Độc Dược Mê Dục

Tác giả : Mặc Hàn Nghiễn

Chương 14: Chương 14: Thi đấu ngoài sân bóng

Ba năm, Lục Xuyên Hổ Phách đã sớm đem một lần điên cuồng này vứt vào sọt rác của trí nhớ, bắt đầu còn có chút lo lắng, sau này cũng dần dần không để ở trong lòng  , không nghĩ tới bỗng nhiên bất ngờ trong lúc phòng ngự lại gặp hắn một lần nữa. Đừng hỏi tại sao cô không lập tức quay đầu chạy đi, lúc trước Bình Đẳng Viện Phượng Hoàng với kiểu tóc lưu loát nhẹ nhàng khoan khoái, hàng lôn mi thanh tú tuấn mỹ, còn hiện tại thì sao? Tóc vàng dài ngang vai, râu mọc lởm chởm, ngoại trừ đôi mắt sắc sảo như chim ưng thì vẫn là khiến cho người nhìn vào có chút phát lạnh trong lòng, so với ba năm trước thì nhìn qua cơ hồ già đi hai mươi tuổi... Nếu không phải càng nhìn càng thấy quen mắt thì ai dám đem hai người đó là cùng một người chứ!


     Ở trong lòng Hổ Phách kêu lên một tiếng, Bình Đẳng Viện nhìn qua so với ba năm trước trông càng đáng sợ hơn , cứu mạng nha! Nhưng là cảm thấy đối với loại sự tình này thì dù là ai cũng sẽ không cứu được cô đâu, còn có Long Mã, nếu như bị cậu biết thì chắc chắn càng phiền phức. Cô hơi hơi cắn môi dưới, suy nghĩ trong đầu rối loạn, đã ba năm trôi qua rồi Bình Đẳng Viện hẳn là cũng không thèm để ý đến cô nữa đâu? Đại khái thì bây giờ chỉ là đột nhiên tìm được người đã từng lừa mình nên trong lòng có chút tức giận mà thôi, không có cái gì quá phiền phức... Đúng không?


     Bình Đẳng Viện nhìn cô gái nhỏ trước mặt cắn cắn môi không biết đang suy nghĩ mưu ma chước quỷ gì. Bị bạn học kéo đi xem mặt, liền nhìn đến  một con thỏ nhỏ đang uống sữa ở trong góc, nhịn không được liền nổi lên ý muốn trêu chọc xem. Ai mà biết rằng cất giấu dưới lớp quần áo kia lại chính là một cơ thể làm cho người ta mất hồn đến thế, vừa đi vào một cái liền bị nghiện không muốn thả ra. Chưa từng có người nào giống như cô, có thể khiến bản thân hắn không kiềm chế được, lúc tư triền ở cùng nhau hắn hận là tại sao cô gái xinh đẹp như cô lại ngốc nghếch đến thế.


     Chỉ là không khống chế được dục vọng khiến cho cô sợ hãi mà cư nhiên trốn đi không còn thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa, sau khi phát hiện bị lừa, hắn chỉ hận không thể lập tức bắt được cô rồi làm cho đến giết chết ở dưới thân mình. Nhưng là cô trốn một mạch tới tận ba năm, những cảm xúc đó cũng dần dần phai nhạt, chỉ là dục vọng không thể thoả mãn được ở trên thân thể của những cô gái khác, mỗi một lần sẽ nhớ tới cảnh thân thể trắng nõn mềm mại của cô, ở trong hôn mê bị bản thân ép đến nước mắt rơi xuống.


     Không nghĩ tới lần này đi Tokyo vừa gặp được cậu nhóc Việt Tiền này không tính, còn cho mình một bất ngờ đáng mừng như vậy, ngón tay vuốt ve cổ tay tinh tế của cô gái nhỏ, thấy cô dường như đang muốn trốn chạy mà tránh né, khoé miệng của Bình Đẳng Viện gợi lên một độ cong.


     "Lục xuyên... Hổ phách? Là tên thật của cô đúng không? Bạn gái của tôi?" So ba năm trước thì hiện tại nhìn cô vô cùng hấp dẫn, ngũ quan xinh đẹp, trở nên càng mỹ lệ,  bộ ngực nhỏ đã lớn hơn rất nhiều, phía dưới chân váy là một lớp ren mỏng, ở trên  là một dải đai lưng siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh trông rất hợp.


     "Buông tay! Anh làm tôi đau !" Chỉ có những ai quen và thân thiết với  Lục Xuyên Hổ Phách mới biết được rằng cô là một cô gái rất yếu ớt, chỉ cần hơi đau một chút cô liền rơi xuống nước mắt, mà tay của Bình Đẳng Viện giống như cái kìm kẹp chặt lôi kéo cổ tay cô, phỏng chừng đến muốn gãy rồi  , "Tôi biết lừa anh là tôi không đúng, tôi có thể xin lỗi, nhưng trước tiên thì xin anh buông tôi ra được không"


     Bình Đẳng Viện liếc nhìn, thấy Việt Tiền ở phía đối diện đang bỏ tiền xu vào trong máy bán nước tự động, liền buông tay: "Cô nên xin lỗi đàng hoàng vào." lấy di động trong tay Hổ Phách, mở màn hình ra đặt ở trước mặt cô, Hổ Phách bất đắc dĩ cầm lấy điện thoại rồi nhấn mật mã mở khoá, sau khi lần trước bị Việt Tiền nắm ngón tay mình để giải khóa cô liền đổi cách khoá màn hình bằng mật mã chứ không dùng vân tay nữa, Bình Đẳng Viện dứt khoát nhập vào số điện thoại của mình rồi bấm phím gọi, sau khi nghe được cách đó không xa, trong túi quần áo vang lên tiếng chuông, thì mới nhấn phím tắt rồi trả lại trong tay Hổ Phách.


     "Tôi sẽ gọi cho cô, không cần nghĩ tới việc tiếp tục chạy trốn, bởi vì cô sẽ không biết hậu quả ra sao đâu." Vừa nói xong hắn liền không do dự mà bay nhanh tới đặt cánh tay sau gáy tặng cho cô một nụ hôn sâu, lửa nóng đầu lưỡi thăm dò vào miệng Hổ Phách quấy đảo, đầu lưỡi truyền đến tê dại khiến chân tay Hổ Phách thiếu điều muốn nhũn ra, đầu lưỡi mèm dẻo như thạch hoa quả bị Bình Đẳbg Viện mút vào phát đau, đầu lưỡi  ấm nóng liếm khắp mỗi ngóc nghách trong  miệng, cực phú xâm lược như thể muốn hôn đến khi mùi nam tính đập vào bộ não đang thiếu oxi của cô. Nhưng là lý trí nhắc nhở cô không thể, liều mạng quay đầu nhìn Việt Tiền ở phía kia, cậu đã mua xong nước đang cúi người xuống để lấy đồ uống  , Hổ Phách gấp đến độ dùng sức để đánh đấm xô đẩy Bình Đẳng Viện ra, gấp gáp chỉ muốn hắn buông tha cho cô.


     "Rất ngọt." Bình Đẳng Viện cười, liếm liếm môi dưới: "Tôi đã rất nhanh chóng rồi, hay là cô muốn bây giờ trực tiếp đem cô đi? Hoặc là nói cho nhóc con kia rằng cô là bạn gái tôi, thế nào?" Nhìn thấy Việt Tiền đang đi về phía mình, Bình Đẳng viện không có ý tốt nói.


     Hổ Phách lấy ra khăn giấy lau miệng, động tác này dường như khiến cho Bình Đẳng Viện có chút không vui nhíu mày, nhưng nghĩ lại nếu như lại dọa cho tiểu yêu tinh này sợ mà chạy trốn lần nữa thì thật không tốt chút nào, vậy nên hắn chỉ có thể cố nén tức giận, trong lòng suy nghĩ nên làm sao thu phục cô.


     "Tôi không nhớ là đã kết giao với một ông chú hơn ba mươi tuổi đâu đấy!" Hổ Phách quay đầu nổi giận đùng đùng nói, vết thương đã lành lại khiến cho cô cùng nhanh chóng quên đi, nhưng nếu ba năm trước biết Bình Đẳng Viện chính là dạng người như vậy thì cô tuyệt đối sẽ không bao giờ lên giường với hắn.


     Bình Đẳng Viện bị chọc tức nhưng vẫn nở nụ cười, đàn ông là phải dựa vào bản lĩnh để khiến cho  đàn bà phải khuất phục, với bọi dạng hiện tại của hắn mà nhào lên thì chắc chắn sẽ bị ghét bỏ: "Vậy ai là người bị ông chú hơn ba mươi tuổi làm cho đến khóc cầu cin tha thứ ở trên giường vậy?"


     Mặt Hổ Phách đỏ lên, lại bị khơi gợi ra kí ức về đêm hôm đó, côn thịt thô to làm cho cô căng đến tràn đầy, tiểu huyệt bị cuồng dã can mạnh 肏 đến run lên, cả người run rẩy xụi lơ ở trong ngực đàn ông tiết ra từng đợt rồi lại từng đợt mật dịch, làm người ta điên cuồng trong khoái cảm triệt để phóng túng, nói ra vô số đáng xấu hổ, lý trí đều bị đem vứt bỏ, trầm mê ở bên trong nhục dục.


     Long Mã cầm theo trà Ô Long cắt dứt dòng hồi tưởng của Hổ Phách, cô biết mặt mình chắn hẳn bây giờ đang hồng lên một mảnh  , vội vội vàng vàng cúi đầu, nhưng là tiểu huyệt của cô giống như có vô số con kiến đang bò qua bò lại, ngứa ngáy khó chịu, chất lỏng ấm nóng dường như đã thấm ướt ra quần lót mỏng manh. Cầm lấy chai nước trái cây từ trong tay Long Mã, cô mở nắp ra uống ực một hớp, muốn cho cảm giác lạnh lẽo của đồ uống chạy tới khắp trong thân thể khô nóng.


     Ngồi ở trên hàng ghế khán giả để quan sát trận dấu của Long Mã, lúc trận đấu giữa Long Mã với Bình Đẳng Viện kết thúc cô liền lao ra như thể chỉ chờ đợi giay phút này, cầm lấy áo khoác giúp Long Mã, sau đó nhanh chóng xoay người rời đi. Chỉ là chưa đi được mấy bước, di động trong túi liền truyền âm thanh của tin nhắn đến.


     "Tám giờ tối, tầng mười bảy khách sạn Nguyệt Luyến, phòng 1707."


     Hổ Phách quay đầu, Bình Đẳng Viện lấy di động hướng về phía cô lắc lắc, khóe miệng mang theo ý cười không rõ, ánh mắt sắc bén như thể muốn ở trên thân thể cô mà làm ngay bây giờ.


     Suốt đường đi Hổ Phách đều nghĩ tới việc buổi tối nay gặp mặt Bình Đẳng Viện để nói chuyện, Việt Tiền đeo theo túi tennis sau lưng đi bên cạnh cô, cũng không biết suy nghĩ cái gì mà hai người đều trầm mặc có chút quỷ dị.


     Vốn Hổ Phách định đề nghị để cô tự về nhà, để Long Mã về nhà tắm rửa vì người đầy mồ hôi, nhưng là bị Long Mã kiên quyết từ chối. Cậu kéo Hổ Phách quẹo vào con ngĩ nhỏ ở trong bóng tối, mở cửa một quán nhỏ, cầm chìa khóa kéo Hổ Phách bước lên lầu trong ánh đèn ái muội.


     Hổ Phách có chút buồn chán ngồi trên mép giường, gần đây đều ở bị cái giấc mơ 'Tiên đoán' quái dị kia quấy rầy đến rối loạn một nùi, lại gặp phải Bình Đẳng Viện Phượng Hoàng, rõ là... Chờ một chút... Trong mơ... Hình như không có Bình Đẳng Viện Phượng Hoàng?


     Không giống với giấc mơ 'Tiên đoán' thường xuyên xuất hiện kia?


     Đang nghĩ miên man, tiếng nước ào ào  trong phòng tắm chợt dừng lại, Long Mã mặc quần đùi đi ra, không nói một lời liền nào liền đem Hổ Phách áp ở trên giường, chôn mặt ở trên cổ của  Hổ Phách mãnh liệt xuống, tay cũng dùng lực lớn xé toạc quần áo của Hổ Phách ra.


     "Chờ... Chờ một chút... Long Mã!" Hổ Phách luống cuống tay chân đẩy cậu ra, cô cảm nhận được trên người  Long Mã tản ra nồng đậm sự đè nén, dường như có cái gì đó bị đè nén nên cậu sắp muốn bạo phát để giải toả.


     "Tiền bối... Chị biết Bình Đẳng Viện Phượng Hoàng đúng không? Là vội vã muốn đi để được nhìn thấy hắn đúng không? !"


     Hổ Phách mở lớn hai mắt nhìn cậu, Long Mã... Làm sao mà cậu biết được chuyện này?

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X