Chạm Mặt Sở Khanh

Tác giả : D.K (Ngô Hoàng Dương)

Chương 11: Chương 10.2

Cứ như nơi cõi chết cảm nhận được sinh khí, Mạc Hạ lập tức quay lại. Nếu không phải là cô gọi tên anh chân thực đến thế, anh vẫn sẽ nghĩ mọi thứ chỉ là ảo giác. Đầu óc anh bỗng chốc trống rỗng chỉ để ý niệm duy nhất tồn tại là cái "giá như" đầu tiên của anh được đáp ứng.

Không phải lúc để ngại ngần hay lo nghĩ giải thích, anh hiểu rằng nếu lúc này đây không đối mặt thì có lẽ mãi mãi về sau anh sẽ không bao giờ còn có thể lại gần được cô nữa.

-Đúng là tôi bị điên vì yêu cô rồi, càng yêu càng thêm điên mà càng điên càng thấy yêu hơn.
-Thật kinh tởm!

Anh biết mà, Mạc Hân phải vô tình như thế mới là Mạc Hân mà anh yêu hết lòng hết dạ. Nếu như không phải là câu chửi thề khinh bỉ đầy cự tuyệt ấy mà lại là những lời cảm thông chối từ lịch sự thì anh hoàn toàn sẽ rơi vào vô vọng, Mạc Hân phải cay nghiệt cái thứ cảm xúc của anh như kia mới khiến anh thấy có hi vọng.

D.K: Nhân vật này thích bị ngược đãi, M chuẩn mực luôn ahaha.

Cơ mà cái nụ cười mà cô ghét nhất kia đã lại phản anh rồi.

-Cậu về đi, tôi sẽ coi như chưa nghe thấy gì.

Anh bất mãn không thể nào mà để yên.

-Nếu như vậy sao cô không im lặng tiếp tục giả như đang ngủ luôn đi, muốn nhìn bản mặt đáng thương của tôi khi bị cô phũ phàng trông như thế nào??? Sao, giờ cô thấy có hài lòng không?

-Tôi không quan tâm.

Không quan tâm, không quan tâm, ba cái từ khốn nạn nhất, trước nay đã lần nào cô quan tâm anh sao, ngoài cái danh "cùng họ Mạc" ra thì anh với cô có gì hơn nữa?

Sau màn quấy phá bởi men say của Mạc Hân, giờ tới màn thác loạn bởi men tình trong Mạc Hạ, anh tiến lại giường của cô, hung bạo bóp chặt chiếc cằm nhọn, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, khoảng cách gần như thế này cũng là lần đầu tiên nữa, khốn kiếp, anh thực sự rất muốn chửi thề, tuy nhiên lại chỉ có thể gằn từng tiếng đanh thép.

-Mạc Hân, tôi nói cho cô biết, cô với tên Ngô Khanh kia tha thiết bao nhiêu thì Mạc Hạ tôi yêu cô càng điên cuồng bấy nhiêu.

Chưa bao giờ có ai thể hiện mạnh mẽ tình cảm của mình đối với cô như thế, bấy lâu cô sống trong thế giới của Ngô Khanh chỉ biết tuân theo ý anh, "tình cảm" mà anh dành cho cô bề ngoài nóng bỏng bao nhiêu thì bên trong thực chất hời hợt bấy nhiêu, dù chỉ một chút cũng không sao tìm thấy cái thứ gọi là chân tình. Hôm nay nhìn thấy cái chân tình đó trong từng câu nói, từng ánh nhìn của Mạc Hạ, cô như được mở rộng tầm mắt, bỗng nhận ra bản thân bao thứ bằng cấp, học rộng biết nhiều hóa ra lại chẳng biết gì về cảm giác trong tình yêu.

Nhưng mà sao có thể chứ, Mạc Hạ sao có thể yêu cô, hai người nhà họ Mạc cô sao có thể nói đến từ yêu. Đúng thật kinh tởm! Hắn không phải là kẻ đáng ghét mà chính là một kẻ biến thái, tới chị gái của mình cùng chung dòng máu mà cũng có thể "yêu". Bởi ý nghĩ đó mà sự rung động nhỏ nhoi trong cô hoàn toàn vụt tắt.

Mạc Hân lạnh lùng hất tay Mạc Hạ, ánh mắt cũng thật kiên quyết. Hắn đã dám nói ra những lời như thế ắt hẳn đã lường trước được hậu quả, giờ mà nhắc tới ba mẹ với hắn cũng chẳng nghĩa lí gì, tốt hết chỉ nên dùng sự tuyệt tình của cô mà chấm dứt cái trò lố bịch này.

-Tôi nói lại là tôi – không – quan – tâm!

Chết tiệt, anh biết là mình đã thua, thậm chí là từ đầu đã biết là mình nhất định sẽ thua, nhưng vẫn muốn vùi dập cái khí thế ngang tàn kia của cô biết nhường nào. Cô rõ ràng là đang tổn thương vì kẻ khác mà xấu xa muốn tổn thương tới anh. Nhưng sau tất cả, không phải người tự làm tổn thương mình chính là anh?

Thế mà anh vẫn chẳng ngần ngại tổn thương bản thân thêm lần nữa.

-Tôi cũng chẳng quan tâm cô có quan tâm hay là không, tôi yêu cô chẳng cần thiết cô phải cho phép.
-Mạc Hạ cậu không phải bị điên đâu mà là bị ngu con mẹ nó rồi hahaha.

Cô cũng không hiểu sao mình lại nói bậy nữa, chỉ là thấy cái cách yêu của Mạc Hạ thật mù quáng, thật ương ngạnh, thật rất muốn chế giễu, thật rất muốn cười cợt anh. Nhưng thế quái nào anh lại không bực tức, không giận dữ, sắc mặt không những không lạnh lùng mà ngược lại cứ đỏ lên, mỗi lúc một đỏ ửng lên. Suy cho cùng chính là vì cái biểu hiện khác lạ khi nãy của cô, sao lại chửi bậy, sao lại cười, sao lại... hấp dẫn anh???

"Hắn bị cái quái gì vậy? Trông... đáng yêu chết đi được!"

Hóa ra sắc nữ Mạc Hân cũng đang không được bình thường cho lắm. =)))

-Sao... sao cô lại đỏ mặt? *___*

Người hỏi câu đó lại không phải là cô??? Chết tiệt, sao cô lại đỏ mặt chứ? Vì cô đỏ mặt, ai đó mới càng được nước đỏ mặt hơn, hơn cả còn thấy nóng, rất nóng.

Kì lạ là cô không thể giả như không có gì, điệu bộ lúng túng phản chủ.

-Chính cậu mới là người đỏ mặt trước, cậu... cậu đang đỏ mặt đó...
-Vì cô quá đáng yêu, đáng yêu chết đi được, hấp dẫn chết đi được.

Sao hắn không khen cô xinh đẹp chứ? Ôi cái ý nghĩ nó lệch lạc vấn đề làm sao haha. Và vì cái ý nghĩ ngớ ngẩn ấy mà cô đã không kịp làm gì trước việc Mạc Hạ tiến sát về phía cô, càng không kịp định hình được là đôi môi đã bị anh chiếm giữ mất rồi. Nhưng mà, sao lại có thể ngọt ngào tới vậy... Không như Ngô Khanh luôn mạnh bạo khuất lấp, mỗi một chuyển động của Mạc Hạ đều hết sức dịu dàng, không can tâm nhưng trước sự trân trọng tuyệt vời ấy, Mạc Hân ý chí lu mờ, ngang nhiên hưởng thụ không phản kháng.

Mạc Hạ cẩn thận chà xát, thưởng thức đôi môi lạ lẫm mà anh ham muốn bấy lâu nay từng chút từng chút một, chẳng ngờ lại nhận được tín hiệu cho phép, bỗng chốc ngày một mãnh liệt, 100% dồn nén nổ tung không thương tiếc. Lưỡi anh khẽ lướt qua hàm răng cô yêu cầu mở cửa, chẳng ngờ lần nữa cô nhuần nhuyễn phối hợp, không những không an phận, còn chủ động đưa lưỡi tấn công vòm miệng anh. Không đúng, không đúng chút nào, đây không thể là Mạc Hân mà anh yêu...

Bất mãn dâng tràn trong tim đau nhói, anh rõ ràng là đang cùng cô thân mật, môi lưỡi không rời, cớ sao lại không thể tìm được sự mãn nguyện nào? Anh trước giờ tha thiết cô có thể cùng anh như thế, nhưng đâu thể ngờ cô làm vậy càng như tổn thương anh gấp bội lần, không phải là coi thường tình cảm của anh mà chính là chẳng coi nó ra gì, chẳng nghĩ nó có chút nào giá trị. Ngùn ngụt lửa hận, anh vòng tay siết chặt lấy cô, chà xát lên da thịt cô, đôi môi ào ạt cắn mút, hút trọn từng hơi thở, khiến giọng cô rên rỉ giữa đêm khuya đầy mê muội.

Những tưởng hành động thái quá đó của anh sẽ làm cô bị đả kích, cáu giận mà đẩy anh ra, giáng cho anh một cái tát thật tê tái, nhưng hoàn toàn ngược lại, anh càng mạnh mẽ bao nhiêu cô càng ra vẻ chuyên nghiệp bấy nhiêu, thậm chí bàn tay ai đó luồn vào trong áo bra dán chết lấy bộ ngực đầy đặn của cô, vẫn không có phản ứng tiêu cực nào xảy ra như ai đó mong muốn.

D.K: Tội nghiệp thanh niên thích bị ngược gặp phải sắc nữ thích hưởng thụ, kẻ cắp gặp bà già tới khó đỡ. =))))

Anh biết là Mạc Hân tàn nhẫn cô muốn trọn vẹn cự tuyệt anh, muốn cho anh thấy cô đối với Ngô Khanh đã đi đến bước nào, với cô những thứ như anh ham muốn dễ dàng và chả có ý nghĩa gì ra sao. Không, lần này anh hoàn toàn không muốn hiểu cô một chút nào, không muốn đọc được ý nghĩa của cô một chút nào, không muốn!!! Mạc Hạ bị Mạc đại tiểu thư bức cho thảm hại, hai hàng nước mắt lạnh lẽo rơi...

Ánh đèn LED vẫn đủ để Mạc Hân nhận ra đối phương đang khóc, hơn cả, cái thứ chất lỏng từ khóe mắt anh rơi xuống vai cô cũng đã cho thấy rõ. Cô biết câu trả lời, nhưng vẫn xấu xa muốn hỏi.

-Cậu là trẻ con sao, khóc cái gì?

Đúng thế, đàn ông con trai chủ động cưỡng ép người ta xong lại khóc lóc như bị hiếp đáp, dù đúng là bị hiếp đáp thật nhưng có tự trọng không mà lại chẳng ngần ngại gián tiếp thừa nhận như thế. Biết mình quá đáng song Mạc Hân vẫn không giấu nổi sự buồn cười. Hắn là em trai cô thật, nhưng dẫu sao cũng bằng tuổi cô, sao lại có thể giống con nít như thế, bị cô cự tuyệt kiểu người lớn thì lại dùng cách trẻ con để đáp lại, thật điên rồ. Cái mà cô muốn nhìn không phải là rơi nước mắt rồi im lặng ăn vạ như thế, hắn phải phát điên lên mà mắng chửi cô rồi lần này là gằn từng tiếng "hận cô cả đời" mà không chút do dự từ bỏ cô. Cô vẫn chỉ là Mạc Hân thôi, không thể nào học được cách liệu việc như thần để dàn xếp trọn vẹn như Ngô Khanh cả.

-Ý của tôi chính là như cậu nghĩ, công nhận là cậu rất hiểu tôi, cho nên là hãy tiếp nhận quyết định của tôi, về đi.
-Tôi...

Nếu như mà anh vẫn cứng đầu dùng cách trẻ con lần nữa, nói rằng không hiểu ý cô dĩ nhiên cô sẽ chẳng nhân nhượng mà thương hại anh, nhất định sẽ một phát thẳng thừng rõ ràng mọi chuyện, lúc đó dù muốn biến mình thành thằng ngu cũng không thể, huống chi anh một là không hề cần sự thương hại từ cô, hai là không thể mất thêm tự tôn, mang hai chữ "thằng ngu" đập vào mặt mình cho được.

Lời muốn nói nhất tới đầu lưỡi tự nhiên biến thành câu chúc ngủ ngon chết tiệt, khí thế ngút giời ban đầu tự nhiên biến thành sự lầm lũi bi ai, nhìn Mạc Hạ như thế không hiểu sao Mạc Hân đồng cảm vô biên, suy cho cùng đều là vì ba tiếng "yêu đơn phương" mà trở nên khốn khổ.

-Ngô Khanh lấy vợ rồi, từ giờ tôi lại phải ngủ một mình...

Về sau nghĩ lại cảnh tượng này Mạc Hân thực sự muốn lật bàn.

Nguồn: DĐ LQĐ

Like Us on Facebook:
X