Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Tác giả : Lan Rùa

Chương 3: Sen Ơi!

Trống trường điểm, việc của Sen là thu dọn sách vở, đồ dùng học tập cho cậu.

Cô bé con nhỏ xíu khoác trên vai hai chiếc balô to sụ.

-“Mang đây tao đeo cho!”

Cậu ra lệnh.

-“Thôi để em đeo.”

-“Con này, dạo này hay cãi nhỉ?”

Lầm lũi đưa trả cậu balô.

-“Cả balô của mày nữa!”

-“Dạ?”

-“Đưa đây!”

-“…”

-“Nhìn cái gì mà nhìn, đưa đây!”

-“Dạ…”

Lúc đi về, họ có gặp một bé gái khác, bé gái ấy mặc một bộ váy hồng, trên đầu đeo chiếc kẹp tóc hình con bướm, xinh ơi là xinh, Sen nhìn mà thích hết cả người.

-“Mày sắp chảy nước dãi ra rồi đấy!”

-“Dạ?”

Cậu chủ khinh bỉ đi trước.

-“Đại thiếu gia, đại thiếu gia, đợi em…”

-“…”

-“Em bảo này, cái kẹp tóc ấy đẹp nhỉ, lung linh lung linh…”

Cậu chủ lườm nó. Nó chợt giật mình, phát hiện vô cùng thú vị, cậu là con trai mà, đâu có thích cặp tóc, hix…

*****

Nhà đại thiếu gia có nhiều người giúp việc, nhưng tính ra cũng chỉ có năm người ở lại buổi tối, đều sống trong khu nhà phía dưới. Sen nhỏ tuổi nhất, ai nói gì cũng nghe lời, hai má lúc nào cũng phúng phính hồng hồng nên được mọi người rất yêu chiều.

-“Sen ơi hôm nay có canh cua đấy!”

Bác Hồng gọi Sen.

-“Á, thật á, thích quá, yêu bác Hồng quá đi mất…”

-“Sen hôm nay đi học thế nào, vui không?”

Sen đỡ bát cơm từ tay bác Cúc, phụng phịu:

-“Cũng vui ý nhưng đại thiếu gia bảo con học dốt!”

-“Kệ cậu ấy, ăn đi con, ăn cho xinh, mai bác bảo anh Sên làm chong chóng cho nhé…”

Bác Súng vừa nói, vừa cười nham hiểm. Nhà bác Súng có anh Sên, anh hơn Sen năm tuổi, từ ngày Sen về nhà, bác Súng đã tuyên bố nhận Sen làm con dâu rồi. Sen nghe thấy chong chóng, thích lắm, gật đầu lia lịa.

-“Sen, Sen, bà chủ gọi kìa!”

Chị Cúc từ đâu hớt hơ hớt hải.

Sen nghe rồi, chào mọi người, cun cút lên biệt thự phía trên.

Chuyện cũng chẳng có gì, chỉ là đại thiếu gia của cô rất giỏi giả nai. Trước mặt cô thì ghê ghê gớm gớm, gặp bà chủ thì lúc nào cũng tròn xoe ngây thơ như con cún con. Bà chủ cưng cậu lắm!

Sen lấm lét chào ông bà. Bài ca quen thuộc muôn thuở…

-“Mẹ, không ăn đâu, Cu Ty không thích ăn…”

Vâng, biệt danh của cậu chủ là Cu Ty. Lý do vì sao cậu có cái biệt danh đó ý à, là vì cậu ba tuổi mới cai sữa ạ!

Bà chủ thấy cậu không chịu ăn, xót xa, lần nào cũng gọi Sen lên…

-“Ăn đi con!”

Bà bảo Sen, cơm trên này khác hẳn cơm cô ăn dưới nhà, ngon hơn rất nhiều. Bà chủ ông chủ đều hiền hiền, nên Sen ăn rất tự nhiên, rất ngon lành. Đại thiếu gia thấy Sen ăn ngon, cũng lao vào tranh ăn. Hầu như tuần nào, Sen cũng ăn cơm với nhà bà mấy bữa liền.

….

8 giờ tối.

-“Sen!”

Sen đang tập viết chính tả, thấy cậu gọi, giật bắn cả mình. Vội vàng chạy lên phòng cậu.

-“Cậu chủ Cu Ty, có em!”

-“Tao vả cho mày vỡ mồm bây giờ, mày ăn xằng nói bậy cái gì đấy?”

Sen đứng mà chân run rẩy.

-“Em có nói gì đâu, em chỉ gọi cậu chủ…”

-“Tao cấm, không được gọi như thế, tao dặn mày gọi tao là gì?”

-“Dạ, đại thiếu gia…”

Sen lí nhí.

-“Chơi trốn tìm với tao!”

-“Nhưng em còn phải làm bài tập về nhà!”

-“Mày làm cái gì mà làm, mày không cần học!”

-“Sao cậu cần học mà em lại không cần học?”

Sen lí sự.

-“Ừ nhỉ, mà sao tao lại phải học nhỉ, đợi tý tao đi hỏi ba tao!”

-“Dạ.”

Cô bé con lại cắm cúi làm bài.

20 phút sau, đại thiếu gia tiếp tục gọi.

-“Sen!”

-“Em đây!”

-“Tao hỏi ba tao rồi, tao phải học để mai sau còn kiếm việc làm, nuôi vợ con, nuôi gia đình tao!”

Sen nghe lí lẽ của ông chủ, cô bé có vẻ thấm lắm, gật gù.

-“Đúng vậy, đại thiếu gia ạ, thế thì em cũng phải học, em phải học để mai sau còn kiếm việc làm, nuôi chồng con em, gia đình em!”

-“Mày không cần kiếm việc làm!”

-“Sao ạ?”

-“Chẳng phải mày đã có việc làm rồi sao?”

-“Dạ?”

-“Chẳng phải mày là người hầu cho tao rồi còn gì?”

Ừ, đùng nhỉ? Cậu nói đúng quá. Vậy là bây giờ nó đã có việc làm, chỉ có cậu là không có việc thôi, lần đầu tiên thấy mình “hơn” cậu chủ, Sen sướng lắm!!!

Nhưng thực ra cô bé rất thích học.

-“Đi chơi trốn tìm với tao đi!”

-“Dạ!”

-“Tao trốn, mày tìm!”

Biết ngay mà, lần nào chơi trốn tìm chả là cậu trốn cô tìm. Mà cậu cũng hay lắm, toàn trốn ở đâu ý, cô chẳng thể tìm nổi.

-“Em đếm nha…năm mười mười năm hai mươi…một trăm…cậu chưa xong em mặc kệ em mở mắt đi tìm…”

Tìm tìm tòi tòi, chẳng thấy cậu.

20 phút sau…

-“Cậu ơi em thua rồi…huhu…cậu ở đâu đấy?”

-“Huhu cậu ơi…huhu…”

-“Mày chả làm được cái tích sự gì hết, có tìm cũng không xong! Chán muốn chết luôn!”

Cậu bực mình, quát.

-“Mày trốn đi, tao tìm.”

-“Em phải làm bài tập về nhà!”

-“Làm cái gì mà làm, mày biết cái gì đây không?”

Sen há hốc mồm, mắt long lanh nhìn cậu. Là cái kẹp tóc lúc sáng cô thích đây mà, sao cậu lại có?

-“Đại thiếu gia…cậu…cậu bị bóng! Aaaaaa……….”

Cậu tức tím mặt, Sen bị cấu một cái không thương tiếc.

-“Em nói sai sao? Cậu là con trai mà cậu đeo kẹp tóc nhá!”

-“Mày im mồm đi, tao cầm chứ tao đeo hả? Mày thích không?”

Ánh mắt thèm thuồng, gật đầu thẹn thùng!

-“Trốn đi, nếu tao tìm không được thì tao cho!”

Gật đầu tiếp.

-“Năm mười mười năm hai mươi…”

Sướng quá, lập tức lủi, tìm chỗ trốn.

-“Mày chưa xong tao mặc kệ tao mở mắt đi tìm đây…”

Có lẽ vì do cái cặp tóc đẹp lung linh, Sen thích tới mê người à, lần này, trốn rất kĩ.

5 phút…10 phút…20 phút…

Không tìm thấy Sen, cậu bắt đầu sốt ruột…

Một tiếng, chẳng thấy đâu, cậu gọi người giúp việc đi tìm cùng.

Hai tiếng, cả nhà mải miết, nháo nhác gọi tên cô bé con. Mọi người bảo cậu cứ ở nhà đợi, nhưng cậu nhất định không chịu, cậu nhất định phải tìm được con Sen.

-“Sen ơi, mày ở đâu?”

-“Sen ơi ra đi rồi tao cho cái kẹp tóc…”

-“Sen ơi!”

Mắt cậu chủ rơm rớm, từ khi sinh ra, chưa bao giờ cậu gọi lâu tới vậy mà không thấy Sen lên tiếng!!!

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X