Độc Dược Mê Dục

Tác giả : Mặc Hàn Nghiễn

Chương 15: Chương 15: Tình yêu và sự thương hại

"Long Mã... Cậu..."


"Tôi có thể nhìn ra... " Việt Tiền ôm chặt lấy Hổ Phách, khiến cho cô cảm giác như sắp hít thở không thông: "Hai người còn hôn nhau. Tin nhắn vừa rồi, là của Bình Đẳng Viện Phượng Hoàng gửi cho tiền bối đúng không? Hai người muốn hẹn gặp mặt nhau phải không? Tôi không cho phép!" Một bàn tay của cậu cầm kẹp lấy hai cổ tay của Hổ Phách áp ở trên giường, ngực không ngừng phập phồng, khóe mắt đỏ đậm.


Việt Tiền Long Mã không cách nào hình dung nổi tâm trạng của mình khi nhìn thấy trên mặt thuỷ tinh của máy bán hàng tự động in lên hình ảnh hai người bọn họ đang hôn nhau như thế nào. Giống như thế co ma quỷ nằm dưới đáy lòng đang bừng dậy kêu gọi cậu giết người, nhưng là chân cậu bị đóng đinh trên mặt đất, không thể nào cử động được dù nửa bước.


"Tại sao? Tiền bối tại sao phải làm như vậy? ! Tôi không thể thỏa mãn tiền bối sao? Cho nên tiền bối mới muốn đi tìm người khác?" Sức lực thựuc lớn đè nặng lên Hổ Phách xé rách quần áo của cô: "Tôi tuyệt đối không cho phép! Tiền bối là của tôi!"


"Chờ một chút... Không phải như vậy... Long Mã!" Hổ phách hoảng loạn muốn đẩy Việt Tiền ra, lại cảm thấy có chất lỏng ấm nóng rơi trên cổ, nhìn khuôn mặt đang vùi đầu trên cổ của mình: "Long Mã..."

Là... Khóc... Yêu? Bàn tay xô đẩy dừng lại trên không trung, không biết muốn đặt chỗ nào, chỉ có thể chậm rãi đặt ở trên gáy của thiếu niên.


Sau một phút ngây người, đã bị Long Mã cởi nhanh quần áo chỉ còn quần lót, nịt ngực màu đen chỉ khó khăn che đậy được vùng nhũ quầng, hơn phân nửa phần thịt nhữ tuyết trắng lõa lồ ở bên ngoài, bị một lực nhẹ liền kéo xuống, đôi ngực cao ngất nẩy lên không ngừng, viền quần lót cũng theo hai chân cởi ra, Hổ Phách không mảnh vải giãy dụa ở trong lòng, làm sao cũng trốn không thoát được cậu đang cường ngạnh ôm lấy mình.


"Long Mã... Nghe tôi nói được không? Hình ảnh cậu nhìn thấy lúc đó..." Cô dịu dàng gọi tên của thiếu niên,mục đích là muốn để cho cậu bình tĩnh lại.

Lại không ngờ thiếu niên dùng một tay cầm lấy nhũ phong no đủ của cô, đem nhũ hoa có chút cương to cứng rắn cầm bằng hai ngón tay, đầu gối cọ cọ vào nơi giao điểm giữa hai chân cô khiến cho hai chân cô có điểm tê dại, thiếu niên hôn môi theo gò má đặt môi lên chiếc miệng nhỏ nhắn của cô, đầu lưỡi lửa nóng linh hoạt liếm láp, Hổ Phách chỉ cảm thấy môi anh đào bị đẩy ra, một đầu lưỡi trơn trượt ấm nóng như lửa dò xét vào trong miệng ngăn lại lời nói của cô. Hai lần bị ôm lấy hoin lưỡi, cô khẽ nhếch môi giao hoà với lưỡi của Long Mã trong miệng, bị cậu càng thêm vội vàng mút vào dây dưa. Hôn đến càng ngày càng kịch liệt, Hổ Phách cảm thấy không khí dường như bị hút cạn, cả người đều choáng váng hồ hồ, chỉ có thể để mặc cho Long Mã mang cô đi lạc vào thế giới của tình dục.


Rốt cục đến khi không còn một chút ý thức nào, mơ mơ hồ hồ vô lực phản kháng thì cái lưỡi thơm tho mới được buông tha, một tay nắm chặt lấy hai tay của Hổ Phách không cho phép cử động, khiến cho cô không thể trốn thoát khỏi khống chế của mình. Cúi đầu, vuốt ve vùng nhũ hoa vừa đỏ vừa sưng ngậm vào trong miệng, há miệng mút vào. Khoái cảm kịch liệt này khiến cho thân thể mềm mại của Hổ Phách khẽ run, vặn vẹo thân thể. Long Mã không bỏ qua bên núi truyết còn lại kia, một bàn tay to lớn nắm thật chặt, bên trái một ngụm bên phải một ngụm, cứ thế thay phiên mút vào, làm cho Hổ Phách giãy dụa đến khí lực đều không có, tiểu huyệt chậm rãi cũng căng ra, chỉ cần một chút kích thích cũng sẽ làm cho tiểu huyệt tràn ra nhiều mật dịch, xúc cảm ấm nóng khiến cô hận không thể biến thành hai người, lao thẳng đến một bên ngực mà liếm láp, không bao giờ chịu vắng vẻ nữa.


Đem dục vọng của Hổ Phách khơi mào , Long Mã lại bỗng dưng buông cô ra, từ trên cao nhìn xuống thấy bộ dạng bị dục vọng tra tấn của cô.


"Quả nhiên là dâm đãng nha." Một chân dẫm nát lên khu tam giác của Hổ Phách, chậm rãi trượt xuống sáp nhập vào khe hở nhỏ hẹp ở chính giữa, ngón chân lớn dẫm lên nơi âm vật đỏ tươi non mềm, hung hăng coay tròn ngón chân, Hổ Phách khó nhịn đưa ngón tay cái lên miệng liếm láp mút vào, làm cho ngón tay ướt sũng, nhìn thấy một màn này, Long Mã càng dùng sức hơn."Tôi sớm nên nghĩ đến, tền bối dâm đãng như vậy, làm sao có khả năng sẽ không đi quyến rũ người khác? Nói không chừng ngoài Bình Đẳng Viện, còn có nhiều nhiều người nữa, gặp qua bộ dạng tao nhã như vậy của tiền bối. Chị đúng là lạn huyệt, thật không biết đã bị bao nhiêu người làm qua rồi."


Trong lồng ngực còn hàm chứa tức giận khiến Long Mã rối loạn nói năng lung tung, hoàn toàn không biết chính mình đang nói cái gì, bất an cùng phẫn nộ xé nát lý trí của cậu, thầm nghĩ cần phải đem lửa giận trong lòng phát tiết xuất ra.


Bị dục vọng tra tấn, lại bị người trong lòng nhục nhã như vậy làm cho khóe mắt Hổ Phách ươn ướt, cũng không cần nghĩ ngợi mà nói.


"Chẳng phải cậu đã sớm biết sao? Tôi vốn là bạn gái của Long nhã, còn không đếm được hết số bạn trai trước cùng tình nhân, hiện tại phát hiện tôi là người như vậy, nên cậu hối hận vì nói thích tôi sao? Ghét bỏ tôi lên giường cùng người khác, cậu có thể đi tìm một cô gái thanh thuần sạch sẽ khác, tôi mới không cần phải ở đây bị cậu nhục nhã!" Không biết lấy ra khí lực ở đâu, Hỏi Phách từ trên giường

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X