Biến Thân Hồ Ly Tinh

Tác giả : Dạ Dạ

Chương 31: Chương 31: Hái hoa tặc

Tô Anh Lạc cùng Mộ Tử Quân bị hắc y nhân dùng vải che lại hai mắt, hắc y nhân đưa bọn họ thuận lợi ra khỏi Tô phủ, ném trên một chiếc xe ngựa.

 

Xe ngựa chạy khoảng nửa canh giờ, mới ở một tiểu viện bỏ hoang dừng lại.

 

Vải đen bị cởi xuống, Tô Anh Lạc phát hiện nàng và Mộ Tử Quân đã bị tách ra trói ở trên trụ cột tại gian phòng.

 

Mộ Tử Quân say xe, lúc này sắc mặt hơi trắng bệch, đối với một gã hắc y nhân còn sót lại ở bên trong phòng nói: “Chủ nhân nhà ngươi đâu?”

 

Hắc y nhân lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, “Gấp cái gì, lập tức tới ngay!”

 

“Tử Quân...” Tô Anh Lạc một bộ dáng dấp hoảng loạn, làm như muốn khóc lên, “Bọn họ tại sao muốn bắt chúng ta tới? Có thể hay không... Có thể giết chúng ta hay không?”

 

Mộ Tử Quân trầm ngâm một chút, hỏi: “Tô gia các ngươi có cùng người khác kết oán thù?”

 

Tô Anh Lạc kiên định lắc đầu.

 

Mộ Tử Quân thở dài một hơi, “Vậy không cần sợ, bọn họ đem chúng ta bắt đến đây, đơn giản chính là vì tiền tài. Chỉ cần gia nhân của ta đến chuộc người, chúng ta sẽ bình yên vô sự.”

 

“Chỉ hy vọng như thế...” Tô Anh Lạc vẫn là lo lắng, “Chỉ sợ...”

 

“Sợ cái gì, hả?” Một thanh âm trong trẻo truyền vào lỗ tai, một nam tử thân hình cao to, mang nửa mặt nạ màu bạc đi vào trong phòng.

 

Hắc y nhân vội vàng cung kính bẩm: “Công tử, người đã bắt được.”

 

Nam tử gật đầu nói: “Làm rất khá, đều đến ngoài cửa viện coi chừng đi.”

 

“Vâng.” Hắc y nhân khom người rời khỏi, cũng cài cửa lại.

 

Tô Anh Lạc vừa thấy hắn, tâm tình kích động, “Chính là ngươi để cho bọn họ đem chúng ta chộp tới? Hỗn đản! Ngươi rất thiếu tiền sao? Muốn nhiều hay ít đều cho ngươi, mau đem chúng ta thả ra!”

 

Mộ Tử Quân có vẻ tương đối bình tĩnh, “Có điều kiện gì ngươi cứ việc nói, chỉ cần chúng ta lông tóc không tổn hao gì, đều tận lực thỏa mãn ngươi.”

 

Nam tử ngay cả mắt cũng không nhìn thẳng hắn, mà đi thẳng tới trước mặt Tô Anh Lạc, dùng ngón tay thon dài nâng cằm của nàng, khóe môi hơi vểnh lên, tự tiếu phi tiếu nói: “Ta chưa bao giờ thiếu tiền...”

 

Tô Anh Lạc trợn mắt nhìn, “Vậy ngươi muốn cái gì?”

 

“Muốn cái gì?” Ánh mắt nam tử từ trên mặt của nàng từng tấc từng tấc dời xuống, dừng ở trên ngực đang kích động mà rung động chập chùng kia, “Thực sự ngốc, mỹ sắc trước mặt, ta đương nhiên là muốn ngươi a...” Tô Anh Lạc nhất thời mặt đỏ tới mang tai, mắng: “Hái hoa tặc!”

 

Nam tử lơ đểnh, vùi đầu đến cần cổ của nàng, ngửi mùi thơm cơ thể mê người, say mê nói: “Cái từ này từ trong cái miệng nhỏ thốt ra, thật là làm cho ta hưởng thụ được. Tiểu bảo bối, ta hiện tại chính là muốn ngươi...”

 

Mộ Tử Quân thấy hắn ngả ngớn hạ lưu như thế, không khỏi cả giận nói: “Hái hoa tặc! Có cái gì hướng đến ta, đừng vội khinh bạc nàng!”

 

Nam tử sững sờ, xoay người nhìn hắn, giọng nói có chút cổ quái, “Ngươi cũng biết ta là hái hoa tặc, hiện tại trong phòng này cũng chỉ có ngươi và nàng, ta không khinh bạc nàng, lẽ nào khinh bạc ngươi?” Hắn nói thở dài một hơi, lại nói, “Ngươi tuy rằng lớn lên tuấn mỹ, đáng tiếc... Ta không có cái mê luyến kia.”

 

Gương mặt tuấn tú của Mộ Tử Quân đỏ bừng lên, “Thực sự là vô sỉ!”

 

Nam tử khẽ cười nói: “Quá khen.”

 

“Ngươi...” Mộ Tử Quân chưa từng thấy qua mặt ai dày như vậy, nhất thời tức giận nói không ra lời.

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X