Đồ Điên

Tác giả : xZenlyx

Chương 74: Chương 74

- Sohy..cô tính sao, Line cô ta bị bắt rồi.

- Thì sao? Cô ta chỉ là một quân bài hỏng.

- ...

- Bà cứ chờ đi..chưa xong đâu. – Sohy cười

Hắn sửng sốt..

- Nhưng Sohy tôi hỏi cô câu này nhé : Tại sao cô lại hận Zen đến thế?

Sohy nhếc mép..

- Cô ta đã cướp mất Dian, anh ấy đáng lẽ là của tôi..Nhưng cô ta...

- ...

‘’ Bộp ‘’ tiếng chân hắn dậm xuống đất..

Sohy như phát giác...cô ta bước chân ra ngoài

- Ai thế..?

Không có tiếng trả lời..càng khiến cô ta thêm tức giận.

- Là ai ở ngoài thế?

Cô từ từ mở cửa..

Không có ai hết..là cô ta tưởng tượng chăng?

- Cô sao thế?

- Là tôi tưởng tượng chăng? Rõ ràng có tiếng chân của ai đó mà.

- Chẳng lẽ..

- ........

Ánh mắt Sohy vốn lạnh lùng nay càng lạnh lùng gấp bội..

Trong đầu cô ta đang suy tính một điều gì đó mà không ai biết được...

~ Sáng hôm sau ~

Sohy đến trường..

Vẫn phong thái ngày xưa.

Nhưng hôm nay, cô ta đến lớp nó..

~ Một lát ~

- Có chuyện gì? – nó hỏi

- Là cô đúng không?

- Tôi làm sao?

- Cô đã đến nhà tôi hôm qua đúng không?

- Cô bị gì thế? Tôi đến nhà cô làm gì?

- Không cô thì ai?

- Tôi không biết..nhưng tóm lại hôm qua tôi không đến nhà cô.

- Được thôi..cô không nhận cũng được, cuộc trò chuyện hôm qua có lẽ cô cũng đã nghe hết rồi, nên bây giờ tôi cũng không nói nhiều.. Tránh xa Dian ra, nếu không cô sẽ nhận được một kết cục xứng đáng đấy.

Nói rồi , Sohy bước đi.

Ánh mắt ác nghiệt đó lại lần nữa chiếu thẳng vào nó..

Nó không hiểu chuyện nhưng linh cảm của nó mách bảo : sẽ có điều gì đó không lành xảy ra..

~ 2 ngày sau ~

Hôm nay trời mưa, nó cảm thấy bồn chồn.

Linh cảm nó nhắc có điều gì không lành sẽ xảy ra.

Nó phải thật cẩn thận với ngày hôm nay.

Đúng lúc đó, hắn bước vào, trên tay cầm một chiếc ô.

- Đi thôi!!

Nó ngỡ ngàng.

- Thế cô không muốn về nhà à?

- ....

Hắn kéo nó, che cho nó suốt quãng đường..

Nó ngại ngùng.

- Cô sao thế?

- Không!!!

Bỗng nhiên tiếng điện thoại của hắn reo làm nó giật mình.

Lúc này nó mới thực sự cảm nhận được cái cảm giác nguy hiểm đang đến.

Hắn nhấc máy.

- Alô!

Có một giọng nam bên đó..

Giọng rất gấp gáp

- Biết rồi, tôi sẽ tới ngay.

Hắn nhanh chóng cúp máy..

Nó nhanh nhảu :

- Ai thế?

- Cô biết quan tâm chuyện của tôi lúc nào thế?

- Không nói thì thôi, ai thèm!

- Không thèm thì thôi, ai cần!!

- Không cần thì thôi, ai thèm!!!

- Không thèm thì thôi, ai cần!!!!

Cứ thế điệp khúc giữa hai người liên miên..

Cho đến khi hai người bật cười..

- Đến rồi! Tạm biệt nhé thỏ ngố.

- Không thèm..

Hắn cười :

- Lêu lêu con thỏ thần kinh dẫm phải đinh.

Nói rồi, hắn nhanh chân chạy khỏi đó..

Nó ngước mắt nhìn theo hắn..

‘’ Bốp ‘’

Một cây gậy đập vào đầu nó từ đằng sau.

Nó ngất lịm đi...

Dường như có một bóng người nó đó bế lấy nó và ném vào xe..

~ Một lát sau ~

Nó tỉnh giấc..

Có cảm giác nơi này thật chật chội và bẩn thỉu..

Có nhiều rong rêu bám xung quanh..kèm theo một vũng nước lớn..

Nó đang ngồi trong giếng..

Cố gắng vùng vẫy nhưng vô vọng..

Chân nó sao đau quá..

Không còn cảm giác gì nữa rồi.

Hình như là đã gãy.

Ai đó đã cố tình đập gãy chân nó..

Sờ soạn định tìm điện thoại nhưng không có kết quả..

Trên người nó lúc này không có lấy một phương tiện liên hệ với thế giới bên ngoài.

Nó chỉ biết nhìn lên trên..nơi mặt giếng sắp bị đậy nắp.

Là ai? Rốt cuộc là ai đã chơi xấu nó..

Lại là tiếng giày cao gót..

Một khuôn mặt xuất hiện..

Nó bàng hoàng......

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X