Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em

Tác giả : Kevin Rz

Chương 11: Chương 11

- Đường Vy...vào đi. - Thiên Anh mở cửa rồi mời Đường Vy vào nhà.

Đường Vy vui vẻ vào. Không cần Thiên Anh mời thì cô cũng tự vào khi Thiên Anh mở cửa xong

- Người làm đâu hết rồi. Đừng nói với tao là mày cho người làm nghỉ hết rồi nhé - Đường Vy ngó xung quanh chả thấy bóng người giúp việc nào nên hỏi Thiên Anh

- Hôm nay chủ nhật họ xin phép về quê - Thiên Anh tươi cười

- Mày nói dối tao không đấy

- Không. Con nhỏ này

- Ai là con nhỏ cơ con ranh kia

- Hihi...em nói nhầm chị Vy xinh trai tha cho em - Thiên Anh làm mặt cún con

- Phải là Vy đẹp trai

- Ạ vâng Vy đẹp trai...

Thiên Anh và Đường Vy cùng xuống bếp để nấu bữa trưa cho hai người ăn

- Không có tạp dề mới à...tao không xài tạp dề cũ đâu - Đường Vy lười nấu nên vờ kiếm cớ để đỡ phải nấu chứ Đường Vy không có cái tính tiểu thư như vậy đâu

- Xí...- Thiên Anh nhìn Đường Vy và nhếch môi - Lên phòng tao có cái mới treo ở gần tủ quần áo đấy. Mau lên rồi xuống phụ tao

Thiên Anh nói làm Đường Vy ỉu xìu. Thôi nói rồi đành lên tận phòng Thiên Anh lấy cái tạp dề mới vậy

Đường Vy chạy lên phòng Thiên Anh mà không thầm than con này có cái tính cẩn thận mua cả tạp dề đề phòng từ bao giờ không biết

Vào trong phòng của Thiên Anh đúng là rực rỡ đủ loại sắc màu và gấu bông thì chi chít

Chuông gió thì bạt ngàn...

Đường Vy lấy được cái tạp dề nhưng không may lại vấp vào cái điều khiển tivi trong phòng Thiên Anh lên suýt ngã. May cô bám được vào thành giường...

* Xoảng *

Có cái gì đó rơi xuống nền nhà rồi vỡ ra

Chết con rồi. Rơi cái gì đấy không biết. Con Thiên Anh mà biết nó giết - Đường Vy lầm bầm rồi tiến tới gần chỗ có vật rơi

Thì ra đó là một cái khung ảnh cỡ bằng quyển vở. Những mảnh kính vỡ vụn còn ảnh vẫn lành lặn

- Gì nữa đây - Đường Vy vừa nói vừa nhấc khung ảnh đó lên. Đập vào mắt cô là ảnh của Vương Khang và Thiên Anh chụp chung.

- Đến giờ mà mày còn giữ ảnh của thằng cha này sao?? Đúng là...

- Vy ơi. Mày ngủ trên đấy à. Có thấy tạp dề đâu chưa??? - Thiên Anh dưới nhà nói vọng lên

- Thấy rồi. Mày lên đây tao bảo cái - Đường Vy nói to

Thiên Anh nghe lời liền chạy lên luôn...vừa chạy vừa nói

- Bảo gì???

Thiên Anh đi đến cửa thấy Đường Vy đang thu dọn mấy tấm kính vỡ...Thiên Anh vội chạy vào

- Sao vậy?

- Tao làm vỡ khung ảnh của mày với hắn rồi. Xin lỗi nhé. - Đường Vy hơi thấp giọng rồi lại cao giọng như quở trách - Tao không hiểu vì sao đến giờ mày còn giữ ảnh của thằng cha phản bội mày làm cái quái gì không biết

- Thôi mà mày giận tao đấy à ? - Thiên Anh nhìn nét mặt của Đường Vy lên nói kiểu như hối lỗi - Tao vứt đi đây. Thôi xuống nhà nấu ăn rồi còn ăn đi. Tao đói lắm rồi - Thiên Anh vừa nói vừa cười vừa cầm lấy cái khung ảnh bên trong có ảnh của cô và Vương Khang ném vào sọt rác

- Đợi tẹo - Đường Vy lấy lại cái khung ảnh rồi thò tay vào lấy tấm hình bên trong ra

- Mày định làm gì?

- Xé nó đi - Đường Vy vừa nói vừa hành động. Tấm hình bị cô xé ra thành 6 mảnh vụn rồi ném vào sọt rác

Thiên Anh nhìn tấm hình. Bất chợt cười ngượng ngạo...

- Thôi xuống đi mẹ. Chỗ này dọn sau - Thiên Anh đẩy Đường Vy xuống

- Nghe tao quên thằng cha đó đi. Nha

- Ừ...rồi

Thiên Anh cười mà trong lòng đau đến vô cùng. Cô cần thời gian. Thật nhiều thời gian mới có thể thực hiện được như lời Đường Vy nói

Từ khi chia tay Vương Khang đến bây giờ. Đường Vy luôn cảm thấy Thiên Anh trầm tĩnh và tâm trạng hơn không giống Thiên Anh xưa. Một cô nàng cá tính và đáng yêu thậm chí còn rất quậy phá. Từ đó Đường Vy nhận biết được chỉ với một câu nói chia tay có thể khiến con người ta thay đổi tính cách...

- Ôi mẹ ơi...cháy rồi...- Thiên Anh hét lên và vội tắt gas đi. Món cá dán bốc mùi khét lẹt và đen xì....

- Cháy cá rồi à...hahaa - Đường Vy cười nắc nẻ trong 5s rồi bỗng chột dạ - Ôi...chết...thịt nướng ngoài trời của tao - Đường Vy lao nhanh ra ngoài...và

- Cháy nốt rồi Thiên Anh ơi..huhu

- Mày ngu hơn cả tao - Thiên Anh chạy ra xem

- Ứ...tao vào uống nước có 2 phút không à? - Đường Vy nhếch môi cãi lại

- Trong nhà vẫn còn, bây giờ chỉ còn cách nướng lại thôi...ôi mẹ ơi phí...- Thiên Anh kéo dài câu cuối cùng

- Ôi mẹ ơi phiiiiiiií - Đường Vy nhại lại

- Thích chêu ngươi tao à - Thiên Anh hất mặt như dân giang hồ để chêu Đường Vy

Đường Vy chưa kịp trả lời thì Thiên Anh lấy tay phải đưa lên miệng ra hiệu im lặng ...

Tiếng chuông điện thoại bài Come Back Home - 2NE1 vang lên...

- Alo, anh Kỳ gọi em - Thiên Anh nói với giọng cười

- Ừ...em có bên trong nhà không? Anh bấm chuông nãy giờ không thấy ai ra mở cửa - Thiên ỳ đứng cạnh cổng. Một tay chống lên tường một tay cầm điện thoại còn ôtô của anh làm nền cho phong cảnh

- À anh đang đứng ngoài hả...em ra mở cửa ngay đây. - Thiên Anh vừa nói vừa chạy ra cổng.

Đường Vy biết anh Thiên Kỳ đến lên nhanh chóng thu dọn đống thịt cháy rồi bỏ vào sọt rác

Thiên Anh đi cùng Thiên Kỳ vào trong nhà. Nháy mắt cho Đường Vy xử lý nốt con cá cháy trong bếp cho mình nhưng Đường Vy không hiểu lại cười toe toét khiến Thiên Anh bốc khói đầu

- Vy cũng ở đây à? - Thiên Kỳ hỏi nhẹ

- Vâng anh. Anh sang chơi với Thiên Anh ạ

- Ừ em.....

Bla...bla...v...v..

Vì là bạn thân của Thiên Anh lên chuyện Thiên Kỳ bị huỷ khuôn mặt Đường Vy cũng không lấy làm lạ. Cô cũng đã quen dần khi nhìn gương mặt mà chính Thiên Kỳ căm thù của anh

Và rồi...mục đích anh Thiên Kỳ sang chơi và buôn chuyện với Thiên Anh cuối cùng lại đá cô sang một bên rồi tít mít nói chuyện với Đường Vy để Thiên Anh ngồi nhìn hai người nói tào lao mà cô bé suýt choáng

- Anh Kỳ ăn trưa cùng tụi em luôn nhé - Thiên Anh cất giọng ngắt quãng cuộc nói chuyện của hai người

- Tất nhiên rồi. Băng đi nấu đi - Thiên Kỳ

Cái tên Băng quá quen thuộc đối với Thiên Anh và Đường Vy rồi. Từ khi mẹ Thiên Anh mất. Cô nhóc khóc suốt và rất mềm yếu nên Thiên Kỳ rất lo lắng cho em. Anh là con người lạnh lùng có thể nói là vô cảm. Anh không muốn em gái của mình khóc suốt nên anh quyết định đặt tên cho Thiên Anh là Lệ Băng. Anh muốn Thiên Anh phải lạnh lùng băng giá, có khóc thì vẫn phải lạnh như băng. Và rồi anh cứ gọi thế...đã được 6 năm rồi. Anh luôn gọi Thiên Anh với cái tên Lệ Băng. Thiên Anh cũng quen và rồi chấp nhận tên khác này.

- Ơ sao lại là em...con Vy nữa chứ ! - Băng bĩu môi

- Ơ sao không phải là em - Thiên Kỳ cười sảng khoái. Lâu lâu anh mới có nụ cười tươi như thế này

- Thôi đi nấu đi cưng. Để chị nói chuyện với anh Kỳ lúc - Đường Vy giở giọng chị hai nghe đến phát ói

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X