Cô Dâu Siêu Quậy

Tác giả : Ngốc kute

Chương 6: Anh Sẽ Mãi Ở Bên Em

Hắn còn nghe thấy tiếng nấc vội vàng chạy lại , cửa không khóa hắn bước vào thấy nó trên người chỉ độc nhất một cái khăn tắm đang ngồi dưới sàn đất lạnh ,dựa người bồn tắm màu trắng , nó đang co ro ôm chân người rung lên từng đợt và hắn có thể thấy được là nó đang khóc mặc dù nó chúi đầu vào đôi chân của mình

-Cô sao vậy

Hắn bàng hoàng khi thấy khung cảnh này

-im lặng

Hắn tới gần thì phát hiện người nó lạnh ngắt đôi môi tím tái lại những giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn vương vấn trên khuân mặt trắng ngần .

-Tiểu Vi em sao vậy

Hắn hét lên nhanh chóng bế xốc nó lên nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy tình trạng bây giờ của nó

-Haiz đành phải vậy

Không chần chừ nhắm mắt nhắm mủi thay đại cho nó cái váy , Hắn phóng chiếc mui trần bạt mạn trong không chung

Bây giờ hắn mặc kệ tất cả điều quan trọng là phải đưa " tiểu yêu" đến bệnh viện đã

*Bệnh viện trung ương , 22:00 *

-Bác sĩ đâu

Vừa bước chân đến bệnh việc hắn đã gào lên tay vẫn ôm chặt nó

-Chủ tịch . Ông bác sĩ lật đật chạy lại

-Chủ tịch hay chủ tớ gì cứu cô ấy NHANH LÊN

Hắn bực mình quát lên

-Ơ ơ dạ , y tá . Ông bác sĩ tím hết mặt máy , cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại gọi y tá

-Sao không cứu người đi nhìn gì nữa . Hắn lạnh lùng gầm lên

-*run run* dạ dạ chủ tịch đưa cô ấy đây ạ. Ông bạc sĩ tuổi già rồi mà hắn cũng không tha , ôm khư khư con người ta mà bảo cứu cái gì không biêt

Hắn ngớ ra một lúc thì cũng hiểu ra vấn đề

Đặt nó trên cái " giường di động"

Không chần chừ thêm ông bác sĩ kéo nó vào ngay phòng cấp cứu , sợ ở lại chỉ có nước đai lúc nào không hay

Hắn ngồi ở ngoài tâm trạng lo lắng một chút hay chỉ là vương vấn về hình ảnh của nó , hắn không thể hiểu được rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với nó , nghĩ đi nghĩ lại hắn càng ??????????????nguyên một đống giống như càng nghĩ thì hắn càng đi vào ngõ cụt

-AAAAAAAAAAAAAAA bực quá

Vò đầu bứt tai hắn hét lên trong nỗi bực tức khôn siết :" trời ơi rốt cuộc con nhỏ đó bị sao vậy" hắn thầm nghĩ trong đầu

Có phải hắn lo lắng ..............hắn cũng không biết

Có phải hắn đang sợ nó có chuyện gì....................điều này hắn không phủ nhận

Hắn có yêu nó..........................

Chợt khựng lại " yêu nó" hắn không thể lí giải được cảm xúc bây giờ nhưng quả thật khi thấy n nó như vậy hắn đã rất sợ , xót xa và cả đâu đớn nữa

Nếu như vậy thì ...............................câu hỏi đã có câu trả lời chỉ chờ nhân vật chính tự nhận ra

Đi qua đi lại đôi lúc lại nhìn vào cửa khoảng thời gian chưa tới 15 phút mà hắn cứ tưởng chừng như cả 15 tiếng đồng hồ vậy ..............chờ đợi chờ đợi cuối cùng cũng không chịu được nữa

-Cái ông già kia xong chưa vậy. Đập bụp bụp vào cái cửa phòng cấp cứu hắn quát , làm những bệnh nhân người nhà bệnh nhân xanh hết mặt mũi cứ tưởng " xã hội đên đòi nợ"

-Dạ dạ chủ tịch xong rồi ạ . Ông bác sĩ vã hết mồ hôi lật đật mở cửa rồi cung kính tuy giọng nói run hết lên

-Cô ấy bị sao . Hắn lo lắng quát

-Dạ Chủ tịch đi theo tôi đến phòng làm việc ạ , tôi cần cho ngài thấy cái này .Ông bác sĩ kính cẩn nói

-Được lẹ lên. Hắn nhìn vào thấy nó đang ngủ cái váy hắn mặc cho nó đã được thay bằng quần áo bệnh nhân

-Chủ tịch cho tôi hỏi tiểu thư đó có quan hệ gì với ngài . Ông bác sĩ nghiêm túc nói

-Sao ông rắc rối quá vậy ,tôi hỏi ông là cô ta bị làm sao . Hắn gầm lên , đã lo đến chết đi được mà cứ vòng vo tam quốc mãi

Ông bác sĩ run rẩy khi thấy hắn tức giận như vậy , bây giờ chỉ cần môt lời nói của hắn cái bệnh viên bé nhỏ này có sống cũng không bằng chết

-Nói. Hắn quát

-Dạ dạ tiểu thư này đã từng bị tổn thương về phần não bộ ,..........

-Tổn thương não bộ . Chưa để ông bác sĩ nói hết câu hắn đã cắt ngang

-Vâng và tiểu thư này hình như là bị mất trí , điều khiến cô ấy bị ngất đi chính là một phần kí ức đã ùa về ...........

-Kí ức ấy theo như tôi suy đoán là rất khủng khiếp nên tiểu thư mới ngất đi như vậy. Ông bác sĩ nói rồi chỉ vào ảnh chụp X-quang cho hắn xem

-Mất chí nhớ tại sao lại như vậy. Hắn hét lên tức giận lật đổ cái bàn ,ông bác sĩ xanh mặt sợ hãi cầu xin

-Chủ tịch tôi xin ngài cái bệnh viện bé nhỏ này là chén cơm của gia đình tôi , xin hãy rủ lòng thương. Ông bác sĩ quì xuống cầu xin hắn

Hừ một cái hắn bỏ đi , đến lúc này ông bác sĩ mới thở phào nhẹ nhõm

-Haiz tí nữa là chết , già rồi mà cũng không tha nữa

Hắn bước đi trên dãy hành lang của bệnh viện mang một ít cháo cho nó

Ngồi lại bên giường ngắm nhìn gương mặt thánh thiện như thiên thần , câu nói của ông bác sĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu hắn

-Mất trí nhớ rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Hắn thầm nghĩ

Nhìn nó hắn chợt dáy lên một chút rung động , lại thêm một gia vị cho tình cảm của hắn dành cho nó

Bây giờ hắn đã biết chắc rằng hắn thích nó

Chưa có thể gọi là yêu vì ....................hắn đã từng yêu sâu sắc một người con gái

Nhưng cũng chỉ là sớm muộn chỉ là vấn đề thời gian

Có lẽ anh đã thích em tiểu yêu à !

Hôn nhẹ lên vầng tráng cao tinh ranh hắn bước ra khỏi phòng

Bây giờ hắn phải làm sáng tỏ

-" ba mẹ à con muốn gặp 2 người"

-" Hàn Phong hả con , có chuyên gì vậy Tiểu Vi làm sao à"

-" Con muốn gặp 2 người bây giờ con sẽ tới được chứ"

Nói rồi hắn phóng xe vào màn đêm tĩnh mịch

Hắn lái chiếc xe mui trần đến biệt thự nhà họ Lưu nơi hiện diện các bậc đã sinh ra nó , mà nhắc đến con tiểu yêu này đã làm hắn khá nhức đầu 

Mới tới đã có một người đàn ông trung niên đã đợi sẵn từ trước

-Chào thiếu gia Phu nhân và ông chủ ở phòng khách . Người đàn ông đó kính cẩn cúi đầu chào, người này chính là quản gia nhà họ Lưu một người rất trung thành.

-Cám ơn. Hắn bước vào trong

-Con chào ba mẹ . Hắn cúi đầu

-Có chuyện gì mà con trông có vẻ gấp rút vậy . Mẹ nó sốt ruột hỏi ngay

-Con muốn biết Tiểu Vi đã xảy ra chuyện gì . Hắn đôi mắt quét sâu vào 2 nhân vật đối diện , trong đôi mắt ấy người ta có thể nhìn thấy được một chút lo lắng một chút tò mò và cả đau khổ cũng có , một ánh mắt phức tạp

-Chuyện gì ?là sao . Ba nó bỏ tờ báo xuống dưới bàn gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm , ông luôn là vậy bình tĩnh trước mọi thứ kể cả việc lớn hay nhỏ.

-Hôm nay cô ấy bị ngất con đưa đến bệnh viện bác sĩ bảo cô ấy bị mất trí nhớ . Hắn cố gắng kìm nén để không thất lễ với bậc trên , chứ bây giờ hắn đang rất mất kiểm soát , hắn không thể hiểu được đây có phải người bố của nó hay không , sao mà khi nghe nhắc đến con gái của mình mà ông có thể thờ ơ như vậy.( thưa anh ạ người ta đang cố bình tĩnh đấy)

-Nó ngất sao . Mẹ nó đứng bật dậy

-Phải rốt cuộc đã chuyện gì xảy ra vậy . Hắn hỏi ngay cũng một phần là muốn xác minh lại , chỉ sợ lúc đó hắn không kiểm soát được làm ông bác sĩ sợ lỡ làm sai gì thì sao >

-Ta ta…..ta. Mẹ nó ấp úng

-4 năm trước nó bị một tai nạn giao thông khi đang ở Mỹ tổn thương vùng đầu dẫn đến mất trí nhớ . Ba nó lạnh lùng nói khuân mặt vẫn cố hữu một màu băng giá đôi mắt ánh lên tia thương xót.

-Thật chứ. Hắn nghi ngờ hỏi bởi vì trông ba nó hết sức lạnh lùng khi nhắc đến chuyện này , chả lẽ đấng được gọi là ba vợ của hắn bị mắc bệnh vô cảm từ nhỏ cũng không chừng, bây giờ mọi việc vẫn có thể……..

-Thật cái gì nữa chở ta đến ngay bệnh viện . Mẹ nó hối, chân tay run run.

Bà đang sợ nó sẽ nhớ ra tất cả , bà không muốn chuyện này xảy ra với đứa con gái bé bỏng của bà .

7 : Mờ ……..mờ …..ảo….. ảo….

Thế là ba mẹ nó và hắn một lần nữa có mặt ở bệnh viện

-Các người bỏ tôi ra . Một giọng người con gái hét lên có sức công phá lớn đến nỗi ai đi qua cũng phải bịt tai lại sợ có nguy cơ lủng màng nhĩ lúc nào không hay

-Tiểu thư cô không được đi . Các y tá và bác sĩ cố gắng giữ nó lại bằng được và họ có thể biết chắc chắn là nó mà đi họ chỉ có nước ra đường ăn xin

-Tại sao tôi không được đi . Nó quát

-Không được bao giờ chủ tịch về thì cô mới được đi ạ xin cô đừng làm khó chúng tôi

-Tiểu Vi con đang làm gì đấy hả .Ba nó quát ông không hài lòng về thái độ của nó một chút nào.

-Ơ ba mẹ . Nó há hốc miệng nhìn ba mẹ , trời ơi con như nó tiêu là cái chắc

-Con gái con đứa mà hét như thế này , ta phải dạy lại con mới được . Ba nó lạnh lùng quét đôi mắt nghiêm nghị về phía nó

-Ông à con nó vừa mới tỉnh dậy mà ông tha cho nó đi . Bà Lưu cô gắng khuyên chồng , bà hiểu hơn ai hết ông là người có tính gia trưởng rất cao

-Cô đó , mới đi có chút xíu mà đã quậy tưng cái bệnh viện người ta nên vậy à.Hắn mỉm cười đểu vô cùng bởi vì sắp có kịch để xem rồi mà diễn viên chính không ai khác lại là cô vợ lắm chiêu của hắn

-Bỏ tôi ran gay lập tức . Nó hét lên đầy bực bội ném ánh mắt hằn học về phía hắn

-Chủ tịch . Các vị y tá bác sĩ hướng đôi mắt như chờ đợi

-Được rồi bỏ cô ấy ra đi . Hắn gật nhẹ

Chỉ chờ có vậy mấy người đó 3 chân 4 cẳng chạy ngay ra cái được xem là “ hang quỉ”

-Tiểu Vi con gái ai lại quát tháo như vậy hả. Ông Lưu nói đôi mắt nghiêm nghị nhưng vẫn ánh lên tia yêu thương

-Con à con có sao không . Bà Lưu chạy ngay tới ôm nó vào lòng vỗ vai hỏi han gương mặt lộ rõ sự lo lắng

-Con không sao rồi ba mẹ đừng lo lắng . Nó chấn an vòng đôi tay trắng ngần mịn màng vỗ lưng bà

-Làm sao mà con bị ngất vậy nghe thằng Phong nó nói mà mẹ sợ quá trời chạy ngay tới đây luôn.Bà Lưu vuốt tóc nó trìu mến hỏi

-Không có gì chắc tại con ngâm nước lâu quá lên bị ngất thôi . Nó mỉm cười với bà đôi mắt ánh lên tia phức tạp

-Phù .. vậy là không sao rồi , làm ta sợ quá , ai lại ngâm nước để rồi bị ngất vậy chứ . bà mắng yêu nhưng hình như bà đã để quên một yếu tố của nguyên nhân nó bị ngất …………yếu tố đó rất quan trọng …………

-Thôi cũng trễ rồi ba mẹ về đi để chồng con ở đây là được rồi . Nó mỉm cười tươi nhưng ai mà biết được chủ nhân của khuân mặt này đang nghĩ cái gì …….một lớp sương mờ mờ ảo ảo

-Ừm thôi đi về mai con đi làm , con có đi học không , thôi nghỉ một bữa đi mới bị bệnh mà . Ba nó dịu dàng nói , bước tới ôm nó thơm lên trán nó một cái mỉm cười hiền hậu

-Vâng chút bệnh thôi mà , ba mẹ về đi , con yêu 2 người . Ba mẹ nó đứng lên đi về không quên dặn dò đủ thứ chuyện nhưng chuyện này khiến hắn và nó phải chột dạ

“ 2 con yêu nhau như vậy là chúng ta yên tâm rồi “

Bây giờ không khí trầm xuống hẳn nó không nói không rằng đôi mắt vô định nhìn vào khoảng không , hắn thấy thế cũng không hỏi nhiều tự biết là nó đang mệt , yên phận ngắm nhìn nó .

-Cô gái ấy là ai . Chợt nó lên tiếng nhưng giọng nói này ………..rất lạnh lùng

-Cô gái nào ????????? hắn không hiểu nó đang nói tới ai

-Bức ……….ảnh ……….đấy……. gương …..mặt…….. đấy……… nụ ……cười…….. ấy rất quen thuộc . Nó ôm đầu tự thì thầm

Đau quá !đầu nó đang rất đau một mớ hỗn độn đang quanh quẩn trong cái đầu đáng thương hành hạ từng chút từng chút một .

-Cô làm sao vậy . Hắn bật dậy chạy ngay tới giường ôm nó vào lòng xót sa khi nhìn thấy nó đang đau đớn .

Tình trạng ấy vẫn tiếp tục hắn ôm nó , nó nằm gọn lọn trong vòng tay rắn chắc của hắn

-Tôi nhìn thấy bức ảnh ở phòng của anh . Nó nhẹ nhàng tâm tư như trầm mặc trùng hẳn xuống

-Bức ảnh của Tiểu Mỹ sao . Hắn ngạc nhiên nó vô phòng hắn làm gì , chả lẽ nó biết trước đây hắn và Tiểu Mĩ yêu nhau , nhưng sao nó lại buồn như vậy?

-Tiểu Mỹ sao , cứ mỗi lần tôi nghĩ đến gương mặt ấy là đầu tôi lại đau như búa bổ , rất quen thuộc nhưng tôi không thể biết đó là ai cả . Hồi tưởng lại tất cả

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X