Cô Dâu Siêu Quậy

Tác giả : Ngốc kute

Chương 9: Món Phở Yêu Thương

Ngồi trên xe taxi nó mỉm cười nghĩ lại lúc nãy đứng cả tiếng đồng hồ cãi nhau và " chơi" hắn , cảm giác rất thoải mái và vui vẻ nó không bị gượng ép vì cung cách gì cả . Nó biết tất cả hình ảnh nó đùa giỡn với hắn đã được một phóng viên chộp được , haiz đảm bảo ngày mai phải nhức đầu khi lên trường đây.

-Cô đi đâu ạ .

-Cho tôi đến quán phở cô Hương. Nó nói

-À quán này thì tôi biết nó cũng gần đây thôi . Ông tài xế niềm nở

-Ohm giờ tôi muốn nghỉ bao giờ đến thì gọi tôi . Nó không thèm nhìn ngả lưng về phía sau rồi nói. Chợt lại nghĩ đến hắn móc điện thoại ra nó nhếch môi .

" Có biết đường không chồng yêu của em"

Hắn đang lái xe như bạt mạng bởi vì suất lãnh giờ tìm muốn lòi con mắt chỉ thấy quán phở làm gì có cô Hương. Thế mà nó "đủ bỉ ổi" nhắn cái tin dễ làm núi lửa phun trào như vậy nữa chứ.

Không thèm trả lời hắn tiếp tục tìm tiếp mặc kệ nó cứ nhắn những tin đầy " thách thức" đại loại như là :

" hô hô tôi không ngờ anh là sư phụ của rùa luôn đấy "

" haiz không biết kiếp trước anh có phải ốc sên hay không nữa".............Vân vân và mây mây, hỏi xem có tức không chứ .

Nó lặng lẽ khẽ mở cửa quán lâu rồi không đặt chân tới , nhớ lại lần đầu tiên nó tới đây nó đã có cảm giác rất quen thuộc từng kiến trúc đến cái bàn hầu như đều ngập tràn thứ gì đó mà nó không thể nhớ ra được . Quán phở này có kiến trúc rất lạ , chính nhờ vậy mới thu hút sự chú ý của nó , mà món phở ở đây còn ngon lạ hơn nữa , nó không thể lí giải được sự lạ của nó là như thế nào .

Hôm nay quán rất vắng khách chắc là do nó tới sớm , đây là quán phở đêm mà bây giờ chỉ 7 giờ tối thôi . Nó chép miệng đến một cái bàn gần chậu hoa tường vi . Chầm ngâm một lúc nó gõ nhẹ tay lên mặt bàn một nhịp ............ hai nhịp ............ba nhịp nó gõ nhịp nhàng càng gõ nó lại cảm giác hứng thú . Không biết tự lúc nào những nhịp gõ của nó đã trở thành một giai điệu trầm lắng , ,,,,,,,,,,,,,, nó chợt giật mình đây cứ như một thói quen vậy bởi nó rất nhuần nhuyễn đến không tưởng giống như nó đã gõ không biết bao nhiêu lần. Chợt:

" Keng"

Nó dừng việc gõ lại ngó lại nơi phát ra âm thanh , gương mặt tuấn tú với đôi mắt xanh lơ đây quyến rũ nhìn nó, một ánh mắt phức tạp nó có thể nhìn thấy được sự ngạc nhiên từ trong đôi mắt ấy , nó chăm chú nhìn ánh mắt ấy như cuốn nó vào không một lối thoát.

Nó cảm giác quen thuộc quá , nó đau đầu , nó gục ngã , giống như nó chợt nhớ ra một người rất quan trọng , mập mờ , nó không muốn nghĩ nữa hay là đơn giản nó đang trốn tránh , người con trai ấy giường như ...........................rất quan trọng rất là....................nó không muốn nghĩ nữa , mệt mỏi ....................

-Tại sao cô có thể biết được giai điệu đấy . Hắn chạy tới lắc mạnh vai của nó

Nó ngẩng mặt lên mấp máy mấy từ rất nhỏ rất yếu ớt dường như chính người nói cũng không thể hiểu được mình đang nói cái gì nữa.

-TÔI ĐANG HỎI CÔ ĐÓ. Hắn hét lên đầy căm tức đôi tay đang gồng mạnh lên ghì chặt vào đôi vai nhỏ bé mỏng manh của nó , ai mà hiểu được giờ hắn đang đau khổ thế nào , chính hắn là người hiểu rõ nhất về giai điệu mang tên "......................" .

-Bỏ ra tôi không biết . Nó yếu ớt nói , nó cũng không thể hiểu được tại sao nữa mà thì làm sao trả lời hắn chứ , nhưng tại sao lại trông hắn có vẻ tực giận vậy nó thắc mắc

-Cô nói không biết mà nghe được à , chỉ có cô ấy mới có quyền gõ giai điệu ấy . Hắn quát lên đầy phẫn nộ , giai điệu này chính là lời tỏ tình không thể nói thành lời của hắn

" -Tiểu Mỹ à tồi cho cô nghe cái này nha . Anh chàng Hàn Phong mới lớn ngượng ngùng nói

-Cái gì vậy. Tiểu Mỹ thắc mắc

-im lặng và lắng nghe nào . Hàn Phong đưa tay ra hiệu cho Tiểu Mỹ im lặng

Từng nhịp được hắn gõ xuống mặt bạn trầm lắng , một bản nhạc không lời nhưng đây chính là dụng ý của người gõ , lời hát như được khắc họa trong đầu người nghe ,nó như đang hòa hai con người làm một , giai điệu không lời như một màn tỏ tình nhút nhát e dè , từng nhịp người ta còn cảm nhận được sự run nhẹ bởi người gõ đang lo lắng liệu người nghe có thể hiểu được .............

Kết thúc hắn đứng dậy ngước đôi mắt xanh lơ nhìn Tiểu Mỹ ánh mắt ngạc nhiên và rất phức tạp bởi người con gái ấy đang khóc rồi lại bắt gặp ánh mắt đó của hắn cô gái còn khóc to hơn.

-T....ạ...i s....a..o lại.....y...êu...em. Tiểu Mỹ nói không ra hơi cố ngăn tiếng khóc ngập ngừng nói.

Hắn cười tươi ngay lập tức ôm chầm nấy thân ảnh mảnh mai đầy yếu ớt , trên môi họ là nụ cười hạnh phúc , mở đầu một tình yêu vĩnh cửu ..............."

Nhìn hắn tức giận như vậy nó như muốn chạy lại đấm cho hắn mấy cái can tội dám đụng đến nó . Hắn là ai mà dám quát nạt nó như vậy , nhưng tại sao nó lại không nên tiếng phản bác lại ( nó không có câu trả lời ) , trả lẽ hắn yêu cô ấy đến vậy , hay nó đi phá hạnh phúc của người khác ( nó căm hận ý nghĩ này) , một luồng khí thổi nhẹ trong tâm trí nó một hình ảnh thân thuộc nó như muốn nhìn thật kĩ nhưng ............càng nhìn người đó càng xa vời , đầu đau nhức , phải đầu nó đang rất đau . Đau cả thể xác lẫn tinh thần.

Bàn tay vốn đã đỏ nay như muốn bật máu ra vì nó dùng sức mạnh hơn siết chặt , đôi môi mím lại ngăn cho nước mắt trực trào , nó cũng trả hiểu tại sao lại muốn khóc như vậy TẠI SAO , nhìn hắn đầy căm tức rồi ngửa mặt lên hít một hơi.

-Ồ tôi không biết tôi gõ giai điệu đó mà phải xin phép anh đấy , anh đâu phải là ba hay má tôi , đừng có như tên điên mà chỉ chích mà cấm cản . Tôi khinh đấy , tôi nhắc lại một lần nữa tôi không biết và cũng không cần biết , cái giai điệu chết tiệt là cái quái gì chứ mà anh cứ làm như tôi học lóm học trộm của anh vậy . À cũng xin lỗi ha ha ha tôi cũng không hiểu mình lên xin lỗi vì cái gì nhỉ hay vì đã.....................thôi chào , tôi cũng không muốn nói nhiều với loại người như anh nữa , hôm nay tôi không về , nói với mẹ anh là tôi qua nhà bạn . Nói xong nở nụ cười nhạt nhìn hắn lần cuối rồi quay gót bước đi một tay ôm đầu khó khăn bước ra khỏi quán .

Hắn nghe tất cả từng lời nói của nó như cắm sâu vào trái tim vào tâm chí đau đớn không nối thoát , dáy lên niềm hối hận khôn siết , ánh mặt hỗn tạp không thể biết được mình đang nghĩ cái gì , lần đầu tiên hắn có cảm giác này ĐAU rất đau ,hình như ở bên cạnh Tiểu Mỹ hắn cũng không cảm nhận được . Nhìn bóng dám cô độc khó khăn bước từng bước chậm chạp , hắn rất muốn tới đó dìu nó nhưng như bị cái gì đó chói chân lại không thể . Cô ấy Hà Tiểu Mỹ người con gái quan trọng mà mãi mãi hắn không thể quên .

" bốp" đấm mạnh vào tường một cái hắn chạy thật nhanh ra ngoài nhưng bóng dáng nó đã không còn nữa , nhanh chóng lên chiếc xe mui trần , bất ngờ ánh mắt lướt về quán phở Cô Hương ngôi nhà có kiến trúc rất lạ , nếu không thể nói là một nơi kì quái . HÀ TIỂU MỸ là cái tên một thời và mãi mãi nằm sâu trong tâm chí người con trai tên Hàn Phong , và nơi này là nơi tình yêu bắt đầu và chính cái bàn nó ngồi chính là nơi hắn đã tỏ tình lần đầu tiên ........Bản nhạc không tên , tất cả như hiện diện thật sống động trước mắt hắn , những kỉ niệm như ùa về và tất cả dường như chỉ liên quan tới người con gái HÀ TIỂU MỸ một người thuần khiết trong sáng và mong manh mà hắn đã tự hứa là suốt đời phải bảo vệ .

Gió đêm tạt vào mặt làm hắn lạnh buốt nhưng không đóng mu xe lại , nở nụ cười nhếch lên tự chế giễu chính mình , tìm nó mà lại nghĩ về Tiểu Mỹ phải chăng tự khinh bỉ chính hắn . Có một điều hắn không thể lí giải được do vừa nãy không được bình tĩnh nên không để ý . Tại sao nó lại biết được giai điệu này và con cả sự việc nó bị ngất , tất cả đều mập mờ không rõ ràng . Chưa thể biết được điều gì nhưng hắn có thể chắc chắn được rằng nó có liên quan đến Tiểu Mỹ .

Chợt hắn thấy một hình ảnh rất thân quen như lướt qua , nhìn thật kĩ hắn thấy nó đang co ro ngồi bên vệ đường , xót xa hắn dừng xe cố gắng chạy thật nhanh về phía nó như sợ nếu không kịp nó sẽ chạy mất đi . Một cái gì đó xoẹt qua nhanh như tên lửa làm hắn rối mắt , cái bóng đen ấy cũng chạy lại phía nó , không biết vì sao nhưng tốc độ hắn giảm dần và khựng lại từng tế bào như đông cứng mạnh máu như ngừng chảy , trái tim như ngừng đập.

-Devil. Nó hét như không còn kìm nén được nữa nó bật khóc nhanh chóng bật dậy ôm lấy thân hình to cao trước mặt

Người con trai ấy cũng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy nó đang run run lên từng đợt nước mắt chảy ấm nóng ướt cả mảng áo của Devil .Xoa nhẹ mái tóc của nó khẽ hỏi.

-Đã có chuyện gì xảy ra với em .

-Hức hức . Nó không chả lời mà thay vào đó là ôm chặt hơn như tìm được điểm dựa nó càng khóc to hơn.

Hắn có thể nghe rõ trái tim mình đang nhói lên từng đợt kia chẳng phải nó sao , nhưng tại sao lại ôm người con trai đó , hắn có thể biết được nó đang khóc , nhưng tại sao nó lại không khóc trước mặt hắn , đôi mắt nhìn cảnh tượng trước mặt tâm chí như muốn hét lên thật to:" người đó là ai và có quan hệ gì với em ............tôi không muốn nhìn thấy em khóc trước mặt người khác càng không muốn em ôm người con trai khác ngoài tôi" .

Người con gái có vẻ đẹp rúng động lòng người chứng kiến cảnh này chỉ lặng lẽ khóc thầm trong lòng , đau lắm chứ ai mà có thể chịu được khi chứng kiến cảnh người con trai mình yêu thân thiết thậm chí là ôm người con gái khác mà không phải là mình mặc dù người con gái đó là bạn thân của mình :" tại sao" , ánh trăng như chiếu rọi xuống sáng rực rỡ trước bốn con người sở hữu vẻ đẹp hoàn mĩ nhưng lại đang đau khổ vì tình " hỏi thế gian tình là gì?"

Tất cả như rúng động lại không gian yên lặng đến đáng sợ chỉ còn nghe thấy tiếng gào khóc của con tim đang rỉ máu vì đau . Một tình yêu mới , một tình yêu dấu kín , một tình yêu mới chớm nở............

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X