Đất Trời
  • Đất Trời

  • Thể loại: Kiếm Hiệp ,
  • Tác giả: Nam Dao
  • Số chương: 12
  • Chương mới: 12
  • Trạng thái: Hoàn Thành
  • Lượt đọc: 6477
  • Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Lịch sử luôn là những trang vàng son trong quá khứ, là thước phim quay chậm những gì đã xảy ra, là mình chứng cho dấu ấn thời gian, và là nam châm hướng về nguồn cội.

Đất Trời một cuốn tiểu thuyết dã sử, pha lẫn sự hấp dẫn của truyện kiếm hiệp đã dựng lại thời Minh thuộc vào thế kỷ XV. Mọi nhân vật, có hay không

có thật trong chính sử, đều là nhân vật tiểu thuyết. Đó là cách tác giả đối thoại với lịch sử. Và mời gọi độc giả nhìn lại lịch sử với mình. Truyện gồm có hai phần:Phần I, Đất cao, trải theo chiều dài hai mươi năm xương máu của con dân Đại Việt giành lại độc lập. Phần II, Trời thấp, là mười năm đầu của nhà Hậu Lê, kết thúc với Vụ Án Vườn Vải và cái chết bi thảm của Nguyễn Trãi, một con người mang kích thước lớn nhất của thời đại bấy giờ.
Đọc truyện đọc giả sẽ có cái nhìn khách quan về lịch sử, có mường tượng những cuộc đấu tranh, nhưng hi sinh, mất mát, những gì hào hùng của quá khứ. Đồng thời truyện cũng làm ta nhận ra đâu là yếu điểm là cái cần khắc phục để chiến thắng, để xây dựng và phát triển.
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

    Tên truyện: Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tình Không Lam Hề

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Sự chờ đợi của Lương Thần của tác giả Tình Không Lam Hề trên website đọc truyện online. Câu chuyện về Tô Lương Thần, một cô gái xinh đẹp sắp lên xe hoa về nhà chồng. Lăng Diệc Phong, tài phiệt của giới truyền thông, áo gấm vinh quy. Đôi tình nhân năm năm trước của trường đại học từng khiến mọi người ngưỡng mộ, năm năm sau gặp lại đã cảm thấy sự đùa cợt và khiêu khích của số phận. Cứ ngỡ mọi thứ đã sớm kết thúc, nhưng khi hai người tình cờ gặp nhau, hồi ức xưa lại ùa về. Có lẽ cuộc đời đang trêu đùa họ. Chia xa rồi trùng phùng, họ lại yêu nhau thêm lần nữa. Và còn có những thứ ẩn nấp dưới niềm hạnh phúc ấy – bờ vực giữa sinh và hận… Khi yêu có thể dùng lý trí kiềm chế, nhưng có thể chấp nhận quá khứ hay không thì mỗi người mỗi khác. Lương Thần tự nhận không làm được, cũng như không thể buộc bản thân không yêu người ấy nữa. Nhưng nếu như sự thật đúng như những gì năm xưa cô đã nhìn thấy, dù cả đời không tìm được người thứ hai có thể yêu như cô đã yêu anh thì giữa cô và Lăng Diệc Phong cũng không thể nào trở lại như trước nữa. Cũng như lúc này, đi bên nhau, cùng bước trên những lối đi ngày trước, nhưng con tim mỗi người ra sao, ai biết?

    Lượt đọc: 15348
  • Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

    Tên truyện: Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngạn Thiến

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Lấy nhầm tổng tài lãnh khốc của tác giả Ngạn Thiến trên website đọc truyện online.

    Bởi vì mẹ mà cô chọc nhầm vào một người đàn ông thần bí lãnh khốc, khiến cho cô phải trong vòng 3 ngày bồi thường anh một trăm vạn……….
    Cùng đường, việc duy nhất cô có thể làm chính là bán đứng bản thân mình……..
    Ngồi chờ trong căn phòng xa hoa lộng
    lẫy, cô nơm nớp lo sợ, cô không nghĩ người đàn ông tới mua cô thì ra là anh……..Vừa hận, vừa giân, thật sự là oan gia ngõ hẹp mà………….
    Uông Hạo Thiên làm sao cũng không có nghĩ đến cô gái mà mình đã mua, thì ra lại là cô…………
    Trong lễ cưới sang trọng, cô nhìn thấy chú rể đẹp trai đi đến bên cạnh mình, nhưng cô dâu không phải là cô……….

    Lượt đọc: 153955
  • Tài Quyết

    Tên truyện: Tài Quyết

    Thể loại : Dị Giới ,

    Tác giả: Thất Thập Nhị Biên

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tài Quyết của tác giả Thất Thập Nhị Biên trên trang đọc truyện online. Chính đông, trời rét đậm, từng phiến bông tuyết lớn tựa như lông ngỗng nhẹ nhàng rơi xuống, khắp đại địa rộng lớn cùng với núi non hùng vĩ đều được bao phủ trong một tấm chăn tuyết khổng lồ. Thoạt nhìn, cả thế giới dường như chỉ là một mảng trắng xóa.Một trận vó ngựa dồn dập vang lên. Đường chân trời mịt mù tuyết lạnh bỗng đâu xuất hiện vài chấm đen.Đó chính là một đội kỵ sĩ đang phóng ngựa như điên. Bên ngoài là bảy gã kỵ sĩ áo đen, đang hộ vệ chung quanh một ông lão đang ôm nam hài ốm yếu cùng với một vị nữ tử áo trắng xinh đẹp.Bọn họ có lẽ đã đã chiến đấu kịch liệt trên đường đến đây, không chỉ trên người các kỵ sĩ đầy vết thương, áo giáp cũng ngập tràn vết phủ mà ngay cả chiến mã cũng mồ hôi đầm đìa, mũi khì hơi trắng xóaĐoàn người lao khỏi đường chân trời, theo sườn núi ngập tuyết mà chạy như điên xuống.Chiến mã dưới sự thúc giục của kỵ sĩ, ra sức phi về phía trước. Vó ngựa dập dồn, đạp tuyết dưới chân tung lên thành từng mảnh.Chạy được khoảng hai, ba trăm mét, bỗng nhiên từ đường chân trời phía sau bay đến hàng trăm, hàng nghìn mũi tên. Những mũi tên này lúc đầu vốn chỉ là những đốm đen nhỏ, chỉ trong tích tắc đã giống như một thác nước khổng lồ, trút xuống đầu đoàn kỵ sĩ đang điên cuồng phi nước kiệu.“Sưu, sưu, sưu”Tiếng rít nặng nề pha lẫn lạnh lùng, tại khung cảnh tuyết rơi bạc ngàn này, nó giống như tiếng của tử thần đang ca xướng.Hộ thuẫn giương lên, trường kiếm bay múa che kín thân thể, nhưng những kỵ sĩ đang đào tẩu này cũng không thể ngăn cơn mưa tên này trút vào chiến mã.Chỉ nghe thấy vài tiếng ngựa hí thảm, chiến mã của ba gã kỵ sĩ phía sau cùng trúng tên, đồng thời quỵ xuống. Quán tính cực lớn khiến cho thân thể chiến mã trượt một vệt dài trên tuyết, bụi tuyết cùng bùn đất bị hất tung lên, hỗn tạp trong không trung. Nhưng mấy vị kỵ sĩ kia không hoảng loạn một chút nào. Ngay khi chiến mã vừa quỵ xuống, bọn họ không cần nghĩ ngợi mà lập tức tung người lên không, lộn một vòng rồi vững vàng tiếp đất. Kỵ sĩ chạy phía trước không có dừng lại, mà ba vị kỵ sĩ rơi xuống cũng không có liếc mắt nhìn đồng bọn một cái. Ngay khi vừa rơi xuống đất, bọn họ đồng thời xoay người, tạo thành trận hình tam giác, một người đứng trước, hai người ở phía sau.Cự thuần cắm sâu vào mặt tuyết trước mặt, đồng thời ba vị kỵ sĩ đồng thanh hét to, trường kiếm từ đỉnh đầu trảm xuống, ngân mang từ thân kiếm ảo hóa thành hình bán nguyệt trắng như tuyết.Trong tiếng gầm phẫn nộ, ba đạo kiếm mang phá không bay ra.Oanh! Chỉ nghe thấy một tiếng nổ mạnh. Ba con hổ ngưng kết từ hào quang bỗng đâu xuất hiện trước mặt các kỵ sĩ, giương nanh múa vuốt vồ tới, tức thì bị ba đạo kiếm mang chém tan tàn, hóa thành vô số điểm sang phiêu phù trong không khí, từ từ biến mất.Bất quá, ba con hổ kia vừa tiêu tán thì ngay lập tức ba con quang hổ ( Hổ tạo từ ánh sáng ) không biết từ đâu bỗng nhảy tới. Chúng nó nương theo gió tuyết, tựa như kinh lôi vồ đến, húc mạnh vào cự thuẫn trước mặt ba vị kỵ sĩ.Lại một tiếng nổ kinh thiên.Các kỵ sĩ sau khi phát động kiếm mang xong ngay lập tức đỡ lấy cự thuẫn, chân đạp mạnh, nghiêng người dùng toàn lực chống lại sự va chạm của ba con quang hổ.Trên cánh đồng tuyết trắng bạt ngàn, ba làn sóng vô hình mà trung tâm là ba vị kỵ sĩ nhanh chóng tỏa ra. Tuyết chung quanh bị hất tung lên, ở trên không cuộn thành một trận gió xoáy trắng toát, càng bay càng cao. Cuối cùng, ngay chính giữa phình lên, dưới sự kích thích của một đoàn ánh sáng đa sắc, rốt cục cũng nổ tung, chấn văng tứ phía.Một mét, mười mét, hai mươi métDưới sự trùng kích của đa sắc quang hổ, tấm chắn của ba vị kỵ sĩ trong khoảnh khắc đã bị hư hỏng nghiêm trọng, lực trùng kích khủng khiếp không chỉ đánh bọn họ phải lui hơn hai mươi mét, mà còn khiến cho áo giáp của họ rách toạt, lộ ra ba cơ thể tràn đầy vết chém nhưng đồng thời cũng cường tráng tựa như nham thạch.A uồm, quang hổ gầm một tiếng không cam long, bất đắc dĩ hóa thành lưu quang, tiêu tiêu tán tán.Ba vị kỵ sĩ thả tấm chắn xuống, áo giáp trên người họ đã bị chấn thành phấn mạt, máu tươi đỏ sẫm từ thấy khiếu tuôn ra, hiển nhiên họ đã bị thương rất nặng.( Thất khiếu : Hai tai, hai mũi, hai mắt, miệng. )Nhưng bọn họ lại giống như không có việc gì, lẳng lặng đứng đó, giương mắt nhìn về phía triền núi.Tiếng vó ngựa như sấm dậy, sau một lúc, hằng hà sa số kỵ sĩ xuất hiện, trướng mâu trên tay tựa như rừng chông, giống như một trận thủy triều đen từ chân trời ầm ầm cuộn lại.Từ trên cao vọng xuống cánh đồng tuyết bạt ngàn này, đoàn kỵ binh kia trải dài gần như vô tận, nhìn không thấy cuối. Tuy là có ưu thế tuyệt đối về số lượng, nhưng những kỵ sĩ truy kích cũng không kềm được mà vô thức kéo dây cương, ghìm chiến mã lại. Nhất thời, vô số chiến mã chồm lên, hai chân trước đạp loạn trong không trung rồi hạ xuống, đoàn kỵ sĩ đều dừng bước.Ba vị kỵ sĩ áo đen lẳng lặng đứng trên triền núi. Như tường đồng vách sắt, đối mặt với thiên quân vạn mã.Mà phía sau bọn họ, vĩ nữ tử áo trắng cùng với vài vị kỵ sĩ khác đã phòng ngựa qua một sườn núi khác.“Hí hí hí……”Chiến mã hí lên, vị nữ tử áo trắng chợt ghìm cương, ngừng lại.Tuyết bay tán loạn, thiên địa vô thanh.Trước mặt, một con sông lớn vắt ngang con đường phía trước. Bây giờ đang là chính đông, mặt nước trên con sông lớn này đã đóng băng sâu đến hơn ba mét. Ngay lúc vị nữ tử áo trằng dừng lại, một kẽ nứt chợt xuất hiện, rồi nhanh chóng bao phủ khắp mặt sông. Đất bằng chấn động, tầng tầng băng đá như thủy tinh rơi, ầm ầm vỡ vụn.Phía dưới sông sóng dội mãnh liệt, từng tiếng rít điếc tai từ giữa những khe nứt phát ra. Cơn sóng dữ nghiền nát từng mảng băng, rồi cuốn lấy chúng, kéo về phía hạ du.Nữ tử áo trắng ngẩng đầu, nhìn về màn gió tuyết ở bờ bên kia. Cuồng phong gào thét, cuốn theo tuyết vũ, ở phía xa xa tạo thành tấm bình phong trắng xóa, bao phủ khắp thiên địa. Nhưng dường như tấm bình phong này đang bị một cỗ lực lượng vô hình mở ra. Một hồng y lão nhân không thấy rõ mặt đang chậm rãi đi đến. Dưới cảnh tuyết trắng ngập trời, bộ trường bào màu đỏ tươi trông hết sức chói mắt. Lão nhân chậm rãi đi tới.Một bước, hai bước…….Từ chân núi đến bờ sông là một đoạn khá dài, cho dù là phóng ngựa như điên cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu.Mà lão nhân kia, cứ hời hợt mà bước tới. Mỗi một bước đều như đạp nát hư không.Bảy bước…..tám bước…………..Qua chín bước, lão nhân đã đứng bên bờ sông, lúc này vẫn còn đang sóng gió ngút trời. Sau đó, hắn nhẹ nhàng phất tay.Mây tan, tuyết ngừng, gió nghỉ.Tiếng kèn nổi lên từ phía chân trời, tiếng thánh ca réo rắt cùng với dương quang vàng rực, xuyên qua mấy tầng mây, chiếu rọi xuống dòng sông đang cuồn cuộn sóng, rồi từ từ trải khắp bình nguyên ngập tuyết. Trời đất như phủ thêm một tầng hào quang thánh khiết.Thời gian, như đọng lại.………………….“Phịch.”Thấy đường phía trước đã bị chặn, một vị kỵ sĩ áo đen bỗng xoay người xuống ngựa, trường kiếm cắm xuống đất, hai tay đặt lên chuôi kiếm, hướng về phía nữ tử áo trắng quỳ một chân.Đầu gối cương thiết nện xuống nền đất khiến tuyết đọng tóe lên. Thấy động tác của vị kỵ sĩ áo đen này, truy binh ở ngọn núi đối diện nổi lên một trận rung động. Sự ồn ào của đám truy binh không có ảnh hưởng đến kỵ sĩ áo đen. Hắn cúi đầu xuống, tựa như muố nói cái gì. Ở phía sau hắn, mấy vị kỵ sĩ áo đen khác cũng dùng cùng một tư thế như trên, quỳ xuống. Ngay cả ba vị kỵ sĩ mất đi chiến mã lúc nãy cũng không ngoại lệ.Giờ phút này, cho dù là lão nhân phất tay dẹp yên gió tuyết hay là truy binh như hổ rình mồi phía sau cũng đều không được bảy vị kỵ sĩ để trong mắt. Bọn họ chỉ lẳng lặng nhìn vị nữ tử áo trắng ở trước mặt.Mặc hắc sắc chiến giáp, khi bọn họ tháo đầu khôi xuống, một đầu tóc dài cùng với con ngươi cũng đều có một màu đen quỷ mị. Cùng với phi phong và hoa văn màu đỏ trên khôi giáp, bọn họ bây giờ trông cứ như những đốm lửa đỏ đang thiêu đốt dưới vực sâu vạn trượng. Dáng người bọn họ so với bọn kỵ sĩ truy đuổi cũng không cao lớn hơn. Khi bọn họ dùng tư thế khiêm tốn quỳ xuống, thân hình của họ càng thêm trở nên nhỏ bé trên dải đất bao la tuyết phủ này.Nhưng mà, lưng bọn họ vẫn như trước, thẳng tắp.Tựa như lúc bọn họ cưỡi ngựa vung thương. Dưới ánh mắt của mọi người, vị nữ tử áo trắng khẽ gật đầu.Thời gian, như dừng lại thêm lần nữa.Đột nhiên, một luồng sát khí lăng liệt từ người những kỵ sĩ áo đen bùng lên, như hóa thành thực chất, phóng thẳng lên trời xanh. Từng đạo ánh sang đỏ từ dưới chân họ tỏa ra, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhiều, dần đưa bọn họ bao phủ trong một đoàn ánh sáng đỏ.Sau một lúc, đoàn ánh sang đỏ này co rút lại, hóa thành một ngọn lửa mãnh liệt, bám vào trên người họ. Bốn vị kỵ sĩ áo đen lên ngựa, rút thanh trường thương bên yên ngựa, quay đầu. Ba vị kỵ sĩ đứng ở dưới núi cũng đồng thời rút trường kiếm lên……“Quyết Tử lệnh!”“Điên rồi, bọn hắn điên mất rồi!”Tiếng hô kinh hãi từ phía bọn kỵ binh truy đuổi vang lên. Hí vang mấy tiếng, có mấy con chiến mã mất khống chế, hoảng sợ ***g lên.Yên lặng phút chốc, bảy vị kỵ sĩ áo đen bỗng nhiên động. Ba vị chạy bộ, bốn vị cưỡi ngựa.Người đi bộ tay giương cự thuẫn, tay cầm kiếm. Người cưỡi ngựa thì vung thương, từ trên sườn núi lao xuống. Chiến mã cường tráng giống như bị ngọn lửa từ trên người kỵ sĩ thiêu đốt, lúc nhảy lên không trung, bốn vó cùng với mắt chợt bùng lên ánh lửa.Chiến mã từ sườn núi lao xuống, đầu tiên là bước từng bước nhỏ, sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh. Bờm trên cổ chiến mã tung bay theo gió. Gót sắt to như miệng bát đạp trên tuyết để lại dấu chân đen ngòm, hỗn mang nào là cỏ khô, bùn đất cùng tuyết đọng.Bầu trời vốn đã yên lặng, nay lại bắt đầu gió cuốn mây bay.Cuồng phong dày đặc như mây đen, hướng phía chân trời bay đi. Tuyết bị thổi bay tán loạn, che khuất tầm nhìn, ánh dương quang lập lòe sau mấy tầng mây. Bỗng nhiên một cột sáng bỗng nhiên biến mất, rồi lại hạ xuống dãy núi trên bình nguyên. Tựa như một cây đại thụ cao tận trời.Bảy vị kỵ sĩ áo đen, dưới mấy tầng lưu vân này, dưới đầy trời tuyết bay, dưới cột ánh sáng chiếu khắp đất trời này, mang theo một thân lửa đỏ tựa như lưu tinh, lao về phía kẻ địch đông hơn mình hàng mấy chục lần.“Pháp Lâm Đốn, tiến lên.”Cùng với tiếng gầm này, bảy cái bóng đen cùng lao vào trân địa của kẻ địch, hồng y lão nhân đang khoanh tay đứng ở bên bờ kia của con sông cũng phải chau mày. Truyện "Tài Quyết " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)Nữ tử áo trắng chậm rãi xuống ngựa, nhìn hồng y lão nhân đang đứng bên kia sông. Tà váy dài phất phơ trong gió, trông nàng lúc này giống như một nàng tiên đang cưỡi gió mà đi. Nàng vươn tay, đầu ngón tay như ngọc khẽ đón lấy một đóa hoa tuyết. Đóa hoa tuyết vốn mềm mại khi rơi vào tay nàng chợt trở nên cứng rắn và sắc bén, tựa như một lưỡi dao sáu cạnh trong suốt.Hồng ý lão nhân lắc đầu, nói: “ Không nên phí sức, ngươi không phải là đối thủ của ta.” Nữ tử áo trắng buông tay ra, để cho phiến băng hoa xoay tròn bên cạnh mình, tiếp tục đỡ lấy một phiến tuyết hoa khác.“Ngươi rất cố chấp.”Hồng y lão nhân thở dài một tiếng.“Cần gì phải vì một tên nghiệt chủng cùng với một đám tội nhân bị thần bỏ rơi mà chôn thân tại đây.”Ánh mắt nhu hòa của vị nữ tử áo trắng chợt ngưng lại, nàng ngẩng đầu lên, thản nhiên nói : “ Nghiệt chủng mà ngươi nói chính là con trai ta, tội nhân mà ngươi nói chính là chồng của ta cùng với bạn bè của hắn.”“Nhưng sự thật là, chồng của ngươi đã chết, con của ngươi nhất định cũng phải chết.” Giọng của lão nhân giống như hàn băng đang trôi nổi dưới sông, lạnh lẽo mà không có chút cảm tình.“Là vì cái hôn ước kia sao?” Nữ tử áo trắng ngửa đầu nhìn đầy trời hoa tuyết.“Đúng, nhưng cũng không đúng.” Ánh mắt của lão nhân lướt qua nữ tử áo trắng, nhìn về phía sau nàng.Ở phía xa, bảy vị kỵ sĩ áo đen như bảy thanh chiến đao sắc bén, đâm vào truy binh kỵ trận. Kẻ địch chắn đường bọn họ, hoặc là bị kỵ thương xuyên qua người, hoặc là bị trường kiếm trảm bay đầu.Máu tươi tung tóe khắp không trung, chiến mã hí dài, đao kiếm va chạm, kẻ bị thương rền rĩ, tất cả hợp lại thành một bản hòa tấu khiến người nghe run rẩy.Bảy đạo bóng đen mang theo vô tận máu tanh, xáp nhập vào kỵ trận.Nhìn thấy cái nhíu mày của hồng y lão nhân, khóe miệng của nữ tử áo trắng nhếch lên một nụ cười tràn đầy vẻ phong tình vạn chủng.“Mười vị kỵ sĩ, hai mươi vị sĩ quan, qua bảy lần phá vây đã tiêu diệt hơn bốn trăm người của các ngươi. Xem ra giáo đình kỵ sĩ đoàn cũng chỉ biết khi dễ bình dân tay không tấc sắt.”Hồng y lão nhân trầm mặc không trả lời.Loại tranh cãi này đối với hán không hề có ý nghĩa. Huống hồ hắn so với bất kỳ ai đều hiểu rõ hơn hết, đám kỵ sĩ áo đen này là một đám trâu bò như thế nào. Có thể hy sinh bốn trăm người mà đem nữ tử áo trắng cùng với hộ vệ của nàng bức đến tuyệt cảnh như thế này, xem như thành tích của mình cũng không tệ.Quá trình như thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả.Lão nhân thu hồi ánh mắt lại, dừng ở khuôn mặt của tiểu nam hài ốm yếu bên cạnh nữ tử áo trắng. Lại một phiến tuyết hoa được ngưng kết từ ngón tay của vị nữ tử, lượn một vòng rồi phiêu phù quanh thân thể nàng, tựa như một tiểu tinh linh trắng khiết.Ngàn vạn hoa tuyết rơi, xoay tròn trong không trungĐôi mắt của hồng y lão nhân từ từ nheo lại.Sau một lúc, ánh mặt của hắn chợt ngưng trọng, khuôn mặt trong chốc lát bỗng trở nên xanh mét.Nữ tử áo trắng nở nụ cười. Một nụ cười giống như tiên hoa rộ nở, nhất thời cả thế giới chung quanh như ảm đạm thất sắc.Mà xung quanh thân thể của lão kỵ sĩ cùng tiểu nam hài chợt xuất hiện một đoàn bạch quang. Khi mà bạch quang tiêu tán đi, bóng dáng của lão kỵ sĩ cùng với tiểu nam hài cũng biến đâu mất không thấy.“Thần cấp huyễn thuật pháp trục.” Thanh âm của lão nhân cơ hồ đã biến thành tiếng rít.“Không nghĩ được, ngươi dùng chính mình làm mồi nhử, để cho tên nghiệt chủng kia có cơ hội chạy thoát.”Trên mặt lão nhân tràn ngập vẻ xấu hổ pha lẫn phẫn nộ, gào lên : “Làm như thế đáng giá sao?”“Đáng giá.” Trên mặt nữ tử áo trắng lúc này đầy vẻ dịu dàng cùng bình tĩnh. Hoa tuyết bên cạnh nàng tụ lại ngày càng nhiều, từng phiến từng phiến xoay tròn, phản xạ ra thất thải quang mang.“Một tiểu hài tử bị trúng phải “ Độc long chi tiên”, kinh mạch bị hủy, ngay cả đấu khí cũng không thể tu luyện,” Hồng y lão giả rất nhanh chuyển đầu, hừ lạnh một tiếng,” Đùng nói là trốn không thoát khỏi chúng ta, cho dù hắn còn mạng để mà lớn lên, thì đã làm được cái gì?”“Nói như vậy cũng không đúng!” Nữ tử áo trắng ngẩng đầu, ánh mắt u lam mà yêu dị: “Đừng quên, trên thế giới này có một số lực lượng mà đến thần cũng không thể xóa bỏ được.”“Giết.”Ở phía xa, một vị kỵ sĩ áo đen gầm lên, kỵ sĩ thương trong tay đâm xuyên qua người địch nhân. Ngay khi máu tưới từ mũi thương tuôn ra thì, lợi phủ của kẻ địch bên cạnh đã chém vào tay hắn.Nhưng cánh tay của kỵ sĩ áo đen lại không hề đứt rời.Ngay trong tích tắc lợi phủ chạm vào thân hắn, hỏa diễm vốn bám trên áo giáp của hắn như sống dậy, một bên thì cắn nuốt máu thịt, một bên thì tu bổ lại xương cốt vốn đã vỡ vụn. Khi mà cánh tay phải của hắn hoàn toàn biến thành xương trắng thì kỵ sĩ thương trong tay vẫn như cũ hữu lực và kiên định.“Bọn dị đoan chết tiệt.” Sự chú ý của lão giả bị trận chiến này thu hút, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.Kỵ sĩ áo đen bên trong quân địch mà trùng kích.Cánh tay của họ, đùi, bắp chân, ngực, thậm chí là đầu của họ cũng bị biến thành xương trắng mỗi khi bị lợi phủ chém vào. Mà theo vô số địch nhân không ngừng lao tới, tốc độ tiến lên của họ ngày càng chậm.Thời gian dần qua đi, từng giây, từng giây một.Gió tuyết đầy trời, tiếng đao kiếm càng ngày càng nhỏ đi.Ngay khi những tấm phi phong như hỏa diễm của bảy vị kỵ sĩ hoàn toàn biến mất trong vô tận địch nhân, thì vị nữ tử cũng đã kết xong bông tuyết cuối cùng.Âm thanh chiến đâu hoàn toàn biến mất.Phía sau núi, trừ tiếng người bị thương rên rĩ, tiếng chiến mã hí vang, tiếng người còn sống thở dốc vì sợ hãi thì tất cả chỉ là một mảng yên ắng cô tịch.Nữ tử áo trắng đưa mắt nhìn mảnh vụn màu đỏ rực của những tấm phi phong, rồi đảo mắt nhìn đám truy bnh còn chưa kịp định hồn sau trận kinh sợ, cuối cùng dừng ở trên mặt của hồng y lão giả ở bờ bên kia.“Các ngươi đã có thể ăn mừng thắng lợi…” Nàng nhẹ nhàng nói. Ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giống như xuyến thấu bầu trời đầy tuyết, giống như đã nghe thánh ca từ cánh cổng thiên quốc, “Bất quá đừng quên giữ bí mật, một khi tiết lộ việc hôm nay, thì những năm tháng sau này của các ngươi sẽ phải vĩnh viễn sống trong sự trả thù không ngừng của Pháp Lâm Đốn, vĩnh viễn bị dày vò.”Hồng y lão giả xanh mặt, không có trả lời.Trên đỉnh núi phía xa, các kỵ sĩ truy sát toàn thân đầy máu, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.Mặc dù cho rằng những kỵ sĩ áo đen này là lũ dị đoan, nhưng bọn họ không thể không thừa nhận, những kỵ sĩ tóc đen, mắt đen này, bị bọn hắn truy đuổi thì quả là 1 cơn ác mộng.Bọn hắn, mỗi người đều là quái thai do ma quỷ sinh ra.“Cuối cùng, ta cho các ngươi một lời tiên đoán.” Nữ tử áo trắng lười biếng duỗi lưng một cái.Đồng tử của hồng y lão nhân chợt co rút lại.Trong tầm mắt, một đạo dương quang xuyên thâu mây đen, giống như thánh quang từ cõi thiên đường, đem vị nữ tử cùng với ngàn vạn phiến tuyết đang xoay quanh người cùng nâng lên, lại xoay tròn, tựa như một đóa hồng khiết bạch đang từ từ rộ nở.Một cánh, lại một cánh…………………..Những cánh hoa ấy theo cái duỗi lưng của vị nữ tử tách ra, tách đến mức tận cùng, bỗng nhiên tất cả những cánh hoa đó nhất tề đảo một trăm tám mươi độ trên không trung, bắn ngược trở lại.Một đóa hồng đỏ tươi nở rộ giữa bầu trời tuyết rơi.Cho dù lãnh khốc như hồng y lão giả cũng không nhịn được mà nhắm chặt hai mắt lại, mí mắt kịch liệt run rẩy.Huyết chú!Không ngờ lại là huyết chú! Truyện "Tài Quyết " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)Hai từ làm cho người ta không rét mà run này cứ quay cuồng mãi trong đầu hắn. Hắn không thể tin được, trên thế giới này lại có người độc ác với chính mình đến như vậy.Khi hắn mở mắt ra, đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng bên kia sông chỉ còn lại một mảng màu đỏ sẫm.Phía chân trời xa, bài thánh ca từ tòa Thiên Không chi thành kia đã đến hồi kết, Thiên quốc đại môn chậm rãi đóng lại. Một làn gió mát thổi qua, cuốn giọt máu tươi còn đọng lại trong không khí xuống dòng sông đang chảy cuồn cuộn, sáp nhập vào trong bọt nước, biến mất không còn gì nữa.“Mười lăm năm sau, Thiên quốc diệt vong……”Chỉ có thanh âm mềm nhẹ của vị nữ tử áo trắng như đang vang vọng ở bên tai, từ từ nhỏ dần rồi tiêu thất.……………..………………Vật đổi sao dời, thời gian qua đi vùn vụt.Nháy mắt đã mười bốn năm trôi qua.Thảm án trên con sông băng ngày nào dường như đã bị người đời quên lãng, mà cơn phong vân vì trận thảm án này mà diễn ra cũng như trận gió tuyết mùa đông năm ấy, cho dù có mãnh liệt, có dữ dằn cỡ nào, thì khi qua đi, trời quang mây tạnh không còn một chút dấu vết.Chỉ còn một ít câu chuyện, dần dần ca từ trong miệng thi nhân, trở thành đề tài bình luận của bình dân lúc trà dư tửu hậu.Chẳng qua, ở trong long một số ít người, hình ảnh của vị nữ tử áo trắng kia cùng với những kỵ sĩ hộ vệ không hề phai nhạt, mà bởi vì sự tồn tại của huyết chú nên càng ngày càng rõ ràng.Lịch Cứu Rỗi, năm 318Trong một dãy núi phía nam Thánh Tác Lan đế quốc.“Độp độp độp” Vài tiếng vó ngựa lạnh lung mà thong thả vang lên. Một lá cờ màu đỏ trắng xen kẽ được kéo lên, từ từ vươn lên trên đỉnh núiLá cờ bị gió cuốn tung lên, giống như một con giao long đang điên cuồng giãy dụa, muốn thoát khỏi sự trói buộc của cột cờ, rồi lại lần nữa bị kéo trở về, tung bay đón gió. Lá cờ ngày càng lên cao, theo đó, trên đỉnh núi bỗng xuất hiện thân ảnh một gã hồng y kỵ sĩ. Phủ khắp người hắn là một bộ áo giáp bạc sáng loáng, đầu đội ngân khôi. Toàn thân trên dưới chỉ để lộ có một khe hở, bên trong chính là một đôi mắt lạnh như băng.Chiến mã ra sức phi về phía trước, chỉ dừng lại ở vách núi trên đỉnh núi.Cuồng phong trên đỉnh núi vụt qua, thổi tung chiếc áo choàng màu đen tuyền của kỵ sĩ lên, chiếc áo choàng cùng với lá cờ trắng đỏ trong tay đồng thời phấp phới.Lúc này trời vẫn chưa sáng, mặt trời vẫn còn đang ngái ngủ sau rặng núi đằng xa.Trên bầu trời, một vầng trăng màu đỏ như ẩn như hiện sau mấy tầng mây. Núi rừng như đang phập phồng, như cơn sóng tầng tầng lớp lớp. Gió thổi, lá cây gào thét phát ra tiếng xào xạt gầm vang. Từng đợt sóng lá nối tiếp nhau dập dồn từ triền núi này sang triền núi khác, hướng về phía xa xăm mà cuồn cuộn cuốn đi.Trên đỉnh núi, một người một ngựa lại không hề có chút sứt mẻ, thoạt nhìn, có chút giống một bức tượng đá xưa đang đắm chìm trong ánh bình minh.Theo vó ngựa của vị kỵ sĩ, một vài chú chim rừng vốn đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc, vỗ cánh bay vút lên chính tầng mấy, hướng về phương xa mà lao đi. Những sinh linh này cảm thấy một mối nguy hiểm rất sâu sắc, từ trên mây nhìn xuống, hàng trăm ngân giáp kỵ sĩ cùng hơn một ngàn tên tùy tùng tựa như một con rồng kim thiết, trầm mặc mà uốn lượn dọc theo sươn đạo.Mà phía sau đại đội kỵ sĩ này, một thôn trang của địa tinh vốn tồn tại hơn trăm năm trong sơn mạch này nay chỉ còn lại khói lửa cùng tro tàn. Bốn phía của thôn xóm, nơi nơi đều là những thi thể nhỏ bé dơ bẩn, máu màu xanh tụ lại thành suối, róc rách chảy xuôi, bay ra một mùi máu tanh nồng nặc.Chim sơn ca ra sức bay cao, đón gió giữa không trung, rồi thu nửa cánh, lao vút về phương xa.Kỵ sĩ cách đỉnh núi ngày càng xa.Khi đàn sơn ca vỗ cánh lượn qua một tòa tuyết sơn cao ngất, thì địa hình trở nên thấp xuống. Rừng rậm bát ngát mênh mông, cỏ xanh phủ đầy những đồi núi trai dài miên mang, ngựa dê thành đàn, tuấn mã rảo bước chạy quanh mục trường, một mảnh ruộng lớn chằng chịt vết xe kéo, dần lui về phía sau.Xa hơn nữa là biển cả bao la, một toàn thành trấn ven biển lại bắt đầu nào nhiệt như mọi buổi sớm, bên cạnh thành trấn là một tòa thành bằng đá khổng lồ, đã xuất hiện trước mắt.Ở nơi đó, mọi người không ai phòng bị

    Lượt đọc: 13384
  • Chồng Tôi Là Một Playboy

    Tên truyện: Chồng Tôi Là Một Playboy

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: witchesbaby94

    Nội dung:

    Những truyện teen xoay quanh chủ đề chuyện tình yêu của tuổi mới lớn, nhẹ nhàng lại đầy sức hút luôn khiến bạn đọc phải để tâm đến và nhận được sự ủng hộ đông đảo, truyện phần nào lột tả được cuộc sống thường nhật với những tình tiết sống động, chân thực và gần gũi. Truyện Chồng Tôi Là Một Playboy cũng là một câu chuyện thú vị được giới thiệu đến với bạn đọc, hãy cùng bước vào thế giới đầy màu sắc này.

    Truyện xoay quanh câu chuyện tình yêu với nhiều thăng trầm có cả vui lẫn buồn, đọc truyện bạn sẽ được trải qua những xúc cảm đầy yêu thương ấy. Không chỉ có vậy mà còn có cả những tình huống hài hước khó quên, không hề màu mè, gần gũi và tự nhiên. Nhân vật chính trong truyện đó là: Giả San San (18 tuổi): công chúa thứ 6 của chủ tịch tập đoàn trang sức Giả Đông. Hoàng Nhật Phong (18 tuổi): Người thừa kế duy nhất của gia tộc giàu nhất châu Á- Hoàng Nhật.

    Vì một tình huống trớ trêu, đã được sắp đặt trước mà nên duyên với nhau:

    Giả Thiện Đông ta làm gì có chuyện dễ chết được như vậy. Hay quá, cuối cùng con cũng đã chịu cưới Hoàng Nhật Phong. Ba đã bàn với nhà họ Hoàng rồi chỉ chờ những lời này của con nữa thôi, xíu nữa sẽ đi xem mặt. Ha...ha... - Ba nó vui vẻ giải thích. Ba không thể làm thế với con, con là công chúa duy nhất của ba đó. Không lí nào ba lại muốn bán con - Nó giận dữ hét lên. Con gái yêu thương nhất nhất của ta. Gã con cho nhà họ Hoàng chẳng phải rất tốt sao, đó là gia tộc giàu nhất châu Á về đó con sẽ sung sướng - Ông ngồi xuống vuốt ve mái tóc của nó nói

    Giữa những cô cậu nhóc này sẽ diễn ra những chuyện gì, còn gì tiếp nối, tình tiết truyện sẽ kép dài ra sao ? Liệu còn gì sẽ tiếp nối tiếp đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện teen này, và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Những Nàng Tiểu Thư Nghịch Ngợm, Đồ Điên, Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ,...

    Lượt đọc: 34738
  • Có Con Chó Nhỏ Tên Du Hoan Hoan

    Tên truyện: Có Con Chó Nhỏ Tên Du Hoan Hoan

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Du Hoan Hoan

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Có con chó nhỏ tên Du Hoan Hoan của tác giả Du Hoan Hoan trên website đọc truyện online. Tại sao chỉ vì có tên giống như cún con nhà cậu, thì tôi giống như bị bán thân vậy ~ Nếu như có Đậu Nga ở đây, cô ấy nhất định sẽ hiểu tôi … Couple: Du Hoan Hoan, Nhược Thần

    Lượt đọc: 7075
  • Chỉ Muốn Có Em

    Tên truyện: Chỉ Muốn Có Em

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: An Tĩnh

    Nội dung:

    Chỉ Muốn Có Em là truyện ngôn tình có chiều sâu về mặt tâm lý nhân vật. An Tĩnh đã tinh tế đưa vào những tình tiết khá hài hước bên cạnh những câu chuyện bi thương để vết thương trở nên nhẹ nhàng và dịu ngọt hơn.

    Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy mình thất bại trước một người phụ nữ.

    Làm ơn đi được không? Trong mắt người khác tốt
    xấu gì anh cũng là một mẫu người đàn ông vô cùng quyến rũ, ai "dùng" xong cũng đều hết lời khen ngợi.

    Thế mà, người phụ nữ khó ưa này lại thản nhiên không để anh vào trong mắt đặt ở trong lòng.

    Đã vậy, sau khi "ăn sạch" anh xong rồi còn ở trước mặt anh giở vờ mình bị bệnh mất trí nhớ.

    Nói vậy. . . .Trước đây mình từng "đợi cô ấy ngàn lần không ngại mệt mỏi", còn bị hành hạ khổ sở, chẳng phải tất cả những việc đó đều uổng công vô ích rồi ư?

    Được lắm! Cô tốt nhất hãy nhớ kỹ cho tôi!

    Lần này, tôi chắc chắn sẽ cho cô biết “tôi là thằng đàn ông” không phải dễ bị bắt nạt như vậy đâu!

    Nếu cô ấy thật sự cho rằng mình là một người đàn ông tùy tiện như thế thì….Hừ! Vậy tôi cũng chỉ có thể nói với cô rằng: “Phiền toái của cô quả thật rất lớn đấy. . . .”

    Chỉ Muốn Có Em dù là tác phẩm mới nhưng được đánh giá là truyện online hay đáng thưởng thức nhất hiện nay. So với Kim Cương Khế ƯớcTương Tư thì bộ truyện mang một chuyện tình cảm rất riêng và mới lạ.

    Lượt đọc: 25995
  • Cô Nhóc Đáng Ghét! Anh Yêu Em!

    Tên truyện: Cô Nhóc Đáng Ghét! Anh Yêu Em!

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: kemhanhnhan

    Nội dung:

    Cô Nhóc Đáng Ghét! Anh Yêu Em! là tựa truyện teen đầy thú vị nói về Hoàng Anh Vy: 16 tuổi, con gái út đáng yêu của chủ tịch một công ty đứng thứ 2 Châu Á! Hoàng Nhật Anh! cùng người mẹ dễ thương nhưng cực kì đáng sợ! Nguyễn Lâm Ân! chủ tịch của công ty thời trang Vy Khánh đứng đầu chuỗi thời trang thế giới!

    -tính cách: quậy cực nhìu
    nhưng không ai nỡ la mắng! tính cách kì quái: sáng nắng, chiều mưa, trưa bão tố!!!! mưa nắng thất thường! lắm chiêu siêu quậy đẳng cấp!

    -chỉ số thông minh: 299/300

    -hình dáng: đẹp không thể tả + gương mặt đáng yêu! là cô người mẫu của tạp chí TEEN nỗi tiếng hiện nay! body thì khỏi phải nói! một từ để diễn tả: chuẩn! cao 1m65, mái tóc vàng kem dài xoăn nhẹ tự nhiên, đôi mắt xanh biển được thừa hưởng từ mẹ! Trong veo cả một vùng trời! Đôi môi anh đào quyến rũ!

    Còn những nhân vật sau thì Kem sẽ kể sau nhé. Chúc các bạn đọc truyện thoải mái.

    Lượt đọc: 28172
  • Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia.

    Tên truyện: Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia.

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Điệp Điệp

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Ma mãnh vương phi pk yêu nghiệt vương gia trên website đọc truyện online.

    Nàng – Liễu Thanh Điệp - là thiên kim tiểu thư của đại gia tộc Liễu Thanh đứng đầu thế giới về các loại máy móc cũng như vũ khí tối tân nhất trên thế giới.
    Nàng có mái tóc đen dài suông mượt và đôi mắt nâu trong vắt không gợn sóng, nàng thanh
    tú điềm đạm, dù không đẹp sắc sảo nhưng vẫn gây thu hút với mọi ánh nhìn.
    Anh trai nàng – Liễu Thanh Khương Chí – là một trong những người có công lớn nhất gây dựng lên sự nghiệp gia tộc Liễu Thanh nhờ trí thông minh tuyệt đỉnh và những sáng chế vô giá.
    Nàng bướng bỉnh lại vô cùng táy máy, rất hay trêu ghẹo người khác nhưng ai cũng yêu thương, quý mến nàng. Trong lúc anh trai nàng đang chế tạo máy thời gian thì nàng vô tình ấn nhầm nút khởi động, lại vô tình hất đổ lon nước vào máy làm nó chạm mạch và vô tình làm sao linh hồn nàng bay vào máy còn thân xác ở lại==” (bó tay)…
    Liễu Thanh Điệp xuyên qua liền biến thành oa nhi còn trong bụng mẹ. Nàng là thất công chúa của Khánh An hoàng triều mang tên Gíang Thiên Điệp. Ai ai cũng sủng nàng đến tận trời, mặc nàng chơi đùa hay quấy phá cũng không nỡ trách phạt khi mắt nàng long lanh ngân ngấn nước (lừa tềnh mọi người đó^^). Thất công chúa quậy hoàng cung gà bay chó sủa, nơi nơi để lại chiến tích vẻ vang. Nàng phá phách trong cung chưa đủ lại mò ra ngoài phá kinh thành==”. Nàng hay giả trang thành nam nhân vào các thanh lâu để trêu hoa ghẹo nguyệt, làm đau lòng vô số thiếu nữ ngây thơ con nhà lành(haha).
    Tình cờ có một ngày Thiên Điệp tung tăng đi loanh quanh sang cả địa phận Thiên Sương hoàng triều. Nàng thấy biển hiệu của một thanh lâu lớn rất đẹp lại mang phong cách…quen thuộc… Thiên Điệp không do dự bước vào, nàng tính trêu ghẹo mấy cô nàng nữa nhưng không ngờ lại bị Vân nương – lão bản Chi Phấn Lâu lật tẩy thân phận. Sau đó hai người trò chuyện qua lại thấy rất hợp nhau liền kết nghĩa tỷ muội. Từ đó Thiên Điệp không chịu về nữa mà cứ mặt dày ăn bám Vân Mộc Lăng. Đến một ngày…nàng bị bắt cóc…bởi một người…
    Hắn – Phong Thừa Vũ – nhị vương gia của Phong Vân quốc. Hắn mang vẻ đẹp ma mị yêu nghiệt làm bao nhiêu thiên kim tiểu thư, công chúa phải quỳ gối dưới chân hắn nhưng… hắn đến năm 20 vẫn chưa thú bất kỳ ai vào cửa. Kể từ đó miệng lưỡi dân gian loan truyền tin tức nhị vương gia Phong Vân quốc bị đoạn tụ>”<… Hắn nghe được cũng chỉ phe phẩy chiết phiến cười cười, bao nhiêu con tim si mê hắn đều vụn vỡ vì tin đồn này. Không thú lão bà bởi vì hắn đang chờ 1 người quan trọng sẽ xuất hiện…
    Trên đường tìm kiếm chân mệnh thiên nữ cho riêng mình, Phong Thừa Vũ đã gặp và nhất kiến chung tình với một hắc y nhân đang nhìn trộm trên mái nhà. Quyết không để nàng tuột khỏi tay mình nhưng hết lần này đến lần khác nàng lại thoát khiến hắn một phen khổ sở. Đến một ngày hắn vào Chi Phấn Lâu, bắt gặp dung nhan kiều diễm bao ngày nhung nhớ liền chẳng nói chẳng rằng tìm cách bắt cóc nàng. Vĩnh viễn cột nàng ở bên người, thề với trời sẽ không bao giờ để nàng rời xa nữa nhưng… mới đó lại chẳng thấy người đâu…==”

    Lượt đọc: 71596
  • Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui

    Tên truyện: Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Dạ Tử Vũ

    Nội dung:

    Khác với Kiều Nương Y Kinh, truyện online của Dạ Tử Vũ nói về Mễ Kinh Kinh bị cha mẹ ép lấy công tử của tướng phủ bị tàn tật làm chồng để đền đáp công ơn đã cứu huynh trưởng của nàng, nàng không cam tâm tình nguyệt nhưng vẫn phải lấy chồng.

    Nàng bái đường với con gà trống đã vậy khi vào tân phòng gặp được trượng phu lại nói không
    bao giờ lấy nàng làm vợ rồi bỏ đi để lại nàng một mình nơi thư phòng không ai tháo khăn lụa đỏ xuống cho nàng.

    Bỗng khăn lụa được kéo lên nàng ngẩng đầu nhìn người nam nhân trước mặt, lập tức cảm thấy thế giới nở ra toàn bộ hoa tươi. Nàng quyết định, sẽ theo đuổi nam nhân này. Nhưng tại sao, tại sao nam nhân này không phải trượng phu, không phải tiểu thúc cũng không phải đại thúc mà lại là.... Mời các bạn đọc truyện xuyên không hay mang tên Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui để biết nhé.

    Lượt đọc: 2437
  • Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi

    Tên truyện: Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Tố Tố Tuyết

    Nội dung:

    Truyện Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi nói về nam tử và nữ tử. Tô Ý Nhan đến nơi nào cũng được người ta hoan nghênh? Được xưng tụng là người dạy mị thuật giỏi nhất tổ chức sát thủ, nghe đồn người nàng dạy dỗ đều là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, khiến người ta cam tâm tình nguyện dâng tính mạng lên. Càng có nhiều lời đồn về tư thái của nàng, dung nhan mị hoặc say lòng người, mỉm cười một cái liền đoạt hồn người ta, diễm danh vang xa, khiến cho những nam nhân bản thân là nhiệm vụ của nàng đều cảm thấy được tôn sùng, thật vinh quang, mặc dù nàng ra tay tuyệt đối không người nào sống sót.

    Hỏi: Nữ nhân xuyên không qua trở thành nữ nhân đầu tiên bị chồng ruồng bỏ của Trung Tử quốc thì phải làm sao?

    Đáp: Làm ra hành động nghịch thiên!

    Dựa vào, xuyên qua thành tân nương bi ai nhất trong sử sách, ngay cả hưu thư tân lang cũng không đưa, tra nam như thế nếu không trừng phạt thì thiên lý không tha a!

    Sau khi xuyên qua, nhiệm vụ đầu tiên phải hoàn thành chính là trọng chấn diễm danh!

    ♥ Lời của tác giả Tố Tố Tuyết:

    Truyện online mang phong cách một chọi một, là văn nữ cường mà ta thích, YY vô hạn, có chút bất đồng với mấy truyện trong dĩ vãng của Tố, nhảy hố thỉnh cẩn thận, không thích xin đi đường vòng.

    Lượt đọc: 35836
Like Us on Facebook:
X