Độc Dược Mê Dục

Tác giả : Mặc Hàn Nghiễn

Chương 50: Chương 50: Anh có tin thần linh không?

"Anh có tin có thần linh không? Long Nhã." Hổ Phách nhìn thấy Long Nhã ở phía trên, sợi tóc xanh thẫm rủ xuống, dừng trên mặt của mình có hơi ngứa, đôi mắt màu vàng giống Long Mã, nhưng mà lại không giống. Long Mã có màu vàng sáng ngời trong suốt, Long Nhã lại là màu vàng tối tăm thâm thúy, giống như con người của bọn họ, liếc mắt nhìn một cái đã biết rõ bọn họ là anh em, nhưng tính cách lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược (tính cách trái ngược nhau).

"Thần linh sao? Đối với thần linh chỉ tồn tại trong miệng người anh hoàn toàn không tin. Không phải như ý đều do thần, không được như ý cũng không phải bởi vì thần, tất cả đều là do mình quyết định . Em? Em tin tưởng sao?" Long nhã cũng không hỏi hổ phách tại sao đột nhiên hướng đến đề tài thần linh, bỗng dưng một ngón tay chọt lên mặt Hổ Phách.

"Em sao? Em đương nhiên tin tưởng, cuộc sống của em, chính là do thần linh khống chế. Cùng các anh gặp nhau cũng được dây dưa cũng được từ bỏ cũng được, Long Mã cũng tốt, mà người đàn ông khác cũng tốt, em chỉ có thể làm theo chỉ dẫn của thần linh. Anh nói em thay đổi, em chỉ là nghe theo ý chỉ thần ." Hổ Phách cười sáng lạn, Long Nhã lại từ trong mắt của cô nhìn ra thê lương.

"Chính xác mà nói, anh chỉ là rời khỏi mấy tháng, em liền trở nên xa lạ, hóa ra đều là ý của thần sao?"Long Nhã cười hỏi.

"Anh không phải nói không tin thần sao? Hiện tại còn nói cái gì là ý chỉ của thần ." Hổ Phách biết, chuyện hoang đường như vậy, căn bản không có người tin tưởng, nói ra chỉ sợ bị người khác cho rằng bị điên.

"Anh không tin tưởng thần, anh chỉ tin tưởng em mà thôi, anh chỉ tin tưởng Hổ Phách của anh sẽ không nói nói dối mà thôi." Long nhã chăm chú nhìn Hổ Phách, "Cho dù cái gì, em nói anh đều sẽ tin."

Trong nháy mắt Hổ Phách nước mắt liền bốc lên, giống như đem tất cả bất an cùng thống khổ đè ép dưới đáy lòng một lần phát tiết ra.

Long Nhã có chút sợ thần.

Hắn thiếu niên rời nhà, một người độc thân lưu lạc mọi nơi, bề ngoài tuấn tú và tính cách hấp dẫn không ít các cô gái, tính tình phiêu bạt bất định khiến cho cô gái chảy không ít nước mắt. Hắn có thể dịu dàng lau đi nước mắt bọn họ, nhưng những giọt nước mắt không làm cho nội tâm hắn xúc động, càng không giữ chân hắn rời đi.

Lần đầu tiên đối với nước mắt con gái sợ hãi như vậy, hoàn toàn không biết nên làm cái gì bây giờ, tay chân luống cuống lau đi nước mắt hổ phách, Việt Tiền Long Nhã vốn không để cho bản thân sa vào chuyện tình cảm, chỉ là lần đầu tiên thật lòng thích một người lại là một cô gái ngu ngốc. 

Hổ Phách có lẽ không có dũng khí nói ra chuyện xưa, chỉ ở trong lòng Long Nhã khóc đến đất trời mù mịt. Không ai sẽ tin tưởng, cho dù Long Nhã vừa nói lời thề son sắt làm cho lòng người động lời, giống như là tìm cho mình một lý do khiến người khác bật cười.

"Không sai , em biến thành cái dạng này, đều là ý chỉ của thần ." Hổ phách từ trong lòng Long Nhã rút ra, "Lục Xuyên Hổ Phách cô gái hư hỏng, sẽ có vô số người đàn ông, đây là thần lời tiên đoán. Cho nên bây giờ anh nên chạy trốn trước, Long Nhã anh có thể mang Long Mã rời khỏi xa một chút, đi nước Mỹ hoặc là bất cứ nơi nào mà không có em, thoải mái mà đánh tennis của các anh."

"Ừ, thật ra anh muốn biết, trong lời tiên đoán, lục xuyên hổ phách có nhiều người đàn ông, có Việt Tiền Long Nhã hay không đây? người cuối cùng ở lại bên cạnh em, có phải là Việt Tiền

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X