Học Viện Ma Cà Rồng (Vampire Academy)
  • Học Viện Ma Cà Rồng (Vampire Academy)

  • Thể loại: Xuyên Không ,
  • Tác giả: Zan Royal
  • Số chương: 69
  • Chương mới: 69
  • Trạng thái: Đang cập nhật
  • Lượt đọc: 35082
  • Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Học Viện Ma Cà Rồng (Vampire Academy) là truyện xuyên không mà mình có tham khảo ý tưởng của bộ phim Annime Diabolik Lover nhé nhưng ý tưởng mới mình viết không hề giống y phim, những nội dung khác biệt độc đáo và hài hước mong các bạn đọc rồi cho mình nhận xét nhé, mong ủng hộ truyện.

6 cô gái 6 tính cách khác nhau, lạnh lùng điềm tĩnh, vui vẻ
hòa đồng, ấm áp nhẹ nhàng, siêu quậy siêu nghịch, dễ thương nhẹ nhàng, cá tính như con trai , đại tiểu thư của các gia tộc khác nhau !! 1 ngày họ đến một ngôi đền Vampire bất ngờ họ đã bị bức tường xanh ma thuật kéo lại và đưa họ đến 1 thế giới

Trò đùa của định mệnh mà bọn nó đã bị Kell Hilia chủ nhân của Vương Quốc Vampire chọn và đưa họ đến với 1 thế giới vô cùng bí ẩn lạnh lẽo

Đó không phải là thế giới của con người mà là của VAMPIRE !!!

Kell Hilia !!!! ông ta là ai tại sao lại chọn bọn nó và đưa bọn nó đến đây !! Có mục đích gì chăng ??

Ở Vương Quốc Vampire ông đùa chúng tôi saooooo ??? Con người làm sao có thể sống chúng được cùng với Vampire !!!

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Anh Là Hạnh Phúc Của Em Phải Không

    Tên truyện: Anh Là Hạnh Phúc Của Em Phải Không

    Thể loại : Tiểu Thuyết ,

    Tác giả: Lâm Tử Tự

    Nội dung:

    Truyện Anh Là Hạnh Phúc Của Em Phải Không của tác giả Lâm Tử Tự thuộc thể loại tiểu thuyết hiện đại, thanh mai trúc mã, 1×1 , ấm áp văn, HE....Truyện nói về tình cảm thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng, hơn mười năm kiên nhẫn đợi chờ, liệu có thể hòa tan núi băng, đổi lại chân tình hay không… Anh…anh là hạnh phúc của em phải không?

    Hồi ấy
    ngây thơ như thế, cho nên câu trả lời quá thẳng thắn đã làm rạn nứt tình bạn giữa hai cậu bé. Tình nghĩa sáu năm tiểu học của Âu Dương Vân Thiên và Lâm Nhược Nhiên cứ thế bị hủy trong giây lát, tệ hại hơn là còn tạo ra một bức tường hiềm khích vô hình ngăn cách hai người trong nhiều năm.

    Một khoảng thời gian dài sau đó, buổi họp lớp lại khơi dậy cảm giác nuối tiếc giữa hai người. Giờ đây, một người là kiểm sát trưởng nghiêm túc lạnh lùng, một người là đội trưởng đội cảnh sát đặc công khí khái ngời ngời. Thử hỏi, phải làm thế nào để hóa giải khúc mắc giữa đôi bên? Liệu, bọn họ có thể lần nữa dắt tay nhau đi đến bến bờ hạnh phúc không?

    Khác với Trọng Sinh Chi Ổn Uyển mang đến những tinh tiết xuyên không, tựa truyện của Lâm Tử Tự mang thông điệp gần gũi, phù hợp với lứa trẻ hiện nay.

    Lượt đọc: 6436
  • Đào Hôn Tám Trăm Năm

    Tên truyện: Đào Hôn Tám Trăm Năm

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Dư Uyển Uyển

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Đào hôn tám trăm năm của tác giả Dư Uyển Uyển trên website đọc truyện online.

    Máu trên người Thát Bạt Tư Công mang một nửa huyết thống ma tộc, trong cơ thể hắn tồn tại đủ cả ma tính lẫn nhân tính, kéo dài.
    Hắn có năng lực chữa bệnh rất lớn nhưng mỗi lần ra tay thì nhân tính trong con người hắn cũng theo đó tiêu
    hao một phần.
    Ma tính bởi vậy mà tăng thêm một phần. Hương khí của túi hương trên người hắn cũng theo đó mà trở nên nhạt.
    Mà khi túi hương hoàn toàn mất đi mùi vị cũng là lúc hắn mất đi nhân tính. 
    Để không bị ma hóa hắn phải giữ tâm kiên định, thề cả đời không cưới vợ, không lưu lại huyết mạch làm đứt rễ ma tính. 
    Nhưng trời cao đối với sự nhân từ của hắn lại thật tàn nhẫn, lại khiến cho hắn gặp gỡ Tống Ẩn Nhi, khiến hắn yêu bản tính thiện lương cùng vẻ đẹp của nàng.
    Ma tính trong cơ thể hắn bởi thế mà ngày càng rục rịch lớn mạnh lên, hắn với phần nhân tính còn lại đã đem nàng đẩy ra xa mình. 
    Bất quá tình yêu khiến con người ta tham luyến, cuối cùng là đánh không lại tình cảm của bản thân, hắn đã mạnh mẽ giữ lại nàng, sủng ái nàng.
    Giữ nàng lai đồng nghĩa với việc hắn phải chịu sự tra tấn của ma tính. Một mặt muốn cắn nuốt năng lượng của nàng, mặt kia lại mong muốn cùng nàng ân ái cả đời.
    Thẳng đến khi nàng đào hôn, thẳng đến khi hắn mất hết đi tính thiện lương trong người, hắn laị chẳng thể cứu được nàng.
    Hắn nhìn trời thề, nguyện đời đời kiếp kiếp đạm bạc giảm bớt nghiệp chướng, đời đời kiếp kiếp độc thân cho đến khi tội nghiệt hắn đeo trên lưng đều hết, hắn sẽ cùng nàng gặp lại.

    Lượt đọc: 8004
  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
  • Hai Người Giám Hộ Của Enji

    Tên truyện: Hai Người Giám Hộ Của Enji

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: thoigianvodinhhinh

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hai người giám hộ của Enji của tác giả thoigianvodinhhinh trên website đọc truyện online. Trên một bàn cờ trắng, chỉ còn lại ba quân, một vua đen, một vua xám và hậu bạc. Đã là hậu bạc thì không thuộc quyền sở hữu của ai. Vì thế mà hai vua mới phải tranh đấu, ai có được hậu bạc, người đó sẽ thắng. Cuối cùng, phần thắng sẽ thuộc về ai.???????

    Lượt đọc: 7081
  • Nhật Ký Sa Tăng

    Tên truyện: Nhật Ký Sa Tăng

    Thể loại : Truyện Ma , Khoa Huyễn ,

    Tác giả: Lâm Trường Trị

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Nhật ký Sa Tăng của tác giả  Lâm Trường Trị trên trang đọc truyện online. Nhật ký Sa Tăng là một tác phẩm tiêu biểu cho văn học mạng thời kỳ đầu, tiếp nối thành công sau Lần đầu tiên thân mật của Thái Trí Hằng.Nó được mệnh danh là: Sử thượng tối bạo tiếu văn học tác phẩm - Tác phẩm văn học gây cười nhất.Tây Du Ký bản thân nó đã là một tác phẩm có chất trào lộng u mặc, thâm thúy hóm hỉnh đặc trưng cho thời đại. Nhật ký Sa Tăng cũng thừa kế cái tư tưởng ấy.Hãy xem xem Sa Tăng tẩm ngẩm tầm ngầm mà đánh chết voi này giấu gì trong lòng nhé......

    Lượt đọc: 17441
  • Chinh Phục Trái Tim

    Tên truyện: Chinh Phục Trái Tim

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Rainy

    Nội dung:

    Đọc truyện Chinh Phục Trái Tim để hiểu rõ hơn về con đường đầy chông gai dành cho những kẻ yêu nhiều hơn, thiết tha và mãnh liệt hơn để giành lấy thứ tình cảm ấy, dù vô cùng mong manh.

    ***

    - Nó ­­­_ Nguyễn Hoàng Thanh Tuyết: 17t, học lớp 11a, là con gái của đại gia đình họ Nguyễn, xinh đẹp, nhí nhố, lạnh lùng( tùy hoàn cảnh thôi), học cực
    giỏi, là hotgirl và chị hai của trường Hoàng Gia. Là chủ tịch của tập đoàn Starnight (ngang bằng công ty baba nó), chủ bang của bang BW (Black-White) mạnh nhất thế giới, đai đen karate.

    - Trương Bích Thảo: 17t, học lớp 11a, là con gái gia đình họ Trương, công ty nhà Thảo đứng đầu châu Á, xinh đẹp theo kiểu dễ thương, hoạt bát, là bạn thân của nó và là phó bang BW, đai đen karate (nhưng thua nó)

    - Hắn _ Trần Lam Phong: 17t, là con trai độc nhất nhà họ Trần đứng thứ ba thế giới (sau công ty baba nó và nó), đẹp trai, galăng, hotboy trường Star là chủ bang Pb (playboy) mạnh thứ 2 thế giới, giỏi võ.

    - Phan Đăng Hiếu: 17t, là con nhà họ Phan, đẹp trai, là bạn trai của Thảo và là phó bang bang Pb, giỏi võ.

    ***

    So với vẻ nhí nhảnh và đáng yêu của Nếu Một Ngày Vịt Hóa Thành Thiên NgaChance Or Fate (Tình Cờ Hay Định Mệnh) thì tựa truyện teen này lại mang đến những cung bậc cảm xúc sâu sắc.

    Lượt đọc: 2716
  • Phượng Điểm Giang Sơn

    Tên truyện: Phượng Điểm Giang Sơn

    Thể loại : Lịch Sử ,

    Tác giả: Ngư Nghiệt

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Phượng Điểm Giang Sơn của tác giả Ngư Nghiệt trên trang đọc truyện online. Cát vàng đầy trời, gió tanh mưa máu, chiến mã rong ruổi, ngân thương cuồng đao.Nàng, là Phượng Diệu công chúa hay Tuyết Hồn tướng quân.Hắn, Ám Long tướng quân cũng là Điểm Thương tứ Hoàng Tử.Đao thương tương chiến, đúng là ngang tay.Từ nay về sau nàng vì hắn mà bị sỉ nhục cả đời, hắn vì nàng mà có tỳ vết không thể nào rửa sạch.Nhưng vì thế mà nhớ đến nhau.Hắn nói: “Hứa với ngươi giang sơn này sẽ là sính lễ?”Nàng cười lạnh nhạt, khẽ mở đôi môi anh đào: “…Hoàng Thượng, nếu hứa giang sơn, ta sẽ gả cho người!”Hắn ngưng thần trầm tư “Để trẫm suy nghĩ. . .”

    Lượt đọc: 32089
  • Giày Thủy Tinh Của Lọ Lem

    Tên truyện: Giày Thủy Tinh Của Lọ Lem

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: shunshine_phuong223

    Nội dung:

    Truyện Giày Thủy Tinh Của Lọ Lem là một truyện mới được giới thiệu đến với bạn đọc trên trang đọc truyện online, đọc truyện bạn sẽ được dẫn dắt vào một thế giới tuổi teen đầy những điều bất ngờ. Truyện tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ xã hội, những câu chuyện khiến bạn đọc nghĩ suy và trăn trở.

    Những nhân vật chính trong
    truyện :

    - (Nó) Bùi Ngọc Linh Thư, học sinh lớp 11 trường Lâm Văn, là một đứa có gương mặt dễ thương với tóc cắt mái ngố nhưng luôn tạo cho mình một vỏ bọc lạnh lùng, trong khi nó là một đứa có nhiều tình cảm và năng động, học giỏi.

    Võ Kiều Anh là bạn thân của Linh Thư, gia đình thuộc loại khá giả, xinh xắn, học giỏi. Lê Nhật Quân là bạn thân của nó, cũng như Kiều Anh và những đứa bạn khác nhưng cũng không giống cho lắm và quan tâm nó một cách đặc biệt. Học cực kì giỏi. Và một số đứa bạn khác của nó: Hữu Thiên, Cát Tường,…..

    (Hắn) Hoàng Thiên Phong cũng học lớp 11 nhưng ở trường White Angel (trường quý tộc); học giỏi kinh khủng, là một hotboy chính hiệu, là con trai duy nhất của chủ tập đoàn kinh doanh lớn nhất nước - Black Star, và tất nhiên là được vô số con gái theo đuổi.

    Trong câu chuyện cổ tích, lọ lem được bà tiên xuất hiện và ban cho trang phục đi lễ hội, trong đó có một đôi giày bằng thủy tinh là thứ giúp hoàng tử tìm được nàng, nhưng liệu trong thời hiện đại, giày thủy tinh có giúp công chúa lọ lem về bên hoàng tử?…..Hãy chờ xem... Giữa những cô cậu nhóc này sẽ diễn ra những chuyện gì, còn gì tiếp nối, tình tiết truyện sẽ kép dài ra sao ? Liệu còn gì sẽ tiếp nối tiếp đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện teen này, và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Những Nàng Tiểu Thư Nghịch Ngợm, Đồ Điên, Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ,...

    Lượt đọc: 15452
  • Lữ Quán Giết Người

    Tên truyện: Lữ Quán Giết Người

    Thể loại : Tiên Hiệp , Trinh Thám ,

    Tác giả: Minh Quân

    Nội dung:

    Tác giả Minh Quân đã gửi đến bạn đọc yêu truyện trên trang đọc truyện online một truyện kinh dị đầy hấp dẫn, truyện làm bạn lạc lối vào một không gian chất chứa đầy những bất ngờ, để tồn tại trong thế giới ma quái này người ta luôn cảm thấy khủng hoảng và run sợ, có những điều đáng sợ luôn cận kề bên mình. Liệu còn những điều gì nữa đây, còn bức màn bí ẩn nào mà ta không thể khám phá, mời bạn bước chân vào thế giới truyện Lữ Quán Giết Người.

    Vào một ngày cuối tháng mười một, trời lạnh và u ám. Thời tiết thay đổi từ đêm qua: gió dữ dội, bầu trời xám xịt, rồi một cơn mưa phùn. Mới vào khoảng hai giờ chiều mà khắp các ngọn đồi đều bị bao phủ trong ủ dột của một chiều đông. Sương mù giăng cùng khắp. Và chỉ bốn giờ chiều trời đã tối sầm lại.
    Mặc dù các cửa kính đều đóng kín, khí lạnh và hơi ẩm vẫn len vào xe. Nệm ghế bằng da nhờn dính tay. Trên mui xe, những giọt nước mưa theo một kẽ rạn nào đó làm ướt da bọc ghế và để lại những vết xanh như mực. Gió xoáy càng lúc càng tăng, có lúc gió như muốn lật nghiêng chiếc xe cũ kỹ khi qua một khúc quanh. Khi lên chỗ cao, trống, gió càng có dịp làm cho cả thùng xe rung lên, đong đưa giữa bốn cái bánh gỗ cao nghều nghệu… như một tên say rượu...

    Trùm kín tai, ngồi khum lưng như muốn gập đôi người lại, bác đánh xe cố sức dùng đôi vai che chở cả thân hình trong mưa gió. Trong khi ấy, bốn con ngựa chừng như kiệt sức tiến tới một cách chậm chạp, miễn cưỡng. Chốc chốc, đôi tay lạnh cóng của bác phu xe lại nhịp roi vun vút lên đầu chúng, song những ngọn roi của bác thật chả thấm thía chi so với gió mưa. Bánh xe rít lên ken két mỗi khi sụp nhằm một ổ gà, rồi bùn lẫn với nước mưa bắn lên cửa kính tung tóe. Mưa vẫn ri rỉ, lai rai, trời tối mịt. Trên xe, lơ thơ vài hành khách, họ ngồi sát lại nhau như để sưởi nhờ hơi ấm của nhau. Mỗi bận xe sụp nhằm ổ gà, họ lại nhất loạt kêu lên ơi ới.
    Mời bạn đọc truyện và trải nghiệm.

    Lượt đọc: 12227
Like Us on Facebook:
X