Đồ Điên

Tác giả : xZenlyx

Chương 1: Chương 1

Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn :

- Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây!

Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè :

- Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp...

Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ :

- Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy!

Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to :

- Hai thằng lúa mạch đâu rồi!

Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó :

- Dạ tỉ tỉ kêu tụi em.

Nó cáu và dơ qủa đấm :

- Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp.

2 thằng đó mặt tái mét :

- Dạ dạ....

Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói :

- Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày.

Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó chạy vội tới đó, Lizze bước ra ôm chầm lấy nó :

- Zen à, nhớ mày quá à!

- Ờ, tao cũng vậy nè

Nó bỏ Lizze ra, hỏi :

- Sao rồi, đi chơi vui chớ

Lizze đỏ mặt :

- À...uh.. cũng vui

Nó cười vỗ vai Lizze :

- Uả mà bạn trai mày đâu, sao nói giới thiệu cho tao biết mặt mà....

Nhìn quanh, rồi bất chợt ánh mắt nó dừng lại ở trong chiếc xe hơi :

- Lizze bạn trai mày đang ngồi trong xe hơi đó hả?

Lizze cười :

- À không đó là anh tao thôi!

Nó đến bắt chuyện với anh ta :

- Này, anh là anh trai của Lizze hả. Bao nhiêu tuổi, giỏi óanh nhau chứ!

Anh ta không nói gì mà lặng lẽ đóng cửa kính xe lại. Nó nổi khùng :

- Nè, anh kia biết phép lịch sự không hả? Không thấy tôi đang nói chuyện với anh à!

Lizze mặt tái mét :

- Thôi...thôi...đi Zen

Nó mặt kệ lời nói của Lizze :

- NÈ ANH KIA BỘ ANH BỊ ĐIẾC HẢ?

Anh ta mặc kệ lời gào hét của nó. Nó tức tối, '' choang '' nó đập cửa kính xe. Anh ta với ánh mắt kinh ngạc, nói với nó :

- Cô kia bộ cô bị điên à!

Nó xoa tay :

- Ồ tôi tưởng anh bị điếc chứ.

Nói xong, nó bước vào lớp mặc kệ anh ta có nói gì. Lizze chạy theo nó :

- Zen à, zen tay mày sưng lên kìa

Nó nhìn tay hốt hoảng :

- Chết, để bà mà nhìn thấy cái tay này là tao ra đi luôn

- Ai biểu mày trêu anh Dian chi.

- Uả thằng đó tên là Dian hả?

- Trời! Dian lớn hơn tụi mình 1 tuổi đấy

Nó ra vẻ chẳng quan tâm :

- Hơn thì sao, cái thứ chết tiệt đó, gọi vậy là còn lịch sự đấy

~ Tan học ~

Nó lấy xe đạp cùng với Lizze ra về, bỗng có tiếng điện thoại reo, nó bắt máy :

- Alô, ai thế ạ.

Tiếng nói hốt hỏang ở đầu dây bên kia :

- Cháu có phải là Zen không?

- Dạ đúng ạ!

- Bà của cháu bị ngất giữa đường, cháu về ngay xem bà thế nào đi!

Nó sửng sốt, lấy vội cái xe đạp, chạy vội về nhà.

- Bà bà có sao không bà? Tỉnh dậy với cháu đi

Nó khóc lóc, nắm lấy tay bà. Tay bà nhẹ cử động, nó vui hỏi bà tới tấp :

- Bà tỉnh rồi à, bà có sao không? Có đau ở chỗ nào không? Cháu đi lấy cái gì đó cho bà ăn nghen!

Bà nó nắm chặt tay nó :

- Bà xin lỗi, vì bà mà cháu phải lo lắng thế này

- Không, cháu mới xin lỗi, vì cháu mà bà phải khổ sở thế này, cháu xin lỗi . Từ nay cháu sẽ đi kiếm việc làm để phụ bà..

Nó ôm chầm lấy bà, đợi đến khi bà ngủ nó lấy điện thoại gọi cho Lizze :

- Alô, Lizze hả?

Lizze quát :

- Trưa nay sao đang nói chuyện mày đi đâu đấy. Làm tao lo tưởng mày đi oánh nhau nữa

- Bà tao bị ốm, tao phải về ngay. À mà Lizze mày tìm giúp tao 1 công việc làm thêm được không?

- Trời! Thế bà mày sao rồi, khỏe chưa?Mà mày kiếm công việc làm gì?

- Cũng đỡ hơn nhiều rồi.Tao phải kiếm công việc để phụ giúp bà, mày giúp tao nghen.

Như nảy ra ý kiến gì đó, Lizze reo lên :

- À siêu thị gần nhà tao đang kiếm người làm thêm đấy. Mày thử vào đó xem?

Nó cười :

- Ờ để chiều nay tao đến đó xem sao! Cảm ơn bạn thân của tao nghen. Chụt

- Gớm quá mày, thôi tao cúp máy nhá

....

~ Chiều ~

- Tại sao trời lại nắng nóng thế này! Giết người chắc.

Nó bước tới siêu thị gần đó để xin việc. 5 phút, 10 phút , 30 phút trôi qua. Nó lấy điện thoại gọi cho Lizze :

- Này Lizze tao xin việc thành công rồi mày.

- Thật không mày?

- Thật chứ sao không.

- Khao đê mày

- Thôi, để lúc khác tao về báo tin vui với bà đã

Nó cúp máy, đá cái lon ở bên đường. Bỗng, có tiếng kêu :

- Cái gì thế này?

Nó liếc nhìn, cái lon nãy nó đá lại vào chính cặp tình nhân ở ngoài đường. Nó chạy thật nhanh về nhà,

- Đứng lại cô kia, đá lon vào người ta mà không xin lỗi là sao ?

Nó chạy, chạy và chạy mặc kệ lời kêu của hắn ta. Một bàn tay nắm lấy cổ áo nó lôi lại, nó vội cúi xuống :

- Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi tôi không cố ý.

- Hóa ra lại là cô à đầu gấu

Nó ngước mặt lên, hốt hoảng :

- Sao lại là anh tên điếc lòi

Hắn cáu :

- Cái gì mà điếc lòi cơ, có mà cô thì có.

Nó cười tự đắc :

- Thế mà hôm đấy tôi tưởng anh bị điếc đấy

Hắn cười nhạt nhẽo :

- À thế còn tiền kính xe của tôi cô tính sao đây nhỉ?

Nó tái mét :

- Tiền kính nào chớ, anh lộn người rồi.

- Ồ vậy sao, nhưng mà tôi nhớ rõ là hôm ấy cô đập vỡ kính xe tôi mà, có cả Lizze ở đó nữa hay tôi điện cho nó ta.

- Ấy ấy thôi được rồi, giờ anh muốn gì?

- Đên chứ còn sao nữa.

- Nhưng mà tôi không có tiền

- Tôi đâu có bắt cô trả bằng tiền, chỉ cần cô làm nô lệ cho tôi là được

Đang nói chuyện, bỗng có 1 cô gái chạy đến chỗ hắn :

- Xong chưa anh,

Hắn cười :

- Đợi anh chút xíu,

Hắn quay lại nhìn nó :

- Sao cô đồng ý chứ

Nó bĩu môi :

- Không bao giờ.

- Ồ vậy sao, vậy chắc tôi phải gọi điện cho Lizze xin địa chỉ nhà cô rồi!

Nó hỏang hốt,

- Thôi được rồi, làm thì làm

Hắn cười đưa tay :

- Đưa điện thoại cô đây

- Làm gì? nhỡ anh lấy luôn thì sao?

- Ai thèm chứ,

Nó móc điện thoại đưa cho hắn :

- Đây là số điện thoại của tôi, lúc nào tôi gọi thì cô phải đến ngay.

Nó hậm hực cầm lấy điện thoại :

- À mà tôi có chuỵên muốn nói nhỏ với anh nè

Hắn tò mò :

- Chuyện gì?

Chưa kịp nói gì nó đã đá vào chân hắn rồi chạy đi để hắn với bộ mặt tức giận ở đó....

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X