Đế Tôn

Tác giả : Trạch Trư

Chương 12: Tẩy Cân Phạt Tủy

Trong nội viện phủ Tề vương, Giang Nam dò xét cẩn thận sáu bình ngọc vừa thu được, trong lòng không khỏi cảm thấy hưng phấn: “Tuyệt vời, trước đây chỉ có những tên đệ tử tôn thất của phủ Tề vương mới có thể được hưởng đãi ngộ như thế này, vậy mà hôm nay ta cũng có thể nhận lấy.”

Giang Tuyết nhảy từ đầu vai của hắn xuống hóa trở lại thành cô gái với dung nhan khuynh quốc khuynh thành, sau đó đưa tay nhẹ nhàng lấy một bình ngọc, hơn mười viên thuốc to như hạt đậu nành được đổ ra chuyển động trong lòng bàn tay nàng tỏa ra thứ ánh sáng lóng lánh, một mùi hương thơm nồng chui thẳng vào mũi không khỏi khiến bất cứ ai cũng cảm thấy rung động.

“Đan phủ Dược vương cũng tạm được, có thể coi là vừa mắt. Tuy nhiên chỉ như vậy thôi cũng đã là thứ quý hiếm đối với người tu luyện võ đạo rồi.”

Giang Tuyết nhìn thoáng qua, cười nói: “Tử Xuyên, những đan dược này có thể giúp cho căn cơ của ngươi trở nên kiên cố, vững chắc. Uẩn Thần đan và Dưỡng Thân còn có một ít tác dụng đối với ngươi, riêng Ích Khí đan, bởi vì bản thân ngươi tu luyện Ma Ngục Huyền Thai kinh nên tác dụng của nó liền rất nhỏ, dù ăn hết đống này cũng chỉ lãng phí.

Giang Nam chăm chú suy nghĩ, điều này chính xác không sai, Ích Khí đan tuy có thể gia tăng chân khí, nhưng hắn lại tu luyện Ma Ngục Huyền Thai kinh, tốc độ tăng trưởng chân khí vượt qua tốc độ do Ích Khí đan đem lại.

Tuy nhiên hai loại đan dược còn lại, nhất là Dưỡng Thân đan lại có tác dụng rất lớn với hắn.

Trải qua một thời gian dài ăn uống đạm bạc, cơ thể hắn cực kỳ thiếu dinh dưỡng, đồng thời tích tụ quá nhiều tạp chất, tố chất thân thể kém hơn rất nhiều so với những tên đệ tử thế gia.

Hiện tại hắn đang tu luyện mấy loại tâm pháp là Ma Ngục Huyền Thai kinh, Long Hổ Tượng Lực quyết, Giang Nguyệt Phá Lãng quyết, nhu cầu dinh dưỡng, năng lượng là tương đối lớn, không chỉ ăn uống nhiều hơn, hơn nữa số bữa cũng gia tăng, thức ăn thì dù đều là thịt yêu thú nhưng dường như vẫn chưa thỏa mãn được cơn đói của hắn. Nguyên nhân là do thức ăn của hắn có quá ít dinh dưỡng, không đủ đảm bảo nhu cầu cho cơ thể.

Nếu tiếp tục như vậy tất nhiên sẽ ảnh hưởng nhiều tới tiến độ tu luyện của hắn, tu vi càng cao thâm thì bị ảnh hưởng tới tốc độ tu luyện càng lớn.

Nhưng nếu có loại đan dược bồi bổ thân thể như Dưỡng Thân đan này, những tạp chất, nhưng thứ có thể gây ra tai họa ngầm bên trong cơ thể sẽ bị bại trừ hoàn toàn, cực kỳ có ích đối với người tu đạo như hắn.

Một viên đan dược của phủ Dược vương có giá trị khoảng một trăm năm mươi lượng bạc không phải không có lý do.

Còn về Uẩn Thần đan, tác dụng của nó là bồi bổ tinh khí, dưỡng thần, tẩm bổ thần niệm, cũng là một loại đan dược có giá trị lớn. Giang Nam từng nghe mấy vị cao thủ trong phủ Tề vương trong lúc truyền thụ cho đệ tử có nhắc nhở về tác dụng quan trọng của thần niệm, nhất là khi tu tới cảnh giới Ngoại Cương, người có được thần niệm cường đại thì thực lực sẽ càng mạnh mẽ.

Giang Tuyết cười nói: “Tử Xuyên, trước tiên ngươi nên dùng Dưỡng Thân đan để bồi bổ thân thể, sau đó mới sử dụng Uẩn Thần đan, như vậy hiệu quả thu được sẽ rất tốt.”

Giang Nam liền nuốt một viên Dưỡng Thần đan, hắn chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng đột nhiên trào lên, tỏa ra khắp tứ chi, bèn vội vàng khoanh chân ngồi xuống, dùng chân khí điều tiết dược lực bồi bổ thân thể.

Trong đan điền, dược lực Dưỡng Thần đan không ngừng thoát ra, hơi nóng kinh người, trong cơ thể hắn lúc này giống như một cái lò lửa, tỏa ra hơi nóng hừng hực không ngừng rèn luyện , bại trừ tạp chất trong da, thịt, cơ bắp, huyết quản, cốt cách, thậm chí là xương tủy bên ngoài.

Toàn thân hắn mồ hôi thoát ra như suối từ mười vạn tám ngàn lỗ chân lông mang theo những tạp chất nhờn nhợn đen, sau đó dưới nhiệt độ cao liền bốc thành hơi nước tạo thành những chất cặn bã phủ lên người hắn.

Dược lực khổng lồ của Dưỡng Thân đan thậm chí xuyên vào lông, tóc, đem những tạp chất tích tụ từ lâu trong cơ thể bài xuất hết ra ngoài, thậm chí là những bệnh thầm kín cũng được chữa trị sạch sẽ.

Trải qua không biết bao lâu, dược lực Dưỡng Thân đan cuối cùng cũng tiêu trừ, Giang Nam tiếp tục nuốt vào viên thứ hai, tuy nhiên công hiệu của viên thứ hai này lại hơi khác so với viên đầu. Nếu như viên đầu đem tạp chất đẩy ra khỏi cơ thể, thì dược lực viên thứ hai lại tẩm bổ da, gân, xương cốt của hắn, thậm chí cả những nơi sâu bên trong, khiến cho cơ thể hắn ngày càng tràn trề năng lượng.

Xương cốt trong cơ thể rung lên như thể hiện sự vui mừng, những đường gân trở nên to và dày, cơ bắp co rút liên tục tưởng như lúc nào cũng có thể bộc phát ra một thứ sức mạnh kinh khủng, tất cả là nhờ công hiệu kì diệu của Dưỡng Thân đan.

Hắn vốn tu luyện Long Hổ Tượng Lực quyết, sức mạnh cũng đã đạt tới gần bốn hổ, hôm nay lại xơi thêm hai viên Dưỡng Thân đan, tẩy hết tạp chất, trị hết những nguy hại tiềm ẩn khiến cho sức mạnh hắn tăng thêm một tầng.

Năm hổ!

“Đệ tử thế gia của phủ Tề vương bình thường đều sử dụng loại đan dược này, chẳng trách sao hơn xa người thường.” Giang Nam nghĩ thầm trong lòng.

Đến lúc hắn nuốt viên thứ ba vào, dược lực tuy vẫn mạnh mẽ nhưng hiệu quả cải tạo cơ thể không đã không rõ rệt như hai viên trước. Đến khi ăn hết một lọ Dưỡng Thân đan thì hiệu quả bồi bổ thân thể cũng đã đạt tới cực hạn, cho dù có dùng loại linh đan này nhiều hơn nữa cũng đã không thể đem lại bao nhiêu công dụng, trừ khi tìm được một loai linh đan cao cấp hơn.

“Trời mau sáng vậy sao?”

Giang Nam ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài ánh mặt trời vàng óng, đây chính là thời điểm tốt nhất để tu luyện Ma Ngục Huyền Thai kinh, hắn bèn lập tức thúc dục chân khí tu luyện.

Việc thúc dục môn tâm pháp này cũng không phải chuyện chơi, nhưng điều khiến Giang Nam cảm thấy vui mừng đó là hôm qua việc vận hành Ma Ngục Huyền Thai kinh vốn rất chậm chạp, ấy vậy mà hôm nay chân khí lại giống như được bôi trơn, tốc độ nhanh hơn bình thường rất nhiều.

“Thân thể trải qua tẩm bổ cũa Dưỡng Thân đan đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều, chân khí vận hành vô cùng dễ dàng, thông suốt, đối với việc vận dụng cũng càng thêm thoải mải, tí mỉ.”

Đợi tới lúc mặt trời lên cao, Giang Nam vẫn không ngừng tu luyện, nguyên khí thái dương bên trong ánh mặt trời được hắn hấp thụ chuyển hóa thành chân khí trong cơ thể, chỉ sau một lúc hắn liền cảm nhận được sự tràn trề của dương khí toàn thân, có dấu hiệu không thể tiếp tục khống chế, lúc này hắn mới dừng việc tu luyện, trong lòng không khỏi cảm thấy mừng rỡ.

“Hiệu quả của Dưỡng Thân đan quả thật quá tốt, hôm qua Giang Tuyết tỷ tỷ nói thân thể ta còn quá yếu, không thể thừa nhận dương khí thái dương nồng đậm khi mặt trời lên cao, hôm nay nhờ có Dưỡng Thân đan, mà thời gian tu luyện của ta đã có thể kéo dài hơn rất nhiều.

Giang Nam chậm rãi thu hồi chân khí, chỉ thấy chân khí sau khi quay về đan điền liền được cái chuông ma kia thôn phệ hết vào bên trong mà săn sóc ân cần.

Nhìn lại bản thân mình, hắn hơi nhíu mày, toàn bộ cơ thể hắn bây giờ vừa đen vừa hôi, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi rất khó chịu.

Hắn vội bước ra khỏi phòng rôi đi nhanh về cái giếng bên cạnh, một trảo vẫy về phía dưới, chân khí từ trong cơ thể phun trào hóa thành một chiêu “Đại Giang Xuất Thâm Cốc”, sau đó nghe một tiếng “ào ào”, một cột nước từ dưới giếng bị chân khí của hắn hút lên giống như một con sông lớn từ trong núi phun trào ra ngoài.

Chân khí của hắn tỏa ra càng lúc càng hùng hậu, càng lúc càng điều khiển thoải mái, điều khiển một ít nước trong giếng này quả thực dễ dàng đối với hắn.

Giang Nam cọ rửa sạch sẽ chất bẩn trên người, hắn chỉ thấy tinh thần càng lúc càng sảng khoái. Sau khi quay trở về phòng thay lại một bộ đồ sạch sẽ, hắn cảm thấy thể lực hiện giờ vô cùng dồi dào. Đúng lúc này, Giang Tuyết đột nhiên há to miệng hút một phát liền cuỗm đi bốn thành dương khí của hắn.

Tuy bốn phần dương khí bị hút đi khiến cho tu vị bị giảm xuống vài phần, nhưng Giang Nam vẫn cảm thấy khỏe mạnh hơn ngày hôm qua rất nhiều lần.

Hắn nhớ lại kinh nghiệm trước đây, cảm thấy tất cả giống như là một giấc mộng tuyệt đẹp, tất cả đều vô cùng kì diệu khiến cho người thường khó có thể tin tưởng.

“Tử Xuyên, phủ Tề vương có chuyện lớn.”

Vốn Thiết Trụ tới đây là để nhờ hắn chỉ Long Hổ Tượng Lực quyết, nhưng khi vừa đến khoảng sân nhỏ phía trước thì sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng, đảo mắt nhìn xung quanh rồi mới nói: “Vừa rồi ta nghe được tin tức trong nội phủ truyền ra, nói là quản sự Võ Tư Giang vốn mất tích nhiều ngày nay, đến hôm nay có người phát hiện ra thi thể của hắn ở hạ du sông Dương Xuyên, hiện giờ vương phủ đã phái cao thủ đi điều tra nguyên nhân cái chết của hắn…”

“Cuối cùng thì cái thi thể của tên kia cũng bị phát hiện rồi.”

Trong lòng Giang Nam giật mình, thầm nghĩ: “Ta đánh chết Võ Tư Giang, dùng tổng cộng ba thứ võ học là Hỗn Nguyên Khai Bi Thủ, Ly Miêu Thập Tam pháp, và Giang Nguyệt Phá Lãng quyết. Mấy thứ này chắc chắn không thể qua mắt cao thủ của vương phủ. Phủ Tề vương nghiêm cấm truyền thụ võ học ra bên ngoài, nếu phát hiện ra tung tích của Giang Nguyệt Phá Lãng quyết, chắc chắn sẽ không bỏ cuộc sớm.”

“Với loại người khẩu phật tâm xà như Võ Tư Giang thì tính mệnh của những kẻ như chúng ta chỉ là cỏ rác, muốn thì giết, thích thì đánh. Không nghĩ tới hôm nay hắn cũng bị như vậy, thật là quả báo, đáng đời.”

Thiết Trụ nghe được rất nhiều thông tin, cười nói: “Tuy nhiên bên trong nội phủ rất coi trọng chuyện này, họ cho rằng có người muốn đối phó với phủ Tề vương cho nên cao thủ được phái ra lần này nghe nói ngoài tổng quản Tề Dong, cùng hơn mười tên cao thủ còn có thế tử Tề vương, Tề Phong.”

“Thế tử Tề Phong?”

Trong lòng Giang Nam hơi chột dạ, thế tử Tề Phong trong phủ Tề vương chính là một nhân vật nổi tiếng. Đối với người như hắn mà nói, Tề Phong quả thật như một vị thần tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ, lóa mắt.

Người này nghe nói văn võ song toàn, cầm kỳ thư họa không gì không giỏi, hơn nữa mưu lược hơn người, từng đánh bại Tề Vương ba lần về suy diễn chiến trận trên sa bàn. Tu vị võ đạo của hắn cũng rất kinh người, mới hơn hai mươi tuổi đã tu luyện thành cường giả hàng đầu, đạt tới Thần Luân chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

“Tề Phong, cho dù tài năng tới mức nào cũng chỉ là một người phàm mà thôi, đừng tưởng vì vậy mà trèo được lên đầu lên cổ mình.”

Trong lòng Giang Nam thầm nghĩ: “Huống chi mình đã không còn là nô bộc, văn tự bán mình cũng đã chuộc, không còn là người phủ Tề vương, cho dù Tề Phong cho dù có đem cả phủ Tề vương lật tung lên cũng không thể lần ra được mình.”

Dưới hạ du sông Dương Xuyên, xung quanh thi thể của Võ Tư Giang là tầng tầng lớp lớp cao thu Tề gia vây quanh tạo thành bức tường trùng trùng điệp điệp ngăn cách người ngoài quan sát.

Một vị công tử bận áo tím chậm rãi cất bước đến trước thi thể Võ Tư Giang, dò xét vài lần rồi giống như phát hiện ra điều gì đó.

“Thế tử, ngài có phát hiện gì sao?”

Tổng quản vương phủ tiến lên, thấp giọng hỏi: “Theo như lão nô thấy, việc này hơn phân nửa là do đệ tử nội phủ gây nên, tư cách tên Võ Tư Giang này quá kém, đắc tội với qua nhièu người, lần này hẳn là do một vị thiếu gia nào đó ra tay đánh chết. Võ Tư Giang tuy là quản sự ngoại môn, nhưng chung quy cũng chỉ là một tên nô tài, vì một tên như thế cũng không cần huy động quá nhiều người như thế này?”

“Tề Dong, ngươi nghĩ sai rồi.”

Vị công tử áo tím kia đúng là con trai trưởng của Tề vương, Tề Phong, hắn phong thái tự nhiên, vừa đi dọc sông Dương Xuyên vừa nói: “Võ Tư Giang đích thị chỉ là một tên nô tài, chuyện sống chết của hắn cũng không đáng bận tâm. Nếu như đắc tội với mấy tên đệ tử tôn thất rồi bị giết chết trong vương phủ thì chẳng ai quan tâm làm gì. Nhưng tại sao lần này lại động thủ ở bên ngoài, từ đó nhìn ra rằng kẻ ra tay không phải là đệ tử tôn thất của vương phủ chúng ta.”

Tề Dong vội chạy theo, vừa đi vừa cười: “Không phải mấy vị thiếu gia trong vương phủ thì liệu có thể là ai?”

“Không phải đệ tử tôn thất vương phủ, tự nhiên là nô tài trong vương phủ.”

Hơn mười tên cao thủ phủ Tề vương đi theo sát Tề Phong tiến về phía trước, chẳng bao lâu sao đã tới khu mảnh rừng rậm, mà chính xác hơn chính là nơi mà Giang Nam đánh chết Võ Tư Giang.

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X