Chỉ Phúc Vi Hôn: Vương Phi Bốn Ngón
  • Chỉ Phúc Vi Hôn: Vương Phi Bốn Ngón

  • Thể loại: Ngôn Tình ,
  • Tác giả: Đan Thanh Mộng
  • Số chương: 91
  • Chương mới: 91
  • Trạng thái: Ngưng
  • Lượt đọc: 24402
  • Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN

Bạn đang đọc truyện Chỉ Phúc Vi Hôn: Vương Phi Bốn Ngón thuộc thể loại ngôn tình của Đan Thanh Mộng. Hắn là Long Vũ Thiên Vương gia. Con ruột của hoàng thượng và hoàng hậu. Tướng mạo anh tuấn, khí chất hiên ngang.

Nàng là Lê Thải Nhi, nữ nhi của Đại tướng quân đã qua đời, Lê Lạc . Trời sinh tàn tật, đôi tay bốn ngón. Nàng dung mạo xinh
đẹp, lại được bà vú giấu đi .

Hắn được ban tứ hôn với nàng, nhưng lại cực kì chán ghét nàng!

Vào ngày thành thân, cùng nàng vào vương phủ còn có một nữ nhân khác.

Đêm tân hôn, nàng lại một mình trong phòng, làm bạn với ngọn đèn!

Và rồi sau đêm tân hôn đó, cuộc sống của nàng gặp những ứng biến khó lường. Cùng tiếp tục theo dõi truyện mới để hiểu rõ hơn nhé mọi người.

XEM THÊM

TRUYỆN NGẪU NHIÊN

  • Yêu Em Thật Không?

    Tên truyện: Yêu Em Thật Không?

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Mimibonny

    Nội dung:

    Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website đọc truyện online. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: " So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? " Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : " Có yêu mới có hận." Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim "Số mệnh" này đây. Người ta cũng nói: "sống đơn giản cho đời thanh thản" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

    Lượt đọc: 14244
  • Đồ Tảng Băng, Em Yêu Anh

    Tên truyện: Đồ Tảng Băng, Em Yêu Anh

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Pjn

    Nội dung:

    Mời các bạn cùng theo dõi và đón đọc truyện teen hay mang tên Đồ Tảng Băng, Em Yêu Anh hay, mới nhất của tác giả Pjn tại website truyenplus.net. Truyện tình yêu tuổi teen có nội dung khá là hay thu hút người đọc khi xem...

    - Nội dung của truyện:

    Họ gặp nhau do định mệnh để rồi họ yêu nhau.Tình yêu đến với họ rất nhanh nhưng  sóng gió cứ ùa về.Họ như hai đường thẳng song song không ai va vào  ai.Hai con người với hai tính cách khác nhau.Nó-Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc 17t là con gái của một thương nhân khá giả.Tính cách : khó lường ,sáng nắng chiều mưa,trưa râm râm,nhí nhảnh đặc biệt rất thích xen vào chuyện người khác ,có thể gọi là "anh hùng rút dao tương trợ".Tài năng: rất giỏi võ truyền từ sư phụ nó ,rất giỏi môn văn (Môn  hắn học tệ nhất) ngược lại kẻ thù  của nó lại là môn hóa,một biệt tài của nó là chạy xe đạp rất nhanh sánh cùng xe máy .IQ:190/200.

    Hắn-Hoàng Thanh Phong 17t là con trai độc nhất cuả tập đoàn HUY PHONG có thế lực trên thị trường chứng khoán.Tính tình : lạnh lùng,không cảm xúc nhưng găp nó lai thay đổi hoàn toàn.Tài năng : giỏi hóa có thể gọi là xuất sắc,võ đủ xài  vì thế nó phải cứu hắn nhiều lần,kẻ thù trong học tập là văn.cuộc gặp gỡ cũng bắt đầu từ đây.

    Chúc các bạn đọc truyện Đồ Tảng Băng Em Yêu Anh vui vẻ nhé!

    Xem thêm một số truyện teen hay khác có tại site full, hoàn thành như là: Con gái sếp tổng và Osin cao cấp, Chuyện tình ở trường học pháp sư 2 ...

    Lượt đọc: 2000
  • Kiếm Khách Liệt Truyện

    Tên truyện: Kiếm Khách Liệt Truyện

    Thể loại : Kiếm Hiệp ,

    Tác giả: Nhiều tác giả

    Nội dung:

    Đọc truyện online xin giới thiệu đến với độc giả một truyện kiếm hiệp khá đặc sắc và thú vị, một câu chuyện đầy những tình tiết bất ngờ khiến độc giả không thể không bị cuốn vào vòng xoáy đầy những điều vừa sống động lại chân thực lại có đôi chút ảo tưởng. Đọc truyện Kiếm Khách Liệt Truyện để cảm nhận rõ nét những điều này

    Nhật Bản có một thể loại tiểu thuyết là tiểu thuyết thời đại (Jidai shousetsu) thuộc dòng văn học đại chúng. Tiểu thuyết thời đại, hay nói nôm na là tiểu thuyết võ hiệp, kiếm hiệp có liên quan mật thiết và thường bị nhầm lẫn với tiểu thuyết lịch sử, tiểu thuyết dã sử. Trong một phạm vi nhất định thì có thể xem tiểu thuyết thời đại là tiểu thuyết dã sử.

    Bối cảnh của tiểu thuyết thời đại thường tập trung vào xã hội Nhật Bản thời phong kiến mà điển hình là thời Kamakura và thời Edo, thời đại thịnh trị của tầng lớp võ sĩ. Nhân vật của tiểu thuyết thời đại thường tập trung vào những võ sĩ Samurai, những Ninja ẩn mật thời phong kiến và nội dung thường xoay quanh sinh hoạt của võ gia, mô tả thế giới quan của giai cấp Samurai thông qua những chuyện báo thù, chuyện hành hiệp giang hồ của giai cấp này.

    Tuy nhiên đề tài của tiểu thuyết thời đại không chỉ giới hạn ở tầng lớp võ sĩ mà còn mở rộng tới sinh hoạt của tầng lớp thị dân thời phong kiến. Hai tác gia Yamamoto Shugorou và Fujuzawa Shuhei nổi tiếng với loạt tiểu thuyết thời đại miêu tả sinh hoạt của tầng lớp thị dân.

    Liệu câu chuyện kiếm khách này có thực xoáy sâu vào hiện thực và vào tầng lớp này không, liệu còn gì thú vị nữa, hãy cùng đọc truyện kiếm hiệp để trải nghiệm những điều này và theo dõi những truyện đặc sắc khác cùng thể loại như: Tuyệt Thế Đường Môn, Kiếm Đạo Độc Tôn,...

    Lượt đọc: 13544
  • Em Sẽ Yêu Anh

    Tên truyện: Em Sẽ Yêu Anh

    Thể loại : Truyện Teen ,

    Tác giả: Bao_Nhi_007

    Nội dung:

    Truyện teen - Em Sẽ Yêu Anh là một câu chuyện tình lãng mạn , pha chút ngây ngô của tuổi trẻ nhưng cũng không tránh khỏi những vấp ngã,xung đột. Cô gái với quá khứ mờ nhạt ,bí ẩn cùng chàng trai vốn là con của một mafia lại muốn được làm cảnh sát . Bí mật sau tấm màn hạnh phúc liệu ai mới là người hiểu rõ . Để rồi sẽ có một kết thúc đẹp hay thấm đẫm máu và nước mắt. Mời các bạn cùng đọc truyện.

    ***

    _Nhi.Em đợi anh lâu chưa? Sao nay đột suất đi sớm vậy . Anh nói đùa , còn cô thì bĩu môi tỏ vẻ giận dỗi

    _Sao anh tới muộn vậy ? Hôm nay là ngày khai giảng đó

    _Anh đi xe đạp s nhanh được.Vậy giờ em muốn đứng đây sao? Anh vừa nói vừa ngồi lên xe,cô thấy vậy cũng vội xách cặp theo anh . Anh trở cô đi trên con đường đầy lá của mùa thu khung cảnh thật lãng mạn.Bỗng anh hỏi cô

    _Sao em k thích đi xe máy mà cứ bắt anh trở bằng xe đạp thế, mệt chết? PHÌ . Anh tỏ vẻ mệt nhọc cô chỉ cười và nói

    _Em muốn được từ từ cùng anh đi trên những con đường và bên anh mãi chứ không muốn mình vội vã rồi mãi xa nhau đâu.Anh không thấy khung cảnh rất đẹp sao? Nghe cô nói vậy anh quay lại néo má cô rôi mắng yêu

    _Sao em lại nói vây chứ , ngốc thật. Cô chỉ lẵng lẽ vòng tay ôm anh mà không nói gì bởi cô muốn cảm nhận được hơi ấm từ người cn trai này không chỉ bây giờ mà mãi mãi về sau nữa.

    _Anh sẽ mãi yêu em chứ? Anh không hề ngạc nhiên với câu hỏi này vì nó đã trở thành câu nói quen thuộc với anh, mỗi lần cô hỏi như vậy anh đều cười và trả lời mà không hề thắc mắc 1 lời : "Anh sẽ mãi yêu em ngốc ạ"

    Lượt đọc: 4648
  • Nằm Vùng Quân Hôn

    Tên truyện: Nằm Vùng Quân Hôn

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Giang hồ lang trung

    Nội dung:

    Truyện ngôn tình Nằm Vùng Quân Hôn nói về anh xuất thân là tay súng bắn tỉa của bộ đội đặc chủng, cuộc đời bắn tỉa mấy năm khiến anh có thói quen thấy rõ mục tiêu quanh người. Cô là "Kẻ gây tai hoạ" trong mắt người khác, chỉ riêng anh hiểu rõ, cô, mới đúng là mục tiêu để kết hôn.

    Trình Nặc: "Vừa mới bắt đầu anh đã hoài nghi
    thân phận của tôi?"

    Nghiêm Thiếu Thần: Đúng.

    Trình Nặc: "Vậy anh không sợ người tôi điều tra chính là anh?"

    Nghiêm Thiếu Thần: "Cô sẽ không."

    Cuối cùng cô không nhịn được trừng mắt nhìn anh, "Vì sao?"

    Nghiêm Thiếu Thần: "Trực giác."

    Trình Nặc: "Trực giác? Đây không giống phong cách một quân nhân nên có."

    Anh nở nụ cười, trên khuôn mặt không hề có ôn hòa trước đây: "Nhưng đây là hôn nhân, mà không phải chiến trường."

    Đây là câu chuyện sau khi cưới của một thượng tá lục quân giảng đạo lý và nữ cảnh sát nằm vùng.

    Truyện với nhiều tình tiết bất ngờ và thú vị. Mời các bạn đọc truyện.

    Ngoài ra, bạn đọc cũng có thể tìm đọc một số truyện về tình cảm quân nhân như: Cô Nàng Lính Đặc Chủng Xinh Đẹp, Đánh Bại Lính Đặc Chủng, Theo Đuổi Lính Đặc Biệt...

    Lượt đọc: 21096
  • Tích Ý Kéo Dài

    Tên truyện: Tích Ý Kéo Dài

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

    Nội dung:

    Truyện Tích Ý Kéo Dài là một truyện mới được giới thiệu đến với bạn đọc, một câu chuyện tình yêu khiến độc giả không khỏi xao lòng. Tình yêu khiến anh và cô mạnh mẽ, tình yêu khiến mọi thứ trở nên đẹp đẽ đến bất ngờ, thế giới chỉ bao phủ bởi một màu hồng, màu của hy vọng, nhưng rồi sẽ có lúc giật mình nhận ra sự trẻ dại, non nớt. Đôi lúc rồi ta sẽ phải đi, rồi ta sẽ phải trưởng thành để hiểu hết cuộc đời, hãy bước chân, đồng hành cùng truyện ngôn tình này.

    17 tuổi, nàng kéo tay anh, đứng ở đỉnh ruộng bậc thang gần nhà nhất, tuyên bố: “Cậu là tiểu cừu của mình!” Nàng tươi cười như hoa, dường như trên đời không còn gì rạng rỡ hơn nữa, thầm nghĩ đến có thể nắm hết thảy: người mình yêu dấu, giấc mộng của mình, cuối cùng cũng có thể nắm chắc trong tay, vĩnh viễn không buông.

    27 tuổi, bớt đi vài phần non nớt, bỏ đi khuôn mặt tươi cười xã giao, nàng thản nhiên mỉm cười, nhẹ nhàng né tránh cánh tay của anh, “Cô bé lọ lem, khi tiếng chuông đồng hồ vang lên 12 tiếng, tất cả đều tan biến, xiêm y lộng lẫy này, và cả hoàng tử khôi ngô kia, đều chỉ là một giấc mơ không thuộc về nàng.”

    Có đôi khi nhớ về quá khứ, nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ đã qua, chúng ta bất giác không thể tự kiềm chế lại tình nguyện vĩnh viễn đắm chìm trong đó, để không phải đối diện những vết thương lòng đau xé tâm can. Nhưng là, chúng ta chưa từng biết, lại có những người, có những việc, khi nhớ đến lại không quay về, cứ thế trôi qua. Mỗi việc ta làm, là vì ai mà lao tâm khổ tứ, là vì ai mà tình nguyện đương đầu với thử thách khó khăn?

    Liệu đến cuối cùng tình yêu này sẽ kết thúc ra sao, còn gì thú vị nữa, truyện còn những gì tiếp nối nữa đây. Mời bạn đón đọc truyện để tìm được lời hồi đáp, bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...

    Lượt đọc: 12826
  • Lén Lút Yêu Em

    Tên truyện: Lén Lút Yêu Em

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: duongduong_ngoknghech

    Nội dung:

    " Không sao, miễn em bên anh là được rồi, anh sẽ chăm sóc cho em, lo lắng cho em, cõng em. Anh nguyện là đôi mắt cho em, dẫn lối bước em đi, là đôi chân cho em, cõng em những lúc mệt mỏi. Dù thế nào, em hãy tin anh và em phải hứa rằng mãi cũng không được rời khỏi tầm mắt anh dù chỉ một chút. Em hiểu không ?"

    Đây là truyện ngôn tình mang hương vị tình yêu nồng đậm. Cũng có lúc đã từng lén lút yêu ai đó, lòng bồi hồi mà không dám nói ra, cũng có lúc lòng mơ tưởng ai đó, tim lỗi nhịp mà chẳng dám thốt lên.
    Mãi mãi anh cũng sẽ bảo vệ em, dù cho căn bệnh của em có thế nào đi nữa. Cho đến giờ anh nhận ra, sự lén lút ban đầu đã thay thế cho một ước muốn được bên em và bảo vệ em. Đừng sợ nhé ! Anh sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho em…mãi mãi…

    Cùng nếm thử hương vị ấy trong Lén Lút yêu em nhé !

    Lượt đọc: 12829
  • Mẹ Ngốc Nghếch Con Thiên Tài

    Tên truyện: Mẹ Ngốc Nghếch Con Thiên Tài

    Thể loại : Ngôn Tình , Đô Thị ,

    Tác giả: Bạch Giới

    Nội dung:

    Đến với truyện ngôn tình pha lẫn đô thị, bạn đọc sẽ được trải nghiệm một câu chuyện vừa nhẹ nhàng, sâu lắng vừa hiện đại, gần gũi. Mẹ Ngốc Nghếch Con Thiên Tài là một trong những tác phẩm khá đặc sắc trong thời gian vừa qua, với sự kết hợp của hai thể loại, truyện mang lại nội dung tinh tế và sắc bén.

    Cô – Nhạc Vô Ưu đối
    với những loại đàn ông chỉ biết dùng đến “nửa người dưới” thì cô hoàn toàn không có chút hứng thú. Nhưng vì hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của bà nội, cô đành quyết định phải sinh con.

    Anh – Phương Đông Dạ, đẹp trai và mang một đầu óc tài trí của một thiên tài. Ánh mắt lãnh khốc này dọa sợ không biết bao nhiêu phụ nữ chẳng dám lại gần. Đối với anh, phụ nữ luôn luôn phiền toái. Mà cô là một phiền toái ngoại lệ. Cô chẳng những không bị ánh mắt lạnh lẽo ấy hù dọa, ngược lại còn đưa một ly rượu cho anh.

    ***

    “Nâng ly uống 1 hơi cạn sạch!

    Thật là một cô gái đặc biệt! Để lại cho anh một cảm giác đắm say. Kết quả, thật sự hôn mê.

    Đáng chết!

    Anh thất thân rồi. Bị “ấy ấy”, nhưng đến tên của cô gái “mê gian” kia cũng không biết.

    Chuyện này với anh quả là vô cùng nhục nhã. Đợi khi tìm được cô, anh nhất định sẽ đòi lại gấp bội.

    Nhưng, lần gặp mặt sau, cô cư nhiên không có chút ấn tượng nào với anh. Đã thế, còn ngây thơ nói:

    Này, nhìn mặt anh rất quen nha. A, tôi nhớ rồi, trông anh rất giống con trai tôi

    Rất giống con trai cô?

    Không nhớ rõ? Không sao! Anh sẽ giúp cô khôi phục trí nhớ. Đến lúc đó, cô tự nhiên sẽ biết, tại sao con trai của cô lại giống anh.

    ***

    Trải nghiệm tiếp những diễn biến câu chuyện tại truyện online hay. Song người đọc có thể đến với những tác phẩm đặc sắc cùng loại khác như Kén Cá Chọn CanhTổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi.

    Lượt đọc: 207308
  • Thái Tử Phi Thăng Chức Ký

    Tên truyện: Thái Tử Phi Thăng Chức Ký

    Thể loại : Ngôn Tình ,

    Tác giả: Tiên Chanh

    Nội dung:

    Thái Tử Phi Thăng Chức Ký là truyện ngôn tình đưa bạn đến với một giả sử, nếu bạn là một chàng trai, một chàng trai rất bình thường thôi. Nhưng đến một ngày đẹp trời, không hiểu vì lý do gì mà bạn lại được du lịch đến địa phủ. Thần kì hơn, bạn vinh dự được hẳn Ti Mệnh Tinh Quân “cướp ngục”, đồng thời cho bạn một thân xác mới xem như trả ơn cho một việc nào đó mà bạn đã giúp từ đời thủa nào rồi! Thế là đùng một cái, bạn - một linh hồn “đàn ông” trong hai mươi mấy năm trời - trở thành một cô gái, mà lại còn là một phụ nữ đã có chồng, một Thái tử phi chính hiệu. Chỗ trước đây bằng phẳng đầy nam tính thì nay lại nhô ra thể hiện vẻ hấp dẫn nữ tính, cái gì trước đây hiển nhiên có bây giờ lại biến mất…

    Ai mà chẳng biết Thái tử Phi là nghề khó làm nhất trên đời

    Tóm lại, cái việc làm Thái tử Phi này thực sự không phải loại nghề nghiệp tốt đẹp gì, không tiền đồ, áp lực lớn, cạnh tranh khốc liệt... Điểm tốt duy nhất có lẽ chỉ là môi trường làm việc tốt, đến đâu cũng có thể dưỡng mắt bằng vô số người đẹp.

    Truyện mang đến những tình tiết đầy thú vị và hấp dẫn, những minh chứng cho những trùng hợp đầy éo le. Bên cạnh tình huống đầy hài hước và thú vị này thì bạn đọc có thể đến với những truyện ngôn tình hay và đặc sắc khác, điển hình như: Giao Dịch Đêm Đầu TiênCô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói.

    Lượt đọc: 88861
  • Anh Hai Boss Đừng Nghịch Lửa

    Tên truyện: Anh Hai Boss Đừng Nghịch Lửa

    Thể loại : Xuyên Không ,

    Tác giả: Cửu Trọng Điện

    Nội dung:

    Truyện xuyên không - Anh Hai Boss Đừng Nghịch Lửa mang nội dung trùng sinh, đây cũng là yếu tố thu hút không ít người đọc. Câu chuyện mở đầu bằng tình anh em, cả đời cũng chỉ có thể làm anh em với nhau, nhưng ở những diễn biến sau, tất cả đã thay đổi.

    ***

    Ngày đầu tiên sau khi trọng sinh.

    Vẻ mặt người đàn ông âm trầm: "Cả đời này,
    em chỉ có thể là em gái của tôi mà thôi, những cái khác, đừng có vọng tưởng."

    Mấy tháng sau.

    Người đàn ông mạnh mẽ giữ chặt eo của cô gái, bá đạo tuyên bố: "Em đừng mong chạy khỏi lòng bàn tay của tôi, chỉ cần tôi còn chưa buông tay ngày nào thì ngày đó em chạy đi đâu cũng không thể thoát."

    Dứt lời liền cúi xuống hôn môi cô gái mãnh liệt, một lúc sau thì lăn đến trên giường, đem cô gái nào đó ăn sạch từ trong ra ngoài không còn một mảnh.

    Sáng ngày hôm sau, cô gái nhăn nhó xoa bóp cái eo đau đớn, ngồi ở trên giường chống nạnh quát to: "Du Lăng Thần! Anh đã nói, tôi chỉ có thể làm em gái của anh mà thôi. Anh nói mà không giữ lời!"

    "So với việc lấy được cô dâu thì giữ chữ tín không đáng một đồng." Người đàn ông nghiêm túc đàng hoàng trả lời, trong lời nói lại vô lại tới cực điểm.

    ***

    Truyện mang đến những tình tiết thú vị và hấp dẫn, chuyển biến tình cảm khá hợp lý đầy thuyết phục khiến người đọc đồng cảm. Anh Hai Boss Đừng Nghịch Lửa hứa hẹn mang đến cái kết đầy mỹ mãn cho các tín đồ đam mê đọc truyện xuyên không.

    Ngoài ra, truyện Trọng Sinh Chi Ôn UyểnVương Phi Mười Ba Tuổi cũng là hai tựa truyện xuyên không đặc sắc mà bạn đọc có thể chiêm nghiệm.

    Lượt đọc: 124707
Like Us on Facebook:
X