Đấu Phá Thương Khung

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Bạn đang đọc truyện Đấu Phá Thương Khung của tác giả Thiên Tằm Thổ Đậu trên trang đọc truyện online.Nơi này thị thuộc về đấu khí đích thế giới, không có hoa tiếu diễm lệ đích ma pháp, hữu đích, gần thị phồn diễn đáo đỉnh đích đấu khí!Tưởng phải biết rằng dị giới đích đấu khí tại phát triển đáo đỉnh lúc ra sao loại cảnh địa không? mời xem đấu phá thương khung...!
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Tài Quyết

    Tên truyện: Tài Quyết

    Thể loại : Dị Giới ,

    Tác giả: Thất Thập Nhị Biên

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tài Quyết của tác giả Thất Thập Nhị Biên trên trang đọc truyện online. Chính đông, trời rét đậm, từng phiến bông tuyết lớn tựa như lông ngỗng nhẹ nhàng rơi xuống, khắp đại địa rộng lớn cùng với núi non hùng vĩ đều được bao phủ trong một tấm chăn tuyết khổng lồ. Thoạt nhìn, cả thế giới dường như chỉ là một mảng trắng xóa.Một trận vó ngựa dồn dập vang lên. Đường chân trời mịt mù tuyết lạnh bỗng đâu xuất hiện vài chấm đen.Đó chính là một đội kỵ sĩ đang phóng ngựa như điên. Bên ngoài là bảy gã kỵ sĩ áo đen, đang hộ vệ chung quanh một ông lão đang ôm nam hài ốm yếu cùng với một vị nữ tử áo trắng xinh đẹp.Bọn họ có lẽ đã đã chiến đấu kịch liệt trên đường đến đây, không chỉ trên người các kỵ sĩ đầy vết thương, áo giáp cũng ngập tràn vết phủ mà ngay cả chiến mã cũng mồ hôi đầm đìa, mũi khì hơi trắng xóaĐoàn người lao khỏi đường chân trời, theo sườn núi ngập tuyết mà chạy như điên xuống.Chiến mã dưới sự thúc giục của kỵ sĩ, ra sức phi về phía trước. Vó ngựa dập dồn, đạp tuyết dưới chân tung lên thành từng mảnh.Chạy được khoảng hai, ba trăm mét, bỗng nhiên từ đường chân trời phía sau bay đến hàng trăm, hàng nghìn mũi tên. Những mũi tên này lúc đầu vốn chỉ là những đốm đen nhỏ, chỉ trong tích tắc đã giống như một thác nước khổng lồ, trút xuống đầu đoàn kỵ sĩ đang điên cuồng phi nước kiệu.“Sưu, sưu, sưu”Tiếng rít nặng nề pha lẫn lạnh lùng, tại khung cảnh tuyết rơi bạc ngàn này, nó giống như tiếng của tử thần đang ca xướng.Hộ thuẫn giương lên, trường kiếm bay múa che kín thân thể, nhưng những kỵ sĩ đang đào tẩu này cũng không thể ngăn cơn mưa tên này trút vào chiến mã.Chỉ nghe thấy vài tiếng ngựa hí thảm, chiến mã của ba gã kỵ sĩ phía sau cùng trúng tên, đồng thời quỵ xuống. Quán tính cực lớn khiến cho thân thể chiến mã trượt một vệt dài trên tuyết, bụi tuyết cùng bùn đất bị hất tung lên, hỗn tạp trong không trung. Nhưng mấy vị kỵ sĩ kia không hoảng loạn một chút nào. Ngay khi chiến mã vừa quỵ xuống, bọn họ không cần nghĩ ngợi mà lập tức tung người lên không, lộn một vòng rồi vững vàng tiếp đất. Kỵ sĩ chạy phía trước không có dừng lại, mà ba vị kỵ sĩ rơi xuống cũng không có liếc mắt nhìn đồng bọn một cái. Ngay khi vừa rơi xuống đất, bọn họ đồng thời xoay người, tạo thành trận hình tam giác, một người đứng trước, hai người ở phía sau.Cự thuần cắm sâu vào mặt tuyết trước mặt, đồng thời ba vị kỵ sĩ đồng thanh hét to, trường kiếm từ đỉnh đầu trảm xuống, ngân mang từ thân kiếm ảo hóa thành hình bán nguyệt trắng như tuyết.Trong tiếng gầm phẫn nộ, ba đạo kiếm mang phá không bay ra.Oanh! Chỉ nghe thấy một tiếng nổ mạnh. Ba con hổ ngưng kết từ hào quang bỗng đâu xuất hiện trước mặt các kỵ sĩ, giương nanh múa vuốt vồ tới, tức thì bị ba đạo kiếm mang chém tan tàn, hóa thành vô số điểm sang phiêu phù trong không khí, từ từ biến mất.Bất quá, ba con hổ kia vừa tiêu tán thì ngay lập tức ba con quang hổ ( Hổ tạo từ ánh sáng ) không biết từ đâu bỗng nhảy tới. Chúng nó nương theo gió tuyết, tựa như kinh lôi vồ đến, húc mạnh vào cự thuẫn trước mặt ba vị kỵ sĩ.Lại một tiếng nổ kinh thiên.Các kỵ sĩ sau khi phát động kiếm mang xong ngay lập tức đỡ lấy cự thuẫn, chân đạp mạnh, nghiêng người dùng toàn lực chống lại sự va chạm của ba con quang hổ.Trên cánh đồng tuyết trắng bạt ngàn, ba làn sóng vô hình mà trung tâm là ba vị kỵ sĩ nhanh chóng tỏa ra. Tuyết chung quanh bị hất tung lên, ở trên không cuộn thành một trận gió xoáy trắng toát, càng bay càng cao. Cuối cùng, ngay chính giữa phình lên, dưới sự kích thích của một đoàn ánh sáng đa sắc, rốt cục cũng nổ tung, chấn văng tứ phía.Một mét, mười mét, hai mươi métDưới sự trùng kích của đa sắc quang hổ, tấm chắn của ba vị kỵ sĩ trong khoảnh khắc đã bị hư hỏng nghiêm trọng, lực trùng kích khủng khiếp không chỉ đánh bọn họ phải lui hơn hai mươi mét, mà còn khiến cho áo giáp của họ rách toạt, lộ ra ba cơ thể tràn đầy vết chém nhưng đồng thời cũng cường tráng tựa như nham thạch.A uồm, quang hổ gầm một tiếng không cam long, bất đắc dĩ hóa thành lưu quang, tiêu tiêu tán tán.Ba vị kỵ sĩ thả tấm chắn xuống, áo giáp trên người họ đã bị chấn thành phấn mạt, máu tươi đỏ sẫm từ thấy khiếu tuôn ra, hiển nhiên họ đã bị thương rất nặng.( Thất khiếu : Hai tai, hai mũi, hai mắt, miệng. )Nhưng bọn họ lại giống như không có việc gì, lẳng lặng đứng đó, giương mắt nhìn về phía triền núi.Tiếng vó ngựa như sấm dậy, sau một lúc, hằng hà sa số kỵ sĩ xuất hiện, trướng mâu trên tay tựa như rừng chông, giống như một trận thủy triều đen từ chân trời ầm ầm cuộn lại.Từ trên cao vọng xuống cánh đồng tuyết bạt ngàn này, đoàn kỵ binh kia trải dài gần như vô tận, nhìn không thấy cuối. Tuy là có ưu thế tuyệt đối về số lượng, nhưng những kỵ sĩ truy kích cũng không kềm được mà vô thức kéo dây cương, ghìm chiến mã lại. Nhất thời, vô số chiến mã chồm lên, hai chân trước đạp loạn trong không trung rồi hạ xuống, đoàn kỵ sĩ đều dừng bước.Ba vị kỵ sĩ áo đen lẳng lặng đứng trên triền núi. Như tường đồng vách sắt, đối mặt với thiên quân vạn mã.Mà phía sau bọn họ, vĩ nữ tử áo trắng cùng với vài vị kỵ sĩ khác đã phòng ngựa qua một sườn núi khác.“Hí hí hí……”Chiến mã hí lên, vị nữ tử áo trắng chợt ghìm cương, ngừng lại.Tuyết bay tán loạn, thiên địa vô thanh.Trước mặt, một con sông lớn vắt ngang con đường phía trước. Bây giờ đang là chính đông, mặt nước trên con sông lớn này đã đóng băng sâu đến hơn ba mét. Ngay lúc vị nữ tử áo trằng dừng lại, một kẽ nứt chợt xuất hiện, rồi nhanh chóng bao phủ khắp mặt sông. Đất bằng chấn động, tầng tầng băng đá như thủy tinh rơi, ầm ầm vỡ vụn.Phía dưới sông sóng dội mãnh liệt, từng tiếng rít điếc tai từ giữa những khe nứt phát ra. Cơn sóng dữ nghiền nát từng mảng băng, rồi cuốn lấy chúng, kéo về phía hạ du.Nữ tử áo trắng ngẩng đầu, nhìn về màn gió tuyết ở bờ bên kia. Cuồng phong gào thét, cuốn theo tuyết vũ, ở phía xa xa tạo thành tấm bình phong trắng xóa, bao phủ khắp thiên địa. Nhưng dường như tấm bình phong này đang bị một cỗ lực lượng vô hình mở ra. Một hồng y lão nhân không thấy rõ mặt đang chậm rãi đi đến. Dưới cảnh tuyết trắng ngập trời, bộ trường bào màu đỏ tươi trông hết sức chói mắt. Lão nhân chậm rãi đi tới.Một bước, hai bước…….Từ chân núi đến bờ sông là một đoạn khá dài, cho dù là phóng ngựa như điên cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu.Mà lão nhân kia, cứ hời hợt mà bước tới. Mỗi một bước đều như đạp nát hư không.Bảy bước…..tám bước…………..Qua chín bước, lão nhân đã đứng bên bờ sông, lúc này vẫn còn đang sóng gió ngút trời. Sau đó, hắn nhẹ nhàng phất tay.Mây tan, tuyết ngừng, gió nghỉ.Tiếng kèn nổi lên từ phía chân trời, tiếng thánh ca réo rắt cùng với dương quang vàng rực, xuyên qua mấy tầng mây, chiếu rọi xuống dòng sông đang cuồn cuộn sóng, rồi từ từ trải khắp bình nguyên ngập tuyết. Trời đất như phủ thêm một tầng hào quang thánh khiết.Thời gian, như đọng lại.………………….“Phịch.”Thấy đường phía trước đã bị chặn, một vị kỵ sĩ áo đen bỗng xoay người xuống ngựa, trường kiếm cắm xuống đất, hai tay đặt lên chuôi kiếm, hướng về phía nữ tử áo trắng quỳ một chân.Đầu gối cương thiết nện xuống nền đất khiến tuyết đọng tóe lên. Thấy động tác của vị kỵ sĩ áo đen này, truy binh ở ngọn núi đối diện nổi lên một trận rung động. Sự ồn ào của đám truy binh không có ảnh hưởng đến kỵ sĩ áo đen. Hắn cúi đầu xuống, tựa như muố nói cái gì. Ở phía sau hắn, mấy vị kỵ sĩ áo đen khác cũng dùng cùng một tư thế như trên, quỳ xuống. Ngay cả ba vị kỵ sĩ mất đi chiến mã lúc nãy cũng không ngoại lệ.Giờ phút này, cho dù là lão nhân phất tay dẹp yên gió tuyết hay là truy binh như hổ rình mồi phía sau cũng đều không được bảy vị kỵ sĩ để trong mắt. Bọn họ chỉ lẳng lặng nhìn vị nữ tử áo trắng ở trước mặt.Mặc hắc sắc chiến giáp, khi bọn họ tháo đầu khôi xuống, một đầu tóc dài cùng với con ngươi cũng đều có một màu đen quỷ mị. Cùng với phi phong và hoa văn màu đỏ trên khôi giáp, bọn họ bây giờ trông cứ như những đốm lửa đỏ đang thiêu đốt dưới vực sâu vạn trượng. Dáng người bọn họ so với bọn kỵ sĩ truy đuổi cũng không cao lớn hơn. Khi bọn họ dùng tư thế khiêm tốn quỳ xuống, thân hình của họ càng thêm trở nên nhỏ bé trên dải đất bao la tuyết phủ này.Nhưng mà, lưng bọn họ vẫn như trước, thẳng tắp.Tựa như lúc bọn họ cưỡi ngựa vung thương. Dưới ánh mắt của mọi người, vị nữ tử áo trắng khẽ gật đầu.Thời gian, như dừng lại thêm lần nữa.Đột nhiên, một luồng sát khí lăng liệt từ người những kỵ sĩ áo đen bùng lên, như hóa thành thực chất, phóng thẳng lên trời xanh. Từng đạo ánh sang đỏ từ dưới chân họ tỏa ra, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhiều, dần đưa bọn họ bao phủ trong một đoàn ánh sáng đỏ.Sau một lúc, đoàn ánh sang đỏ này co rút lại, hóa thành một ngọn lửa mãnh liệt, bám vào trên người họ. Bốn vị kỵ sĩ áo đen lên ngựa, rút thanh trường thương bên yên ngựa, quay đầu. Ba vị kỵ sĩ đứng ở dưới núi cũng đồng thời rút trường kiếm lên……“Quyết Tử lệnh!”“Điên rồi, bọn hắn điên mất rồi!”Tiếng hô kinh hãi từ phía bọn kỵ binh truy đuổi vang lên. Hí vang mấy tiếng, có mấy con chiến mã mất khống chế, hoảng sợ ***g lên.Yên lặng phút chốc, bảy vị kỵ sĩ áo đen bỗng nhiên động. Ba vị chạy bộ, bốn vị cưỡi ngựa.Người đi bộ tay giương cự thuẫn, tay cầm kiếm. Người cưỡi ngựa thì vung thương, từ trên sườn núi lao xuống. Chiến mã cường tráng giống như bị ngọn lửa từ trên người kỵ sĩ thiêu đốt, lúc nhảy lên không trung, bốn vó cùng với mắt chợt bùng lên ánh lửa.Chiến mã từ sườn núi lao xuống, đầu tiên là bước từng bước nhỏ, sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh. Bờm trên cổ chiến mã tung bay theo gió. Gót sắt to như miệng bát đạp trên tuyết để lại dấu chân đen ngòm, hỗn mang nào là cỏ khô, bùn đất cùng tuyết đọng.Bầu trời vốn đã yên lặng, nay lại bắt đầu gió cuốn mây bay.Cuồng phong dày đặc như mây đen, hướng phía chân trời bay đi. Tuyết bị thổi bay tán loạn, che khuất tầm nhìn, ánh dương quang lập lòe sau mấy tầng mây. Bỗng nhiên một cột sáng bỗng nhiên biến mất, rồi lại hạ xuống dãy núi trên bình nguyên. Tựa như một cây đại thụ cao tận trời.Bảy vị kỵ sĩ áo đen, dưới mấy tầng lưu vân này, dưới đầy trời tuyết bay, dưới cột ánh sáng chiếu khắp đất trời này, mang theo một thân lửa đỏ tựa như lưu tinh, lao về phía kẻ địch đông hơn mình hàng mấy chục lần.“Pháp Lâm Đốn, tiến lên.”Cùng với tiếng gầm này, bảy cái bóng đen cùng lao vào trân địa của kẻ địch, hồng y lão nhân đang khoanh tay đứng ở bên bờ kia của con sông cũng phải chau mày. Truyện "Tài Quyết " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)Nữ tử áo trắng chậm rãi xuống ngựa, nhìn hồng y lão nhân đang đứng bên kia sông. Tà váy dài phất phơ trong gió, trông nàng lúc này giống như một nàng tiên đang cưỡi gió mà đi. Nàng vươn tay, đầu ngón tay như ngọc khẽ đón lấy một đóa hoa tuyết. Đóa hoa tuyết vốn mềm mại khi rơi vào tay nàng chợt trở nên cứng rắn và sắc bén, tựa như một lưỡi dao sáu cạnh trong suốt.Hồng ý lão nhân lắc đầu, nói: “ Không nên phí sức, ngươi không phải là đối thủ của ta.” Nữ tử áo trắng buông tay ra, để cho phiến băng hoa xoay tròn bên cạnh mình, tiếp tục đỡ lấy một phiến tuyết hoa khác.“Ngươi rất cố chấp.”Hồng y lão nhân thở dài một tiếng.“Cần gì phải vì một tên nghiệt chủng cùng với một đám tội nhân bị thần bỏ rơi mà chôn thân tại đây.”Ánh mắt nhu hòa của vị nữ tử áo trắng chợt ngưng lại, nàng ngẩng đầu lên, thản nhiên nói : “ Nghiệt chủng mà ngươi nói chính là con trai ta, tội nhân mà ngươi nói chính là chồng của ta cùng với bạn bè của hắn.”“Nhưng sự thật là, chồng của ngươi đã chết, con của ngươi nhất định cũng phải chết.” Giọng của lão nhân giống như hàn băng đang trôi nổi dưới sông, lạnh lẽo mà không có chút cảm tình.“Là vì cái hôn ước kia sao?” Nữ tử áo trắng ngửa đầu nhìn đầy trời hoa tuyết.“Đúng, nhưng cũng không đúng.” Ánh mắt của lão nhân lướt qua nữ tử áo trắng, nhìn về phía sau nàng.Ở phía xa, bảy vị kỵ sĩ áo đen như bảy thanh chiến đao sắc bén, đâm vào truy binh kỵ trận. Kẻ địch chắn đường bọn họ, hoặc là bị kỵ thương xuyên qua người, hoặc là bị trường kiếm trảm bay đầu.Máu tươi tung tóe khắp không trung, chiến mã hí dài, đao kiếm va chạm, kẻ bị thương rền rĩ, tất cả hợp lại thành một bản hòa tấu khiến người nghe run rẩy.Bảy đạo bóng đen mang theo vô tận máu tanh, xáp nhập vào kỵ trận.Nhìn thấy cái nhíu mày của hồng y lão nhân, khóe miệng của nữ tử áo trắng nhếch lên một nụ cười tràn đầy vẻ phong tình vạn chủng.“Mười vị kỵ sĩ, hai mươi vị sĩ quan, qua bảy lần phá vây đã tiêu diệt hơn bốn trăm người của các ngươi. Xem ra giáo đình kỵ sĩ đoàn cũng chỉ biết khi dễ bình dân tay không tấc sắt.”Hồng y lão nhân trầm mặc không trả lời.Loại tranh cãi này đối với hán không hề có ý nghĩa. Huống hồ hắn so với bất kỳ ai đều hiểu rõ hơn hết, đám kỵ sĩ áo đen này là một đám trâu bò như thế nào. Có thể hy sinh bốn trăm người mà đem nữ tử áo trắng cùng với hộ vệ của nàng bức đến tuyệt cảnh như thế này, xem như thành tích của mình cũng không tệ.Quá trình như thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả.Lão nhân thu hồi ánh mắt lại, dừng ở khuôn mặt của tiểu nam hài ốm yếu bên cạnh nữ tử áo trắng. Lại một phiến tuyết hoa được ngưng kết từ ngón tay của vị nữ tử, lượn một vòng rồi phiêu phù quanh thân thể nàng, tựa như một tiểu tinh linh trắng khiết.Ngàn vạn hoa tuyết rơi, xoay tròn trong không trungĐôi mắt của hồng y lão nhân từ từ nheo lại.Sau một lúc, ánh mặt của hắn chợt ngưng trọng, khuôn mặt trong chốc lát bỗng trở nên xanh mét.Nữ tử áo trắng nở nụ cười. Một nụ cười giống như tiên hoa rộ nở, nhất thời cả thế giới chung quanh như ảm đạm thất sắc.Mà xung quanh thân thể của lão kỵ sĩ cùng tiểu nam hài chợt xuất hiện một đoàn bạch quang. Khi mà bạch quang tiêu tán đi, bóng dáng của lão kỵ sĩ cùng với tiểu nam hài cũng biến đâu mất không thấy.“Thần cấp huyễn thuật pháp trục.” Thanh âm của lão nhân cơ hồ đã biến thành tiếng rít.“Không nghĩ được, ngươi dùng chính mình làm mồi nhử, để cho tên nghiệt chủng kia có cơ hội chạy thoát.”Trên mặt lão nhân tràn ngập vẻ xấu hổ pha lẫn phẫn nộ, gào lên : “Làm như thế đáng giá sao?”“Đáng giá.” Trên mặt nữ tử áo trắng lúc này đầy vẻ dịu dàng cùng bình tĩnh. Hoa tuyết bên cạnh nàng tụ lại ngày càng nhiều, từng phiến từng phiến xoay tròn, phản xạ ra thất thải quang mang.“Một tiểu hài tử bị trúng phải “ Độc long chi tiên”, kinh mạch bị hủy, ngay cả đấu khí cũng không thể tu luyện,” Hồng y lão giả rất nhanh chuyển đầu, hừ lạnh một tiếng,” Đùng nói là trốn không thoát khỏi chúng ta, cho dù hắn còn mạng để mà lớn lên, thì đã làm được cái gì?”“Nói như vậy cũng không đúng!” Nữ tử áo trắng ngẩng đầu, ánh mắt u lam mà yêu dị: “Đừng quên, trên thế giới này có một số lực lượng mà đến thần cũng không thể xóa bỏ được.”“Giết.”Ở phía xa, một vị kỵ sĩ áo đen gầm lên, kỵ sĩ thương trong tay đâm xuyên qua người địch nhân. Ngay khi máu tưới từ mũi thương tuôn ra thì, lợi phủ của kẻ địch bên cạnh đã chém vào tay hắn.Nhưng cánh tay của kỵ sĩ áo đen lại không hề đứt rời.Ngay trong tích tắc lợi phủ chạm vào thân hắn, hỏa diễm vốn bám trên áo giáp của hắn như sống dậy, một bên thì cắn nuốt máu thịt, một bên thì tu bổ lại xương cốt vốn đã vỡ vụn. Khi mà cánh tay phải của hắn hoàn toàn biến thành xương trắng thì kỵ sĩ thương trong tay vẫn như cũ hữu lực và kiên định.“Bọn dị đoan chết tiệt.” Sự chú ý của lão giả bị trận chiến này thu hút, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.Kỵ sĩ áo đen bên trong quân địch mà trùng kích.Cánh tay của họ, đùi, bắp chân, ngực, thậm chí là đầu của họ cũng bị biến thành xương trắng mỗi khi bị lợi phủ chém vào. Mà theo vô số địch nhân không ngừng lao tới, tốc độ tiến lên của họ ngày càng chậm.Thời gian dần qua đi, từng giây, từng giây một.Gió tuyết đầy trời, tiếng đao kiếm càng ngày càng nhỏ đi.Ngay khi những tấm phi phong như hỏa diễm của bảy vị kỵ sĩ hoàn toàn biến mất trong vô tận địch nhân, thì vị nữ tử cũng đã kết xong bông tuyết cuối cùng.Âm thanh chiến đâu hoàn toàn biến mất.Phía sau núi, trừ tiếng người bị thương rên rĩ, tiếng chiến mã hí vang, tiếng người còn sống thở dốc vì sợ hãi thì tất cả chỉ là một mảng yên ắng cô tịch.Nữ tử áo trắng đưa mắt nhìn mảnh vụn màu đỏ rực của những tấm phi phong, rồi đảo mắt nhìn đám truy bnh còn chưa kịp định hồn sau trận kinh sợ, cuối cùng dừng ở trên mặt của hồng y lão giả ở bờ bên kia.“Các ngươi đã có thể ăn mừng thắng lợi…” Nàng nhẹ nhàng nói. Ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giống như xuyến thấu bầu trời đầy tuyết, giống như đã nghe thánh ca từ cánh cổng thiên quốc, “Bất quá đừng quên giữ bí mật, một khi tiết lộ việc hôm nay, thì những năm tháng sau này của các ngươi sẽ phải vĩnh viễn sống trong sự trả thù không ngừng của Pháp Lâm Đốn, vĩnh viễn bị dày vò.”Hồng y lão giả xanh mặt, không có trả lời.Trên đỉnh núi phía xa, các kỵ sĩ truy sát toàn thân đầy máu, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.Mặc dù cho rằng những kỵ sĩ áo đen này là lũ dị đoan, nhưng bọn họ không thể không thừa nhận, những kỵ sĩ tóc đen, mắt đen này, bị bọn hắn truy đuổi thì quả là 1 cơn ác mộng.Bọn hắn, mỗi người đều là quái thai do ma quỷ sinh ra.“Cuối cùng, ta cho các ngươi một lời tiên đoán.” Nữ tử áo trắng lười biếng duỗi lưng một cái.Đồng tử của hồng y lão nhân chợt co rút lại.Trong tầm mắt, một đạo dương quang xuyên thâu mây đen, giống như thánh quang từ cõi thiên đường, đem vị nữ tử cùng với ngàn vạn phiến tuyết đang xoay quanh người cùng nâng lên, lại xoay tròn, tựa như một đóa hồng khiết bạch đang từ từ rộ nở.Một cánh, lại một cánh…………………..Những cánh hoa ấy theo cái duỗi lưng của vị nữ tử tách ra, tách đến mức tận cùng, bỗng nhiên tất cả những cánh hoa đó nhất tề đảo một trăm tám mươi độ trên không trung, bắn ngược trở lại.Một đóa hồng đỏ tươi nở rộ giữa bầu trời tuyết rơi.Cho dù lãnh khốc như hồng y lão giả cũng không nhịn được mà nhắm chặt hai mắt lại, mí mắt kịch liệt run rẩy.Huyết chú!Không ngờ lại là huyết chú! Truyện "Tài Quyết " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)Hai từ làm cho người ta không rét mà run này cứ quay cuồng mãi trong đầu hắn. Hắn không thể tin được, trên thế giới này lại có người độc ác với chính mình đến như vậy.Khi hắn mở mắt ra, đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng bên kia sông chỉ còn lại một mảng màu đỏ sẫm.Phía chân trời xa, bài thánh ca từ tòa Thiên Không chi thành kia đã đến hồi kết, Thiên quốc đại môn chậm rãi đóng lại. Một làn gió mát thổi qua, cuốn giọt máu tươi còn đọng lại trong không khí xuống dòng sông đang chảy cuồn cuộn, sáp nhập vào trong bọt nước, biến mất không còn gì nữa.“Mười lăm năm sau, Thiên quốc diệt vong……”Chỉ có thanh âm mềm nhẹ của vị nữ tử áo trắng như đang vang vọng ở bên tai, từ từ nhỏ dần rồi tiêu thất.……………..………………Vật đổi sao dời, thời gian qua đi vùn vụt.Nháy mắt đã mười bốn năm trôi qua.Thảm án trên con sông băng ngày nào dường như đã bị người đời quên lãng, mà cơn phong vân vì trận thảm án này mà diễn ra cũng như trận gió tuyết mùa đông năm ấy, cho dù có mãnh liệt, có dữ dằn cỡ nào, thì khi qua đi, trời quang mây tạnh không còn một chút dấu vết.Chỉ còn một ít câu chuyện, dần dần ca từ trong miệng thi nhân, trở thành đề tài bình luận của bình dân lúc trà dư tửu hậu.Chẳng qua, ở trong long một số ít người, hình ảnh của vị nữ tử áo trắng kia cùng với những kỵ sĩ hộ vệ không hề phai nhạt, mà bởi vì sự tồn tại của huyết chú nên càng ngày càng rõ ràng.Lịch Cứu Rỗi, năm 318Trong một dãy núi phía nam Thánh Tác Lan đế quốc.“Độp độp độp” Vài tiếng vó ngựa lạnh lung mà thong thả vang lên. Một lá cờ màu đỏ trắng xen kẽ được kéo lên, từ từ vươn lên trên đỉnh núiLá cờ bị gió cuốn tung lên, giống như một con giao long đang điên cuồng giãy dụa, muốn thoát khỏi sự trói buộc của cột cờ, rồi lại lần nữa bị kéo trở về, tung bay đón gió. Lá cờ ngày càng lên cao, theo đó, trên đỉnh núi bỗng xuất hiện thân ảnh một gã hồng y kỵ sĩ. Phủ khắp người hắn là một bộ áo giáp bạc sáng loáng, đầu đội ngân khôi. Toàn thân trên dưới chỉ để lộ có một khe hở, bên trong chính là một đôi mắt lạnh như băng.Chiến mã ra sức phi về phía trước, chỉ dừng lại ở vách núi trên đỉnh núi.Cuồng phong trên đỉnh núi vụt qua, thổi tung chiếc áo choàng màu đen tuyền của kỵ sĩ lên, chiếc áo choàng cùng với lá cờ trắng đỏ trong tay đồng thời phấp phới.Lúc này trời vẫn chưa sáng, mặt trời vẫn còn đang ngái ngủ sau rặng núi đằng xa.Trên bầu trời, một vầng trăng màu đỏ như ẩn như hiện sau mấy tầng mây. Núi rừng như đang phập phồng, như cơn sóng tầng tầng lớp lớp. Gió thổi, lá cây gào thét phát ra tiếng xào xạt gầm vang. Từng đợt sóng lá nối tiếp nhau dập dồn từ triền núi này sang triền núi khác, hướng về phía xa xăm mà cuồn cuộn cuốn đi.Trên đỉnh núi, một người một ngựa lại không hề có chút sứt mẻ, thoạt nhìn, có chút giống một bức tượng đá xưa đang đắm chìm trong ánh bình minh.Theo vó ngựa của vị kỵ sĩ, một vài chú chim rừng vốn đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc, vỗ cánh bay vút lên chính tầng mấy, hướng về phương xa mà lao đi. Những sinh linh này cảm thấy một mối nguy hiểm rất sâu sắc, từ trên mây nhìn xuống, hàng trăm ngân giáp kỵ sĩ cùng hơn một ngàn tên tùy tùng tựa như một con rồng kim thiết, trầm mặc mà uốn lượn dọc theo sươn đạo.Mà phía sau đại đội kỵ sĩ này, một thôn trang của địa tinh vốn tồn tại hơn trăm năm trong sơn mạch này nay chỉ còn lại khói lửa cùng tro tàn. Bốn phía của thôn xóm, nơi nơi đều là những thi thể nhỏ bé dơ bẩn, máu màu xanh tụ lại thành suối, róc rách chảy xuôi, bay ra một mùi máu tanh nồng nặc.Chim sơn ca ra sức bay cao, đón gió giữa không trung, rồi thu nửa cánh, lao vút về phương xa.Kỵ sĩ cách đỉnh núi ngày càng xa.Khi đàn sơn ca vỗ cánh lượn qua một tòa tuyết sơn cao ngất, thì địa hình trở nên thấp xuống. Rừng rậm bát ngát mênh mông, cỏ xanh phủ đầy những đồi núi trai dài miên mang, ngựa dê thành đàn, tuấn mã rảo bước chạy quanh mục trường, một mảnh ruộng lớn chằng chịt vết xe kéo, dần lui về phía sau.Xa hơn nữa là biển cả bao la, một toàn thành trấn ven biển lại bắt đầu nào nhiệt như mọi buổi sớm, bên cạnh thành trấn là một tòa thành bằng đá khổng lồ, đã xuất hiện trước mắt.Ở nơi đó, mọi người không ai phòng bị

    Lượt đọc: 13384
  • Thiên Thần Ngủ Gật

    Tên truyện: Thiên Thần Ngủ Gật

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Ái Giản

    Nội dung:

    Thiên Thần Ngủ Gật, câu chuyện thuộc thể loại truyện teen của tác giả Ái Giản, với những câu chuyện hài hước vui nhộn mang lại đầy tiếng cười cho khán giả.

    Nó một cô nàng xinh xắn đáng yêu nhưng có cái tật mà không ai chấp nhận nổi là hay ngủ gật trong giờ, bao nhiêu cái tật xấu lúc ngủ là bị bại lộ hết ra.

    Nó gặp anh,
    nhìn anh thấy ghét ghét khó ưa, bởi thế mà lại yêu anh nhiều đúng là ghét của nào trời trao của nấy, họ có vượt qua khó khăn để đến với nhau...

    ***

    Cô tự thỏa mãn với câu nói sáng tạo của mình, cười đắc thắng.

    Nhưng ngược lại với những gì Kịch San San mong đợi thì Diệp Tử Thông chỉ giữ nét mặt hờ hững không một chút cảm xúc. Hắn nói.

    “Cô thích thì cứ thử đi. Tôi thách cô giám đấy?”

    “Anh thách tôi chứ gì? Vậy được, ngày mai anh cứ chờ mà xem.”

    Ánh mắt Diệp Tử Thông không thôi cổ vũ cho câu nói của Kịch San San, làm cô tức lồng lộn ruột gan.

    Đường đường là thiên kim tiểu thư nhà họ Kịch, cô lại sợ hắn chắc?

    Kịch San San chĩa thẳng hai ngón tay lên trời, tuyên lời thề sinh tử:

    “ Nghe cho rõ đây đồ ngốc, nếu không hủy hoại được loại người như anh, tôi không là Kịch San San nữa.”

    ***

    Truyện lôi kéo độc giả đến với những tình tiết khá thú vị và hài hước. Liệu rằng chuyện tình của họ có được tốt đẹp? Đọc truyện và theo dõi nhé.

    Lượt đọc: 6891
  • Bánh Bao Thịt Tướng Công

    Tên truyện: Bánh Bao Thịt Tướng Công

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Cầu Mộng

    Nội dung:

    Tác giả Cầu Mộng đã gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online một truyện mới đầy sức hút, truyện với nhan đề Bánh Bao Thịt Tướng Công. Một câu chuyện khá đặc sắc và và thú vị với những tình tiết không thể không bị cuốn vào, tác giả đã rất kheo léo trong việc xây dựng nhân vật và tính cách cùng cách kể chuyện sống động, tự nhiên. Có chút thực lại mang theo chút cảm xúc, không đậm cũng chẳng nhạt, nhẹ nhàng và dung dị., một truyện ngôn tình cổ đại khá thú vị.

    Gần đây trên giang hồ nóng nhất là sự kiện Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Y Cốc Lưu Phong bị người giang hồ đuổi giết. Nguyên nhân chính là Cốc Thần Y say rượu, nhất thời hoa mắt, hồ đồ đã khinh bạc một nam nhân. Haizz, giang hồ đệ nhất mỹ nam tử lại thích nam sắc, tin tức này vừa đưa ra, đã làm cho vô số cô nương thương tâm muốn chết a.

    Hắn xúc, hắn thừa nhận hắn đã sớm tưởng nhớ Vong Thu thật lâu. Bất quá cũng không thừa nhận hắn hoa mắt. Tuy nói nàng không thương, nói chuyện không thương cười, mê rượu hảo tửu lại không ôn nhu, nhưng khí chất của nàng đã tác động đến tâm hắn. Đáng tiếc gian nhân không quan tâm đến hắn.

    Hừ, hắn là thiên hạ đệ nhất thần y, cái khác không có chỉ có dược là nhiều nhất. Vậy thì đối với chính mình hạ xuân dược, xem nàng như thế nào là xem như không có việc gì…

    Liệu đến cuối cùng tình yêu này sẽ kết thúc ra sao, còn gì thú vị nữa, truyện còn những gì tiếp nối nữa đây. Mời bạn đón đọc truyện để tìm được lời hồi đáp, bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...

    Lượt đọc: 9354
  • Cảnh Xuân Nam Triều

    Tên truyện: Cảnh Xuân Nam Triều

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Lâm Gia Thành

    Nội dung:

    Cảnh Xuân Nam Triều là truyện ngôn tình nói về thời kỳ sau nhà Hán, sau Tam Quốc Diễn Nghĩa, nhưng trước thời Tùy. Đây là một giai đoạn có thật trong lịch sử, nhưng vì các quốc gia trong truyện tồn tại chỉ khoảng 100 năm, nên có phần mờ nhạt trong lịch sử. Ở thời đại này, giai cấp được phân biệt rất nặng nề, và có rất nhiều lễ nghi, và cũng có khá nhiều nhân vật được lịch sử chú ý.

    Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai vùng, xuất hiện phồn hoa yên bình hiếm thấy.

    Nữ chính có dung nhan cực đẹp, còn có trí nhớ hỗn loạn vô cùng ở đời trước, sống lại trên thế gian phồn hoa. Nàng nghĩ, đời này, nàng không phải là yêu nghiệt, nàng nhất định phải ở cái nơi có vẻ bề ngoài đẹp đẽ, nhưng thực chất lại đầy gai góc này, cầu xin một điều mà những người cao quý nhất, ưu tú nhất không dám cầu: kiếp này an ổn, năm tháng bình yên.

    ***

    Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi diễn biến câu chuyện. Khác với truyện Vương Phi Áp Đảo Vương GiaThần Tiên Cũng Có Giang Hồ, Cảnh Xuân Nam Triều hứa hẹn sẽ mang đến cái kết đầy bất ngờ khiến độc giả cảm thấy hài lòng.

    Lượt đọc: 240456
  • Một Hai Ba Tạm Biệt Hạnh Phúc

    Tên truyện: Một Hai Ba Tạm Biệt Hạnh Phúc

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thập Nhị Cửu Lâu

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Một hai ba tạm biệt hạnh phúc của tác giả Thiên Tầm trên website đọc truyện online.
    Cô có thể không làm Phương Hựu Huyên được không? Không cần làm đứa con gái đáng thương không có cha mẹ yêu thương được chứ?
    Mẹ yêu ba cuồng dại nhưng đến chết vẫn không chiếm được tình cảm của chồng, để lại cô lẻ loi một mình
    Dù oán hận nhưng
    cô vẫn phải nương nhờ cái gia đình của ba và người đàn bà kia cùng cô con gái của hai người
    Từ bài học của mẹ, cô đã sớm hiểu được không nên tin tưởng tình yêu
    Cố tình, anh nhà bên không sợ cô bé cả người đầy gai nhím như cô
    Khi cô cô đơn gặm bánh mì khô thì anh đến, sưởi ấm cô như ngọn lửa trong đêm
    Khi cô cô đơn xoay tròn, nhảy múa trên sân khấu rực rỡ, anh vỗ tay cổ vũ
    Anh hại cô tham luyến tình yêu mà quên mất bài học từ mẹ
    Mà bây giờ, chỉ vì một lần nói dối, anh lấy lại tình yêu dành cho cô hay sao?
    Mẹ nói với cô, bất kỳ việc gì cũng chỉ thử qua 3 lần, chỉ như thế, đã không làm người khác hay chính mình thất vọng
    Cho nên, cô quyết định cho mình 3 cơ hội xin anh thứ tha
    Lần đầu tiên, cô thất bại…
    Lần thứ hai, anh bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại..
    Lần thứ ba, cô kể hết nỗi lòng nhưng vẫn không được anh tha thứ.
    Đủ, đã đủ rồi, cô sẽ không miễn cưỡng anh, cũng chẳng đủ sức miễn cưỡng chính mình!
    Nhìn bóng lưng anh, cô chỉ có thể mỉm cười chúc anh hạnh phúc và tự nhủ với chính mình ──
    Tạm biệt, tình yêu của tôi, tạm biệt, hạnh phúc của tôi……

    Lượt đọc: 10015
  • Xuyên Qua Hoang Dã

    Tên truyện: Xuyên Qua Hoang Dã

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Linh Thệ

    Nội dung:

    So với Hảo Nữ 18 – Hảo Nữ Thập Bát Giá, Xuyên Qua Hoang Dã mang một bản sắc riêng đầy mới mẻ và thú vị. Truyện nói về giản giới: người ta nói nhất kiến khuynh tâm, nhị kiến khuynh tình, tam kiến khuynh thành tựu khuynh quốc.

    Cậu lại đảo ngược, lần đầu tiên mới thấy bóng dáng người ta đã bị dọa mà bỏ chạy.

    Lần thứ 2 chính thức gặp mặt,
    nhưng ngay cả tự giới thiệu cũng chưa kịp làm đã bị đánh ngất tha về.

    Lần thứ 3 càng thảm hơn, suýt chút nữa ngay cả xương cốt cũng bị gặm sạch, nếu không phải...

    Ngươi, ngươi, ngươi đừng có mà mơ, đừng tưởng ta không có kinh nghiệm là muốn làm gì thì làm, ngươi chờ đó!

    Truyện mang giọng văn nhí nhảnh, bên cạnh yếu tố xuyên không, truyện dẫnn dắt bạn đọc đến với những tình tiết từ kịch tính đến mộng mị, mơ hồ thực ảo đều bị đảo lộn khiến bạn đọc cảm thấy thích thú.

    Đồng hành cùng tựa truyện hay, Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ cũng là tác phẩm xuyên không đặc sắc mà bạn đọc có thể khám phá. Truyện hứa hẹn sẽ mang đến cái kết đầy bất ngờ và mãn nhãn.

    Lượt đọc: 38269
  • Nghịch Lửa

    Tên truyện: Nghịch Lửa

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Phong Thanh Dương

    Nội dung:

    Tác giả Phong Tử Tam Tam đã gửi đến bạn đọc một câu chuyện về tình yêu, đề tài vốn đã rất nhiều người đề cập đến; nói đến đề tài này người ta có thể dùng muôn hình vạn trạng để miêu tả chúng nhưng để thực sự truyền đạt hết những truyện ngôn tình vẫn đang ngày càng được dựng nên để vẽ thêm nhiều góc cạnh của thứ tình cảm kì lạ này. Vốn dĩ để yêu, để thấu hiểu và để đồng điệu là một điều rất khó khăn chính vì thế nếu đùa cợt với nó thì cũng giống như nhan đề truyện Nghịch Lửa

    Liệu có phải đụng vào tình yêu, chạm vào và đùa giỡn với nó thì cũng sẽ bỏng tay, tổn thương và không ai khác người bị hại chính là bản thân mình không ???

    Lâm Vãn Thu từng mất đi một đứa con gái, nhưng đất trời xui khiến cho cô lần nữa được gặp lại con mình, từ đó bắt đầu dây dưa với người đàn ông mà cô thầm mến nhiều năm.

    Nhưng anh ta vẫn chán ghét cô giống như trong quá khứ.

    Một ngày nào đó, người đàn ông bỗng lạnh lùng mở miệng: "Lâm Vãn Thu, chúng ta kết hôn đi, đừng tốn công quyến rũ những người đàn ông khác nữa, tôi có thể đáp ứng những gì cô muốn."

    Liệu đây có phải cái kết bất ngờ nhất của truyện không, liệu rồi sẽ còn những gì tiếp diễn, mời bạn đọc truyện và tìm ra hồi kết cuối cùng.

    Lượt đọc: 75680
  • Tuyết Lạc Trần Duyên

    Tên truyện: Tuyết Lạc Trần Duyên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

    Nội dung:

    Truyện Tuyết Lạc Trần Duyên là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, một truyện khá sạch và lãng mạn, không phải là truyện đấu tranh giành giựt người yêu, cũng chẳng có qua nhiều mưu toan vụ lợi, từ đầu đến cuối toát lên một thứ tình yêu trong sáng, làm người đọc phải rung rinh. Anh đau đáu tình yêu, còn cô thì chung tình dễ mến, cứ thế nắm tay nhau viết nên câu chuyện đẹp hơn cả mùa hoa tuyết. Nam chính và nữ chính trong truyện đem đến cho bạn một thứ tình yêu điển hình mẫu mực

    Họ là quân nhân, quân nhân xem làm theo mệnh lệnh là nghĩa vụ thiêng liêng, lấy bảo vệ khí tiết của quân nhân là sứ mạng.  Người bạn trai thanh mai trúc mã của cô trong một lần chấp hành nhiệm vụ, đột nhiên khiến quỹ đạo cuộc sống của cô lần lượt thay đổi, đây là do số phận an bài, hay chính là tình người kém căn?

    “Nghê Giáng Trần, em muốn kết hôn, ngay lập tức” Trong mùa tuyết bay đầy trời, anh  cứ như vậy bước vào cuộc sống của cô. Anh tài hoa , đẹp trai phong nhã hơn người, là nhà thiết kế  mới ở nơi đầu sóng ngọn gió, lại vĩnh viễn có nỗi u buồn cô không thể hiểu , còn cô cần một vòng tay ấm áp, cô cũng muốn bước vào thế giới của anh…

    Trong cuộc sống có lẽ sẽ bỏ qua rất nhiều chuyện, chuyện duy nhất không sai chính là  cùng em yêu nhau. Truyện tình cảm của cả hai đẹp như một bức vẽ, ở họ toát lên chữ trung trinh, cô yêu anh, yêu bằng cả trái tim; anh yêu cô, yêu bằng cả nỗi nhớ lẫn sự quyết tâm. Cứ thế bền chặt mà khắc sâu....

    Lượt đọc: 25236
  • Nấm Lùn Nghịch Ngợm

    Tên truyện: Nấm Lùn Nghịch Ngợm

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Lyn

    Nội dung:

    Mời các bạn cùng theo dõi và đọc truyện Nấm Lùn Nghịch Ngợm của tác giả Lyn mới nhất tại site truyenplus.net. Đây là thể loại truyện tuổi teen có nội dung khá là hay...

    - Nội dung của truyện:

    Một cô gái nha giàu gặp một cú sốc lớn trong quá khứ phải sang Hàn quốc du học, mấy năm sau cô trở về Việt Nam và xinh đẹp hơn,vô tình cô gặp được một anh chàng đẹp trai với tình huống thật là éo le. Xui xẻo là anh chàng ấy lại chính là lớp trưởng lớp cô theo học tại Việt Nam, hai người suốt ngày cạnh khóe nhau tuy nhiên sau những trò nghịch ngợm của các bạn trong lớp họ cùng nhau hợp tác và trở nên thân thiết hơn nhưng rồi sóng giơ lại kéo đến.....

    + Trích đoạn:

    Chiếc máy bay hạ cánh, mọi người nhanh chóng xách vali, đồ đạc,…..xuống máy bay, nó cũng thu dọn đồ đạc và bước xuống máy bay với tâm trạng háo hức. 

    -A…a…a…vui quá à, lâu lắm rùi mới được về đây, trời ơi thay đổi nhiều quá à, không nhận ra lun, trừi ui…blap…blap-Nó chạy nhảy lăng xăng khi vừa ra khỏi sân bay, vừa đi vừa la hét như…một con dở. 

    Sân bay bây giờ là lúc 4h chiều trời thanh thanh, gió hiu hiu không có hiện tượng gì bất thường thì thấy một “đống” người đang có hiện tượng bị cảm nắng vì gặp phải thiên thần. Nó mặc một bộ đồ trắng-đen với chiếc áo crop-top phối với quần bó đen ngố, giày cao cổ da màu đen cùng chiếc nón snapback sành điệu, miệng mút kẹo, nhìn nó thật dễ thương.

    Mong các bạn sẽ tiếp tục đọc truyện và ủng hộ tác phẩm này nhé.

    Lượt đọc: 32721
  • Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ 3

    Tên truyện: Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ 3

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Liên Tâm

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện CUỘC CHIẾN VỚI KẺ THỨ 3 của tác giả Liên Tâm trên website đọc truyện online. Yêu nhau 10 năm, điều hạnh phúc nhất chính là có thể nằm bên anh, lặng lẽ nhìn anh đến lúc đầu bạc. Kết quả, xảy ra cuộc phong ba bão tố chống lại kẻ thứ ba, khiến cuộc hôn nhân của chúng ta rơi vào bước đường cùng. Cuối cùng, chúng ta chỉ còn lại con đường duy nhất, làm người dưng, chỉ có thể đi lướt qua nhau. Trước đây, anh từng nằm ngay bên cạnh em, giơ tay là có thể sờ thấy. Giờ đây, em chỉ buồn vì không thể nắm tay anh đi cùng đến cuối cuộc đời. Câu Chuyện bắt đầu với những sóng gió trong một gia đình trẻ. Một ngày nọ, Diệp Tử tình cờ phát hiện ra chồng mình có nhân tình, thậm chí, cô gái này còn chuyển đến sống ở cùng khu nhà với vợ chồng cô. Cô chấp nhận tha thứ, cho chồng một cơ hội để quay về với gia đình nhưng tình cảm giữa hai người đã bắt đầu có rạn nứt. Vừa giải quyết xong việc của cô bồ nhí của chồng, Diệp Tử lại phải đối mặt với cô người yêu cũ của chồng mới đi du học nước ngoài về. Cô ta tên Tiểu Nhã, là một người phụ nữ có nhiều mưu kế và rắp tâm cướp lại người yêu cũ từ tay Diệp Tử. Dù rằng tình yêu chỉ có hạn sử dụng, dù rằng với những khúc mắc và lừa dối liên tiếp xuất hiện khiến cho việc chia tay chỉ còn là sớm muộn, nhưng nếu không chiến đấu thì sao Diệp Tử có thể nuốt hận được? Có thể nói, đây là tác phẩm khiến cho các bà vợ được hả mối hận trong lòng nhất từ trước đến nay, là lời kêu gọi những người phụ nữ hãy mở to mắt nhìn v cuộc hôn nhân của mình, dũng cảm đối diện với sóng gió, kiên trì nhưng cũng nên biết buông tay đúng lúc…. ……….Cho dù tình yêu có hạn sử dụng Dù cho sự phản bội chỉ là việc sớm muộn, Nhưng nếu không chiến đấu, sao có thể nuốt giận được chứ? Nào ta cùng xem... Cuộc chiến đấu giữa bà xã và bồ nhí chính thức mở màn... Đây là cuốn tiểu thuyết giúp cho các bà vợ được hả mối hận trong lòng nhất từ trước đến nay! Lời dẫn Rất nhiều người “chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”. Sau đó, tình yêu biến thành nỗi tuyệt vọng, nỗi tuyệt vọng biến thành một con dao sắc nhọn, gọt sạch của họ mọi thứ, không còn lại gì cả. Nhưng, họ vẫn cảm ơn ông trời, bởi vì, cho dù tình yêu đã tuyệt vọng, tuyệt vọng đã phá hủy mọi thứ, nhưng vẫn còn giữ lại được ký ức… Rất nhiều người đã yêu, đã bị tổn thương, đã bị đau đớn, đã hối hận. Cho dù tình yêu của những người phụ nữ chỉ lóe sáng trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng họ vẫn cảm ơn ông trời, bởi vì đã yêu, cho nên hiểu được; bởi vì đã mất đi, nên hài lòng. Đàn ông khóc, là vì họ đã mất đi thứ họ không nên làm mất. Phụ nữ khóc, vì họ thực sự vứt bỏ thứ họ cần phải vứt bỏ Cất tiếng hỏi người trong thiên hạ, vì sao lại không biết trân trọng người ngay bên cạnh? Nhiều khi, chúng ta khiến cho sai lầm nối tiếp sai lầm, sai lầm biến thành sự xa cách mãi mãi. Tôi đã từng yêu một người đàn ông, tôi luôn cho rằng, tình yêu đó sẽ cả một đời một kiếp. Nhưng cuối cùng, người đó lại biến thành một vết loét trong cơ thể tôi, dần dần thối rữa, dần dần chết đi.

    Lượt đọc: 12574
Like Us on Facebook:
X