân iu cùng về thì bất thình lình có một tảng băng đen si đứng chặn trước mặt . Tôi lễ phép nói :

   - Chú ơi , tránh ra cho cháu lấy xe _ Sở dĩ tôi gọi người đó là tảng băng vì trông mặt ông ta lạnh chẳng khác gì một tảng băng di động .

   - Cô Nguyệt , thiếu gia muốn đón cô , cậu ấy đang chờ ở ngoài cổng . Mời cô ra đừng để cậu ấy chờ ! _ Người vệ sĩ áo đen nói với tôi

   - Thiếu gia nào ? Từ trước đến giờ tôi đâu có quen thiếu gia nào đâu ? _ Tôi ngẩn người . Sở dĩ trí nhớ tôi dạo này không minh mẫn cho lắm . Không phải là vì tôi đãng trí mà là vì tôi cho rằng những sự việc gì không nên nhớ thì quên đi cho nó nhẹ đầu . * Trời ! Em vái chị làm sư phụ lun , ng` j đâu mà ngay cả ck m` cũng quên đc là sao ? *

   - Là cậu Kỳ ạ ! _ Người vệ sĩ lễ phép . Tôi ngẩn ra , rõ ràng hôm qua tôi đã bảo hắn hủy hôn cơ mà , sao hắn vẫn còn mặt dày mà theo đuôi tôi thế ? Tôi bực bội hỏi - Thế còn xe của tôi mấy người định mang đi đâu ?

   - Dạ ! Cậu Kỳ có dặn là sẽ đưa về tận nhà cho cô , cô cứ yên tâm ! _ Người vệ sĩ đảm bảo . Tôi thoái thác - Thôi ! Để yên cho tôi lấy xe còn về không ba tôi mắng chết . Ông ra nói với anh ta không cần đợi tôi !

   - Xin cô đừng làm khó chúng tôi . Cậu chủ bảo nếu mà để cô chạy mất chúng tôi sẽ bị đuổi việc , lúc ấy sẽ mất miếng ăn , cô bảo sau này gia đình tôi phải sống thế nào ? _ Ông ta vẫn đứng chặn trước mặt tôi , giọng tỏ vẻ đáng thương . 

   - Thôi , được rồi ! Tôi ra , mấy ông đừng làm mất xe tôi đấy ! _ Tôi phiền muộn dặn dò rồi ảo não ra cổng . Thực ra tôi cũng không muốn làm khó người ta , để người ta vì tôi mà mất miếng ăn tôi thực sự rất áy náy .

     Lúc tôi đi ra tới ngoài cổng đã thấy một chiếc xe quen thuộc đậu cạnh đấy . Tôi bước đến gần ,Kỳ bước ra khỏi xe , cầm trên tay một bó hoa tường vi đưa cho tôi , bộ dạng hớn hở . Trời ! Cái này là định dụ dỗ tôi ư ? Anh ta nhầm to rồi đó ! Tôi đâu có dẽ bị dụ dỗ như vậy , nếu không thì tôi đã kết anh ta từ ở nhà rồi . Kết quả của việc anh ta tặng hoa chính là việc tôi nhận được cái nhìn đầy tò mò của mọi người trong trường , không chừng mai lên tin tức của trường cho coi " _ Tôi thầm cảm thán . Để tránh mất mặt thêm nữa , tôi nhanh chóng kéo anh ta rồi phóng vụt đi .

                                                               ( Xong chap 4 )

     Sắp đến đoạn chàng và nàng kiss nhau rùi , hehe , mong các bạn chờ đón đọc nhé ! Tks vì đã ủng hộ truyện của mình trong suốt thời gian qua . 

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X