Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả : Thượng Quan Miễu Miễu

Quyển 1 - Chương 3 : Tình Một Đêm (3)

Uất Noãn Tâm căng thẳng nuốt nước bọt, cố gắng mở miệng trả lời: “Tôi, tôi không thể đi… Tôi cần tiền! Rất cần…xin anh đấy…”

Lại là một người đàn bà vì tiền mà đem bán chính mình! Sự chế giễu trong lòng của Nam Cung Nghiêu ngày càng sâu. Tiền, bất cứ ai cũng muốn! Có rất nhiều cách để kiếm tiền, nhưng cô lại cố tình lựa chọn cách thức kiếm tiền thấp hèn nhất, lấy đâu ra tư cách nằm ở trên giường của anh! Chết tiệt, nếu không phải tiểu đệ đệ của anh bị tay cô nắm trúng thì làm sao lại có phản ứng đối với mùi hương nhẹ nhàng toát ra trên người cô chứ!

Anh hung hăn ôm lấy cô ném lên trên giường, không cho cô có bất kỳ cơ hội nào để phản kháng, một tay giữ chặt lấy cổ tay của cô, tay còn lại xé rách chiếc áo sơ mi mỏng manh trên người cô: “Cô muốn tiền, phải xem thân thể của cô có thỏa mãn được tôi không đã!”

Ở trên giường, mặc dù anh không phải là một người chính nhân quân tử, nhưng tuyệt đối không cưỡng ép bất kỳ người con gái nào. Nhưng đối với cô, bản chất thật cùng thú tính trong con người anh cứ như thế mà trỗi dậy, cô càng kích động anh lại muốn lăng nhục cô. Anh muốn biết rõ, thân thể của cô liệu có ngây ngô giống biểu hiện bên ngoài của cô không. Nếu như cô cả gan dám lừa anh, anh tuyệt đối sẽ khiến cô trả giá đắt.

Uất Noãn Tâm cố cắn răng chịu đựng nhục nhã, một triệu, cô cần một triệu này…Nhưng khi anh bắt đầu tiến vào khai phá tấm màn xữ nữ của cô, cô sợ hãi đến nước mắt tuông ra dữ dội, thất thanh hét lên: ” Không cần…buông tôi ra….cầu xin anh….”

“Bây giờ cô mới cầu xin, e rằng đã quá trễ rồi!” Trong mắt của Nam Cung Nghiêu bây giờ hoàn toàn bị dục vọng che mờ, từng đợt tiến vào cơ thể hấp dẫn của cô, phá vỡ tấm màng ngăn cách mỏng manh.

Cô là lần đầu tiên!

Điều này càng làm cho dục vọng trong người anh mãnh liệt dâng lên.

Tuy rằng anh không hề có hứng thú với xữ nữ, nhưng bộ dạng ngây ngô của người con gái này làm anh vô cùng hài lòng.

Không có bất kỳ màn dạo đầu nào, cơ thể khô khốc của cô bị xé rách một cách tàn nhẫn, Uất Noãn Tâm đau lòng đến nỗi muốn khóc thét lên nhưng không

còn đủ sức, nước mắt cứ men theo hai bên má từ từ chảy xuống.

Còn Nam Cung Nghiêu tinh lực rất dồi dào, trong cơ thể dường như đang có một ngọn lửa đang bùng cháy, tiểu đệ đệ bắt đầu kêu gào, anh chưa bao giờ một cảm giác sảng khoái to lớn đến vậy, mạnh mẽ đến đáng sợ, do đó lòng thương xót của anh đối với cô hoàn toàn bị dẹp bỏ, chỉ có thể dựa vào bản năng bên trong cơ thể , không ngừng nghỉ mà chiếm lấy cô. Từng đợt lại từng đợt, đến nơi sâu thẳm nhất.

…………….

Một màn kích tình diễn ra không không dứt cho đến khi trời sáng. Trải qua năm lần vận động, Nam Cung Nghiêu mới hoàn toàn thỏa mãn. Người phụ nữ ở bên dưới cơ thể anh đang chìm vào giấc ngủ, trên mặt vẫn đọng lại những giọt nước mắt còn chưa khô. Làn da phơi bày trong không khí trắng trong như ngọc, tựa như không thể chịu được sự tàn phá của bão táp mưa sa, nhưng lại giống một đóa hoa kiêu ngạo. Tỏa ra một mùi hương hấp dẫn đến mê người.

Anh bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ sau khi dục vọng trong người giảm bớt, người đàn bà này ngay cả khuôn mặt trông như thế nào anh cũng chưa từng nhìn qua, dựa vào cái gì lại có thể khiến cho dục vọng trong con người anh trỗi dậy mãnh liệt đến vậy, khiến anh điên cuồng mất khống chế – năm lần!

Sự ngây ngô của cô, hay là mùi hương trên cơ thể cô? Cứ như vậy Nam Cung Nghiêu thật không ngờ mình lại bị chính dục vọng trong bản thân chi phối.

Anh đột nhiên cảm thấy rất hiếu kỳ về dung mạo của cô, thậm chí trong đầu còn hiện lên một ý nghĩ kinh khủng…muốn cô ở lại bên anh, làm tình nhân của anh. Nhưng ý nghĩ đó chỉ là chợt thoáng qua, rất nhanh bị anh gạt bỏ.

Anh yêu sâu đậm một người con gái khác! Ngoại trừ cô ấy tuyệt đối không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào khác bước vào cuộc đời của anh.

Đúng lúc định nhìn rõ cô, thì điện thoạt bỗng nhiên đổ chuông, khiến lông mày cô chau lại.

Nam Cung Nghiêu bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Lão già kia cuối cùng cũng bắt đầu hành động rồi, tôi bây giờ sẽ qua đó! Đợi đã….” Anh quay đầu đảo mắt về phía cơ thể đang nằm cuộn tròn ngủ trên giường, ánh mắt trầm lại: “Gọi Hướng Vi đến khách sạch một chuyến, có việc cần phải giải quyết!”

Anh mặc âu phục, thắt caravat, chỉnh lại ống tay cũng không thèm nhìn đến cô, một mạch đi thẳng ra khỏi phòng.

Ngay lúc đó Nam Cung Nghiêu không hề biết rằng, người phụ nữ mà anh chưa kịp xữ lý ổn thỏa này, lại chính là người sau này làm tổn thương anh sâu đậm nhất!

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X