Đồ Điên

Tác giả : xZenlyx

Chương 76: Chương 76

Hắn ngỡ ngàng

Cả 3 ngồi quỵ xuống..

Mặt thẫn thờ..

- Bác sĩ, chẳng lẽ không có phương pháp nào có thể chữa khỏi chân Zen sao? – Lizze hỏi

- Rất tiếc, cô ấy được đưa đến quá muộn..

- .....

- Tuy nhiên, còn một phương pháp..- bác sĩ cau mày.

- Là gì thế? – cả 3 sực tỉnh

- Đôi chân hiện tại sẽ không thể sử dụng được nữa. Thế nên, nếu chúng ta cắt đôi chân đó và thay vào một đôi chân giả..thì..

~ 2 tuần sau ~

Nó vẫn hôn mê và chưa có dấu hiệu tỉnh lại..

Hắn vẫn cứ ngồi đấy..

2 tuần qua hắn chưa từng rời khỏi nó, hắn muốn ở lại và là nguồn động viên của nó, khiến nó có thể vì hắn mà tỉnh lại...

- Zen..cô cứ ngủ mãi ở đó thế sao? Tỉnh lại đi, tôi sẽ dẫn cô đi ăn cá viên chiên, đi khu vui chơi,..tôi hứa sẽ không bắt nạt cô..chỉ cần cô tỉnh lại...

Hắn siết chặt lấy tay nó..

Rơi rồi, những giọt nước mắt nóng hổi đó rơi xuống..

- Cô ấy là một cô cái quái tính..Vì anh yêu một cô gái quái tính nên cô ấy luôn tạo bất ngờ cho anh. Cũng vì thế mà tình yêu của anh không bao giờ nhàm chán..Cô ấy vui vẻ, ngộ nghĩnh, luôn muốn nghĩ trò phá phách nhưng năm lần bảy lượt cô ấy thất bại. Nhìn gương mặt ngố của cô ấy mỗi lần thất vọng luôn thấy anh mắc cười..Anh đặt cho cô ấy biệt danh là thỏ ngố..Con thỏ ngố đó cứ từ từ cướp đi trái tim anh. Em muốn biết con thỏ ngố đó là ai không? Mở mắt ra và nhìn anh đi, anh sẽ nói cho em con thỏ ngố đó là ai? ..

Hắn ôm lấy tay nó mãi không buông..

Rồi gục xuống giường..

Bỗng nhiên, tay nó động đậy..

Đôi mắt của nó cũng từ từ hé ra..

Nó đưa tay từ từ vuốt lấy tóc hắn..

Hắn giật mình..

Rồi nụ cười đã trở lại ..

- Bác sĩ, cô ấy đã tỉnh lại!! – hắn hét lớn.

~ Một lát ~

Bác sĩ gương mặt vẫn tươi rói..

- Sao rồi bác sĩ ? – hắn hỏi

- Tình trạng của cô ấy tiến triển khá tốt..nếu cứ thế này thì 2 tuần nữa có thể suất viện..

- Thật sao?

- À..còn một chuyện tôi muốn nói với anh..không tiện nói ở đây, chút nữa anh vào phòng tôi nhé.

- Dạ!!

Bác sĩ bước ra ngoài..

Cùng lúc đó, Lizze và Kai cũng chạy tới..

- Zen, mày sao rồi, khỏe chưa? – Lizze hỏi tới tấp..

Nó khẽ mở miệng..

- T...a...o....ổ...n

- Thôi mày không cần nói cũng được! Nghỉ ngơi đi, à mày có đói không? Tao muốn cái gì cho mày ăn nhé!

Hắn nhìn nó rồi cười..

Nụ cười của sự hạnh phúc..

~ Phòng bác sĩ ~

Hắn mở cửa bước vào..

- Anh ngồi đi!

- Cảm ơn!

- Chắc anh là người yêu của cô gái đó..

- À không! Tôi là anh trai của cô ấy. – hắn đỏ mặt

- Rất tiếc nhưng tôi phải nói điều này một lần nữa. Cái chân đó..vĩnh viễn..sẽ không thể lành lại được..

- ...Nhưng bác sĩ đã nói là tình trạng cô ấy khá tốt cơ mà.

- Sức khỏe của cô ấy đã gần như phục hồi, nhưng cái chân thì ngược lại..Nó còn biến chứng nặng hơn. Anh là anh trai cô ấy, tôi sẽ nói điều này, nếu không lập tức làm phẫu thuật thay chân thì ..cô ấy sẽ mãi mãi không thể di chuyển. . Anh hiểu ý tôi mà đúng không? Hiện nay các bệnh viện đều có chân giả, với công nghệ hiện đại chân giả bề ngoài rất giống chân thật nên anh không cần lo lắng.. Thế nên mong anh hãy thuyết phục cô ấy làm phẫu thuật thật nhanh....

Hắn đờ đẫn bước ra khỏi phòng..

Nhìn nó..nụ cười còn mới nở..lúc nào nữa nó lại sẽ tắt..

~ Hôm sau ~

Nó dường như đã có thể bỏ ống thở..và có thể nói chuyện bình thường.

Nhìn thấy hắn nó cười ..

Hắn bước tới bên giường nó hỏi :

- Khỏe chưa?

Nó gật đầu ngoan ngoãn..

Hắn nhìn nó cười..

Rồi bỗng chốc nó chỉ vào chân của mình :

- Chân tôi...tại sao..không..có...cảm...giác..?

Hắn đờ đẫn..

- Chân cô đang bị thương mà..không sao đâu , rồi sẽ khỏi ngay thôi.

Nó cười nhìn hắn :

- Vậy à..may quá!

Hắn đứng dậy định bước ra khỏi phòng..

Nó kéo lấy tay hắn

- Cảm..ơn..vì..trong..thời..gian..qua..đã..ở..bên..tôi..

Hắn không nói gì..

Những lời nói đó như những mũi dao đâm thẳng vào người hắn. Nếu không phải vì yêu hắn nó đâu có bị thế này..

Cùng lúc đó, Lizze bước vào..

- Xin lỗi vì đã làm phiền!! – Lizze đùa.

Nó bỏ tay hắn ra..đỏ mặt..

~ 3 hôm sau ~

Sức khỏe của nó gần như hoàn toàn bình phục..

Trừ cái chân..

Đợi tất cả ở đó..hắn ngồi xuống bên cạnh nó..

- Zen, tôi có chuyện muốn nói với cô?

- Tôi cũng thế..Anh nói là cái chân tôi chỉ bị thương thôi mà sao lâu khỏi thế, còn nữa sao tôi bị thương mà lại chẳng có cảm giác đau đớn là sao?

- ......Zen hãy bình tĩnh nghe những lời tôi sắp nói nhé.

Gương mặt hắn trở nên nghiêm túc trong bầu không khí bỗng chốc căng thẳng, lo lắng.

- Nói đi!

- Chân của cô....mãi mãi sẽ không thể đi lại được nữa..

Nó đứng hình..

- Ý anh là sao?

- Bác sĩ nói cái chân của cô đã hoàn toàn hỏng, xương bên trong đã vỡ vụn, ngoài ra vì không thể đưa đến sớm nên...

- ....

Mắt nó đỏ hoe..

- Ông ta có nói nếu như cô thay chân giả thì khả năng đi lại được là 100%. Nhưng nếu cô chần chừ thì...cô sẽ tàn phế suốt đời..

- Tại sao chuyện như thế anh không nói cho chúng tôi biết sớm – Kai tức giận – Nếu không phải tại cô người yêu quái đản của anh thì sao Zen lại ra nông nỗi này chứ?

- .....

Tất cả đều im lặng..

Cái im lặng chết người ....

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X