Cô Dâu Siêu Quậy

Tác giả : Ngốc kute

Chương 36: Quyết Định

Không khí buổi tối tuy lạnh nhưng khiến con người dễ chịu nó nhớ đến lúc trước đi dạo với hắn gió thổi cũng như thế này . Nhưng 2 người của hôm ấy và 2 người của hôn nay sao thay đổi quá .

Bên cạnh Lena cũng chỉ biết im lặng , có nhiều người bảo cô rất ngoan và ít nói . Lúc trước ở trường cũng nhiều người theo đuổi mỗi ngày cũng mười mấy thư tình nhưng cô đều từ tốn dịu dang giải quyết chứ không như nó toàn lấy uy thế gia đình ra hù người ta .

-Này Lena bây giờ tôi mới biết cô hát hay như vậy . Nó lên tiếng .

-Hay gì chứ . Lena vội xua tay khiêm tốn trả lời .

-Tại sao cô không chọn con đường ca sĩ mà lại chọn làm kinh doanh tôi nghe cô hát có thể cảm nhận được cô yêu âm nhạc thế nào . Nó ánh mắt xa xăm như muốn hút cô vào trong , gương mặt nghiêm nghị.

-Chẳng có gì giấu được chủ tịch cả , đúng tôi yêu âm nhạc nhưng mẹ tôi trước khi mất đã nói không bao giờ được làm ca sĩ . Một làn gió thổi qua khiến sóng mũi hơi cay cay Lena hơi cắn căn môi nhìn về phía bên kia trả lời .

-Mẹ ? cô mất mẹ rồi sao cho tôi xin lỗi , ha ha nhưng đảm bảo ngày mai sẽ có mấy trăm công ty giải trí mời cô vè kí hợp đồng không chừng . Nó chợt phá lên cười đây là cách nó đành trống lảng cũng như muốn dời qua truyện khác .

-Chủ tịch đừng chọc tôi chứ . Lena cũng cười theo , hôm nay cô thấy chủ tịch của mình thật gần gũi .

-Từ nay cứ gọi tôi là Băng Nhi tôi biết cô cũng là người việt vậy tên tiếng việt của cô là gì ?

-Tên tiếng việt....nếu như vậy cô thật sự xem một thư kí quèn như tôi là bạn thân thiết sao? Nếu đã vậy Băng Nhi tôi tên là Huyền Nhi . Lena xúc động vậy là cô có một người bạn thật sự quá tài năng đây chẳng phải mơ ước từ lâu của cô .

-Bậy , Huyền Nhi tên đẹp lắm! cái gì mà thư kí quen cô là thư kí của tôi vậy ý của Huyền Nhi là ...Pinky cũng quèn lắm nhỉ ? Nó ánh mắt hơi đểu đểu , nụ cười nửa miệng " huyền thoại" hiện diện .....đây chẳng phải con người thật của nó .

-Ơ không không đâu , Pinky quèn gì chứ, có tôi quèn thì có được Pinky nhận đã là điều sung sướng lắm rồi . Lena nhanh chóng phản ứng xua tay giống như điều nó nói là sai lầm to vậy đấy .

Điệu bộ này của cô khiến nó buồn cười .

" Có cần phản ứng quyết liệt vậy không"

Nó chỉ cười không nói gì nữa , không gian lại im ắng tiếng bước chân đều đều .

-Hi vọng chúng ta là bạn tốt Huyền Nhi à . Nó nói rất nhỏ giống như đang nói với chính mình làn gió vẫn thổi cứ nhè nhẹ .

Buổi tiệc tàn nó và Lena không đi xe về mà để lại đó đi dạo vòng quanh . Điều khiến nó ngạc nhiên nhất đó là vì Vũ Phong và Chirin lại không làm phiền nó .

Vậy là ngày mai nó phải có câu trả lời cho bà Vũ rồi .

" Đêm nay phải thức rồi" .

-Lena cô quay lại party lấy xe về dùm tôi nha . Nó quay qua Lena vẫn im lặng nói .

-Dạ vâng . Lena gật đầu rồi quay bước đi .

Chỉ còn nó đứng đó , bước chân dừng lại tại một cái ghế đá ngồi xuống .

-Lạnh thật. Gió thổi khiến nó lạnh người với lại cái váy lại hở vai và ngắn nữa .

Nó nhìn khung cảnh hết một lượt , công nhận đêm nay rất giống với đêm nó đi dạo cùng hắn .

Một bà lão đi tới , gương mặt bà rất phúc hậu tay chống gậy nó nhìn mà thấy ấm áp quá bà thật giống bà tiên trong cổ tích .

-Cô ơi tôi có thể ngồi đây không. Bà Lão đến gần nó lên tiếng .

-Dạ bà cứ ngồi , để con đỡ bà. Nó nhanh chóng đứng lên 2 tay nhẹ nhàng đỡ bà cụ ngồi cạnh mình .

-Bà ơi trời lạnh sao bà không ở nhà lại ra đường nguy hiểm lắm . Nó lo lắng nhìn bà cụ vẫn đang nở nụ cười hiền từ mà thắc mắc .

-Cô gái à , con xinh đẹp như thế mà không sợ thì ta sợ cái gì . Bà cụ vẫn chẳng mảy may sợ sệt gì hết chỉ mỉm cười đáp lại .

-Dạ......?

-Này con , con có tâm sự phải không ta khuyên nên suy nghĩ kĩ hay quyết định đừng để hối tiếc về sau nhé còn nữa việc gì thấy buông tay được thì buông tay đi đừng cố chỉ để lại sự mệt mỏi cho chính mình thôi . Từng câu từng chữ bà cụ nói đầy ẩn ý khiến nó như ngẩn ra .

-Vậy nhé khi thấy không đường thoát nữa hãy nhớ đến những gì ta nói, haiz trời lạnh thật ta phải về thôi . Bà cụ vươn vai một cái rồi bỏ đi cây gậy bà vừa chống nằm trơ trọi dưới đất .

**************

Buổi sáng ánh mặt trời chiếu xuống như thiêu đốt , vậy là mùa hè đã tới . Bầu trời New York ngập trong ánh nắng .

Nó dụi dụi mắt thức giấc , chiếc váy ngủ khẽ phập phồng trong từng bước đi .

-7 h rồi sao . Nó nhìn chiếc đồng hồ trên tường khẽ mấp máy .

Lục trong tủ một bộ váy rời , chiếc áo thun dài tay đơn giản cùng với cái váy xòe nữ tính .

Hoàn tất xong việc thay đồ đứng trước gương , ánh sáng phản chiếu trông thật lấp lánh .

-Lấy một cái băng đô vải cài lên mái tóc dài tự nhiên được nó làm xoăn phần đuôi .

Thêm một đôi giày búp bê nữa gương mặt không trang điểm càng toát lên vẻ trong sáng hồn nhiên , thật sự nhìn nó bây giờ chẳng ai nghĩ nó đã 21 tuổi cái hình ảnh này chỉ đúng học sinh cấp 3 thôi .

Lấy cái cặp chéo màu hồng đơn giản nó lấy một số vật dụng cần thiết cho vào cặp .

-" Alo".

-" Lena cô đã chuẩn bị xong chưa" .

-" Dạ xong rồi tôi đang đợi người trước cửa ạ "

-" Ừm tôi xuống liền" .

Ngôi biệt thự xinh xắn của nó đã được xây cách đây 1 năm và giờ nó đã ra ở riêng không còn ở chung với cha mẹ Chiri nữa .

-" Cạnh "

Cánh cửa mở ra Lena nở nụ cười tươi . Hôm nay cô ấy ăn mặc rất hài lòng nó nhìn trẻ trung và rất năng động chiếc quần jeans ôm sát đôi chân dài , áo thun và một cái áo sơ mi sọc ca rô khoác bên ngoài thêm đôi giày thể thao nữa .

Nó dơ ngón tay cái lên .

-Đi thôi . Đóng cửa lại , nó bước bước lên xe .

Không phải xe hơi cũng chẳng phải xe máy mà là xe......đạp .

Chiếc xe đạp với gam màu sáng trộn vào nhau rất độc đáo.

-Này cô trở tôi nha , tôi mặc váy mà . Nó cười cười đểu vô cùng .

-Vâng em trở chị, đúng là ăn gian mà . Lena nhăn nhó mặt , nói chuyện rất tự nhiên không cung kính như trước nữa .

Trường Harvard lộng lẫy nổi bật trong ánh nắng mặt trời . Ngôi trường với gam màu đỏ rất quí tộc và cổ điển học sinh đang nườm nượp bước vào .

Nó và lena gửi xe rồi cũng bước vào trên môi 2 người luôn nở nụ cười .

-Này Mia sao tự nhiên muốn vào trường học làm gì vậy . Đây cũng là câu hỏi khiến nguyên một buổi tối Lena thắc mắc .

-Thì muốn xả street một chút . Nó cũng chỉ phẩy tay ra chiểu câu hỏi dư thừa .

" Xả street ngược đời thật , người ta muốn thư giãn thì đi du lịch là tốt nhất thế mà chủ tịch của mình lại vào trường học để học xem có kì lạ không chứ" .
 

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X