Cô Dâu Siêu Quậy

Tác giả : Ngốc kute

Chương 5: Hàn Phong Em Mãi Yêu Anh

Trong khi nó đang vất vả trong Bar thì hắn sau khi đến nhà vàng 5 sao để nấp đầy chỗ chống cho cái dạ dày bé nhỏ của mình.

Hắn ăn mà cứ như đánh trận vậy đó làm người ta tưởng :" đẹp trai mà bị thần kinh". Khuân mặt hằm hằm hằn học ăn ngấu nghiến

-Anh Phong đi ăn sao không gọi em. Một cô gái xinh đẹp sắc sảo trang điểm đậm ỏng ẹo tới chỗ hắn

-Mỹ Lệ .

-Hì em ngồi ăn chung với anh nha . Giọng điệu ngọt ngào Mỹ Lệ nhẹ nhàng ngồi ngay kế bên anh

Hắn không nói gì khuân mặt lạnh tanh không cảm xúc, nhìn người con gái trước mặt rất đỗi thân quen nhưng không còn cảm giác gì khi nhìn thấy cô , hay chỉ vì khuân mặt của cô ấy qua giống Tiểu Mỹ :" xin lỗi đã lấy em làm người thay thế"

-Em nghe nói là anh sắp kết hôn. Mỹ Lệ ngước đôi mắt đầy quyến rũ nhìn chỉ mong câu trả lời sẽ khiến cô an lòng nhưng..................

-ừm anh xin lỗi . Hắn chỉ có thể nói như vậy

-Cô ấy...........anh có yêu cô ấy không. Mỹ Lệ chần chừ rồi cũng hỏi để cho ra lẽ

-Anh . Hắn không thể nói thế nào 3 ngày qua ở bên nó , quả thật hắn đã rung động .Hắn cười vì những trò đùa ma quái của nó , nhiều phen khốn đốn , thật là những cảm xúc hỗn độn

Liệu chăng đây cũng là câu hỏi mà hắn đã tự đặt ra ............

-Không sao hãy suy nghĩ khi trả lời em nha ...............anh có yêu em hay không. Mỹ Lệ chân thành nhìn hắn

-im lặng

Hắn không biết phải nói gì chả lẽ lại đi nói với cô ấy là anh chỉ xem em như người thay thế

-Em cũng đã biết câu trả lời chỉ tại em quá ngốc nghếch khi chấp nhận làm người thay thế ....................và mãi vẫn chỉ là như vậy..................mãi mãi anh chỉ yêu chị em mà thôi...............mãi mãi.......................mãi mãi

Nói rồi cô quay gót bước đi để lại hắn đau khổ vì cảm thấy tội lỗi với Mỹ Lệ một phần là vì Tiểu Mỹ

" em sẽ bất chấp tất cả , em không có tình yêu của anh thì cái con nhỏ đó cũng đừng mơ có được , rồi nó cũng sẽ ngu ngốc như Tiểu Mỹ thồi , chị à đừng trách em ,....."

Nhân vật thuộc về quá khứ

-Hà Tiểu Mỹ : 24 tuổi , xinh đep dịu dàng trong sáng đôi lúc ngang bước tinh nghịch ,thân thế giống Mỹ Lệ bởi là chị em mà , là bạn thanh mai trúc mã của hắn mất cách đây 4 năm.

Hắn cảm giác tội lỗi đối với Mỹ Lệ , phải chi lúc đó hắn không quá đâu khổ để rồi chấp nhận để cho Mỹ Lệ làm người thay thế . Hắn lại suy nghĩ về Tiểu Mĩ người con gái hắn có thể đánh đổi tất cả , chợt :"còn nhỏ tiểu yêu thì sao" ý nghĩ xoẹt qua hắn giật mình

Phải chăng tự bao giờ nó ,Lưu Tiểu Mi ,Tiểu Yêu đã khiến hắn phải bận tâm lo lắn và bây giờ đây lại xuất hiện trong đầu hắn

Hàng vạn câu hỏi tại sao hành hạ hắn , không câu trả lời không lối thoát hay chỉ đơn giản là hắn đang trốn tránh

Rằng hắn đã thích nó rồi. Rằng hắn đã để hình ảnh của nó vàng trong trái tim. Rằng hắn đang quan tâm nó

Bực mình với những câu hỏi không nối thoát hắn đứng dậy bỏ lại một tờ chi phiếu đã có chữ kí rồi lên con xe mui trần phóng về nhà

-Đã đến lúc đích chính lại tất cả. Bỏ lại một câu nói nhờ gió gửi đi theo tâm hồn không rõ kết quả .

Hắn thì đang khổ sở với chính chuyện tình cảm của mình thì NÓ hết sức thảnh thơi trêu đùa DEVIL kẻ được mệnh danh là ác quỉ máu lạnh gán ghép Lyn , nào là "ây Lyn bà với Devil là một cặp hay sao mà hì hì tính cách giống nhau y chang điển hình là khó tính quá trời" cũng nhờ câu nói hết sức ngây thơ mà nó được được trở thành vận động viên điền kinh lúc nào không hay.

Nhưng 2 người cùng có điểm chung đi mà cũng biết đường về chỉ khác nó đã về trước hắn lâu rồi người ta thường có câu " nhanh chân thì có chậm chân thì mất" hắn cũng không ngờ " tiểu yêu " đang có một kế hoạch hết sức hoàng tráng dành cho mình.

Mở cửa cho chiếc xe mui trần vào trong gara hắn bước vào căn biệt thự đẹp như cung điện trong truyện cổ tích phải chăng hắn và nó cũng giống như hoàng tử và công chúa , nhưng kết thúc của họ có phải là có hậu hay....................

-Tiểu yêu đâu rồi nhỉ . Hắn tự hỏi sau khi đi một vòng không thấy đâu , bỗng trên phòng có tiếng " róc rách" hắn vội chạy lên

Gần hơn nữa hắn có thể biết chính xác rằng âm thanh ấy phát ra trong phòng tắm

Hắn còn nghe thấy.............................................

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X