Đại Niết Bàn
  • Đại Niết Bàn

  • Thể loại: Đô Thị ,
  • Tác giả: Khảo Ngư
  • Số chương: 958
  • Chương mới: 15
  • Trạng thái: Hoàn Thành
  • Lượt đọc: 296050
  • Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Truyện Đại Niết Bàn - Thanh Xuân Bất Diệt của tác giả Khảo Ngư là truyện đô thị bắt nguồn từ sự trùng sinh.

Nhưng đó chỉ là cái cớ để tác giả muốn đưa lên quan điểm và triết lý sống của tuổi trẻ chúng ta – những con người đang ở độ tuổi sung sức nhất để cống hiến cho đời.

Tuổi trẻ đã trôi qua không bao giờ trở lại,
không muốn hối hận vì không dám vươn tay ra nắm lấy bàn tay người yêu thương, không muốn ước mơ mãi mãi dang dở, không muốn để hình bóng xưa chỉ còn là ký ức.

***

Thời gian lại đẩy tới một tháng trước, đối thủ cạnh tranh mới đó dùng tốc độ cực nhanh trở nên thân thiết với công ty từ trên xuống dưới, nghiệp vụ cũng nổi bật, Tô Xán thua kém rõ ràng.

Rồi tới một tuần trước, ban giám đốc công ty dùng bản kế hoạch của đối phương, còn địa vị của Tô Xán bị hạ thấp tới mức không đáng một xu. Cuối cùng đối phương ôm con gái ông chủ, hẹn gặp y trong phòng riêng hắn mới giành được.

Thế là Tô Xán thua trắng bởi đối thủ mạnh mẽ, mất chức trưởng phòng hạng mục mới ngồi ấm chỗ được ba năm, đối lấy bảy ngày nghỉ, chuẩn bị chuyển công tác xuống chi nhánh, kiểu giống như bị lưu đầy, một loại biến tướng xỉ nhục của kẻ thắng và người thua.

Cuộc đời Tô Xán chẳng xán lạn như cái tên của y, đi trên thành phố nhỏ quê hương mà y đã sống mười chín năm, nhìn con đường mà ít nhất mình đã đi mười năm. Sao trên trời lấp lánh, ánh đèn mờ ảo, Tô Xán cười méo miệng, y thấy cuộc đời mình cũng như con đường phía trước kia, chỉ có u ám và cực khổ.

***

Cùng đón đọc tựa truyện hay để tìm hiểu về cuộc sống phía sau của Tô Xán. Bên cạnh đó, bạn đọc có thể chiêu mộ những tựa truyện cùng loại khác, điển hình: Y Đạo Quan ĐồQuyền Tài.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
  • Hoài Niệm

    Tên truyện: Hoài Niệm

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

    Nội dung:

    Hoài Niệm thuộc truyện ngôn tình nói về Tạ Gia Thụ - một người đàn ông vô cùng ấu trĩ, vô cùng cợt nhả, vô cùng thần kinh... vô cùng nhiệt huyết, vô cùng thật tâm.

    Phùng Nhất Nhất - một cô gái nhát gan, sợ chết. Từ trước tới giờ, thứ cô muốn chỉ là những tháng ngày an ổn.

    Và, trong những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, hai con
    người ấy đã gặp nhau, cùng nhau nhảy múa hát ca, tiêu diêu tự tại.

    Vào một đêm tối, Tạ Gia Thụ đưa Phùng Nhất Nhất lên núi đốt pháo hoa, sau khi cõng cô xuống núi, anh đã thổ lộ với cô rằng: “Đối với tôi, trên thế giới này chỉ phân ra làm hai loại người: Tuyệt đại đa số người tôi không thích, còn có rất ít người, vài người tôi thích, ví dụ như mẹ tôi, chị tôi... ví dụ như em... Phùng Nhất Nhất... tôi thích em.”

    Nhưng, lần đầu tiên Phùng Nhất Nhất ngang nhiên chống đối lại anh, cô nói: “Tạ Gia Thụ, tôi không thích anh.”

    Phùng Nhất Nhất của năm hai mươi lăm tuổi đã vứt bỏ Tạ Gia Thụ. Lời cự tuyệt của cô đã đẩy Tạ Gia Thụ đi Mỹ.

    Những năm sau đó, anh trở về gặp cô, và rồi liệu tình yêu có lập lại nữa không? Mời các bạn cùng theo dõi truyện hay nhé.

    Lượt đọc: 16903
  • Cuộc Chiến Học Đường

    Tên truyện: Cuộc Chiến Học Đường

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: MinyuEtic

    Nội dung:

    Cuộc Chiến Học Đường là tựa truyện teen khá hay ho, dù nhân vật không thuộc về Yuu, nhưng số phận nhân vật là do Yuu quyết định.

    ***

    ___ NHÂN VẬT NỮ ___

    * Lâm Minh Hy [ nó ]

    Gia thế: Con của chủ tịch tập đoàn chuyên kinh doanh về thời trang STYLE đứng hàng đầu cả Châu Á về thời trang và về mặt thành công và tài chính

    – Là
    1 đứa con lai,ba là người VN,mẹ là người Mỹ [ người mẫu nổi tiếng Châu Á Christy ] . Như được sở hữu từ mẹ,cô có 1 nét đẹp rất hoàn mỹ. Là 1 HS cấp 3,từng tham gia 1 vài cuộc thi nổi tiếng của nước ngoài,và đã đoạt giải [ thi với nhóm bạn thân ” Four Shine Angel ” (1) của mình : nhóm này Yuu sẽ nói sau ] Đã học tất cả loại võ: Karate,Judo,Taewondo,biết sử dụng kiếm,súng,dao và phi tiêu … và là chủ tịch CLB ,bóng đá,bóng rổ ,bơi lội và tennis ở CLB Juska . IQ cao ngất ngưởng: 298/300

    – Biệt danh: Selca

    ___ NHÂN VẬT NAM ___

    * Phan Thiên Bảo [ hắn ]

    Gia thế: Con của chủ tịch tập đoàn chuyên kinh doanh về các mặt hàng điện tử ELECTRONIC đứng hàng đầu cả Châu Á về điện tử

    – Là 1 đứa con lai,ba là người Úc,mẹ là VN [ tổng giám đốc tập đoàn ELECTRONIC ] . Có 1 ban nhạc với nhóm bạn thân [ Four Charming Prince (2) ] ,ban nhạc tên là Black Diamonds (3) [ Những viên kim cương đen ] . Đã học võ Taewondo,Karate và Aikido,biết sử dụng súng,và là chủ tịch CLB bóng rổ,bóng đá,bơi lội ở CLB Ewo . IQ : 298/300

    – Biệt danh: Henry

    ***

    Còn về những nhân vật khác sẽ được nêu rõ sau, các bạn nhớ ủng hộ truyện của tớ nhé.

    Lượt đọc: 42922
  • Đan Nữ

    Tên truyện: Đan Nữ

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Cống Trà

    Nội dung:

    Đan Nữ là tựa truyện ngôn tình lấy tên nhân vật chính là tựa đề, đồng hành cùng nữ chính và Huyền Dương Tử, phối hợp diễn cùng Huyền Phi Tử. Mang cốt truyện về ngôn tình cổ đại, truyện cho ra những tình tiết đặc sắc và hấp dẫn khiến độc giả dễ cảm thụ và chiêm nghiệm.

    ***

    Đám người Huyền Dương Tử bắt về một vị Niêm Hoa Tăng giỏi bách biến
    dị dung thuật.

    Phòng luyện đan bất ngờ bị nổ, Huyền Dương Tử Niêm cứu Hoa Tăng ra ngoài.

    Không ngờ kinh ngạc phát hiện, đầu Niêm Hoa Tăng mọc ra một mái tóc dài đen mượt...

    "Nàng" vẫn là Niêm Hoa Tăng sao?

    ***

    Truyện có lối dẫn dắt khá hài hước, mang hơi hướm xuyên việt, một bước tiếng có chiều sâu về cung đình, mang đến một cốt truyện hoàn hảo. Phần đầu, truyện đưa ra những tình tiết khiến độc giả tò mò, khơi gợi những cảm hứng đơn thuần của độc giả bởi những câu hỏi mở được giải thích đầy thuyết phục ở những màn sau của truyện. So với Phò Mã Gian ManhNữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm, tác phẩm hứa hẹn sẽ mang đến cái kết đầy thú vị và mỹ mãn.

    Lượt đọc: 25907
  • Tịch Mịch

    Tên truyện: Tịch Mịch

    Thể loại : Lịch Sử ,

    Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

    Nội dung:

    Con đường của đế vương là con đường tịch mịch nhất thế gian. Và tình yêu của bậc đế vương cũng vô cùng tịch mịch…

    Trong lịch sử phong kiến Trung Hoa, Khang Hy hoàng đế là một trong những vị hoàng đế phong lưu bậc nhất. Hậu cung của Khang Hy có hơn hai nghìn mỹ nữ, tuyển chọn từ khắp mọi nơi trong thiên hạ. Họ đã cùng sinh cho ông ba
    mươi bảy người con cả nam lẫn nữ. Vì thế, hậu nhân sau này đã gán cho Khang Hy mỹ danh: Hoàng đế đa tình.

    Thế nhưng, chữ tình của bậc quân vương cũng khác rất nhiều với chữ tình của phàm nhân. Đã là vua một cõi phải gạt đi chuyện nhi nữ thường tình để hướng tới mối lo chung của đất nước. Cũng bởi vậy, với tam cung lục viện, phi thần, thê thiếp nhiều không kể siết, nhưng để chạm đến chữ tình của bậc đế vương cũng khó khăn lắm thay. Hoàng đế Khang Hy trong cuốn tiểu thuyết Tịch Mịch của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn lại là một vị vua không những đa tình, mà còn rất chung tình…

    Bên cạnh tựa truyện online hay mang nội dung sâu sắc, chứa chan chữ tình thì truyện Quốc Sắc Sinh KiêuQuan Thương cũng là hai trong số truyện lịch sử hay mà bạn đọc có thể thưởng thức.

    Lượt đọc: 22940
  • Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

    Tên truyện: Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

    Thể loại : Ngôn Tình , Sắc Hiệp ,

    Tác giả: Bạch Hắc

    Nội dung:

    Các bạn đang đọc Truyện Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ mới nhất của tác giả Bạch Hắc trên site truyenplus.net. Đây là thể loại truyện ngôn tình, sắc hiệp hiện đại, Nữ phụ, incest, H.. được edit bởi TrangQA830810 (beta: Dâu Tây Nhỏ) có nội dung khá là hay ( Cấm trẻ em dưới 16 tuổi cân nhắc trước khi đọc)

    - Giới thiệu truyện:

    Một cô bé tuổi như chưa quá mười lăm, khuôn mặt con đậm chất nữ sinh trung học lại chạy đến quán bar đòi làm "tiểu thư sofa"???

    + Trích đoạn:

    “ Bao nhiêu tuổi? “ Tơ Liễu quan sát cô bé trước mặt hỏi. Cô đoán đứa nhỏ này tuổi không quá mười lăm, vóc người cùng lắm được một mét sáu, cơ thể gầy yếu, khuôn mặt chỉ ưa nhìn, nhưng lại có mặt trẻ con giống học sinh trung học, cô bé như vậy tại sao lại chạy tới câu lạc bộ đêm “ Hoa Đô “ còn đòi làm tiểu thư xô-fa, ngay cả cô là quản lý ở đây cũng thật không ngờ tới.

    “ Mười bốn tuổi “ Cô bé đáp. Ánh mắt nâng lên một chút, lại nhanh chóng cuối đầu, trả lời âm thanh cũng run run sợ hãi.

    “ Mười bốn tuổi? “

    Tơ Liễu quan sát cô bé, nghĩ đến bản thân mình khi vào tuổi này, đó là chuyện đã rất lâu rồi, có điều khi đó bản thân mình cũng không có được ánh mắt trong suốt như cô bé này. Khi cô bé ngẩng đầu lên, Tơ Liễu phát hiện tuy diện mạo cô bé không phải rất xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại đặc biệt trong sáng sạch sẽ tựa như bầu trời đêm sâu thẳm không bị ô nhiễm. Tơ Liễu đã thật lâu chưa gặp qua loại ánh mắt này, nếu nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng lòng người luôn luôn phức tạp, sẽ phản chiếu qua đôi mắt. Tơ Liễu không khỏi đối với cô bé trước mặt sinh ra vài phần thương tiếc.

    .... Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé!

    Xem thêm 1 số truyện hay khác đang có tại site như là: Anh trai zombie hãy cắn em đi, Kích thích cấm kỵ ...

    Lượt đọc: 6500
  • Bí Mật Mảnh Ghép Quỷ

    Tên truyện: Bí Mật Mảnh Ghép Quỷ

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Kevin Rz

    Nội dung:

    Truyện Bí Mật Mảnh Ghép Quỷ của tác giả Kenvin Rz thuộc thể loại truyện teen hay đang được các độc giả hưởng ứng và đánh giá cao với nhiều tình tiết hấp dẫn mang lại nhiều cảm xúc cho người đọc.

    y Băng - Chuyển vào trường danh dá nhưng luôn bị coi thường và đánh đập nhưng cô nào nể. Rồi bất ngờ người cha đã xa cách năm cô 3 tuổi quay
    lại và cho cô biết...cô chính là con của ông.. Ông lại là trùm của bang xã hội đen có tăm tiếng... Một cô nàng ương bướng có chút tự cao nhưng vì quá khứ và tình yêu của quá khứ. Nỗi thù hận mất mát do một người tạo ra đã khiến cô trở nên dữ tính lạnh lùng và...lại là sát thủ trong bóng đêm.

    Thiên Phong - cậu sinh ra được ông trời ban cho một vẻ đẹp hoàn mĩ đến từng chi tiết. Khuôn mặt ấy khiến cô gái nào cũng phải say mê vẻ đẹp ấy. Cậu lạnh lùng và sống buông thả. Cậu tàn ác và sống với trái tim của một con quỷ. Cậu là trùm của tổ chức xã hội đen lớn mang tên Devil bloodthirsty. Cậu có quá khứ đau đớn với mối tình đầu tiên.

    Bên cạnh thưởng thức truyện hay của tác giả Kenvin Rz thì mời các bạn tham khảo thêm một tác phẩm nổi bật không kém, mang tên Bạn Gái Của Iceboy.

    Lượt đọc: 12101
  • Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu

    Tên truyện: Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Trường Phi Bảo

    Nội dung:

    "Cháy lên đi lửa tình yêu" là câu chuyện đầu tay của tác giả Trường Phi Bảo. Như tác giả đã nói tuy nét bút còn vụng về, ngôn từ chưa trau chuốt lắm, vẫn còn nét mộc mạc nhưng nó lại là những dòng chữ đầy tâm tình.
    Đâu đó là nỗi lòng của cô gái mười sáu, thật mạnh mẽ và cá tính, đầy sứ sống và nguồn cảm
    hứng. Truyện như mở ra cho tôi một chân trời mới lạ, cho tôi một nghi lực, ánh sáng dẫn lối đi.
    Một truyện teen đầy ý nghĩa, là lời mời gọi mọi người hãy mạnh mẽ bước đi, tuổi trẻ là tuổi của sự dịch chuyển, là tuổi của mầm xanh sự sống. hãy cứ đến dù phía trước khó khăn, hãy cứ đi dù trở ngại cản đường.
    Hãy cứ làm khi ta còn có thể!!!




    Lượt đọc: 3967
  • Chẳng Phải Trộm Của Anh 1 Chiếc Cốc

    Tên truyện: Chẳng Phải Trộm Của Anh 1 Chiếc Cốc

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Lâm Phong Nhi

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Chẳng phải trộm của anh 1 chiếc cốc của tác giả Lâm Phong Nhi trên website đọc truyện online. Đại mỹ nữ Bối Bối sau 1 đêm say mịt mù, sớm tỉnh dậy thấy toàn thân thương tích, cảnh tượng hiện ra chỉ ra nàng đã 419 (tình 1 đêm). MK, nàng tranh thủ trốn kèm theo tiện tay cầm 1 chiếc cốc về (tại sao lại cầm về thì cứ đọc) Bình thường nhân duyên của nàng ko tốt, bỗng dưng 419 sau, đột xuất hiện ra quanh nàng 3 đại nam nhân suất không thiên lý, đẹp hơn cả gay, vấn đề là ở chỗ, rốt cục gã nào mới là gã 419 với nàng đây hả trời?? Câu chuyện kể về hành trình điều tra đối tượng 419 của nàng Bối Bối. Đặc điểm truyện tự ta đúc kết như sau: phúc hắc nam chủ, cường bạo nữ chủ (là cường liệt bạo lực, ko phải xxxx đâu các nàng nha), chọc ngoáy, biến thái, lật bàn ┴─┴, tình có chủ ý, thâm tình sâu nặng thanh mai trúc mã…. = =!

    Lượt đọc: 28367
Like Us on Facebook:
X