Đại Chúa Tể

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Bạn đang đọc truyen dai chua te của tác giả Thiên Tằm Thổ Đậu trên website đọc truyện online.

Đại thiên thế giới, vị diện giao hội, vạn tộc như rừng, quần hùng tụ hội, một vị thiên chi chí tôn đến từ hạ vị diện, tại vô tận thế giới trình diễn một truyền kỳ khiến kẻ khác ngước nhìn, theo đuổi con đường chúa tể.

Hỏa vực vô tận, Viêm Đế chấp chưởng, vạn
hỏa đốt thương khung.

Võ cảnh nội, Võ Tổ uy, chấn nhiếp càn khôn. Tây Thiên điện, Bách Chiến hoàng, chiến uy vô khả địch.

Bắc Hoang khâu, Vạn Mộ địa, Bất Tử chủ trấn thiên địa

...

Thiếu niên bước ra từ Bắc Linh cảnh, cưỡi Cửu U Minh Tước xông vào thế giới rối ren đặc sắc vô cùng, con đường chúa tể, ai nổi ai chìm?

Đại Thiên thế giới, vạn đạo tranh phong, ta là đại chúa tể.
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Lưu Công Kỳ Án

    Tên truyện: Lưu Công Kỳ Án

    Thể loại : Lịch Sử , Quân Sự ,

    Tác giả: Chân Tàng Bản

    Nội dung:

    Truyện Lưu Công Kỳ Án là một truyện hấp dẫn được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, tác giả Chân Tàng Bản đã xây dựng nên một truyện đầy những tình tiết thú vị. Đọc truyện bạn sẽ được trải nghiệm những vụ án ly kì hấp dẫn, được thử tài, thử trí tìm kiếm những gì gọi là suy luận, thử trí thông minh của mình, cùng khám phá những điều bí ẩn bằng đôi mắt và khối óc. Dù là một truyện lịch sử, quân sự nhưng Lưu Công Kỳ Án thực sự đã để lại cho bạn đọc những dấu ấn riêng.

    Giang sơn Đại Thanh thống nhất, quân dân an lạc thái bình, muôn nước vào triều nộp cống, triều có tôi hiền Lưu Dung, xuất khẩu thành chương hợp thánh minh, tài năng sách tày Khổng Mạnh, Sơn Đông là chốn quê nhà, trời sinh giúp rập khuông phò Đại Thanh.

    Đây là mấy câu tân ca mở đầu cho cuốn sách này. Chuyện kể rằng vào thời Hoàng đế Càn Long xuất hiện một vị năng thần, tổ tiên vốn người huyện Chư Thành phủ Thanh Châu tỉnh Sơn Đông. Ông vốn là con trai của Lưu lão đại nhân Lưu Thống

    Huân, họ Lưu, tên Dung, có ngoại hiệu là Lưu gù. Ông vốn xuất thân từ tầng lớp ấm sinh, nay chịu Hoàng ân của Hoàng đế Càn Long đích thân cất bút phê cho làm tri phủ Giang Ninh tại Kim Lăng.

    Đó là Lưu Công nổi danh ư ? Là người sẽ phá tan những nghi án, là người sẽ mở đường vén màn bí mật lên. Lưu đại nhân của chúng ta khác hẳn với những quan phủ khác. Hiện thời, ông ta thực sự không có bộ đồ nào ra hồn hoặc nếu có cũng không nỡ mặc, cũng chưa từng thấy ông treo bức tranh nào. Nhưng nếu nói tới những thứ như đạo bào, tăng y hay trang phục của người nông dân như áo chèn, giày vải thì quả thực ông ta có. Tại sao lại như vậy? Cũng bởi ông ta thích vi hành nên chuẩn bị sẵn những thứ này từ trước đó. Để tìm hiểu thêm mời bạn đón đọc truyện đặc sắc này.

    Lượt đọc: 9184
  • Thanh Long Giáo Chủ

    Tên truyện: Thanh Long Giáo Chủ

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Liêu Uyển Hồng

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Thanh Long giáo chủ của tác giả Liễu Tàn Dương trên website đọc truyện online. Gió hắt hiu, mưa lác đác, mây âm u, bầu trời ảm đạm vô cùng.Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu, đối với người nặng trĩu tâm sự thì sầu của cảnh càng lộ liễu, càng thấm thía đến thắt ruột, thắt gan.Những ngọn tùng, ngọn bá mọc thành rừng trên đỉnh Sở Giác Lãnh trơ mình dửng dưng trước vẻ buồn của trời đất, mặc cho gió lòn, mưa phủ, mặc cho mây vần mỗi phút mỗi thêm dày, thêm đen ...

    Lượt đọc: 5353
  • Trở Về Năm 1981 Oº°

    Tên truyện: Trở Về Năm 1981 Oº°

    Thể loại : Ngôn Tình , Xuyên Không , Lịch Sử ,

    Tác giả: Tú Cẩm

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Trở về năm 1981 oº° của tác giả Tú Cẩm trên website đọc truyện online. Từ hiện tại năm 2010Chung Tuệ Tuệ nhận được nhiệm vụ bí mật quay trở về năm 1981 để thay đổi số phận của Kim Minh Viễn – tên tội phạm giết người hàng loạt nhưng có quá khứ vô cùng đáng thương – tránh cho nhân gian một trận tanh máu và cũng để cứu rỗi cuộc đời một con người. Nhờ có Tuệ Tuệ mà cậu bé ba tuổi mồ cô Minh Viễn đã có một mái ấm, được yêu thương và được dạy dỗ, , bánh xe số phận của cậu đã rẽ sang một hướng khác. Nhưng trong lúc theo đuổi một vụ án, Tuệ Tuệ đã bị thủ tiêu bằng một vụ tai nạn giao thông được dàn dựng. Minh Viễn hết sức đau khổ và quyết tâm theo đuổi thủ phạm đến cùng. Nhưng liệu biến cố này có lại đẩy Minh Viễn đến một thảm cảnh khác? Và liệu Tuệ Tuệ có thực sự đã “chết”?

    Lượt đọc: 58086
  • Tôi Muốn Làm Phu Nhân

    Tên truyện: Tôi Muốn Làm Phu Nhân

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Kiều Mạt Nhi

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tôi muốn làm phu nhân của tác giả Kim Huyên trên website đọc truyện online.

    Nữ nhân này rốt cục có con mắt hay không? Lại không nhận ra hắn là người năm đó cùng nàng có tình một đêm. Đã vậy thì đừng có trách hắn kéo nàng trở về phòng ôn lại mộng cũ. Tuy nhiên, nàng vừa thấy mặt không ôn tồn, kiêu ngạo. Thế nhưng
    nàng cũng không cần phải lấy bình hoa hướng đầu hắn mà đập vỡ chứ. Hơn nữa bây giờ là như thế nào? Đều là lần thứ ba gặp mặt mà nàng còn hỏi “ngươi là ai?”  Khá cho sự xếp đặt cho danh tổng giám đốc vang dội của hắn, mới có thể cùng nữ nhân bán quần áo trên mạng này cùng đường, chỉ là nhiều chuyện lại lô ra hắn chưa muốn lập gia đình. Cái gì? Người hô to “ta muốn làm phu nhân” là nàng chưa chi đã làm mẹ…

    Lượt đọc: 16622
  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
  • Tương Tư Cơm Nấm

    Tên truyện: Tương Tư Cơm Nấm

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Điểm Tâm

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Tương Tư Cơm Nấm của tác giả Điểm Tâm trên website đọc truyện online. 

    Kỉ Thư Mi nằm mơ cũng không nghĩ tới, đời này còn có thể gặp lại Trương Triệt Nhất.
     Vừa mới quay về Đài Loan, cô đã bị người đàn ông cao lớn kia tóm gáy,
    Hắn hiện nay, so với năm đó càng đẹp trai ngăm đen hơn, cũng càng táo bạo mà không thể
    nói lý,
     Đôi mắt lợi hại kia luôn chứa lửa giận hừng hực, đốt da đầu cô run lên.
     Rống giận rít gào vang tận mây xanh, còn gầm phát đau hai tai cô.
     Mỹ mạo kinh người từng mê đảo vô số đàn ông, nhưng lúc này lại không dùng được,
     Cô chán nản muốn bỏ lại vụ làm ăn lớn này, lòng bàn chân chà dầu chuồn đi.
     Ai a, không phải đều nói đại nhân không chấp kẻ “Tiểu nhân” hay sao
    Hắn vì sao cố tình đối với “Trò đùa dai” năm đó nhớ mãi không quên,
    Chẳng những trước mặt hàng xóm bắt cóc cô, mạnh mẽ bắt cô tới nơi hoang vu,
     Người này còn sờ sờ cô, hôn nhẹ nơi ấy,
    Nói cái gì mà muốn cô nếm thử thủ đoạn báo thù "Kiểu người lớn".... 

    Lượt đọc: 6167
  • Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

    Tên truyện: Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương của tác giả Mộc Cẩn Thiên Lam trên website đọc truyện online.

    Cuộc đời có biết bao ngã rẽ, đôi chân bước lạc liệu trái tim có còn tìm thấy nhau? Cô của ngày hôm qua yêu anh của ngày hôm qua. Nhưng sáu năm xa cách, cô của ngày hôm nay còn có thể yêu anh của ngày hôm nay?
    Cô không dám chắc. Nhưng càng không chắc chắn lại càng không được từ bỏ. Ít nhất với thời thanh xuân này, ta chưa từng buông tay. Từ bỏ rồi quay lại. Phải can đảm thế nào để đi qua nỗi đau? Tiến lên một bước, thì ra, tình yêu chưa từng rời bỏ chúng ta, có chăng do ta quá sợ hãi mà chủ động từ bỏ. Bất giác quay đầu, vẫn luôn có ai đó ở nơi khởi đầu tình yêu, đợi ta quay lại. Vì thế,…
    Tóm tắt
    Có ai đó đã từng nói rằng: Trong tình yêu, ai bắt đầu trước đó là người thua cuộc. Nhưng câu nói này có lẽ không còn đúng trong tình huống của Tô Cẩn. Gặp và thích Nhan Bác từ cái nhìn đầu tiên nhưng cô gái thông minh ấy khiến người khác phải khen ngợi vì kế hoạch tác chiến của mình. Cô có một sự tự tin hiếm có, dẫu là “cọc đi tìm trâu” nhưng chưa từng thể hiện như một kẻ yếu thế. Sự tự tin của Tô Cẩn không phải xuất phát từ thói ngạo mạn của một cô tiểu thư muốn gì được nấy mà có lẽ từ bản chất kiên cường, cô tin mình gieo hạt cuối cùng cũng có ngày nở hoa. Có lẽ chính sự tự tin và bạo dạn của Tô Cẩn đã khiến Nhan Bác không đao gươm mà đành chịu trói. Thời sinh viên là quãng thời gian đẹp đẽ không vướng lo toan. Nhưng đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, trên vai mỗi người họ cần gánh vác không chỉ là tình yêu. Tô Cẩn yêu Nhan Bác, không phải cô không tin anh mà là cô không tự tin về vị trí của mình. Nhan Bác cũng yêu Tô Cẩn, không phải yêu không đủ sâu mà là anh không dám đảm bảo cho tương lai của họ. Mỗi người họ đều để ý đến đối phương quá nhiều, càng dè dặt bao bọc lại càng không thể nhìn thấy điều giản đơn bị vùi lấp bên trong. Rồi họ đã xa nhau như thế! Nhưng cuộc đời có biết bao ngã rẽ, đôi chân bước lạc liệu trái tim có còn tìm thấy nhau?

    Lượt đọc: 8851
  • Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

    Tên truyện: Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

    Thể loại : Truyện Ma ,

    Tác giả: Cổ Long

    Nội dung:

    Đọc truyện Biên Thành Lãng Tử của tác giả Cổ Long chương mới nhất full prc pdf ebook hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại truyenplus.net

    Truyện Biên Thành Lãng Tử là một trong số những truyện Kiếm Hiệp nổi tiếng của tác giả Cổ Long. Nội dung của truyện xoay quanh Tiểu Phi và việc điều tra một vụ án mạng nổi tiếng...

    Vạn Mã Ðường nổi tiếng là
    nơi long tàng hổ phục bỗng nhiên xẩy ra hàng loạt tai biến. Các khách mời phó hội đột nhiên mất tích, gia súc chết hàng loạt...

    Chuyện này có liên hệ gì đến vụ thảm sát Thần Ðao Ðường hơn hai mươi năm về trước chăng ? Ðọc Phong Vân Ðệ Nhất Ðao, quý vị sẽ có dịp gặp lại truyền nhân của Lý Tầm Hoan, Kim Vô Mạng và tái ngộ cùng Tiểu Phi.

    Lượt đọc: 28779
  • Gả Họa Thủy

    Tên truyện: Gả Họa Thủy

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Chu Ánh Huy

    Nội dung:

    Truyện hay Gả Họa Thủy của tác giả Chu Ánh Huy là câu chuyện về cuộc đời và số phận của nàng từ sinh được sinh ra và lớn lên trong nhà của một phú thương danh tiếng...

    Trong một lần say rượu, mẫu thân nàng đã có một đêm cùng vỡi gã nô tài trong nhà. Do không kiểm soát được nên nàng mới ra đời, dù vậy nhưng nàng và cha
    luôn bị hất hủi và ghẻ lạnh, cuối cùng nàng đã bị họ bán cho một tửu lầu chỉ khi mới năm tuổi.

    May mắn được cứu sống, nàng đã được sư phụ dạy võ công và bắt đầu một cuộc sống mới. Tại đây nàng đã gặp hắn - một nam nhân bất phàm mà hai người đều không môn đăng hổ đối .!!

    Mời bạn cùng đọc truyện xuyên không hoàn để tiếp tục khám phá.

    Lượt đọc: 30283
  • Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc

    Tên truyện: Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Nha Tiểu Quyển

    Nội dung:

    Nàng là Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc, nàng đã từng  là tam tiểu thư của Âu Dương Gia ở vương triều Lung Nguyệt, tuyệt sắc khuynh thành, nhưng lại là đứa bé ngốc có khả năng yếu kém và là cỗ máy giết người máu lạnh nhất mang mã số 732, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ thì không tiếc điều gì.

    Trong một đêm Âu Dương
    thế gia bị diệt môn, tỷ tỷ xinh đẹp mất đi tung tích, muội muội ngây thơ phải chịu lưu lạc phong trần, chịu khổ bán thân.

    Một vị khách quý thần bí bỏ ra vạn lượng hoàng kim để mua một đêm của nàng.

    Mặc áo ngủ bằng gấm đi vào Cẩn Vương phủ.

    Lấy minh châu làm đèn, bạch ngọc làm giường.

    Nam tử tóc trắng từ trên cao nhìn người nằm trên giường ngọc, trên khuôn mặt tuấn mỹ nổi lên ý cười: “Sùng Hoa, ta đã nói với nàng , đừng bao giờ để cho ta bắt được nàng.”

    Không có bối rối, chỉ có một tia khó hiểu trong đôi mắt lạnh lùng. . . . . .

    Một thước lụa trắng lướt xuống, nam tử tóc trắng chống cằm, nghiêng người dò xét nàng, ý cười nổi bên môi, nói:

    “Bỏ áo ngủ bằng ngấm của nàng ra nghiệm hồng. Nếu còn lạc hồng liền để cho nàng đi Tiêu Sắt viện , nếu không còn thì thưởng cho các ngươi.”

    Chỉ là, không nghĩ tới thị vệ cận thân vừa tiến đến, máu văng khắp nơi.

    Nam tử tóc trắng quay đầu chỉ cảm thấy cổ mát lạnh, thình lình môt cây chủy thủ đâm thẳng đến cổ họng của mình. . . . . .

    Giọng nói lành lạnh, không nóng không vội, không hoảng hốt không sợ hãi, “Còn muốn nghiệm hồng sao?”

    Nam tử tóc trắng càng mang theo ý cười nói:

    “Vậy thì do ta tự mình nghiệm. . . . . . Sùng Hoa.”

    Ngón tay thon dài, mơn trớn từng chút trên thân trắng noãn. . . . . .

    ***

    Ngàn năm một giấc chiêm bao, chỉ vì một mình nàng mà tỉnh.

    Với những tình tiết mới lạ hơn so với những bộ truyện xuyên không trước đây, Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc của tác giả Nha Tiểu Quyển hứa hẹn sẽ có những tình huống bất ngờ vô cùng thú vị cho bạn đọc.

    Lượt đọc: 141354
Like Us on Facebook:
X