Em Là Đặc Biệt

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Em Là Đặc Biệt là tựa truyện teen nói về nhân vật cơ bản cũng không có gì nổi trội so với những truyện khác, cũng có thể nói là dựa vào những chuyện khác để tạo nên một câu chuyện mới. Vì vậy, mong mọi người bỏ qua nếu có đôi chi tiết tương tự những truyện các bạn đã đọc. Nhóc Hướng Dương sẽ cố gắng "tạo" thật nhiều những tình tiết riêng cho truyện của mình.Mong mọi người đón đọc....

***

Nó- một cô gái tưởng chừng như hoàn hảo. Bản thân bị mắc chứng bệnh mất cảm giác bẩm sinh, chứng bệnh này xảy ra đối với những người mới sinh bị đột biến gien loại hiếm khiến cơ thể gần như hoàn toàn bị mất hết mọi cảm giác kể cả việc cảm nhận nhiệt độ bên ngoài cũng gặp khó khăn... .

Đến khi được 5 tuổi thì người mẹ yêu thương nó hết mực cũng vì tai nạn giao thông mà hôn mê sâu hơn 10 năm. Khi 14 tuổi lại phải chịu một cú sốc nặng nề khác khiến nó bị rối loạn cảm xúc, khả năng cảm nhận và thể hiện cảm xúc của bản thân gần như hoàn toàn bằng không.

Nhưng những bi kịch có phải chỉ dừng lại ở đó, khi nó-cô gái quá mức hoàn hảo trong mắt mọi người này bắt đầu vướng vào những sợi dây tơ hồng đầu tiên của Nguyệt lão, một cô gái không thể hiểu được tình yêu thực sự là như thế nào lại phải 'yêu' để thực hiện lời hứa năm xưa của cha, khi nó bắt đầu 'học' lại từng cảm xúc của bản thân thì những cảm xúc ấy có hay không sẽ lần nữa tìm cách rời bỏ cô gái 'hoàn hảo' này...

***

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

    Tên truyện: Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

    Nội dung:

    Tác giả Hân Hân Hướng Vinh đã là cái tên khá quen thuộc với những độc giả yêu thích thể loại truyện ngôn tình. Đặc trưng trong những tác phẩm này là chuyện tình yêu đầy màu sắc nhưng cũng thật đượm buồn; có sự gắn bó có thân thương, và truyện Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng cũng không phải là một ngoại lệ. Đọc truyện bạn sẽ cảm nhận rõ được điều này bên cạnh các tác phẩm khác của cô như: Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ, Anh Sẽ Phải Yêu Em,...

    “Có những người đến tận lúc chết vẫn chẳng gặp được người mình yêu, do vậy suốt cả cuộc đời cứ chờ đợi trong mông lung. Nhưng chỉ cần gặp được, yêu người đó, bạn sẽ hiểu, nguyên tắc, lòng tự tôn, sự kiêu ngạo... những thứ ấy đều trở nên vô dụng". Đó chính là chân lý từ trong truyện.

    Hạ Tử Khâm, nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trên mạng, cô gái mồ côi có khuôn mặt thanh tú lớn lên trong cô nhi viện dưới sự yêu thương đùm bọc của Mẹ viện trưởng. Cuộc sống tưởng chừng chỉ như vậy là êm đềm với cô gái như cô thì sóng gió ập đến, người bạn trai mà cô yêu thương tha thiết trong 4 năm Đại học đã ruồng bỏ Hạ Tử Khâm không thương tiếc để kết hôn với Triệu Gia Kỳ, một cô bạn có gia cảnh giàu sang cùng lớp Đại học với hai người họ.

    Hạ Tử Khâm trong ngày cưới của bạn trai cũ đã uống rất nhiều rượu, hôm ấy cô say khướt, vừa đi vừa chửi thề tên bạn trai phụ bạc. Cũng chính trong buổi tối hôm đó, trên con đường ven hồ đang vào mùa hoa anh đào nở rộ, cô gặp gỡ và có cuộc tình một đêm chớp nhoáng với người đàn ông xa lạ tên Tịch Mộ Thiên. Hạ Tử Khâm không bao giờ ngờ rằng, chính người đàn ông ấy, sau này đã làm thay đổi cả cuộc đời cô, đánh thức và che chở cho trái tim mong manh nơi cô, người mà cô gọi là chồng, người cô muốn toàn tâm toàn ý yêu anh, ở bên anh đến hết cuộc đời...

    Truyện Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng là câu chuyện tình yêu hiện đại nhẹ nhàng, tuy không có quá nhiều những tình tiết gay cấn khiến người ta phải nghẹt thở, nhưng lại là một liều thuốc ngọt ngào chữa lành những trái tim đã từng tan vỡ... Tình yêu không quan trọng dài hay ngắn, mà là gặp được đúng người và toàn tâm toàn ý yêu người ấy. Liệu họ đã tìm thấy nhau và có phải là của nhau không ???

    Liệu hạnh phúc có luôn ở bên họ không, yêu thương đến cuối cùng rồi sẽ ra sao, tình yêu có tiếp nối từ những vụn vỡ yêu thương không ? Mời bạn đọc truyện để tìm câu trả lời

    Lượt đọc: 24326
  • Rừng Tử Vong

    Tên truyện: Rừng Tử Vong

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Vô Danh

    Nội dung:

    Màu trời đã khuya lắm, chừng như đã quá nửa đêm thì phải. Vạn vật như chìm sâu trong màn đêm đen kịt, trong giấc ngủ êm đềm...
    Gió đêm lạnh buốt từng luồng vi vút như những mũi tên xoi thẳng vào da thịt người.
    Trong thung lũng Tử Vong bóng đêm càng dày đặc hơn, xòe bàn tay ra trước mặt không thấy chi cả.
    Mùi máu tanh, mùi thịt rữa trộn
    hòa theo cơn gió bốc lên một mùi nồng nặc, mới ngửi qua đã muốn lợm giọng ngay.
    Lướt qua những dòng đầu tiên trong truyện kiếm hiệp này, độc giả như lạc vào khung cảnh huyền bí mà ma quái, có chút rùng rợn song lại có chút gì đó đáng ngờ. Xuất hiện nhưng thi thể, những con người đang truy tìm hung thủ, những bóng tối lẩn khuất... 
    Suốt mạch truyện là những tình huống đan xen nhau, đầy kịch tính nhưng lại sống động đến lạ. Đâu đó còn những con người với những thế võ tuyệt vời như Huyền Dương thần công và Huyền Dương lục chưởng, Tần Quan Vũ cùng sư phụ và cả một hành trình dài phía trước
    Liệu ai là hung thủ, liệu còn có những gì đang phía trước, bí ẩn gì đằng sau kiếm pháp... Tất cả được giải đáp trong truyện Rừng Tử Vong

    Lượt đọc: 20185
  • Địa Ngục Sâu Thẳm

    Tên truyện: Địa Ngục Sâu Thẳm

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Nhất Vĩ Tử Hồ

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Địa ngục sâu thẳm của tác giả Nhất Vĩ Tử Hồ trên website đọc truyện online.
    « Tiểu thư. » Oanh Nhi đứng trước giường, đang cầm trong tay một bộ quần áo. À, đúng vậy, bộ đồ ta mặc đêm qua sờn cũ không chịu nổi nên đã bị xé rách. Oanh Nhi cẩn thận giúp ta cởi cổ tay ra, nơi đó để lại vết đỏ hằn
    rõ. Ta không khỏi cười khổ, xem ra lần sau phải làm tay áo dài hơn một chút. « Tiểu thư, em đã chuẩn bị xong nước ấm, cô vẫn nên về phòng tắm rửa trước đi, hôm nay trong phủ hình như còn có khách đến. Bữa cơm trưa cô nhất định phải đến tham dự. » Ta biết, đêm qua tuy ta đã hao phí rất nhiều sức lực, nhưng tắm rửa sạch sẽ một chút, rồi nghỉ ngơi một chút, chống đỡ một bữa cơm trưa cũng không có vấn đề gì. Oanh Nhi luôn luôn săn sóc cẩn thận mọi chuyện, nước không lạnh cũng không nóng, thoải mái làm cho ta muốn thở dài. Hơi nóng làm mờ ánh mắt ta, ta nhắm mắt lại, bắt đầu bay bổng suy nghĩ xa xăm.

    Lượt đọc: 35182
  • R4 Và Lớp Học Cá Biệt

    Tên truyện: R4 Và Lớp Học Cá Biệt

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Tường vy

    Nội dung:

    Truyện R4 Và Lớp Học Cá Biệt là một truyện mới được giới thiệu đến với bạn đọc trên trang đọc truyện online, đọc truyện bạn sẽ được dẫn dắt vào một thế giới tuổi teen đầy những điều bất ngờ. Truyện tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ xã hội, những câu chuyện khiến bạn đọc nghĩ suy và trăn trở.

    Những nhân vật chính tronghref="http://truyenplus.net/"> truyện đó là Vy Anh, Thái Bảo, Ngọc Hà, Quốc Thiên

    4 chàng trai cô gái - những nhân vật được giới thiệu trong truyện sau đây đều là bạn thân của nhau, lúc nào đi đâu cũng có nhau, quậy cùng nhau, bị phạt cũng... cùng nhau, chỉ có đồ ăn là... của ai nấy "xử", ngồi chung với nhau ở hai cái bàn cuối lớp - Thiên ngồi với Hà, Vy Anh ngồi với Bảo.

    Tất cả đều có một đặc điểm chung là rất quậy phá, xinh trai đẹp gái đồng thời lại rất giỏi võ nhưng có lẽ nhắc đến bọn họ, không thể không nói đến chỉ số IQ cao ngút, tư chất vốn dĩ đã hơn người. Càng đọc truyện bạn sẽ phát hiện ra những điều thú vị hơn nữa, cảm thấy thích thú với những nhân vật này, mỗi người một tính cách, một màu sắc riêng, không trộn lẫn với ai cả.

    Giữa những cô cậu nhóc này sẽ diễn ra những chuyện gì, còn gì tiếp nối, tình tiết truyện sẽ kép dài ra sao ? Liệu còn gì sẽ tiếp nối tiếp đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện teen này, và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Những Nàng Tiểu Thư Nghịch Ngợm, Đồ Điên, Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ,...

    Lượt đọc: 13525
  • Ái Nhĩ 59 Miễu - Yêu Em 59 Giây

    Tên truyện: Ái Nhĩ 59 Miễu - Yêu Em 59 Giây

    Thể loại : Võng Du ,

    Tác giả: Vân Quá Thị Phi

    Nội dung:

    Ái Nhĩ 59 Miễu – Yêu Em 59 Giây là truyện võng du nói về Vũ Vũ Hàm Anh không biết tại làm sao, bị một đống người chạy theo gọi chị dâu.

    Hạ Thần không biết tại làm sao, bắt đầu cảm thấy tiểu Vũ Đương không ồn ào không ầm ĩ thỉnh thoảng có điểm ngốc rất tốt.

    Bị người đuổi theo gọi chị dâu, tiểu Vũ Đương không chịu
    nổi, nói, tôi là nam.

    ……….

    Anh đại thổ lộ, đại tẩu mất tích, vì thế anh đại phát điên.

    Bang chúng 1: Chị dâu, chị mau trở lại, anh đại không để ý chị là nhân yêu đâu!

    Bang chúng 2: Xuỳ xuỳ xuỳ, nhân yêu cái đầu mi! Dám kêu chị dâu là nhân yêu, ra Nhạn Nam.

    Bang chung …: ….

    Tiểu Vũ Đương im lặng nghĩ, cái này không thể trách tôi nha, là trường học rớt mạng a.

    Mang giọng văn ngây ngô lém lỉnh, truyện đã thu hút không ít độc giả ngay từ trải nghiệm đầu tiên. Giống với Quan ThuậtAnh Hùng Ngục Giam, truyện hứa hẹn sẽ đem đến cái kết đầy thú vị.

    Lượt đọc: 21662
  • Kẹo Bạc Hà

    Tên truyện: Kẹo Bạc Hà

    Thể loại : Ngôn Tình , Truyện Teen ,

    Tác giả: Tiêu Bích Thiên

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Kẹo Bạc Hà của tác giả Tiêu Bích Thiên trên website đọc truyện online.

    - Hoàng Hiểu Vương: Nam sinh năm nhất trường cấp 3 Hòa Diện. 
    - Dương Lạp Lạp: Nữ sinh năm nhất trường cấp 3 Hòa Diện. 
    - Nam Dĩnh: Nam sinh năm ba trường cấp hai Khánh Dược.

    Lượt đọc: 11153
  • Xứ Nữ Đoạt Tình

    Tên truyện: Xứ Nữ Đoạt Tình

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngải Đông

    Nội dung:

    Tác giả Ngải Đông đã giới thiệu đến với bạn đọc một truyện ngôn tình mới đầy sức hấp dẫn và thú vị, một câu chuyện tình yêu với những cung bậc cảm xúc khác nhau, đọc truyện bạn sẽ được dẫn dắt, trải nghiệm những cảm xúc tưởng như thật quen nhưng lại thực khác biệt. Hãy đọc truyện Xứ Nữ Đoạt Tình để trở về thời cổ đại và cùng bước chân theo con đường tình yêu của những nhân vật trong truyện.

    Âm mưu, đó chắc chắn là âm mưu xấu xa của tất cả mọi người liên hợp lại! Hắn, chẳng qua là đang "hưởng thụ" quà sinh nhật các anh em đưa tới. Đột nhiên lại bị cha mẹ tóm gáy buộc hắn phải cưới vợ. Đáng thương, hắn phải chấm dứt cuộc sống độc thân. Có nhà mà không thể về, phải làm kẻ ăn bám ở nhờ nhà bạn, nhưng bọn bạn này đều bị mua chuộc hay sao?

    Ai cũng thuyết phục hắn về nhà yêu thương vợ, thương cô? Được, hắn liền "thương", bắt cô phải khai ra sự thật. Nhưng cô chỉ nói ba từ không đổi "Tôi xin lỗi...". Hại hắn không thể biết sự thật, cách cư xử của cô đều thay đổi, nhưng ngay lúc hắn thật tình cam tâm tình nguyện thì không biết tại sao cô lại nhất định trốn chạy. Trời ạ, rốt cuộc là ai phụ ai?

    Liệu cái kết của truyện này sẽ còn đi đến đâu, tình yêu của họ sẽ còn thế nào nữa, yêu thương sẽ ra sao. Đọc truyện để cảm nhận rõ ràng những điều này, để cùng khám phá những điều mới mẻ, đọc để thưởng thức truyện tình yêu dưới ngòi bút của Ngải Đông. Bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Đêm Nay Ngủ Cùng Ai,...

    Lượt đọc: 18947
  • Anh Xin Đầu Hàng

    Tên truyện: Anh Xin Đầu Hàng

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mạc Nhan

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Anh Xin Đầu Hàng của tác giả Mạc Nhan trên website đọc truyện online. Giang Chấn Vũ và An Mật Nhi tình cờ gặp nhau trong một nhà hàng và cô đã ―đánh sét anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thật ra lần đó cô ăn mặc trang điểm đẹp đẽ để đóng vai cô bạn gái hờ của anh bạn Sammy bị gay. Sau đó hai người gặp lại nhưng cô rất khác nam tính và hung dữ , cả hai chẳng nhận ra nhau, sau này choảng nhau một trận cô mới nhận ra anh. Đoạn giới thiệu: Cô nàng tomboy đáng ghét! Giang Chấn Vũ bực bội ra quyết tâm, cho dù An Mật Nhi là nhiếp ảnh gia nổi tiếng tầm cỡ thế nào đi chăng nữa, anh cũng không hợp tác với cô ta! Ai dạy cô ta đánh anh, còn mắng xối xả vào mặt anh, chưa hết, cô ta còn đuổi anh ra khỏi phòng làm việc! Anh nổi tiếng với danh hiệu ―cầu thủ vàng, không việc gì phải dây vào loại con gái đáng ghét đó, cô ta chính là một con hổ cái đích thực, không giống con gái chút nào cả. Con gái phải trang điểm, nói năng nhỏ nhẹ, ứng xử dịu dàng, phải giống như mẫu bạn gái lý tưởng mà anh tình cờ gặp mặt cách đây một năm. Chậc chậc chậc, con cọp cái này nhìn lướt qua đã thấy không đạt tiêu chuẩn làm bạn gái của anh. Thật tội nghiệp cho cô nàng! Ha ha ha! An Mật Nhi bật cười vì đã bắt nạt được tên kia. Một năm trước, như là định mệnh hay một trò tiêu khiển của Thượng đế. Chính cô cũng không ngờ được rằng mình lại ăn mặc sếch xì và làm điên đảo thần đồng bóng đá Giang Chấn Vũ, khiến chàng ta bị mũi tên của thần Cupid bắn trúng, và để lại cho anh chàng một ―ấn tượng khó phai. Nhưng cô còn đang nghĩ xem có nên yêu anh chàng hay không. Cô là một người đam mê công việc và trước mắt phải bắt anh ta ngoan ngoãn làm người mẫu cho album ảnh của cô.

    Lượt đọc: 16746
  • Ta Là Thực Sắc

    Tên truyện: Ta Là Thực Sắc

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tát Không Không

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Ta là Thực Sắc của tác giả Tát Không Không trên website đọc truyện online. Thời gian như thoi đưa, một năm vội trôi qua. Theo như lệ thường của trường tôi, ở cuối học kì sẽ cử hành mộtlần thi chung cho toàn thể học sinh, sau đó căn cứ vào thành tích để tiến hành phân ban: ban nghệ thuật trọng điểm và ban nghệ thuật phi trọng điểm. Nói tóm lại, lần thi này là rất trọng yếu, cho nên tất cả lũ họcsinh chúng tôi dồn hết sức lực, cố gắng ôn tập, chong đèn chiến đấu hăng hái, hận không thể vót nhọn đầu của mình mà đâm vào được ban trọng điểm. Rốt cuộc, đầu tháng bảy, cuộc thi chấm dứt, chúng tôi bốn ngườivì chúc mừng thoát ly khổ ải, giữa kì nghỉ hè mỗi ngày đều ở cùng một chỗ, khắp chốn chơi đùa. Hôm nay, chúng tôi hẹn nhau ở KTV: ca hát, uống rượu và vui chơiđiên cuồng. Chúng tôi nháo tới gần 12 giờ, Đồng Diêu và Sài Sài đi xuốngsiêu thị dưới lầu mua đồ ăn vặt, tôi thì cùng Ôn Phủ Mịch ngồi trên ghế đợi. Ôn Phủ Mịch luôn luôn thích yên tĩnh, náo loạn cả đêm, giờ này nằmngủ trên ghế sô pha, đầu thì ngửa lên, im lặng ngủ say. Khuôn mặt hắn, ẩn trong bóng tối, lại như mang theo vô hạn hàoquang, hình dáng từng đường cong trên khuôn mặt hắn, mỗi một nét, đều như tạo nên vòng xoáy, làm cho tôi không tự chủ rơi vào trong đó. Lông mi của hắn, đen nhánh cong vút, cùng gương mặt sạch sẽ trắngtrẻo tạo nên nét đối lập rõ ràng. Mũi hắn thanh tú, theo hơi thở nhẹ nhàng mấp máy. Môi hắn mềm mại, đường nét rõ ràng, mang theo sự hấp dẫn khó cưỡnglại được. Hai má hắn hơi ửng đỏ, chính là loại mà tôi yêu thích, không kiềmlòng được, tôi cúi xuống, trộm hôn lên đó. Đến giờ tôi cũng chẳng biết mọi thứ xảy ra như thế nào, thật sựlà vậy, tôi xin thề. Khi tôi hồi phục tinh thần thì đã ngồi ở cạnh hắn, mà môi củahai chúng tôi lúc đó đang chạm vào nhau. Môi của Ôn Phủ Mịch quả là giống như tôi đã dự đoán, hơi lạnh, nhưnglại mang theo sự mềm mại làm cho tôi bỏ vũ khí đầu hàng giặc luôn. Lúc ấy, tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh đều trở nên im lặng,ngay cả tiếng nhạc đinh tai nhức óc cũng trở thành bụi bặm xa xôi. Tại lúc đó, tôi đối với Ôn Phủ Mịch chỉ có tham luyến. Tôi chỉ định là hôn má hắn một chút thôi, sau đó liền rời đi,nhưng lại dời xuống dưới một mm nữa… vài mm nữa, nhìn tư thế của chúng tôi chính là hôn môi nhưng thực chất chẳng qua chỉ là hơi chạm nhau mà thôi. Hơi thở của hắn quẩn quanh nơi chóp mũi tôi, từng hơi nhẹ nhàng trêu chọc toàn bộ tinh thần của tôi. Lúc này, hắn bỗng nhiên mở mắt. Cặp mắt đen thăm thẳm, trong khu vực ghế lô tối tăm, như có tiasáng lướt qua, trong suốt mà thâm thúy. Nháy mắt, tôi hoảng loạn vội đứng lên, tốc độ nhanh tới nỗi timtôi muốn rớt ra ngoài. Lần, này, hỏng, bét, rồi! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Bằng không nói là miệng hắn có con muỗi đậu đi, tôi không muốn hắnbị cắn đồng thời không muốn sát sinh nên đã hy sinh thân mình đem con muỗi hấp dẫn lại môi mình? Hoặc là tôi nói tôi hoài nghi mình bị les, liền nghĩ hôn hắn đểxác định xem mình có phải là như thế không? Hay là không nói, trực tiếp đập cho hắn bất tỉnh, đợi hắn tỉnh lạichết cũng không thừa nhận? Đang phân vân giữa ba phương án giải quyết, Ôn Phủ Mịch hỏi: “Ngươiđang làm cái gì vậy?” Nghe vậy, tim tôi nhảy điên loạn hơn, nhanh chóng vượt qua cả mộtdàn nhạc sôi động, trong cơ thể tôi giống như có lửa cháy, máu của tôi như con ngựa hoang chạy loạn, mà da thì nhanh chóng đổ mồi hôi lạnh, trong đầu tôi là một mảnh hoảng loạn, tiểu não đại não gì cũng rối thành một đống, hỗn độn vô cùng. Nói chuyện đi, nói chuyện, Hàn Thực Sắc mau nói đi, tôi như vậynhắc nhở chính mình. Nhưng miệng lại như bị niêm phong, làm thế nào cũng không mở rađược. Tôi cùng Ôn Phủ Mịch đối diện nhau, không khí không quá xấu hổ nhưng lại có gì đó rất kì cục. Nói chuyện, nói chuyện đi Hàn Thực Sắc, tùy tiện nói câu gì cũngđược. Tôi lại nhắc nhở chính mình, tùy tiện cái gì đều được. Lần này, tôi đã nghe theo nội tâm mình, trả lời hắn: “Ta nghĩ cườngbạo ngươi” Câu này đúng là lời nói thiệt, nhưng mà cái câu nói thiệt này sovới đem tôi đi giết còn lợi hại hơn. Tôi chảy nước mắt, Hàn Thực Sắc, ngươi vẫn là nên chạy đi tìmcái xe tải nào đó mà đâm đầu vào chết luôn cho xong! Nói thì làm, tôi xoay người chạy ra khỏi khu ghế lô. Thật là không còn mặt mũi nào mà đối mặt với Ôn Phủ Mịch a! Đang lúc tôi dùng toàn lực đứng dậy, cánh tay bỗng nhiên bị ÔnPhủ Mịch bắt lấy, sau đó hắn dùng tí lực, đem tôi kéo vào trong lòng ngực hắn. Cái mông của tôi, thôi quên đi, dễ hiểu một chút, mông của tôingồi trên đùi hắn, hai tay của tôi nhìn thì như đang ngăn cản hắn nhưng kỳ thực là đang vuốt ve ngực hắn. Mà hai tay của hắn lại bắt lấy cánh tay tôi. Đôi mắt đen của hắn, giống như mặt hồ đêm thu, trong suốt và tĩnhlặng, thần bí thâm thúy. Lần này tới lượt tôi hỏi: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Ôn Phủ Mịch mỉm cười thản nhiên, hắn nói: “Ta không thể chịu lỗ”. Tiếp theo, khi tôi chưa kịp phản ứng chuyện gì đang diễn ra,khuôn mặt hắn chầm chậm phóng đại, từ từ gần sát mặt tôi, sau đó, môi của chúng tôi lần thứ hai từ khi chào đời lại gặp nhau. Môi chúng tôi, đầu tiên là tiếp xúc, cảm nhận được tình hìnhcánh môi của đối phương, hoặc là run rẩy, hoặc là kích động, hoặc là trìu mến, hoặc một cái gì đó khác. Lúc sau quen dần, cảm xúc bắt đầu tăng vọt. Ôn Phủ Mịch nhẹ ngậmlấy môi tôi, giống như đem chúng trở thành món ăn tươi ngon, tinh tế nhấm nháp. Tiếp theo hắn vươn đầu lưỡi, liếm nhẹ vòng quanh môi tôi, mộtvòng lại một vòng, mang theo trêu chọc, mang theo hấp dẫn. Lưỡi hắn khẽ tách môi tôi, hơi hơi ma sát, đôi môi mềm mại làmcho tôi một trận run rẩy. Động tác của hắn không chút hoang mang, mang theo sự thanh thản,tự tin dẫn tôi đi vào thế giới của hắn. Vốn tưởng rằng, tới đây đã là được hưởng một bữa yến tiệc longtrọng lắm rồi, nhưng lưỡi hắn lại cư nhiên tiến vào trong miệng tôi. Từ đầu đến cuối, Ôn Phủ Mịch đều duy trì sự thanh thản, hắn dùngchính lưỡi mình, lướt qua hàm răng tôi, lúc nặng lúc nhẹ hàm chứa dục vọng mà liếm láp, giống như một loại thần phục lại giống như một loại biểu thị công khai, mỗi chỗ đều mang theo hương vị của hắn, mỗi chỗ đều là dấu vết của hắn. Sau khi hoàn thành loạt động tác, lưỡi của hắn bắt đầu truy đuổiđồng loại của mình, dây dưa trong miệng tôi, giống như một con rắn không ngừng cuốn khúc, không ngừng khiêu khích. Nhiệt độ cơ thể của tôi tăng dần, kìm lòng không được mà ôm lấyÔn Phủ Mịch, học bộ dạng của hắn, bắt đầu hôn đáp trả. Lưỡi chúng tôi quấn quít nhau, tận tình mút vào dịch mật ngọtngào của đối phương, kịch liệt triền miên, lúc thì nhẹ nhàng như dòng suối, lúc thì mãnh liệt như biển rộng. Chúng tôi cứ thế dây dưa, cuồng nhiệt, tựa như là muốn trong cáihôn này, dùng hết sinh mệnh của mình. ………. Chi tiết ở trên, đều là cái rắm. Nghĩ thử coi, tôi và Ôn Phủ Mịch, đều là lần đầu hôn môi, sao cóthể vô sự tự thông, chỉ xem trên TV, kĩ thuật hôn liền thành thục đến vậy sao? Đó là chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm á. Tình huống chận thực là, chúng tôi đã cố hết sức mà hôn. Tất cả mọi người khi hôn lần đầu đều không khỏi răng đập răng,răng cắn lưỡi, thập phần khó khăn. Đầu lưỡi hai người chúng tôi làm sao có thể linh hoạt giống nhưrắn a, nói cách khác là như hai con giun không có mắt, nơi nơi chui loạn. Lưỡi Ôn Phủ Mịch chút xíu nữa là tiến tới yết hầu của tôi, hù chết người. Mà quan trọng hơn là, bởi vì môi của hai chúng tôi khi hôn khôngkín lắm, nước bọt rơi xuống tí tách, tuy nhiên, người ta khi hôn môi nồng nhiệt, bởi vì não bộ sinh ra phản ứng hóa học nên sẽ không cảm thấy ghê tởm. Nhưng giờ phút này, nếu có người nhìn thấy chắc sẽ nôn mửa ngay. Càng hôn, càng không có tinh thần, cộng thêm ướt át dinh dính,làm ảnh hưởng tới tâm tình, chúng tôi lại là người thông minh sắc sảo nên cùng nhau ngừng lại, lấy khăn giấy lau nước miếng dính đầy miệng. Sau đó, sắc mặt hai người lại ửng hồng, ánh mắt tỏa sáng nhìnnhau. Lúc này, tôi chợt nghĩ đến một điều, so sánh tính trọng yếu, liềnhỏi: “Ôn Phủ Mịch, bạn gái ngươi làm sao bây giờ?” Tuy rằng lời này nói ra nghe có vẻ khá bình tĩnh, nhưng lúc đólòng tôi đang rất hỗn loạn, hoàn toàn trống rỗng không nghĩ được gì. May mắn, lời của hắn làm cho tâm hồn lo lắng cả đêm của tôi trởnên an tĩnh lại: “Ta không có bạn gái” Tôi âm thầm thở ra một hơi, cũng may tôi không trở thành tiểutam a, bằng không ngàn đao cũng không đủ tạ tội. Nhưng một lúc sau, Ôn Phủ Mịch thâm sâu nhìn tôi, nói: “Ý của talà, ta có bạn gái hay không còn phải xem ý tứ của ngươi” Tôi nhìn hắn, một hồi lâu rốt cuộc cũng hiểu ra, vì thế liền hỏi:“Ngươi là đang thổ lộ với ta sao?” Ánh mắt hắn cụp xuống trốn tránh, đáy mắt tựa hồ thoáng qua mộttia ngượng ngùng, mà trên gương mặt băng lãnh của hắn hình như có chút đỏ lên. ...... Cuối cùng, cuộc sống thanh xuân vườn trường của tôi và Ôn Phủ Mịchlại khôi phục như bình thường Mỗi lần tan học, chúng tôi sẽ ngồi ở quán nước trước cổng trường,nói vài chuyện lảm nhảm, đương nhiên, phần nhiều là tôi nói. Ôn Phủ Mịch không thích nói chuyện lắm, nhưng hắn sẽ chăm chú lắngnghe, khiến cho tôi cực kì có cảm giác thành tựu. Chỉ là, từ đầu tôi đã luôn muốn phân tích tính cách thích yêntĩnh của hắn, cứ luôn hỏi hắn, mẹ ngươi đối xử với ngươi không tốt phải không, lúc nhỏ có phải ngươi đã từng bị mắc chứng bệnh u buồn hay không, trong nhà ngươi có phải đã từng trải qua biến cố gì đó à? Hắn lắc đầu, nói không có, gia đình ta rất bình thường, tại saongươi lại hỏi vậy? Tôi thở dài, nói, trong phim thần tượng không phải đều diễn nhưvậy sao, ngươi vốn là một tên nhóc sáng láng hoạt bát, nhưng vào vào khoảng 10 tuổi, gia đình xảy ra biến cố, từ đó ngươi liền đem bản thân phong bế lại. Nhưng rồi sau đó, ngươi gặp phải một người con gái ngây thơ, hoạt bát lại tam bát (bà tám) như ta, không cầm lòng được mà yêu thích cái cảm giác ấm áptrên người ta, tiếp theo đó là dưới một loạt tình tiết xảy ra, ngươi đối với ta cởi mở trái tim, nói ra câu chuyện của bản thân mình, lời dạo đầu có thể là, từ trước kia, có một tên nhóc, ba của hắn tìm một người mẹ mới, hoặc là mẹ của hắn tìm một người ba mới… balabala. Sau đó ta liền nhìn vào gương mặt giống như được điêu khắc của ngươi, hỏi, Ôn Phủ Mịch, tên nhóc đó là ngươi có phải không? Lúc đó, toàn thân ngươi hoặc là lông mi ngươi sẽ run lên, thật không ngờ ta lại thông minh như thế, cũng không biết tại sao lại muốn nói với ta những chuyện này, cuối cùng, ngươi im lặng, tiếp theo, ta liền đi đến, đau lòng mà ôm lấy ngươi, nói, Ôn Phủ Mịch, tất cả đều đã qua rồi, thật đó, tất cả đều đã qua rồi, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, không đi đâu cả. Cuối cùng, ngươi phát hiện, thì ra trên thế gian này, người hiểu ngươi nhất chính là ta, vì vậy chúng ta ở dưới bầu trời đêm đầy sao ước nguyện lời thề tình yêu, ta luôn cảm thấy câu chuyện của chúng ta lẽ ra phải phát triển như vậy mới là vương đạo a. Nghe vậy, Ôn Phủ Mịch lắc đầu bất đắc dĩ nói, ngươi vẫn là nênít xem phim truyền hình đi. Trong ba năm đó, tôi với Ôn Phủ Mịch chưa bao giờ cãi nhau, cólúc tôi thật là vô vị quá rồi, muốn tìm hắn cãi nhau để bồi dưỡng chút tình cảm, nhưng lần nào hắn cũng không thèm để ý đến tôi, hại tôi cứ một mình diễn hai vai, cuối cùng chỉ có thể bỏ cuộc. Mỗi lần sinh nhật tôi, hắn đều sẽ hỏi tôi, nói đi, ngươi thíchquà gì? Ánh mắt tôi lóe ra dâm quang, nuốt nước miếng, nói, ta muốn thânthể của ngươi. Hắn dùng ngón tay búng vào trán tôi, nói, ta nói thật, nghiêm chỉnhchút đi. Tôi thập phần oan ức, bởi vì chắc chắn là tôi nói thật mà Trước đây lúc chưa ở cùng hắn, tôi đã bắt đầu ý dâm với thân thểcủa hắn, bây giờ ở cùng nhau rồi, ngày ngày tai kề tóc kết, lại từ đầu tới cuối cũng không thể tiến vào chủ đề chính được, tôi nhẫn nhịn rất khó chịu a. Nhưng mà, Ôn Phủ Mịch cũng xem như là một đứa trẻ ngoan, mà lạigiống y như tôi, là xử (nam/nữ) chỉ từ động tác hôn môi của hắn là biết rồi. Thời gian chúng tôi ở bên nhau lúc trung học, chuyện vượt quá chừngmực nhất chính là hôn môi. Đương nhiên không phải ở trường học rồi, lúc ở trường học, hai đứatôi đến tay còn ngại nắm. Địa điểm chúng tôi luyện tập hôn môi, chính là phòng của tôi lúcnghỉ hè. Lúc đó, cha tôi mẹ tôi đều tự động rời đi, để cho chúng tôi cókhông gian tự do phát triển. Lúc bắt đầu, tôi nghĩ là họ tin tưởng chúng tôi sẽ không làm bậy,ai ngờ thì ra bọn họ muốn lưu lại không gian để thành toàn cho chuyện tốt của chúng tôi. Mẹ tôi bắt đầu từ lúc đó thật tỉ mỉ giảng cho tôi nghe nhữngchuyện cần chú ý, còn nói, con gái à, lầu đầu tiên là rất khổ sở, nhưng mà chỉ giống như bị chó cắn một ngụm thôi, nhẫn nhịn một chút liền qua, con xem Phủ Mịch lớn lên xinh đẹp như vậy, thật đúng là kỳ quan của nhân loại nha, bị nó cắn một cái con cũng không phải là chịu thiệt. Ba tôi càng quá đáng hơn, ông ấy lại chủ động đem BCS của mình tặngcho Ôn Phủ Mịch, tỉ mỉ chỉ hắn cái này dùng như thế nào, cuối cùng còn lấy ra những bộ phim giáo dục các kỹ năng vận động trên giường của Nhật Bản mà mình giấu như bảo vật, cho Ôn Phủ Mịch lần lượt xem qua. Nhưng mà thật là cô phụ một tấm lòng tốt của họ, tôi cùng Ôn PhủMịch những lúc bị nhốt cùng nhau cũng chưa từng có thoát y bao giờ. Tại năm thứ hai cao trung kia, kỹ thuật hôn của chúng tôi ngàycàng phát triển, cuối cùng đã có thể hôn đẹp như những nam nữ trong phim thần tượng, cũng không còn xuất hiện cái cảnh nước miếng rơi tí tách như lần đầu tiên nữa. Tiếng người ở ngoài cửa sổ từ từ lớn lên, từng đợt ánh sáng nhènhẹ chiếu xạ vào trong phòng, trên trần nhà nơi nào cũng ngập tràn ánh sáng lay động. Hồi ức đến đó là dừng lại, tôi xoa nhẹ đầu óc đang mê mang, đứngdậy, từ trong ngăn kéo lấy ra thuốc cảm, uống cùng với một cốc nước lọc, tiếp theo lại nằm xuống giường, từ từ tiến vào mộng đẹp.

    Lượt đọc: 19815
Like Us on Facebook:
X