Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Đọc truyện Chuyện tình đêm mùa hạ của tác giả Hà Thiện Thuyên chương mới nhất full prc pdf ebook hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại truyenplus.net
Đó là một buổi chiều mùa hạ với ánh nắng màu hồng phấn, bạn hãy tưởng tượng ra cảnh ánh nắng lung linh xuyên qua kẽ lá, miên man trên thảm cỏ, vô cùng đáng yêu.
Đó là một
khu rừng xinh đẹp được rải đầy hoa, tiếng chim kêu, tiếng suối chảy róc rách cùng hòa thành một khúc giao hưởng say mê, các loài động vật bé nhỏ đang bay lượn, nhảy múa.
Còn tôi? Diện một bộ váy xinh đẹp của công chúa, đội chiếc nón nhỏ màu đỏ xinh xinh của bà ngoại tặng, tay xách chiếc giỏ tre nhỏ do mẹ tự tay đan cho, tung tăng trong rừng để bán diêm. Hưm… thật chẳng có gì sáng tạo cả! Chẳng lẽ lúc nhỏ mình chỉ xem có hai chuyện cổ tích “Cô bé bán diêm” và “Chiếc nón màu đỏ” thôi sao? Chán thật…
Tôi đang giới thiệu một loại diêm không khói mới nhất cho một ông cổ thụ già hơn ba trăm tuổi. Đương nhiên rồi! Tôi là một người bán hàng có lương tâm mà, khi giới thiệu cũng đồng thời cảnh báo rằng, đối với một ông cổ thụ nhiều tuổi như vậy, đùa giỡn với diêm là rất nguy hiểm!
Đột nhiên, từ xa vẳng đến tiếng vó ngựa gấp rút nhưng nghe cũng vui tai. Theo kinh nghiệm của tôi, đó nhất định là hoàng tử rồi, ha ha!
Quả nhiên, lúc sau, một anh chàng đẹp trai mặc bộ lễ phục thật đẹp, cưỡi con lừa lông trắng muốt xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đang tự hỏi không biết sao con lừa này có thể chạy phát ra âm thanh y như tiếng ngựa chạy, thì chàng hoàng tử hỏi: “Chào cô bé, xin hỏi tiệm Tiện Lợi gần nhất ở đâu vậy?”
Hả? Tiệm Tiện Lợi?
Ừ… xem ra không chỉ có con lừa này là kì quái, mà thần kinh của chàng hoàng tử cũng có vấn đề. Thôi kệ, đây là thời đại cổ tích mà! Làm sao lại có tiệm Tiện Lợi được chứ?
Nhưng tôi cũng vui lòng chỉ cho hoàng tử đường đi đến tiệm quần áo: “Cứ đi thẳng… rồi quẹo trái… quẹo phải… đi thẳng…”
“Cảm ơn cô bé nón đỏ.” Nụ cười của hoàng tử thật đáng yêu! Đẹp trai quá! Nhưng, tôi không thích chàng gọi mình là cô bé nón đỏ, cái thói quen thích đặt tên gọi cho người khác như thế là không tốt.
Hoàng tử cưỡi lừa đi rồi, tôi tiếp tục giới thiệu loại diêm mới cho ông cổ thụ già: “… Đúng rồi! Khi mồi lửa thì không nên để gần quá… Khi gió lớn quá thì không nên mồi lửa, nếu không thì…”
Chưa kịp nói dứt câu, chàng hoàng tử vừa đi khỏi kia lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, hơn nữa, lại có vẻ rất giận dữ như muốn giết chết tôi vậy!
“Cô bé xấu xa! Cô có phải đội viên Thiếu niên không? Có phải là người luôn giúp đỡ người khác không hả? Có lòng công đạo không? Nơi mà cô chỉ là nhà vệ sinh công cộng đấy!”
Hả? Nhà vệ sinh công cộng? Không thể tin được, chuyện ngốc nghếch này là do tôi làm ra sao?
“Cô là một học sinh xấu xa! Đi mau, cút ra khỏi đây mau! Nhanh…”
Hưm? Đây không phải là tiếng của thầy chủ nhiệm sao? Rốt cuộc là chuyện gì đây? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ mình nằm mơ giữa ban ngày sao?
Tôi nhảy xuống khỏi bồn cầu, hớt hải sửa lại bộ đồ học sinh, cầm cây chổi chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
“Thầy chủ nhiệm Thượng Quan! Em…”
Thầy chủ nhiệm giận đến tóe lửa con mắt: “Không cần nói nữa! Học trò Dương Hạ Chí! Phạt em quét nhà vệ sinh mà cõng có thể ngủ được nữa hả? Xem ra em chẳng còn thuốc chữa nữa rồi! Ngày mai kêu bố mẹ em lên đây! Thực là tức chết đi được!”
“Thầy chủ nhiệm…”
Thầy chủ nhiệm Thượng Quan chẳng cho tôi cơ hội để giải thích: “Im ngay! Đi ngay vào nhà vệ sinh quét cho thật sạch sẽ rồi mới được vào học! Đúng là một học sinh đáng ghét, chẳng lẽ em đóng tiền vào đây để mượn chỗ nằm mơ hả? Hết thuốc chữa…”
Thầy chủ nhiệm vừa mắng vừa nhanh chân bước ra ngoài.
Hơ…
Tôi sao thế nhỉ? Sao tôi cả ngày lẫn đêm đều cứ muốn ngủ thế này? Chuyện gì thế nhỉ? Hơn nữa còn luôn mơ những giấc mơ kỳ lạ nữa chứ, thật là mất mặt! Càng tồi tệ hơn là, lại phải phiền mẹ đến trường một chuyến. Thật tội cho mẹ, hy vọng là mẹ sẽ không thất vọng não nề về mình.
Ừ, thật chẳng hiểu nổi, tại sao cách mà mỗi lần mình xuất hiện đều “kỳ quái” thế nhỉ? Lần này, mình lại “hiện thân” ngay trên bồn cầu nữa chứ, thật là mất mặt.
Nhưng cũng có cái để mọi người làm quen với mình một chút ấy mà!
Tôi tên là Dương Hạ Chí, người bạn tốt A Mộc và mẹ tôi đều gọi là Tiểu Chí, năm nay 15 tuổi.
Tôi học mẫu giáo ở “Trường mẫu giáo Hạ Thiên Hoa Hoa”, lúc đó còn là cô phát thanh nhỏ của lớp nữa đấy. Sau đó đi học ở “Trường tiểu học Chóng Thành Tài”. Trước lớp 3, tôi đều là lớp phó vệ sinh của lớp, sau đó do thành tích học tập ngày càng kém nên bị “cách chức”. Bây giờ, tôi đang học lớp 9 ở Trường trung học Úc Văn, chức danh duy nhất của tôi bây giờ chính là “Người ngủ cả ngày siêu cấp”…
Dương Hạ Chí?
Rất nhiều người nói cái tên này giống tên con trai, chắc bạn cũng rất kỳ lạ là tại sao tôi lại có cái tên này chứ gì? Hà hà, đó là bởi vì tôi được sinh ra vào một ngày Hạ chí, là ngày có thời gian ban ngày dài nhất trong năm. Nghe nói là đêm có nhiều thiên thần xuất hiện, sẽ nhỏ một giọt nước thuốc vào mắt bạn, giúp bạn sau khi tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy chính là… Hô hô, lãng mạn chưa!
Nhưng sao trước giờ tôi đâu có gặp chuyện lãng mạn như thế bao giờ đâu? Ừ, nhưng mà nếu nói là có một ngày nào đó, có phép màu thì tôi lại rất tin tưởng, bởi vì mỗi lần vào ngày Hạ chí, tôi đều cực kỳ thích ngủ. Đặc biệt là Hạ chí năm nay, dù là ngày hay đêm, tôi vẫn cứ buồn ngủ híp cả mắt, chỉ cần đầu tựa vào bất cứ chỗ nào không sắc nhọn là tôi lập tức ngủ ngon lành, cả ngày còn mơ thấy một loạt những giấc mơ kỳ lạ. Ừ, chẳng hiểu nổi nữa…
“Đồ ngốc! Cậu có biết tại sao cả ngày cậu đều mơ như thế không? Đó chính là triệu chứng của tình yêu đó! Chứng tỏ là chàng bạch mã hoàng tử của cậu sắp xuất hiện rồi đó! Đúng thật, cái gì cũng không hiểu, chẳng trách thành tích kém như thế!” Cô bạn tốt A Mộc an ủi tôi như thế đấy.
Bạch mã hoàng tử? Là thật sao? Nếu lời A Mộc nói là đúng thì tốt rồi. Tôi cũng đã là học sinh trung học rồi, nhưng cho đến giờ thì chưa từng yêu đương gì cả, tôi… muốn có bạn trai…
(Lời bình: Ui da! Cậu muốn yêu sớm hả? Hư người lắm đó! Nói như thế mà cũng nói được!)
Thực ra, trong lòng tôi đã sớm có Bạch mã hoàng tử của mình rồi. Anh ấy tên Hàn Vũ, là đội trưởng đội bóng rổ lớp 9 của trường Trung học Thanh Phong gần trường tôi. Ha, anh ấy đẹp trai lắm, đến nỗi bạn không thể trực diện nhìn thẳng, bởi vì vẻ đẹp trai của anh ấy sẽ khiến mắt của bạn nóng đến bỏng mất! Điều đáng tiếc là anh ấy lại không thuộc về tôi, anh ấy dường như là Bạch mã hoàng tử của tất cả những cô gái trong thành phố này. A Mộc cũng chết mê anh ấy nữa chứ, cho nên, anh ấy chẳng qua chỉ là thần tượng siêu cấp của tôi mà thôi, hơn nữa, đế ngay cả sự tồn tại của một người như tôi, anh ấy cũng chẳng hề biết đến nữa là.
Thở dài thườn thượt…

LỚP HỌC HONEY
“Lớp học Honey” hôm nay bắt đầu khai giảng.
Đốt pháo, đốt pháo lên! Chờ chút, đốt thêm một dây to nữa đi, hi hi hi!
Môn đầu tiên sắp bắt đầu, nhanh ngồi vào chỗ nào, tay đặt lên đùi!
Người giảng bài hôm nay là người tự xưng là có phép thuật, sinh ra vào một đêm mùa hạ, nhưng thực sự là một học trò trí tuệ kém cỏi: Dương Hạ Chí.
(Ghét A Mộc ghê! Ai lại giới thiệu như thế bao giờ kia chứ?)
Cậu ấy sẽ giảng với mọi người “thế nào là Hạ chí”, vì cậu ấy sinh ra vào ngày Hạ chí mà.
Tôi thì lại không thích một nữ sinh ngốc nghếch như thế giảng bài cho mọi người chút nào đâu!
Dương Hạ Chí đến rồi. Mọi người chú ý nghe giảng, nể mặt tôi một chút đi mà!

TIỂU CHÍ:
Hưm! Hưm! Mọi người chú ý, bây giờ bắt đầu lên lớp! (Oa! Sao ăn mặc thế nào? Lại còn đeo một đôi kính gọng đen nữa chứ, thật giống bà già quá!)
Hạ chí thông thường là vào ngày 21 hoặc 22 tháng 6 âm lịch hàng năm. Tôi chính là được sinh ra vào ngày 22 đấy, nghe nói rằng những cô bé sinh vào ngày này có phép màu mơ mộng ghê lắm. Vào ngày này, mặt trời chiếu thẳng theo hướng Bắc, cho nên vào ban ngày ở Bắc bán cầu sẽ dài nhất trong năm, còn những nơi khác ở phương Nam, từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn dài khoảng 14 giờ đồng hồ.
Do ban ngày dài như thế, nên mọi người nhất định nghĩ rằng là ngày hôm đó rất nóng? Không phải như thế đâu, ngày Hạ chí tuy thời gian ban ngày dài nhất, mặt trời có độ cao cao nhất, nhưng lại không phải là thời gian nóng nhất trong năm. Bởi vì… bởi vì… cái đó… ơ… vào ngày Hạ chí, trời đất chịu sức nóng mãnh liệt, đối lưu không khí dữ dội, buổi chiều và tối thường hình thành mưa giông (Có đúng không nhỉ? Sao lại nói là không có khí thấp nhỉ?)
Xong rồi, tôi giảng xong rồi, mọi người hiểu hết chứ? Tôi phải nhanh chóng biến đi thôi, chào tạm biệt!
XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Hotgirl Lưu Lạc Giang Hồ

    Tên truyện: Hotgirl Lưu Lạc Giang Hồ

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Diệp Toàn

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hotgirl lưu lạc giang hồ của tác giả Diệp Toàn trên website đọc truyện online.

    Xuyên qua sơn động này là có thể từ Đài Đông* (Thuộc Đài Loan)  trực tiếp về triều Minh?
    Này rất ngạc nhiên nha.
    Càng ngạc nhiên hơn chính là, sau khi xuyên qua nàng lại trở thành truyền nhân của “Kiếm Hậu”
    Chuẩn bị đến đêm trung thu còn cùng đệ tử “Đao Thần” quyết
    sinh tử..
    Tại thời điểm tỷ võ ở Khai Phong thành
    Nàng vì phận rủi ập đến,lỡ dây vào một lãng tử giang hồ
    Tính tình của hắn không những cợt nhả, còn năm lần bảy lượt chọc giận nàng
    Làm cho nàng vừa thấy chán ghét, vừa thấy đã phiền tâm
    Nhưng hắn lại muốn cùng nàng hát vang “tình ca lãng nhân”
    Mà nàng…
    ________
    + Như thông tin ở trên là truyện được viết năm 98 – cổ rồi nha nên ngôn từ và tư tưởng có chút xưa cũ mặc dù Lãm cũng đã cố chút cho nó hiện đại thêm tí nhưng mà vẫn nên tôn trọng tác giả . Đọc truyện xưa cho nó có chút hoài niệm vậy.
    + Đậm chất kiếm hiệp =.= nên mem nào hóng ngôn tình nhỡ đọc thì đừng com gì nha . Tác giả viết gì ta edit lại thế đó à .

    Lượt đọc: 33021
  • Lôi Thần Lang Quân

    Tên truyện: Lôi Thần Lang Quân

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Hồng Gia Bình

    Nội dung:

    Lôi Thần Lang Quân là truyện kiếm hiệp mang nội dung đặc sắc, truyện không quá dài dòng lê thê nhưng vẫn mang cốt truyện đầy xúc tích khiến độc giả dễ dàng chiêm nghiệm.

    ***

    Tương truyền rằng hai năm trước bà Lan Phi được đức vua sủng ái và táng tại khu Minh lăng này. Từ đó dân cư miền phụ cận ban đêm thường nghe tiếng than khóc rất thảm thiết.
    Trong lăng miếu thường phát hiện những xác chết rất khủng khiếp.

    Người ta cho là hai năm nay, cái chết của Lan Phi có liên quan đến vụ tàn sát kinh khủng này. Lan Phi chính tên là Lan Na, con gái vị tù trưởng bộ lạc Duy Ngô.

    Năm năm trước đây, bộ lạc Duy Ngô không chịu thần phục, bỏ việc triều cống, nổi lên chống đối kịch liệt.

    Vua phái đại tướng lãnh mươi vạn quân tinh nhuệ đến nơi đánh dẹp, và bắt Lan Na, con gái vị tù trưởng đưa về làm con tin.

    Lan Na là người thông tuệ tuyệt luân, được nhà vua rất sủng ái. Sau khi tiến cung chưa đầy một tháng, vua phong nàng làm Lan Phi.

    Tuy Lan Phi được nhà vua sủng ái mà nàng vẫn mặt ủ mày châu, đăm chiêu buồn bã, và gần được hai năm thì mất.

    Nếu qua cái chết của Lan Phi cùng với những thây ma phát hiện ở Minh lăng có quan hệ với nhau, thì sự quan hệ đó thế nào? Những kẻ hung thủ giết người kia là ai? Chẳng lẽ Lan Phi chết rồi biến thành quỷ sứ? Mặt khác, những người bị chết là ai? Thật là bí mật, rùng rợn.

    ***

    Những câu hỏi liên tiếp trong truyện khiến độc giả tò mò, truyền cảm hứng.Đọc truyện Lôi Thần Lang Quân để khám phá và tìm hiểu lời giải đáp thích đáng. Song, Kiếm Đạo Độc TônThiên Hạ Vô Song sẽ là những tựa truyện thay thế đáng trải nghiệm mà bạn đọc có thể điểm qua.

    Lượt đọc: 15183
  • Đàn Chỉ Thần Công

    Tên truyện: Đàn Chỉ Thần Công

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Ngọa Long Sinh

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Đàn chỉ thần công của tác giả Ngọa Long Sinh trên website đọc truyện online. Tiêu Lĩnh Vu công tử chẳng may mắc phải bệnh nan y Ngũ Âm Tuyệt Mạch nhưng nhờ được cao nhân cứu giúp và truyền thụ võ công. Chẳng bao lâu, chàng đã luyện thành tuyệt kỷ bắt đầu hành hiệp trượng nghĩa đương đầu với võ lâm ác bá Thẩm Mộc Phong ... Bộ này là phần tiếp theo của bộ Xác Chết Loạn Giang Hồ.

    Lượt đọc: 11726
  • Bát Tiên

    Tên truyện: Bát Tiên

    Thể loại : Ngôn Tình , Truyện Ma ,

    Tác giả: Mikanpika

    Nội dung:

    Nàng là tiên nữ, tên nàng là Bát Tiên. Ai cũng nói nàng lạnh lùng, nhưng thật sư nàng là một người rất tình cảm, ai cũng nói nàng vô tâm nhưng thật ra nàng rất thương yêu các tỷ muội của mình...

    ***

    Từ xưa, Tiên và Ma không thể chung sống với nhau, luôn luôn đấu khẩu nhau mà đem nhiều phiền phức cho nhân thế. Cho nên, Thượng Đế phải chia ra
    ba giới hay còn gọi là Tam giới gồm: Tiên giới, ngự trị trên trời cao; Hạ giới, ngự trị nơi mặt đất; Ma giới, thì bị đày xuống dưới lòng đất tối tăm. Nhưng cho dù vậy, thì cả hai phái Tiên – Ma vẫn xảy ra chiến tranh. Nhưng, mấy năm nay, bọn Ma giới không còn lộng hành nữa, Tam giới yên bình.

    Bát Tiên tỷ, tỷ nhìn xem, cảnh vật nơi đây thật đẹp, hay ta xuống nơi ấy dạo chơi đi!

    Một giọng nói trong trẻo vang lên, đó là Tuyết Mỹ, một tiên nữ trên Tiên giới, nàng xinh đẹp, tốt bụng, khá nhanh nhẹn hoạt bát. Rất được lòng của mọi người. Pháp thuật của nàng cũng rất khá.

    - Được thôi! Ta đồng ý với muội, nhưng tránh bị bọn Ma giới phát hiện, ta sẽ phong ấn tiên khí của hai ta.

    ***

    Là một trong những truyện ngôn tình được trau chuốt kỹ về cách xây dựng hình ảnh nhân vật, truyện mang lại những tình tiết đầy mới mẻ, bất ngờ khó lường trước.

    Lượt đọc: 4730
  • Có Được Hạnh Phúc Khó Thế Nào!

    Tên truyện: Có Được Hạnh Phúc Khó Thế Nào!

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Rainy love

    Nội dung:

    Những hồi ức lúc nhỏ, được chôn vùi sau 12 năm, một cô bé hồn nhiên, sống trong tình yêu thương của mẹ, không quan tâm ánh mắt người đời soi mói, miệt thị, ở bên hoàng tử lúc nhỏ của mình, cô không nhận ra anh,bên cạnh làm quản gia, à mà không 'Người giúp việc cho anh' thì đúng hơn.

    Vì một phần kí ức mất đi sau tai nạn thảm khóc do chính
    ba ruột người cô yêu gây ra, liệu cô có tìm được hạnh phúc thật sự của mình sau bao nhiêu nỗi đau, cô có thể chấp nhận yêu anh, con trai kẻ thù.

    Em yêu anh, nhưng e không thể tha thứ cho ông ta....... Đâu mới là sự thật, đâu mới là điểm tận cùng hạnh phúc, chúng ta có thể đến đó hay không, bộ truyện teen 'Có Được Hạnh Phúc Khó Thế Nào!' hứa hẹn sẽ gửi đến bạn đọc những tình tiết thú vị, đan xen câu chuyện tình cảm động, sóng gió......... Truyện có những tình khúc giở khóc giở cười. Sợi dây tơ hồng có thể đứt, 'nhưng sợi dây gắn chặt trái tim em và anh thì không thể ' Lá muốn bên cây, mãi mãi ...hạnh phúc đến bất ngờ - cay đắng hoá vô bờ ..........

    Lượt đọc: 11408
  • Giày Thủy Tinh Nối Duyên

    Tên truyện: Giày Thủy Tinh Nối Duyên

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Ngữ Lục

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Giày thủy tinh nối duyên của tác giả Ngữ Lục trên website đọc truyện online. Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - “Chúng ta kết hôn được không?” Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?…. … Lời tựa Đó là một cửa hàng bán đồ phục trang cao cấp nằm ở khu Đông. Chiều thứ Tư, những người tới xem đồ phần lớn là phụ nữ vừa có tiền lại vừa có thời gian. Tiếng chuông gió vang lên nhẹ nhàng, cửa kính được mở ra, một cô gái chừng hơn hai mươi tuổi bước vào. Cô gái có mái tóc bồng bềnh, bộ quần áo tuy đơn giản nhưng rất thời thượng, đôi giày cao gót hợp với vóc dáng thanh mảnh, giống như người mẫu trong một tạp chí nào đó vừa bước ra. Nhưng cô ấy trên khuôn mặt luôn nở nụ cười ấm áp, không hề mang nét lạnh lùng vô cảm của mấy cô người mẫu. Phụ nữ là phái đẹp, nhưng cái đẹp của cô gái ấy không làm người khác cảm thấy quá nhiều áp lực, trái lại, nó giống như một làn gió thoảng qua, đem đến cho người ta cảm giác thư thái nhẹ nhàng. “Thu Thần, sao hôm nay lại có thời gian rỗi tới đây vậy?”, người chủ cửa hàng ngồi ở sau quầy thu tiền vừa nhìn thấy cô liền mỉm cười hỏi han. “Hi, Julia, tớ tới thăm cậu đó!”, cô nhìn quanh cửa hàng một lượt, “Đúng là không tồi, cửa hàng của cậu càng ngày càng khang trang, buôn bán chắc là khá lắm”. “Chẳng phải cũng nhờ phúc của cậu sao?” Câu này không chỉ là lời nói khách sáo. Quả thực Thu Thần thường xuyên giới thiệu khách hàng tới đây. Hai người cũng là bạn bè thân thiết nhiều năm. “Hai đứa mình còn khách sáo thế sao? Tớ bảo này, hôm nay tớ tới là có việc cần cậu giúp đây.” “Giúp? Thật hiếm khi thấy cậu nhờ người khác giúp đỡ đấy. Được rồi, nói đi, tớ sẽ cố gắng hết sức.” Julia hai tay chống nạnh trêu chọc Thu Thần, hai má lúm đồng tiền đáng yêu trên khuôn mặt ửng hồng làm cô càng quyến rũ. “Là cậu nói đấy nhé!” Cô liền lấy trong túi xách tay một hộp danh thiếp, rồi rút ra một tấm đưa cho Julia: “Đây, tớ mới mở một cửa hàng, cậu quảng cáo giúp tớ được không?”. “Cậu mở cửa hàng? Mở khi nào?” Julia rất bất ngờ, nhận lấy tấm danh thiếp màu xanh thẫm, nhìn hai chữ màu bạc rất đơn giản trên đó: Quan Ngoại. “Ngày mai khai trương.” “Woa! Thật tuyệt! Cuối cùng cậu cũng thực hiện được ước mơ của mình rồi! Chúc mừng cậu!” Thu Thần không giấu nổi niềm vui trên khuôn mặt: “Cậu biết đấy, mình luôn muốn mở một quán rượu nhỏ, không cần lớn lắm, nhưng sẽ là nơi thật ấm áp. Bây giờ mình đã có đủ năng lực rồi, chỉ hy vọng giấc mộng này đủ dài…”. “Nhất định là được mà, tớ tin ở cậu”, Julia lật mặt sau của tấm danh thiếp. “Quán của cậu cách đây không xa! Được đấy! Lượng khách qua lại đây rất đông. Mai cậu khai trương, nhất định tớ sẽ tới ủng hộ. Còn nữa! Cậu để lại đây thêm ít danh thiếp để tớ còn giới thiệu cho khách hàng tới nữa!” “Cảm ơn cậu!” “Xin lỗi, kiểu áo này còn cỡ lớn hơn một chút không?”, một vị khách chen vào cuộc nói chuyện giữa hai người. “Có đấy. Em sẽ lấy cho chị ngay”, Julia vừa cười vừa nói. “Thu Thần, cậu chưa được đi đâu đấy! Để tớ tiếp khách xong sẽ nói chuyện tiếp về việc mở quán của cậu”, cô quay đầu lại nói với Thu Thần. ”Ừ, cậu cứ làm việc của mình đi.” Julia đi tiếp vị khách hàng vừa rồi, Thu Thần nhân lúc rỗi rãi liền nhìn cách bố trí đồ đạc trong cửa hàng. “Julia nhiệt tình giúp mình như thế, mình cũng nên mua cho cô ấy chút đồ chứ nhỉ?”, Thu Thần vừa nghĩ vừa đi dạo quanh. Cô bỗng chú ý tới một cảnh tượng không bình thường. Không, cũng không phải là kỳ lạ lắm. Có người đang xem giày nhưng lạ ở chỗ, đó là một người đàn ông đang xem giày nữ. Hơn nữa, đó không phải là một người đàn ông bình thường, anh ta siêu cao, cô nghĩ ít nhất anh ta cũng phải cao hơn một mét chín mươi. Chiếc sơ mi trắng làm nổi bật khuôn ngực rắn chắc, làn da sạm đen do cháy nắng, lại thêm mái tóc ngắn, nếu như không khoác trên mình bộ vest đáng giá thì người khác sẽ nghĩ ngay anh ta là một người lao động bình thường. Trong cửa hàng bán toàn đồ trang sức cao cấp cho nữ này, sự xuất hiện của một người đàn ông khoác trên mình bộ vest với vẻ mặt khá nghiêm trang thế này quả thực có phần kỳ lạ… Người đàn ông đó chau mày nhìn từng đôi giày nữ trên giá, rồi cầm một đôi cao gót nhỏ nhắn, màu đỏ lên ngắm nghía. Vẻ mặt chăm chú của anh ta đã khiến trái tim của Thu Thần rung động một cách kỳ lạ… Nhớ lại, hình như từ lúc bước vào cửa hàng cô đã thấy người đàn ông ở đó rồi. “Anh có cần giúp gì không?”, trước khi kịp nghĩ ra điều gì đó thì cô đã bước tới và nói. Anh ta quay đầu lại, trái tim Thu Thần bỗng loạn nhịp. Một khuôn mặt vuông vức đầy góc cạnh, đôi mắt quá lạnh lùng, đôi môi mỏng gần như mím chặt thật khó làm người ta có cảm giác gần gũi. Đứng trước mặt, ngẩng lên nhìn anh, Thu Thần càng cảm thấy mình nhỏ bé. “Nữ, mười tám tuổi, size 5, tặng nhân dịp sinh nhật. Tôi muốn một đôi giày phù hợp.” Thu Thần há miệng kinh ngạc, chưa bao giờ cô gặp người như thế này. Không, phải nói là chẳng có ai nói chuyện kiểu đấy cả! Giống như nhập các dữ kiện vào máy tính, sau đó yêu cầu một đáp án chính xác. Cô liền nhoẻn miệng cười. Anh ta chau mày nhìn nụ cười ngọt ngào của cô. Nhất định anh ta cảm thấy nụ cười của cô rất lạ lùng. Dáng vẻ của anh ta khiến người khác cảm thấy như đang nghe mệnh lệnh và phải nhanh chóng đưa ra câu trả lời. “Nếu là cô gái mười tám tuổi thì chắc sẽ không thích những mẫu có vẻ chín chắn như thế này…”, Thu Thần chỉ vào đôi giày cao gót mà anh ta đã cầm ở trên tay rất lâu. “À, phong cách ăn mặc của cô ấy như thế nào?” “Phong cách ăn mặc như thế nào?”, đôi mày của anh ta càng nhíu chặt. “Đúng vậy! Đi đôi giày như thế nào còn phải xem phong cách, màu sắc của trang phục, và cả cách trang điểm của ngày hôm đó như thế nào mà quyết định nữa!” “Tôi không biết.” Bây giờ anh ta không chỉ nhíu mày mà ngay cả đôi môi cũng mím chặt. Rõ ràng anh ta là người không quen với việc nói ra ba từ “Tôi không biết” đó. “Nếu thế thì không thể chọn được một đôi giày thích hợp rồi”, Thu Thần lắc đầu, nhẫn nại giải thích cho anh ta. “Tôi chỉ muốn tặng cô ấy một đôi giày nhân dịp sinh nhật thôi.” “Hay là thế này đi, chắc anh không ngại mua cho cô ấy một bộ quần áo, trang sức, các phụ kiện và thêm một đôi giày nữa chứ?” Thu Thần thầm nghĩ, tiện thể cũng giúp Julia bán được một số đồ, dù sao thì nhìn anh ta có vẻ là người rất có tiền. “Được”, lời nói của anh ta đầy quyết đoán, “Cô quyết định đi”. “Thế được rồi! Anh nói cho tôi vóc dáng, ngoại hình, cá tính và cách trang điểm của cô ấy, như thế tôi sẽ dễ lựa chọn hơn.” “Một mét năm mươi sáu, bốn mươi tám cân, hay thẹn, đơn giản, phóng khoáng”, anh ta chỉ dùng vài từ để miêu tả. Thu Thần giờ đã hiểu cách nói chuyện của anh ta là như thế, hiểu những gì mà anh ta muốn truyền đạt không phải là việc khó khăn đối với cô. “Được, tôi hiểu rồi. Anh đợi một chút.” Julia còn đang bận, vì thế Thu Thần tự mình đi chọn đồ giúp khách. Cô chọn bộ lễ phục bằng lụa trắng, vòng cổ và khuyên tai màu hồng phấn, túi xách nhỏ được kết bằng ngọc trai màu trắng tuyết, một đôi giày cao gót màu trắng có các đường viền màu hồng phấn. “Anh thấy thế nào?”, Thu Thần hỏi. Anh ta gật gật đầu. Tuy anh ta không nói nhưng Thu Thần nhìn thấy sự hài lòng trong đôi mắt ấy. Anh ta rút thẻ tín dụng trong túi ra trả, ngay cả giá tiền cũng không hỏi. Thu Thần tròn mắt ngạc nhiên, nhưng biểu hiện đó chỉ trong chớp mắt đã biến mất, cô nhận lấy tấm thẻ. Lại hiểu anh ta thêm chút ít. Nếu anh ta là ông chủ của một công ty nào đó thì chắc chắn sẽ nghiêm khắc nhưng lại rất tin tưởng nhân viên, ít khi nói lời khích lệ và không hay so đo tính toán! “Thu Thần, cảm ơn cậu đã tiếp khách giúp tớ!” Bây giờ Julia mới xong việc, cô nhận đồ và thẻ tín dụng trên tay Thu Thần, vừa phân loại các món đồ vừa tính toán. Ba mươi tư vạn tệ? Thu Thần nhìn số tiền trên máy thanh toán cũng thấy hoảng hốt. “Này, tính rẻ chút đi!”, cô nói với Julia. Rõ ràng biết mình làm thế có phần lanh chanh, nhưng Thu Thần không nhịn được mà nói giúp anh ta. “Bạn cậu à?”, Julia nhìn cô vẻ lạ lẫm. “À…”, Thu Thần không biết nói sao, “Cứ coi… là thế đi”, cô đành ậm ừ cho qua chuyện. “Thế thì giảm 20% vậy”, Julia vừa nghe nói đó là bạn của Thu Thần thì rất thẳng thắn giảm giá tới mức tối đa. “Tớ cầm đồ đi đưa cho anh ta nhé!”, Thu Thần cũng không rõ tại sao mà cô luôn muốn nói chuyện cùng anh chàng đó. “Này anh, xong rồi! Đây là thẻ của anh, còn đây là quần áo.” Kỳ lạ! Cô thấy tim mình đập mạnh hơn… Anh ta cầm lấy thẻ, ký tên rồi nhận mấy túi đồ khá đẹp đó. “Cô gái đó thật hạnh phúc!” Anh ta vừa quay người bước đi, Thu Thần liền mở lời. Anh ta dừng lại một chút và quay đầu lại nhìn cô. Mình muốn giữ anh ấy lại sao? Muốn tiếp tục nói chuyện với anh ấy? Suy nghĩ thoáng qua đó đến Thu Thần cũng không thể tin nổi. “Tôi nghĩ chắc đây là lần đầu anh mua quần áo và giày cho bạn gái phải không? Anh chu đáo thật, đích thân đi chọn quà sinh nhật, nhất định cô gái ấy rất đặc biệt. Là bạn gái của anh à?” Anh ta nghiêm mặt, không nói. Nhưng Thu Thần có thể nhìn thấy câu trả lời trong đôi mắt của anh ta rằng cô đã nói đúng. Trái tim cô, không biết tại sao lại chùng xuống. “Thẩm mỹ khá đấy, nhất định tôi sẽ ghé thăm cửa hàng của cô.” Giọng nói trầm ấm của anh ta đã đánh thức vẻ mặt thất thần của Thu Thần. Anh ta đang khen ngợi cô? Cô tin rằng hiếm khi anh ta khen người khác… “Cảm ơn anh. Nhưng đây không phải là cửa hàng của tôi, tôi chỉ tới đây thăm bạn, tiện thì giúp cô ấy chút thôi. À! Đúng rồi! Cửa hàng của tôi ngày mai sẽ khai trương, mời anh ghé qua.” Thu Thần đưa cho anh ta một tấm danh thiếp. Anh ta nhận lấy tấm danh thiếp, nhìn một chút, rồi rất cẩn thật nhét vào trong ví. Thái độ của anh ta làm cô cảm động, bởi cô có cảm giác anh ta không phải kiểu người dễ dàng để lộ cảm xúc của mình với người khác. Anh ta bước ra khỏi cửa hàng. Lần này Thu Thần không lên tiếng gọi lại nữa. Anh ta có tới cửa hàng của cô không? Có thể gặp lại anh ta lần nữa không? Thu Thần bắt đầu có cảm giác đợi chờ một người lần đầu tiên gặp mặt…

    Lượt đọc: 9528
  • Hoa Tâm Tổng Tài

    Tên truyện: Hoa Tâm Tổng Tài

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Vân Thanh

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Hoa tâm tổng tài của tác giả Vân Thanh trên website đọc truyện online.
    Ba năm trước đây
    Nàng, nữ nhân thiện lương chưa bao giờ hưởng thụ qua cảm giác gia đình ấm áp, lại bởi vì một tờ khế ước của cha mà gả vội cho hắn.
    ‘ ba ’ một tiếng vang thật lớn, gương mât trắng nõn của nàng liền xuất hiện dấu tay 5 ngón
    đỏ ửng, nhất thời,nước mắt Lôi Dĩnh ko nghe lời liền chảy ra.
    “Ba dựa vào cái gì mà an bài cuộc sống của con?Con ko cần lập gia đình, cũng ko cần thiết phải gả cho cái kẻ có tiền ko biết mặt!”Nhẹ tay xoa xoa bờ má đỏ nóng, lôi dĩnh vẻ mặt ủy khuất hét lớn.
    Hắn, đại thiếu gia hoa tâm của xã hội thượng lưu, bởi vì gia gia bệnh nặng ko thể ko thỏa hiệp kết hôn
    Cung thần hạo là một Hoa Hoa công tử chính cống(*Play Boy), hắn thậm chí đã từng ở một tạp chí dõng dạc nói: “Nữ nhân nếu là hoa,tôi đây là mặt trời dĩ nhiên phải công bằng chiếu sáng khắp nơi. . .”
    Tạp chí vừa phát hành, những lời này đã thành tên gọi của hắn, càng buồn cười hơn, nữ nhân chẳng những ko thèm để ý, ngược lại còn cao hứng vì “Mỗi người” đều có cơ hội cùng Cung đại thiếu gia kết giao!
    Ba năm sau
    “Đây là đơn ly hôn, xin mời anh kí tên.” Nàng đưa tờ giấy ngữ khí lãnh đạm
    Cung thần hạo cũng ko liếc mắt nhìn một cái đã đem tờ giấy xé thành mảnh nhỏ”Ly hôn? Hừ ~~ko có khả năng đâu.”
    “Anh vì sao ko chịu buông tha tôi?” Lôi dĩnh nhìn hắn hỏi.
    “Bởi vì em còn nợ tôi vẫn chưa trả xong.” Cung thần hạo khóe miệng cười cười, ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng chăm chăm

    Lượt đọc: 60851
  • 12 Chòm Sao Và Tình Cảm Khó Nói

    Tên truyện: 12 Chòm Sao Và Tình Cảm Khó Nói

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Peiria12

    Nội dung:

    12 Chòm Sao Và Tình Cảm Khó Nói nói về khi họ gặp nhau tại 1 ngôi trường, những trò đùa tinh quái của mỗi người...những lời nói trêu trọc, những thử thách đã từ từ đưa họ lại với nhau. Rốt cuộc...tình cảm họ dành cho nhau là ra sao? Chúng ta hãy cùng đọc truyện dài để bắt đầu tìm hiểu nhé.

    Lần đầu viết truyện teen còn nhiều sai sót,
    mọi người góp ý giúp mình nha. Thanks*

    * Biệt thự của gia đình quý tộc Libra tại Anh*

    - Không...em không sang Mĩ đâu, thay vì sang Mĩ...em trở về Việt Nam còn hơn – Một cô gái có mái tóc nâu cắt ngắn ôm sát cổ, khuôn mặt xinh đẹp đứng bật dậy nói với người con trai trước mặt.

    - Thiên Bình à...em bình tĩnh lại đi, ba và anh đã bàn bạc kĩ càng rồi. Em sẽ được sang Mĩ du học – Anh trai Thiên Bình cầm tách cà phê nóng bình thản.

    - Em nói rồi, không là không...anh và ba còn khuyên em sang Mĩ, em thề em sẽ về Việt Nam – Thiên Bình cương quyết nói rồi chạy về phòng, đóng sập cửa cái “Rầm” làm cửa kính cửa sổ rung bần bật.

    Anh trai Thiên Bình nhìn cô em gái chạy đi...anh thở dài, đưa tay xoa bóp trán thầm nghĩ: “Con bé đã quyết định rồi”

    Lượt đọc: 11495
  • Hoán Đổi Phu Quân 1

    Tên truyện: Hoán Đổi Phu Quân 1

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Anchan

    Nội dung:

    Nếu bạn yêu thích truyện, nếu bạn lại là một độc giả yêu thích truyện xuyên không thì đây hẳn là câu chuyện thú vị đang chờ bạn, một câu chuyện xuyên qua, vượt không gian thời gian đầy những bất ngờ chờ đón. Có đôi lúc trong cuộc sống, trong trí tưởng tượng chưa hề có những điều hoang đường này nhưng không đây là thực, là câu chuyện hoán hồn đổi xác, là câu chuyện quay ngược thời gian, hãy đọc truyện Hoán Đổi Phu Quân 1 để trải nghiệm.

    Cuộc sống có nhiều cái bất ngờ, cái bất ngờ nhất có lẽ chính là sự xoay vần mà ta tưởng chừng như chỉ có vòng quay định mệnh mới đổi thay được mọi thứ. Chính câu chuyện này sẽ dẫn dắt ta vào cuộc hành trình không tưởng này, một chuỗi tiếp nối tạo thành truyện đặc sắc...

    Có đùa không vậy, cô chỉ là muốn đi bắt gian thôi mà, cớ gì lại gặp tai nạn, vèo 1 cái lại xuyên qua??? TMD cô vì cái gì mà cứ bị 2 chữ hôn ước đeo bám dai dẳng từ hiện đại đến cổ đại mãi không buông? Tên hôn phu cổ đại gì đó, đừng mơ tưởng cô gả cho hắn.

    May mắn cái thân xác này thật là giống cô như đúc, tên lại không thay đổi, nếu lão thiên gia đã ưu ái cấp cho cô 1 cái thân thể tốt như thế, cô dại gì lại không quậy phá 1 phen. Nga - giang hồ, chờ ta, soái ca, chờ ta, mỹ nữ, chờ ta. Ta: Lâm Thiên Vũ siêu cấp đại mỹ nữ tới đây...

    Liệu đi đến cuối thì mọi việc còn trớ trêu vào định mệnh không, đọc truyện để tìm câu trả lời, bạn cũng có thể tìm đọc các truyện khác cùng thể loại như: Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn, Vương Phi Mười Ba Tuổi, Y Thủ Che Thiên,...

    Lượt đọc: 35685
  • Thứ Nữ Yểu Điệu

    Tên truyện: Thứ Nữ Yểu Điệu

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn

    Nội dung:

    Cái đó, Tiêu tiểu thư, ngươi không phải cảm thấy làm Quận chúa so với làm nhân viên bình thường tốt hơn nhiều sao?" Một thanh âm hỏi.

    "Đừng có dùng danh từ đặc thù gọi ta." Một linh hồn lại gần: "Khá lắm quỷ, ngươi hãy thử xem ngày ngày giả bộ con muỗi nói chuyện, giả bộ chim sẻ ăn cơm, lắp ráp máy người đi bộ, tốt, đầu khá lắm. Thà chết còn
    hơn mất tự do." Một linh hồn dõng dạc nói lời kịch cuối cùng.

    "Nhưng mà, Tiêu —— Tiêu Tiêu, còn sống còn có thể có tự do, chết liền một chút tự do không có." Một thanh âm hấp dẫn đến.

    Linh hồn nghía hắn một cái, trên dưới quét xem trở về: "Ta hiểu biết rõ rồi, ngươi chính là cái đó tang, tận, thiên, lương ——"

    Người khác từ từ lui về phía sau, hắc hắc cười gian: "Hắc hắc, Tiêu Tiêu, muốn trở về, đừng nằm mơ rồi, nhân duyên ngươi ở chỗ này. . . . . ." Rất nhanh sau đó biến mất.

    Linh hồn mimi mắt: "Hừ hừ, nhân duyên. . . . . ."

    Trước khi trên đường đến bái kiến "Thái quân", trên mặt Doãn Thiên Lương

    làm ra vẻ mặt tiêu chuẩn của đại gia khuê tú, mắt nhìn thẳng, bả vai xoay

    ***

    Mời bạn đọc khám phá tựa truyện xuyên khôngThứ Nữ Yểu Điệu. Là một trong những tựa truyện đặc sắc, hứa hẹn mang lại những phút giây thú vị cho độc giả.

    Lượt đọc: 53483
Like Us on Facebook:
X