Hôn Nhân Giả

Tác giả : Hồng Tiểu Ái

Chương 60: Chương 60 + 61

Đợi cho tới khi nhân viên sửa chữa cạy được cửa thang máy ra, hai người vừa ra ngoài, Cố Ái chỉ nói với anh một tiếng ‘cảm ơn’ rồi một mạch bỏ đi về phía cửa chính ra vào toà nhà, ngay cả đầu cũng không hề quay lại.

Nhìn theo bóng lưng mềm mại mà cao ngạo của cô, Lâm Trình bất đắc dĩ lắc đầu, đành mặt dày bám theo sau.

“Ái Ái, bây giờ em muốn đi đâu, để anh đưa em đi được không?”

Lâm Trình rất hiểu Cố Ái, với tính tình cứng đầu ngang ngạnh của cô, nếu muốn làm cho cô hồi tâm chuyển ý mà tha thứ cho anh, e rằng anh sẽ phải tốn một phen công phu không nhỏ. Người xưa có câu, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cho nên Lâm Trình cảm thấy mình hẳn là nên chuyển đến ở gần nhà trọ của Cố Ái, cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu thấy, anh lại tỏ ra ân cần thêm chút nữa, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ đưa được cô quay về bên mình.

Ngày hôm qua anh chợt nhớ tới hôm trước khi anh đang ngồi ngoài cửa nhà Cố Ái, người hàng xóm cửa đối diện nhà cô có đưa cho anh một tấm danh thiếp, người đó tên là Tôn Đại Tráng, cho nên, vừa rồi anh đáp thang máy xuống lầu chính là đi hẹn Tôn Đại Tráng nói chuyện, muốn bàn với ông ta cho anh thuê nhà tạm thời một thời gian. Nhưng khi cửa thang máy mở ra, nhìn thấy Cố Ái mặc trang phục ngày thường còn cầm theo túi xách, anh đoán chắc hẳn cô đã xin nghỉ trước giờ tan tầm. Cô xin nghỉ sớm như vậy để làm gì, anh thật sự rất ngạc nhiên, cho nên anh khi còn ở trong thang máy liền đưa mắt ra hiệu cho Ninh Phi bảo cô ta ra ngoài, cũng bảo cô ta gọi điện thoại cho Tôn Đại Tráng, huỷ bỏ cuộc hẹn ngày hôm nay…

Đuổi theo Cố Ái, chạy đến trước mặt chặn lại, Lâm Trình cợt nhả nắm lấy tay cô: “Ái Ái, bây giờ chúng ta đi đâu đây?”

Cố Ái nhíu mày, trừng mắt nhìn anh: “Lâm Trình, tôi cảm ơn anh vì vừa rồi trong thang máy đã giúp tôi, nhưng vậy đã sao, tôi bây giờ muốn đi đâu cũng không muốn báo cho anh.” Cô nói xong, ý đồ muốn gạt tay anh ra, nhưng Lâm Trình nắm rất chặt, cô không cách nào để vẫy ra được, hơn nữa tên khốn này không nói một lời bất thình lình vác cô lên vai khiêng đến xe của anh ta.

Trước mắt bao nhiêu người bị vác lên như bao gạo, Cố Ái xấu hổ, liên tục đánh lên vai Lâm Trình: “Lâm Trình, anh đừng làm tôi phải chán ghét anh.”

Lâm Trình liếc nhìn cô một cái, ngữ khí lại mang theo chút ủy khuất: “Ái Ái, chẳng lẽ trước giờ em vẫn thích anh? Chẳng phải là ghét anh lắm sao?” Rõ ràng sau khi về nước, cô luôn luôn thấy anh không vừa mắt.

Cố Ái không nói gì, chỉ biết để mặc anh đặt mình vào vị trí ghế phụ.

“Chia tay trong hoà bình không tốt sao?” Ngồi ở vị trí ghế phụ, nhìn Lâm Trình lên xe, Cố Ái cố nén cơn giận, ngữ khí thực bình tĩnh nhìn anh, “Lâm Trình, anh cảm thấy còn chơi chưa đủ sao? Rốt cuộc anh muốn tôi phải làm thế nào, anh mới chịu buông tha cho tôi?” Lấy tay chà xát lên môi vừa nãy bị anh ta hôn, Cố Ái nghĩ: “Có phải anh còn muốn lên giường với tôi lần nữa, ném mùi vị trước kia rồi mới chịu bỏ cuộc?”

Nghe cô nói như vậy, mặt Lâm Trình nhất thời trầm hẳn xuống, anh ghé sát vào cô, tay giữ chặt lấy khuôn mặt cô, hai mắt nhìn thật nghiêm túc: “Cố Ái, em nghe rõ cho anh, là anh yêu em, nên mới muốn chung chăn chung gối với em, hiểu không?”

Đối với người không có tình cảm gì, dù chủ động leo lên giường của anh, anh cũng không thèm.

Hai người giằng co hồi lâu, bầu không khí bên trong xe nhất thời trở nên im ắng.

Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Trình đột nhiên thả tay đang giữ hai má cô ra, hạ xuống nắm lấy cổ tay của cô, chỗ da non có vài vết sẹo nhạt màu nổi lên.

Anh dùng ngón cái thật cẩn thận vuốt ve những vết sẹo đó, nhẹ nhàng thở dài: “Ái Ái, nếu em thật sự hận anh như vậy, thì em phải mau mau trở lại bên cạnh anh mới đúng, sau đó dùng cả đời khi dễ anh, để anh bù đắp những gì em đã phải chịu đựng suốt ba năm qua.”

Nếu ba năm này không có Otto, có lẽ cô đã chết.

Có một số chuyện, không phải nói bù đắp là có thể bù đắp được.

Cố Ái không tiếp lời anh, chỉ lạnh lùng đáp lại: “Bây giờ tôi muốn đến sân bay để đón bạn trai của tôi, vậy xin nhờ Trình thiếu đưa tôi đến đó được không?”

Cô nói ra hai chữ bạn trai, liền nhìn thấy sắc mặt Lâm Trình lập tức trở nên vô cùng khó xem, sau một lúc lâu, anh mới buông hẳn tay cô ra, khởi động xe rời đi.

“Được, bây giờ anh sẽ đưa em đến sân bay, nhân tiện anh cũng muốn cảm ơn người đã giúp anh chăm sóc vợ anh suốt ba năm qua.”

Trên đường lái xe, trong đầu Lâm Trình luôn luôn nghĩ đến chuyện Otto kia mặt mũi thế nào, có phải cũng điển trai, anh tuấn như anh… Tuổi tác của anh ta thế nào? Anh làm công việc gì? Tính tình có phải hài hước dí dỏm hay không, nên mới có thể giúp Cố Ái vượt qua được căn bệnh trầm cảm.

Thế nhưng đợi đến lúc đi vào sân bay, chính thức được gặp Otto, Lâm Trình không khỏi thấy kinh ngạc trong lòng: Otto kia lại là người tàn tật.

Anh ta ngồi ở trên xe lăn, phía sau phải có người đẩy giúp.

Có điều, tuy rằng chân anh ta không được như người bình thường, nhưng khuôn mặt kia lại vô cùng xinh đẹp, chính xác là phải dùng từ xinh đẹp để hình dung, bởi vì anh khuôn mặt của anh ta thực nho nhã thanh tú, là kiểu thanh tú của nữ sinh. Nhìn anh ta, Lâm Trình không khỏi nhớ tới một câu: “Nam nhân giống phụ nữ, không giàu sang cũng phú quý.”

Cẩn thận đánh giá, anh ta cũng là người rất có khí chất, mang phong phạm đặc biệt của tầng lớp quý tộc, trang phục tinh xảo cùng với thần thái ung dung, thoạt nhìn vô cùng trang nhã.

Vừa nhìn thấy Otto, Cố Ái vô cùng vui vẻ chạy đến bên cạnh anh, cho anh một cái ôm thật chặt: “Otto, em nhớ anh muốn chết.”

“Anh cũng rất nhớ bạn nhỏ Ái Ái của anh.” Otto khẽ nhéo cái mũi của Cố Ái, rồi sau đó quay sang nhìn người đang đứng đằng sau cô, sắc mặt đã trở nên đen thui: “Lâm tiên sinh phải không? Xin chào.” Nói xong, anh vươn tay ra với Lâm Trình.

Lâm Trình lạnh nhạt gật đầu, lịch sự bắt lấy tay Otto.

Trên đường về nhà, Cố Ái và Otto liên tục nói nói cười cười, tíu tít với nhau, rất vui vẻ.

Lâm Trình cảm thấy anh tự mình đưa Cố Ái tới đây, chẳng khác gì tự tìm ngược cho mình.

Có điều qua gương chiếu hậu nhìn Cố Ái và Otto đang tán gẫu vui quên đất quên trời, Lâm Trình hắng giọng một cái, rồi sau đó nói: “Otto, ba năm qua cảm ơn anh đã chăm sóc cho vợ tôi, tôi vô cùng cảm kích, anh đến thành phố S này, nếu cần giúp đỡ gì xin cứ nói, không có gì là tôi không làm được.”

Nghe Lâm Trình nói như vậy, Otto khẽ cười, khẩu khí Lâm Trình thật đúng là không hề nhỏ. Nhưng xem ra, anh ta mở lời như vậy cũng chỉ là muốn ra oai phủ đầu với anh, nói cho anh nghe không nên đụng vào vợ của anh ta, nếu không, anh có lẽ khó ở yên ở thành phố này chăng…

Nhưng anh bây giờ cũng đang rất muốn khiêu chiến với anh ta thì làm sao bây giờ?

Otto nghĩ vậy, nói: “Lâm tiên sinh, giữa anh và Ái Ái đã từng xảy ra chuyện gì, tôi cũng đã biết hết, tôi nghĩ, lần này tôi đến thành phố S chỉ có duy nhất một mục đích, đó là giúp Ái Ái mau chóng làm thủ tục ly hôn với anh.”

Ly hôn?

Lâm Trình hừ lạnh một tiếng, từ trong kẽ răng thốt ra hai chữ: “Nằm mơ!”

Anh nói xong, đột nhiên tăng tốc, xe chạy trên đường lao nhanh vun vút.

Đợi đến khi vào trung tâm thành phố, đã là bảy rưỡi tối.

Lúc còn ở trên xe, Cố Ái nói xuống xe liền đưa Otto đi ăn tối, cho nên khi vào trung tâm thành phố, Lâm Trình liền dừng xe trước một nhà hàng vô cùng sang trọng.

Sau khi dừng xe, Lâm Trình giúp Otto xuống xe, vừa đặt xe lăn của Otto xuống, lại nghe thấy Cố Ái lên tiếng: “Lâm Trình, hôm nay cảm ơn anh, nhưng bây giờ không còn chuyện gì của anh nữa, anh có thể đi rồi.”

Anh là người dễ dàng đuổi đi như vậy sao?

Lâm Trình sờ lên bụng mình, ngữ khí có chút gượng gạo: “Anh cũng đói bụng, cùng ăn đi.” Anh cười như không cười nhìn sang Otto dường như vẫn đang dõi theo mình nãy giờ, Lâm Trình cố ý ôm eo Cố Ái, môi ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng nói: “Ái Ái, đàn ông có đôi khi sẽ trở nên vô cùng vô sỉ, đặc biệt là người đàn ông đang bị chọc giận, nếu em thật sự muốn nhanh chóng ly hôn với anh, thì tốt nhất em nên tỏ thái độ tốt với anh một chút, ngoan ngoãn một chút, bằng không, chỉ sợ đời này em không dứt được anh đâu.”

Tên khốn Lâm Trình này thế nhưng uy hiếp cô, Cố Ái trừng lớn mắt nhìn anh như không thể tin được, lại thấy anh đang khiêu khích nhướng mày với cô.

Cố Ái cảm thấy chính mình bị Lâm Trình làm cho tức giận mà hoa mắt, trong tích tắc nhìn vào cái nhướng mày cùng nụ cười khiêu khích của Lâm Trình, cô bỗng thất thần, đứng ngẩn ra nhìn anh.

“Ái Ái, đừng nhìn anh đắm đuối như vậy ngay trước mặt người ngoài, anh sẽ thấy ngượng mất.” Thấy dáng vẻ Cố Ái ngơ ngác nhìn mình, trong lòng Lâm Trình có chút thỏa mãn, khẽ nhéo cái mũi của cô, cánh tay đang ôm eo cô như siết chặt thêm.

Bị anh ta diễn trò thân thiết trước mặt Otto, lại nhìn thấy sắc mặt Otto có chút khó chịu, Cố Ái như tỉnh táo hơn, muốn đẩy tay Lâm Trình ra, nhưng không hiểu sao Lâm Trình ôm thật chặt, cô không cách nào thoát ra được.

Cô dè dặt nhìn Otto, đã thấy Otto đang cười với cô, rồi sau đó anh nhìn sang Lâm Trình: “Vậy chúng ta cùng nhau vào dùng bữa tối, hôm nay đa tạ Lâm tiên sinh đã tới đón.”

“Không cần khách khí, anh đã chăm sóc vợ tôi suốt thời gian qua, tôi hẳn là nên làm vậy.”

Đối với Lâm Trình mà nói, nhìn sắc mặt khó coi của Otto, trong lòng anh đặc biệt hứng khởi.

Cố Ái chính là vợ của anh, bọn họ vẫn còn chưa ly hôn đâu, tuy rằng ba năm qua Otto đã chăm sóc cho Cố Ái là điều không thể phủ nhận, nhưng anh và Cố Ái vẫn còn là vợ chồng hợp pháp, Otto này lại muốn ngang ngạnh chen chân vào, còn nói đến thành phố S để giúp Cố Ái mau chóng làm thủ tục ly hôn, tên này lại không thèm để anh vào mắt một cách trắng trợn như vậy. Lâm Trình oán giận, dạo này đám tiểu tam lại có thể giương oai trước mặt người khác thế sao?

Otto đã nói mời Lâm Trình vào ăn tối cùng hai người, hơn nữa với một kẻ mặt dày như Lâm Trình, Cố Ái biết giờ chẳng còn cách nào để đuổi anh ta đi được nữa, dứt khoát im lặng không nói thêm với anh ta gì nữa, cô mặc cho anh ta muốn làm gì thì làm.

Giúp Otto đi vào nhà hàng, tìm một nơi cạnh cửa sổ cùng ngồi xuống, vừa an toạ, Lâm Trình với tay vừa định lấy thực đơn đưa sang cho Cố Ái để cô gọi món trước, ai ngờ lại bị Otto giành trước lấy đi.

“Lâm tiên sinh, để tôi gọi trước.” Chỉ thấy Otto mỉm cười thản nhiên nhìn Lâm Trình, rồi sau đó nhìn một lượt qua tấm thực đơn, quay sang nhìn Cố Ái: “Ái Ái, để anh gọi cho em nhé.”

Cố Ái yêu mỉm cười: “Được.”

Dựa vào cái gì mà anh ta được quyền gọi món mà Cố Ái thích?

Lâm Trình không vui, cánh tay vươn ra thật dài đoạt lấy thực đơn trong tay Otto, tiếp theo liền thấy anh đem sang cho Cố Ái, ngữ khí có phần không tự nhiên: “Ái Ái, em muốn ăn món gì thì tự mình gọi nhé.”

“Thời gian qua ở cùng Otto, tôi đã quen ăn những món mà Otto gọi rồi.” Cố Ái nói xong, đem thực đơn mà Lâm Trình vừa đưa sang cho Otto một lần nữa.

Nhìn hai người bọn họ nhìn nhau cười đầy ăn ý, Lâm Trình cảm thấy chính mình giống như vừa bị Cố Ái vứt bỏ.

Nhưng rõ ràng anh mới là chồng của Cố Ái kia mà!

Gọi món xong, chờ phục vụ mang lên rồi, Lâm Trình cầm đũa lên mới vừa ăn một miếng cơm, lại nhìn thấy Otto ngồi đối diện gắp đồ ăn cho Cố Ái, còn dịu dàng hỏi cô xem ăn có ngon hay không.

Lâm Trình thấy Cố Ái nhai mấy miếng rồi gật đầu, vui vẻ ghé sát vào anh ta mỉm cười ôn nhu: “Rất ngon.” Dứt lời, Cố Ái dùng chiếc thìa mà mình vừa ăn múc một miếng đút cho Otto.

Làm ơn đừng ái muội, đừng tỏ ra ân ái như vậy được không?!!

Nghĩ đến từ ân ái này, Lâm Trình vô cùng buồn bực, hơn nữa nhìn hai người họ tình chàng ý thiếp đút cơm cho nhau, Lâm Trình cảm giác trong người bức bối không nói thành lời.

Nắm tay siết lại, vừa nhìn thấy Cố Ái lại xúc một thìa cơm chuẩn bị đưa vào miệng mình, Lâm Trình đột nhiên cầm lấy cổ tay của cô, kéo lại gần trước miệng mình, rồi sau đó, anh ăn cơm của cô!

Nhìn bộ dạng ngây thơ của Lâm Trình, Otto lắc đầu bật cười.

Bữa cơm dùng được một nữa, Lâm Trình đột nhiên rời khỏi bàn ăn, nhìn theo bóng dáng cao lớn rời đi, Otto quay sang nhìn Cố Ái: “Đêm nay anh ta có lẽ đã phải uống một vại dấm lớn, buổi tối không chừng còn lăn qua lăn lại cả đêm không ngủ nổi.”

“Là anh ta tự làm tự chịu, đáng đời!”

Otto lắc đầu cười: “Khổng Tử viết, chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi, không sai chút nào!”

Otto mới vừa nói xong, lại nghe thấy Cố Ái nhẹ nhàng bồi thêm một câu: “Ai biết được anh ta đang ghen thật sự hay là thấy em có người mới thì cảm thấy không cam lòng mới làm vậy.”

Rốt cuộc trong lòng Lâm Trình có cô hay không? Anh ta thật sự yêu cô đến thế sao?

Nhìn theo hướng Lâm Trình rời đi, Cố Ái nhíu mày: Đột nhiên anh ta bỏ đi là muốn đi đâu?

Lúc này trong lòng cô không hiểu sao trở nên trống rỗng, tâm tình trùng xuống, bữa tối cũng không còn hứng thú ăn nữa.

Thế nhưng chỉ năm phút đồng hồ sau, lại thấy Lâm Trình đột nhiên quay về.

Nhìn thấy anh xuất hiện, cảm giác mất mát vừa rồi của Cố Ái trong nháy mắt không còn tung tích, vị giác dường như cũng đã quay trở lại.

Cô oán giận ở trong lòng tự mắng mình một tiếng, thế nhưng vẫn bị anh làm nhiễu loạn tâm tình.

Lâm Trình ngồi xuống ước chừng được một phút đồng hồ, Cố Ái bỗng thấy có người đưa bánh sinh nhật đến bàn ba người, hơn nữa, bên cạnh còn để một bó hoa hồng nhung thật lớn.

Cố Ái chợt như bừng tỉnh, hiểu được vừa rồi Lâm Trình ra ngoài để làm gì.

Anh vẫn còn nhớ hôm nay là sinh nhật của cô, nghĩ như vậy, khóe miệng Cố Ái khẽ cong lên, nhưng khi bắt gặp Lâm Trình mỉm cười với mình, khóe miệng Cố Ái lập tức trở lại như cũ, chỉ đáp lại anh một cái nhìn lạnh nhạt.

Bánh sinh nhật Lâm Trình đã mua, sau khi ba người dùng bữa tối xong, Cố Ái thổi nến cầu nguyện xong liền cắt bánh.

Bánh ăn rất ngon, là hương vị mà cô vẫn thích, nhìn Lâm Trình vẫn cười tủm tỉm với cô, Cố Ái nhìn sang nơi khác giả vờ anhg giọng: “Bánh ăn cũng không tệ lắm.”

Giữa buổi, Cố Ái đi vào toilet rửa tay, đến khi cô quay trở lại, bỗng nhìn thấy Lâm Trình đang đứng ở bên cạnh Otto luống cuống tay chân bận rộn làm gì đó.

Cô nghi hoặc nhướng mày, khi đến gần mới biết được, thì ra trong lúc cô vào toilet, Lâm Trình muốn uống trà, vì vậy đã gọi một ấm trà nóng. Rồi sau đó không biết như thế nào, Lâm Trình thế nhưng làm ly trà đổ vào cánh tay Otto.

Bây giờ đang là mùa đông, Otto cũng mặc nhiều quần áo, nên vết bỏng không mấy nghiêm trọng, nhưng nhìn chỗ cánh tay, vẫn thấy bị đỏ một mảng lớn.

Nhìn cánh tay đỏ bừng của Otto, lại nghĩ Lâm Trình nhân lúc cô rời đi cố tình gọi trà thật nóng, cơn giận của Cố Ái đột nhiên bùng lên, hai mắt nhìn Lâm Trình trừng trừng: “Lâm Trình, anh cố ý phải không?”

“Cố ý?” Lâm Trình không nghĩ Cố Ái sẽ nói như vậy, anh cười lạnh: “Cố Ái, thì ra ở trong mắt em anh là người như vậy.”

Nhìn Lâm Trình, hai người đối diện, Cố Ái trầm mặc đột nhiên không biết nên nói gì…

Nhưng trong giây lát, Cố Ái khẽ nhíu mày, dựa vào cái gì mà cô phải tin tưởng anh ra không phải cố ý? Ba năm trước, cô từng nghĩ anh ta thật lòng yêu cô, sẽ ở bên cô cả đời, nhưng kết quả thế nào, anh ta vốn dĩ chỉ lợi dụng cô mà thôi!

Cả giận, Cố Ái đột nhiên nói: “Ở trong mắt tôi anh chính là người quá đáng như vậy. Lâm Trình, anh có biết vừa rồi tôi đã ước gì không? Nguyện vọng sinh nhật của tôi chính là từ nay về sau anh biến mất khỏi cuộc sống của tôi, càng xa càng tốt, tốt nhất là cả đời này cũng không phải gặp lại anh lần nào nữa.”

Cả đời cũng không muốn nhìn thấy anh.

Nghe cô nói như vậy, Lâm Trình chỉ cảm tim mình đau nhói, lại nhìn cô và Otto thân thiết với nhau, Lâm Trình vô thức gật đầu: “Tôi hiểu rồi.” Anh nói xong liền xoay người rời đi.

Nhìn anh đi khỏi nhà hàng, Cố Ái vội vàng cúi người xuống, cẩn thận xem vết thương của Otto: “Anh không sao chứ?”

“Anh không sao, bây giờ người có chuyện là em mới đúng.” Otto đột nhiên đưa tay đặt lên ngực trái của cô: “Lúc nói lời tổn thương anh ta, nơi này có đau không?”

Cố Ái ngẩn người.

Nơi đó sao?

Cô chỉ thấy tim mình đau đớn vô cùng.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X