Em Chỉ Biết Yêu Anh

Tác giả : HNam106

Chương 14: Chương 14: Kết thúc

 

Người qua đường Ất cùng Giáp trên đường đi rước con.

 

"Úi... đằng kia có gì mà đông đúc thế nhỉ?"

 

"Ủa. chị không biết hả? Có một cô gái nhảy lầu tự sát ở căn biệt thự đó đó. Mà, nghe đâu đó là căn biệt thự của Mộ Cảnh Từ nữa chứ!"

 

"CÁI GÌ!!!! Ở đâu có Mộ Cảnh Từ, ở đó có ta. Đi! Chúng ta đến đó xem thử..."

 

"Nhưng tới giờ rước con rồi."

 

"Ờ ha, vậy nhanh nhanh rước con rồi về coi..."

 

Một chiếc xe phóng qua, người ngồi trên xe vô cùng quen mắt.

 

"Oaaaaa Đó chẳng phải là Mộ Cảnh Từ hay sao? Không được, chúng ta phải lại đó xem thử."

 

"Ừ, tụi nhỏ để đó cho cô giáo chăm sóc cũng được."

 

==*==*==

 

Mộ Cảnh Từ thắng gấp, mở cửa lao thẳng vào trong. Vòng vây cảnh vệ chỉ cho một mình Mộ Cảnh Từ vào trong, tất cả những người khác đều bị giữ lại trước cổng.

 

Vị cảnh sát trưởng lên tiếng: "Anh có phải là Mộ Cảnh Từ, chủ sở hữu căn nhà này?"

 

Mộ Cảnh Từ không trả lời, chỉ gật nhẹ đầu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về chỗ được che bằng tấm vải trắng.

 

"Mời anh xác nhận." Cảnh sát ra hiệu cho 2 người cảnh sát khác.

 

Tiếng ồn ào bên ngoài bỗng dưng im bặt, tất cả đều đổ dồn về phía tấm vải trắng. Rốt cuộc đó là ai, tại sao Mộ Cảnh Từ có vẻ hốt hoảng đau khổ đến vậy.

 

Tấm vải từ từ hạ xuống, khuôn mặt trắng bệch bê bết máu của Lâm Tuyết đập vào mắt Mộ Cảnh Từ.

 

Mộ Cảnh Từ sững người trong mấy giây, rồi lắc lắc đầu, cười to chạy tới: "Lâm Tuyết, em đừng đùa nữa, chưa tới Haloween mà em... Đừng đùa nữa, em dọa được anh rồi này, đừng đùa nữa em à... Anh xin em đấy, TUYẾT!"

 

Mọi người không bao giờ tưởng tượng nổi một ngày mình có thể nhìn thấy cảnh tượng này: Một người đàn ông nổi tiếng phong lưu đào hoa, nay lại ôm lấy xác một người con gái điên cuồng gào thét, chẳng quan tâm đến máu dây lên khuôn mặt điển trai, lên quần áo đắt tiền.

 

Hóa ra, lãng tử cũng có lúc quay đầu. Nhưng, thật trớ trêu, tất cả đã quá muộn màng.

 

Đột nhiên, một tốp mấy mươi phóng viên từ đâu ở bên trong chạy ra, tất cả máy quay tập trung vào Mộ Cảnh Từ, ánh đèn flash nháy liên tục.

 

Mắt Mộ Cảnh Từ đỏ ngầu, ôm lấy Lâm Tuyết kéo vào che chở trong ngực, hét vào mặt mấy tay phóng viên:

 

"Cút đi! Chụp cái gì mà chụp! Cút hết đi!!"

 

Tình hình ngoài này cũng nhốn nhào chẳng kém. Mấy tay phóng viên thấy tình hình không ổn, sợ rằng tin tức mới nhất sẽ rơi vào tờ báo của đám phóng viên trong kia nên càng cố gắng xông vào. Mọi người đứng ở quá xa không thấy rõ được tình hình bên trong nên cũng xô đẩy nhau, chen lấn đi lên.

 

Vòng vây cảnh sát chịu không nổi sức ép, bất lực nhìn cả đám người ùa vào.

 

Đèn flash lại sáng liên tục, câu hỏi dồn dập gửi tới, nhưng Mộ Cảnh Từ chỉ im lặng.

 

Mộ Cảnh Từ ôm Lâm Tuyết thật chặt, thủ thỉ với Lâm Tuyết, thật nhẹ nhàng, thật cưng chiều: "Tuyết à, em yên tâm, anh sẽ che chở cho em. Em đã nói là không thích ồn ào mà... Không sao, có anh ở đây rồi..."

 

Tiếng bàn tán xôn xao lặng dần, bởi ai nấy đều cảm động trước mối tình đau lòng này.

 

Người qua đường Đinh sụt sùi: "Hức hức, cảm động chết tôi rồi, hức hức..."

 

Người qua đường Bính: "Ai nói Mộ Cảnh Từ phong lưu hả, rõ ràng người ta si tình đến thế này cơ mà. Đúng là tin tức lá cải thì cái củ cải gì cũng nói được!"

 

Mộ Cảnh Từ chẳng bận tâm mọi người bàn tán cái gì, chỉ ngồi im đấy, bảo hộ Lâm Tuyết.

 

==*==*==

 

Tin tức 'Mộ Cảnh Từ ôm xác người yêu khóc' trở thành tin tức hot nhất mấy ngày liền. Sự việc đau lòng chỉ mới xảy ra 2 giờ đồng hồ nhưng cả nước đều đã hay tin.

 

Quán cà phê, quán cơm tấm, quán trà chanh, quán net, ở đâu có người là ở đó có bàn tán về Mộ Cảnh Từ.

 

1 giờ đồng hồ sau đó, đoạn ghi âm Lâm Tuyết để lại cho Mộ Cảnh Từ không hiểu sao lại rò rỉ tràn lan trên mạng. Dân tình lại thêm một phen nháo nhào, tất cả đều phải rơi lệ thốt lên: "Trời ơi! Sao ông nỡ nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương mệnh khổ này chứ!!!"

 

Mộ Cảnh Từ chi rất nhiều tiền để thu hồi tất cả những đoạn ghi âm ấy, anh không muốn Lâm Tuyết đến khi đã mất vẫn còn bị mọi người dị nghị.

 

"Lúc cô ấy còn sống, tôi đã chẳng thể làm gì cho cô ấy. Xin mọi người rủ lòng thương xót, đừng lan truyền nó nữa."

 

Nói về Mộ Cảnh Từ, người sẽ nghĩ đến 'scandal chồng chất scandal'. Nhưng lần này thì khác, hình ảnh của Mộ Cảnh Từ đã được 'soái ca hóa', trở thành mẫu hình lí tưởng của vô số cô gái.

 

Từ một người bị chỉ trích ngập đầu mỗi khi xuất hiện, Mộ Cảnh Từ trở thành anh chàng đáng được thương, đáng được yêu.

 

==*==*==

 

Khuya. Trời mùa đông buốt giá. Chiếc BMW phóng đi trong gió, một mình một con đường.

 

Di động có cuộc gọi tới, chỉ có một người biết được số điện thoại này mà thôi, Mộ Cảnh Từ chần chừ, song vẫn bắt máy.

 

"Em có còn là người hay không hả? Tuyết nó đối với em toàn tâm toàn ý như vậy mà sao em nỡ lòng..."

 

Đoán được Khả Vân sẽ rất tức giận, nhưng Mộ Cảnh Từ không ngờ chị ta lại kích động đến như vậy, vội vàng đỡ lời:

 

"Chị có gì bình tĩnh nói, bình tĩnh, thật bình tĩnh!"

 

Bên kia im lặng một chút, Mộ Cảnh Từ cũng an tâm, sau đó lại là...

 

"Bình tĩnh con khỉ họ!!! Mộ Cảnh Từ, chị quá thật vọng về em. Thật ra, em chẳng hề có chút tình cảm gì đối với Lâm Tuyết, có đúng không?"

 

Mộ Cảnh Từ làm ra vẻ ngạc nhiên: "Ớ? Sao chị lại nói vậy? Chị không thấy em ôm Lâm Tuyết khóc lóc thảm thiết hay sao?"

 

"Khóc lóc? Em có chắc chắn em đã khóc hay không, hay chỉ là đưa tiền rồi thao túng cánh nhà báo đưa tin như thế. Chuyện này cũng đâu có khó gì, âm thầm sắp xếp mấy chục nhà báo vào bằng cửa sau còn làm được thì chuyện này có khó khăn gì. Chị nói có đúng không? Hả?"

 

Mộ Cảnh Từ mặt không đổi sắc, trả lời: "Đúng... thì có sao đâu nào?"

 

Khả Vân điên tiết lên: "Em còn dám nói không sao? Không yêu mà còn dám diễn trò nước mắt cá sấu? Càng đáng giận hơn, tại sao di thư của Lâm Tuyết gửi cho em, em lại có thể chỉnh sửa lại rồi đem lan truyền trên mạng? Người khiến Lâm Tuyết đến chết vẫn không yên, chính là em!"

 

Mộ Cảnh Từ thản nhiên cười: "Nhờ vụ này mà danh tiếng của em tốt lên hẳn, công ti liên tiếp nhận được hợp đồng. Cô ta chết mà đem lại lợi ích lớn như vậy, cũng đáng."

 

Giọt nước mắt chảy xuống má Khả Vân. Là cô, chính sai lầm của cô đã khiến Lâm Tuyết chịu cảnh cay đắng này, nếu cô ban đầu ngăn cản, có lẽ Lâm Tuyết đã có một cuộc sống an ổn hơn.

 

"Thế con của em và Tuyết, thì tính sao?"

 

"Con của em, em có thể chăm sóc được."

 

"Ừ." Khả Vân cúp máy. Những suy ngẫm về tình yêu cứ quẩn quanh trong đầu...

 

==*==*==

 

Phía trước, là cột đèn giao thông.

 

Dù đèn đang là màu xanh nhưng Mộ Cảnh Từ lại cho xe dừng lại.

 

Tiếng xe thắng gấp ma sát với mặt đường làm tỉnh giấc cô gái ngồi bên lề đường. Cô gái run lập cập, ngước đôi mắt to tròn nhìn về phía chiếc xe sang trọng.

 

Mộ Cảnh Từ hạ cửa xe, thò đầu ra nói lớn. Âm thanh nam tính xuyên qua tiếng gió vù vù, bay vào tai cô gái:

 

"Anh đang cần một người giúp việc, em có muốn đến nhà anh làm không?"

 

Cô gái ngẩn ra mấy giây rồi lập tức chạy ra, mở cửa xe leo lên, gấp gáp như thể sợ người kia sẽ đổi ý.

 

Mộ Cảnh Từ mỉm cười, phóng xe chạy đi.

 

Muốn tìm một người về nuôi trẻ, cũng đâu có gì khó?

 

HẾt

 

Có đá cứ ném, có hoa cứ tặng, không có gì hết thì cmt giao lưu chơi ^^

 

Các bạn hài lòng với câu chuyện chứ? Ai ủng hộ ta viết ngoại truyện không? (1 ngoại truyện ngắn thôi)

Nguồn: wattpad.com

Like Us on Facebook:
X