Giường Đơn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Giường Đơn là một trong những tác phẩm hay và đặc sắc của Đản Đản 1133. Không chỉ lột tả nội tâm nhân vật mà hơn hết còn nói lên phận đàn bà, số đàn ông. Một mối quan hệ không rõ ràng, bị ép buộc. Đến với nhau như thể là sự sắp đặt hoặc ép buộc khiến tình yêu dần trở nên nguội lạnh và tanh vị máu. Khóc thương cho phận đàn bà khi phải sống chung với người mình chưa bao giờ đặt trọn trái tim, chưa hề có tình cảm.

Được đánh giá là truyện ngôn tình mang nội dung sâu sắc, Đản Đản 1133 như muốn người đọc chiêm nghiệm và thưởng thức hết vị ngọt, đắng, nồng của tình yêu. Giường Đơn khiến người đọc dễ cảm thông, dễ ngộ nhận và dễ nhìn nhận sự việc phức tạp về mối quan hệ trai gái, về mối quan hệ vợ chồng.

***

Khi cô buông tay anh, tình yêu đã ghi rõ bảng giá.

Tất cả, đều đã được định sẵn, đường dài cô độc.

Lần thứ hai lại lựa chọn người phụ nữ đầy thủ đoạn này?

Phàn Dực Á, mày điên rồi nên mới rơi vào bẫy, cưới cô ta.

***

Thoạt đầu khó có thể cảm thông người đàn bà này, nhưng về sau chiêm nghiệm được nỗi đau, lắng nghe cảm xúc thì dù có là đàn bà độc ác, bẫy tình, chung quy cũng do đàn ông mà ra. Thay vì bạn đọc quen những nội dung về chuyện tình cảm đầy đau thương khi người đàn ông bẫy đàn bà, thì đây hẳn là truyện ngược, ngược theo kiểu thú vị đáng trải nghiệm. Hơn hết truyện online đem đến bạn đọc những tựa truyện hay được nhiều phản hồi tốt từ độc giả, điển hình là Hôn Sủng Hôn Nhân Giá Ngàn VàngLang Nha Bảng.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Bao Nhiêu Tiền Cho Một Tình Yêu

    Tên truyện: Bao Nhiêu Tiền Cho Một Tình Yêu

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tũn

    Nội dung:

    Đây là một truyện ngôn tình viết về một thực trạng trong xã hội: những cô bé dưới miền que ngây ngô lên thành thị, lừa bán. Từ đây, các cô trở thành những công cụ kiếm tiền, là những con rối trong cuộc truy hoan vô sỉ.
    Họ xuất thân cũng như Mai - cô gái trẻ trong truyện, vẻ ngoài dễ thương, ước mơ giản dị. Tuổi 16 đang
    đẹp, cô bị giam cầm trong nhà chứa, tuổi 20 đang độ xuân cô được trả lại tự do. Nhưng còn gì cho cô sau những năm tháng đã qua, còn gì cho một đóa hoa bị vùi dập. Còn lại gì cho tất cả...
    Bao Nhiêu Tiền Cho Một Tình Yêu, bạc tiền làm cho người ta mất cả tương lai, để lại vết đen trong cuộc đời. Lê lết ra khỏi quán bar ... lòng nặng trĩu tâm trạng... Tại sao ai cũng nói cô sẽ được hạnh phúc như cái này sinh của mình - 14/2.

    Lượt đọc: 11434
  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
  • Nắm Lấy Tay Ta Thêm Một Lần Nữa

    Tên truyện: Nắm Lấy Tay Ta Thêm Một Lần Nữa

    Thể loại : Ngôn Tình , Huyền Huyễn ,

    Tác giả: Yêu Tinh Gấu Mèo

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Nắm lấy tay ta, thêm một lần nữa của tác giả Yêu Tinh Gấu Mèo trên website đọc truyện online.

    Trên đời này, có rất nhiều thứ làm sai rồi có thể làm lại…

    Nhưng một chiếc gương đã vỡ nát, đem theo một đoạn kí ức đẹp đẽ tan tành, vĩnh viễn không thể hàn gắn…

    Ngay từ đầu biết nó dễ vỡ, sao còn cố chấp cầm trên
    tay để rồi tự làm tổn thương tay mình…?

    Nàng và hắn, cùng theo đuổi quyền lực tối thượng, nàng vì quyền lực đã làm nhiều việc, kể cả lợi dụng, giết chóc và phản bội…

    Một ngày kia trước chúng tiên cùng hắn thi đấu pháp lực giành vị trí Thiên Đế kế nhiệm, nàng tính toán hoàn hảo, song vẫn để lỡ một bước…

    Hắn tuyệt tình nhẫn tâm, nhưng cũng giống nàng ở chỗ đối với oán hận ghi nhớ rất sâu… Đăng vị, hắn không tống khứ, trừ khử nàng như đã làm với thế lực của nàng, chỉ nhìn nàng cười lạnh nói:

    “ Ta tuyệt nhiên là một kẻ giữ lời hứa, năm vạn năm trước, ngươi còn nhớ chăng?”

    “Nhứng thứ vô vị như thế, ta đã sớm đem tất cả vứt đi rồi” – Nàng đáp.

    Hắn trong mắt không có nửa điểm phẫn nộ, thâm sâu mà nói.

    “Vậy bất cứ lúc nào ta cũng có thể nhắc lại. Đối với ngươi những thứ đó vô vị, nhưng đối với bản đế, không có những thứ đó nhắc nhở, ta đã không đứng tại đây ”

    Dĩ nhiên nàng không quên, thời niên thiếu, cùng trốn dưới hạ giới, hắn đội vào đầu nàng chiếc khăn đỏ, mỉm cười nói: “Sau này ta nhất định lấy nàng làm nương tử, trân trọng nàng cả đời…”

    Nàng giết hắn một lần, còn hắn lại khiến nàng ôm hận mà bán linh hồn cho ác quỷ, những kí ức thời niên thiếu sớm đã sớm tàn lụi…

    Không ngờ hắn phong nàng làm Thiên Hậu, dùng lời hứa năm đó biến thành xiềng xích trả thù…

    Đứng giữa vòng xoáy khắc nghiệt của cuộc đời, tìm được một tấm chân tình đã khó, giữ được tấm chân tình đó càng khó hơn.

    Nàng, trưởng công chúa của Thiên giới – Hàn Tuyết Lạc, quanh năm làm bạn với nỗi cô độc, oán hận và ghen tị với những người xung quanh mình.

    Năm đó, người đàn bà đáng ghét cùng con trai của bà ta xuất hiện, nàng dĩ nhiên khinh ghét xem thường hắn. Nhưng người thiếu niên chất phác ngốc nghếch không biết toan tính đó chẳng để tâm đến sự đối xử tệ bạc của nàng với hắn, vẫn kiên trì từng bước muốn ở bên nàng. Nàng không bao giờ ngờ được, Hàn Lăng Nhiên đó vốn không ngốc, chỉ là mẫu thân hắn cho hắn uống dược để trở nên ngớ ngẩn, che giấu tài năng mà thôi…

    Một ngày nàng phản bội thương tổn hắn, hắn thức tỉnh, trở nên tuyệt tình nhẫn tâm đồng thời là một kẻ thủ đoạn bậc nhất…

    Năm vạn năm trôi qua, cả nàng và hắn đều theo đuổi quyền lực, tranh đoạt ngai vị Thiên Đế, ván cờ cuối cùng vẫn là hắn hơn nàng một nước. Có lẽ, Hàn Lăng Nhiên ngốc nghếch năm vạn năm trước yêu nàng chưa từng thực sự tồn tại sao?

    Kẻ ngày hôm nay nhất định không phải hắn, nàng cũng không phải Tuyết Lạc năm vạn năm trước, nàng không đắc tội với hắn, cũng chưa từng vì hắn mà đau lòng. Trái tim nàng trước sau cũng cô lạnh và tàn nhẫn như hắn vậy, nàng đã đánh đổi tất cả để chạy theo quyền lực, cớ gì chỉ vì hắn nhục nhã một phen mà từ bỏ chùn bước?

    Đôi lời của tác giả: Trước giờ ta từng tạo ra nhiều nhân vật nam nguy hiểm tàn nhẫn tuy nhiên chưa bao giờ các anh này được làm nam chính. Lần này ta viết 1 bộ truyện mà các nhân vật đều xấu xa từ nữ chính ích kỉ qua cầu rút ván, nam chính lãnh khốc tâm cơ vô song, nam phụ đê tiện tàn độc, nữ phụ toan tính ẩn nhẫn. Đây là một cuộc chiến truyền kì khốc liệt giành quyền lực trên Thiên giới, giữa vòng xoáy đó, nam chính khi còn thuần khiết và nữ chính khi còn niên thiếu đã gặp nhau…

    Câu chuyện này ban đầu dự tính tràn ngập phản bội, giết chóc và đau thương, song khi viết ra ta cảm thấy nó giống như đã chuyển thành một mối tình khốc liệt nhiều màu sắc hơn, bởi cho dù tình yêu đã một lần chết, giữa nam chính và nữ chính mãi mãi còn một sợi dây liên kết vô hình.

    Lượt đọc: 9398
  • Nàng Dâu Trọng Sinh

    Tên truyện: Nàng Dâu Trọng Sinh

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Nàng dâu trọng sinh của tác giả Nhạc Tiểu Nữu trên website đọc truyện online.

    Nếu có thể quay trở lại thời gian thì Chung Linh nhất định sẽ nắm bắt được hạnh phúc, hưởng thụ bình an.Hiện giờ nàng thực sự đã có được cơ hội như vậy.

    Từ một người phụ nữ trung niên nghèo túng, khắc khổ, nàng trở lại tuổi mười tám, khi đó
    nàng là nàng dâu mới cưới, là vợ của một quân nhân

    Lượt đọc: 119000
  • Hôn Miên

    Tên truyện: Hôn Miên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Lục Xu

    Nội dung:

    Nối tiếp thành công của tác giả Lục Xu đó là truyện Hôn Miên với hi vọng sẽ mang lại cho quý độc giả những giây phút vui vẻ cùng những cảm xúc hạnh phúc khi đọc truyện!

    Nội dung của truyện chính là sự sai lầm khi cưới phải người chồng lừa gạt này. Người mà cô thầm mến nhiều năm cuối cùng trở thành chồng cô. Sự thật này được biết
    thì mọi chuyện đã quá muộn không thể làm gì được nữa đành ôm hận và sống trong nhục nhã.

    ***

    Tựa như chính cô, không phải người phụ nữ trong tim Giang Thiếu Thành, cho nên anh chỉ lạnh lùng nhìn cô, tròng mắt như băng, hơn nữa còn có thể bình tĩnh nhìn cô quét toàn bộ tài liệu trên bàn làm việc của anh xuống đất. Một mảnh giấy vụn trên bàn của anh vẫn còn dính trên quần áo, anh đưa ra ngón tay thon dài, nhẹ nhàng vứt xuống, giấy vụn lập tức rơi xuống đất. Đột nhiên cô cảm thấy, có lẽ cô chính là giấy vụn, bị anh xem như rác ném xuống đất.

    Anh còn ưu nhã như thế, ngũ quan tinh xảo, khí chất cao quý, dù anh đứng đối diện một người phụ nữ nổi điên.

    Anh ưu nhã mê người, nhưng cô bây giờ thế nào? Thẩm Tâm Duy chưa bao giờ tức giận như vậy, cô từ nhỏ đã được dạy làm thục nữ, khiến cô biết thế nào là biểu hiện ưu nhã, cũng rất ít khi làm chuyện bất nhã, điều này làm cho cô ít khi nổi giận, cũng ít cách biểu đạt ra bất mãn trong lòng.

    ***

    Hôn nhân này do sự sắp đặt để anh cưới cô mà thôi. Nhân nào thì gặt quả đấy, anh cũng gặp phải một cô nàng khác lừa gạt anh. Liệu sự sai lầm trả giá quá đắc rồi sẽ đi về đâu? Một là tha thứ hai là sẽ mất tất cả? Mời độc giả thưởng thức truyện ngôn tình.

    Lượt đọc: 46642
  • Bỉ Ngạn Chi Ái

    Tên truyện: Bỉ Ngạn Chi Ái

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Đường Ngọc Hoa

    Nội dung:

    Thiên giới và Ma giới vạn năm tranh đấu, mâu thuẫn bắt nguồn từ thuở bắt đầu khai thiên lập địa , thiết nghĩ trải qua một thời gian dài như vậy, cũng không thể phân thắng thua mà kết quả mang lại chỉ khiến lê dân khổ cực, chúng sinh lầm than.

    Chính vì thế,để chấm dứt tất cả những chuyện này, lưỡng giới Thiên Ma quyết định liên hôn nhằm duy trì
    hòa bình.

    Sau một tháng suy nghĩ, Thiên Đế đã phải cắn răng để bảo bối tâm can của bản thân là Nhị công chúa Nhan Ly đi liên hôn. Ban đầu tất cả quần thần đều sửng sốt, một lòng phản đối . Họ đều nghĩ, nhị công chúa là một nữ tử toàn vẹn, hoàn mỹ nhất tam giới, là một đóa Bỉ Ngạn kiêu sa nhất lục giới , cũng là một người vô cùng đặc biệt khi là người Thiên giới lại có nguyên thân là Bỉ Ngạn hoa, tượng trưng của Ma giới, tu vi ngang ngửa với một vị thượng thần thượng cổ, dung mạo là độc nhất vô nhị!

    Khi công chúa chào đời, có tận hai trăm chim ngũ sắc đến bay lượn khắp cả Thiên giới, ngay cả Thiên Đế khi xưa cũng chỉ có một trăm năm mươi chim ngũ sắc đến chúc mừng ,chứng tỏ công chúa điện hạ là điềm may mắn, niềm tự hào của Thiên tộc. Nhưng ngẫm lại, trong Thiên tộc, chỉ có nhị công chúa là xứng đáng nhất, dù gì đối phương cũng là một nam tử xuất chúng .

    Công chúa của họ cái gì cũng tốt, cái gì cũng giỏi, chỉ có một khuyết điểm nhỏ là quá cứng đầu. Tuy nhiên, nếu so nàng với các nữ tử khác, nàng vẫn hơn gấp vạn lần!

    Chính vì công chúa cứng đầu, nên nào chịu đáp ứng đi liên hôn?

    Nhưng đối tượng lại là một Ma Quân .

    Ma Quân vốn đã là một người xuất chúng có tiếng, ngay cả Thiên Đế xưa nay chưa từng khen ngợi ai cũng không nhịn được phải khen hắn một tiếng tài hoa .

    Tử kiếm trên tay hắn vung lên , vạn người bay đầu…

    Sát khí của hắn quét qua, vạn người thổ huyết quy thiên …

    Giết người không chớp mắt, lạnh lùng bá đạo, nhàn tản thong dong, thủ đoạn tàn nhẫn chính là bản chất của Long Phá Nguyệt hắn.

    Nghe nói, Nhan Ly Đế Cơ ( đế cơ = công chúa ) vừa nghe xong thánh chỉ , liền làm loạn cả lên, vung tay phá nát phân nửa vườn Thượng Uyển tâm đắc của Thiên Đế.

    Vương Mẫu nương nương nhiều lần khuyên bảo , nhẹ có nặng có nhưng đều không được. Mà nếu để một công chúa khác đi trong khi thánh chỉ đã ban xuống, chuyện này nếu truyền ra ngoài, há chẳng phải làm mất thể diện của Thiên tộc sao?

    Cuối cùng, Thiên Đế bất lực, Vương Mẫu bất lực, chúng tiên nhân bất lực, đành phải dùng đến hạ sách là phong ấn tiên lực của công chúa lại, ném vào kiệu hoa , thẳng đến Ma Cung bái đường…

    Bị phong ấn tiên lực, nàng vô cùng thống khổ. Hơn thế, phong ấn quái quỷ này lại chỉ có thể hóa giải khi nàng ở Ma giới. Cũng đồng nghĩa với việc nếu nàng ra khỏi Ma giới, thì cũng chẳng thể cưỡi mây bay về !

    Nếu đã thế, chi bằng… ở lại trút giận lên Ma Quân đáng chết kia, làm hắn chán ghét nàng, đuổi nàng về rồi chọn người khác thay thế thì được rồi!

    Chỉ là, vạn lần không ngờ đến, mới làm tân nương người ta chưa đến hai ngày, thì Yêu thú Bạch Hàn , yêu thú mạnh nhất trong số ba yêu thú thượng cổ đã thoát khỏi phong ấn rồi.

    Nếu Long Phá Nguyệt là một người nhàn tản, thong dong, thủ đoạn tàn nhẫn thì Bạch Hàn lại là một người vừa lạnh lùng, vừa dịu dàng như trăng, giết người không chớp mắt, thậm chí, cho dù là nghìn xác phơi đầy trước mặt, hắn cũng chỉ nhếch miệng cười.

    Càng không ngờ rằng, hắn lại là người mà ta ngày đêm mong ngóng suốt những ngày tháng qua. Hắn rõ ràng là yêu thú thương cổ, nhưng lại yêu mị đến đáng sợ, giống như chỉ cần nhìn vào thì lập tức sẽ bị mê hoặc, mãi mãi trầm luân trong đó.

    Yêu thú không có nhân tính, không có tình yêu.

    Nhưng vĩnh viễn ta cũng không thể hiểu được, hắn lại động tình.

    Tình cảm giữa thần và thú là vĩnh viễn không thể chấp nhận, vì thế, hắn vì ta, phấn đấu tu luyện, trở thành một vị thần, dù vẫn biết, từ khi khai thiên lập địa đến nay, chưa ai có khả năng làm được việc đó. Có người bị chính lực đạo của mình phản phệ mà hôi phi yên diệt, cũng có người nhập ma.

    Rốt cuộc Bạch Hàn có thành công hay công, điều này vẫn chưa thể biết trước được.

    Hai nam nhân này, ta đều có chút lưu luyến.

    Nếu nhất định phải chọn một trong hai người họ, thì hãy để thời gian quyết định tất cả đi!

    Lượt đọc: 21697
  • Trang Hiệp Khách

    Tên truyện: Trang Hiệp Khách

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Vô Danh

    Nội dung:

    Trang Hiệp Khách được ví như một trong những truyện Samurai của Nhật Bản. Thông thường nước Nhật sở hữu nhiều truyện Samurai nổi tiếng được Tây Phương mượn ý viết ra nhiều tiểu thuyết cũng như tạo dựng nên nhiều bộ phim lừng danh bất hủ trên thế giới.

    Là một trong những kiếm hiệp hấp dẫn được mong chờ trong tháng 10. Chàng võ sĩ đạo là người đàn ông tuổi trên ba
    mươi, nơi dây lưng chàng đeo là một thanh đoản kiếm màu đen giắt chéo, sau lưng là một thanh trường kiếm đeo ngang. Trông hình dáng chàng, ai cũng nhận ra là một võ sĩ đạo Samurai. Vì là một võ sĩ đạo trên bước đường giang hồ, chàng vô tình đi ngang qua một ngôi nhà. Trước sự đối đãi lịch thiệp của người đàn ông kia vô tình khiến chàng bỡ ngỡ khi hắn vung thanh kiếm trước mặt.

    Đối với chàng mà nói, việc vung kiếm sát nhân tùy tiện quả là việc dành cho kẻ hạ sách. Trong cái thế giới này, ai ai cũng phải thủ cho mình lối đa nghi táo bạo. Táo bạo vì chưa biết rõ sự tình đã vội kết án. Sơn Điền – người chủ nhà đã cho chàng tá túc đã bị bọn kỵ sĩ chất vấn với việc bán lại Sơn Trang. Nhờ sự giúp đỡ của chàng mà Sơn Điền coi như qua nạn lớn. Bản chất con người thường lộ ra ngay từ khí phách và dáng vẻ, đến cái tên cũng khiến ai ai phải kính nể - Sơn Bản Nhất Lang.

    Thế gian không thiếu kẻ hèn người hạ, càng không thiếu những kẻ có tài mà bất tâm. Mặt khác, Kiếm Đạo Độc TônLục Tiểu Phụng sẽ là những tựa truyện thay thế khiến người đọc không thể khước từ.

    Lượt đọc: 14079
  • Rin

    Tên truyện: Rin

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Yun Yori

    Nội dung:

    Tình cảm giữa mỗi một con người trên thế giới này đều là điều đáng quý trọng, cho dù dòng thời gian bất tận trôi mãi vẫn không thể nào làm mòn đi thứ tình cảm ấy khi con người biết quý trọng nó. Mỗi một mối quan hệ giữa đều là thứ trân quý, dù là bạn bè hay là thù địch duyên vẫn là duyên người ta nói : kiếp trước phải ngoái đầu 500 lần mới đổi được một lần thoáng qua ở hiện tại

    Rin – tác phẩm truyện teen kinh điển, mang một màu sáng đầy năng động, cá tính của con gái tuổi mới lớn. “Tên tôi là Nghi, nghi trong nghi lễ hay nghi trong nghi ngờ thì tôi không biết... mà có ông bố bà má nào lại đặc tên con mình với những cái nghĩa như thế, nói chung là tôi không biết vì không hiểu ý của ba mẹ nên tôi không thích dùng cái tên này... nói trắng ra thì số người biết được tên tôi đếm chỉ vừa 10 đầu ngón tay trừ thầy cô và mấy đứa ở trường ra. Tôi còn 1 cái tên nữa là Rin... um... đây là tên con bé vàng vàng trong Vocaload j j đó mà nhỏ em họ tôi thường xem, nó mê tít tụi anime kia đến nỗi phát cuồng mà suốt ngày cứ ôm máy tính mà xem đi xem lai không biết chán là j cả... Tôi muốn phục nó luôn...”

    Truyện luôn mang đến những tình khúc tâm đắc, một câu chuyện sôi nổi mà bạn đọc nên xem.

    Lượt đọc: 6839
  • Điều Ước Của Dê Con

    Tên truyện: Điều Ước Của Dê Con

    Thể loại : Đam Mỹ ,

    Tác giả: Quái Đạo Hồng Đấu Bồng

    Nội dung:

    Mời các bạn theo dõi và đọc truyện Điều Ước Của Dê Con hay, mới nhất của tác giả Quái Đạo Hồng Đấu Bồng tại site truyenplus.net. Đây là thể loại truyện đam mỹ hiện đại, giới giải trí – âm nhạc, ngụy huynh đệ, niên thượng, cường cường, 1×1, bá đạo tạc mao công x vẻ ngoài dịu ngoan nhưng bên trong táo bạo thụ, công sủng thụ, ấm áp, chút ngược, HE

    - Nội dung của truyện:

    + Nhân vật chính: Lý Ngang x Lôi Khế Nhĩ

    Biên tập + Beta reader: _tiểu hồ ly_

    + Trích đoạn:

    Lôi Khế Nhĩ nhấc hộp đàn vi-ô-lông của mình lên, đơn lẻ bước vào phòng học âm nhạc, giáo sư hướng dẫn của cậu chờ bên trong đã lâu, Lôi Khế Nhĩ vội vàng đi về phía giáo sư mà giải thích. Cậu là bị giáo sư khóa trên chặn đường, có lẻ do sắp nghỉ hè nên giáo sư kia kéo cậu lại hỏi nhiều vấn đề linh tinh.

    “Không sao, mau ngồi xuống” – giáo sư hướng dẫn kêu cậu ngồi xuống, mắt nhìn thấy Lôi Khế Nhĩ mang hộp đàn cùng ba lô đeo bên hông đi đến ghế, chuẩn bị tốt bắt đầu vào học, lại đối cậu nói: “Đừng lo lắng như thế, sẽ được nghỉ hè sớm thôi, chúng ta có khả năng mà hãy thoải mái một chút”

    “À? Dạ, được”. Lôi Khế gật đầu, giáo sư nói cái gì cũng đều đúng, đem đàn violon của cậu bỏ vào trong hộp cẩn thận từng li từng tí.

    Giáo sư thấy thế liền lắc đầu – “Em chính là bất kì việc gì đều rất nghiêm túc. Kì nghỉ hè này có dự dịnh đi đâu vui chơi không? ”

    Đến thời điểm nghỉ hè, các câu hỏi rập theo một khuôn khổ, đây là vị giáo sư thứ ba hỏi cậu về vấn đề này.

    ....

    Mời các bạn đọc truyện và theo dõi tiếp nhé!

    Ngoài ra có thể tìm và đọc thêm một số truyện đam mỹ hay khác có tại site như là: Thượng ẩn phiên ngoại, Hoàng thượng đừng nghịch ...

    Lượt đọc: 800
  • Trọng Sinh Chu Chỉ Nhược

    Tên truyện: Trọng Sinh Chu Chỉ Nhược

    Thể loại : Ngôn Tình , Xuyên Không ,

    Tác giả: Phượng Vũ Linh Lạc

    Nội dung:

    Truyện xuyên không làm cho rất nhiều độc giả thích thú vì lối tưởng tượng trong từng tác phẩm thật riêng và đặc sắc, trong truyện người đọc có thể bước theo hành trình của nhân vật đi đến một không gian mới, rộng lớn và đầy màu sắc. Truyện Trọng Sinh Chu Chỉ Nhược đưa bạn lạc lối vào tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung.
    Cô gái Chu Ôn
    Ôn, gặp tai nạn đầu thai sang kiếp khác, luyến tiếc kí ức kiếp trước, nghĩ biện pháp bảo trì được trí nhớ. Sinh ra trong thời loạn lạc, lại phát hiện ra chính mình trọng sinh trong thế giới tiểu thuyết võ hiệp Ỷ thiên Đồ long kí, hơn nữa còn là mỹ nữ đại danh đỉnh đỉnh Nga My Chu Chỉ Nhược.
    Không phải là Chu Chỉ Nhược có số phận thật bi thảm sao, phải làm gì đây ? Thực tâm cô không muốn hứng chịu số kiếp đau khổ này, đành phải trông chờ vào tài năng và trí thông minh của mình mới mong hóa giải tất cả. Nhưng nàng thực sự rất hận Trương Vô Kỵ đa tình đa mang nha, nàng phải dựa vào một nam nhân khác hôi, người đó là ai, mời các bạn đọc truyện để tìm ra chân tướng.

    Lượt đọc: 64774
Like Us on Facebook:
X