Ất Nữ Bạch Nhã Nhã

Tác giả : saybabysay

Chương 6: Chương 6: Gặp lại người thân

Sáng sớm hôm sau,ta rửa mặt ,mặc quần áo xong, mới biết được tin sáng sớm nay tiểu tứ đi gặp phụ thân. Phụ thân bất quá trách cứ hắn vài câu do hắn để cho người khác phải lo lắng,cuối cùng vẫn là bỏ qua cho hắn , sau đó sai người đi báo tin tứ thiếu gia đã về để những người đi cùng tiểu tứ khỏi lo lắng.

Tiểu tứ trở về hơi sớm một chút, hắn đi theo giúp ta mang cầm tới chỗ tiên sinh, ta toan giữ cầm,hắn thế nhưng lại tránh qua thảo tháp , ta đành nguýt hắn một cái, hắn lại nói:

"Ngươi luyện của ngươi , ta chẳng qua thuận tiện muốn xem qua tài đánh đàn của tiểu thư nhà chúng ta"Nghe giọng điệu rất không xem trọng người ta ~~~ :

Khi tiên sinh tiến vào,đối với tiểu tứ không nói gì, lại cùng ta nói:

" Để tiểu thư chờ Liễu mỗ, thật làm cho người thụ sủng nhược kinh(được sủng ái mà thất kinh) "Tiểu tứ bên cạnh nở nụ cười trông thật đáng đánh đòn.

". . . ."Ta trầm mặc. . . .

"Hảo,trước tiên đàn lại thủ khúc,để ta xem còn chỗ nào sai không "

Một khúc kết thúc, tiên sinh nói, tuy rằng tạo nghệ còn thấp, chuyển âm còn chưa linh hoạt, nhưng là đã có chút phong vận giống tiếng cầm của ta. Ta vui sướng,phải biết giống được tiếng cầm tiên sinh hẳn rất khó. Luyện tập hai canh giờ, cũng thật là vui.

Cất bước theo sau tiên sinh, tiểu tứ đi theo ta vào phòng, hắn muốn giúp ta trang điểm, không cho Tiểu Bích nhúng tay, tiểu tứ nói phải là hắn giúp. Ta bất đắc dĩ đành phải đáp ứng , dạy hắn trước tiên dùng Nguyệt Quý hoa nước mỏng manh đánh một tầng lên móng tay, sau đó lấy bút lông nhỏ quết nước sơn móng tay có dính hình ảnh vào móng tay. Tiểu Tứ này không uổng vài năm học võ, xuống tay thật đều, cân xứng cực kỳ, phỏng chừng còn có thể có trình độ cao đi. Tiểu tứ nhìn nhìn thành phẩm, khen :

"Này sơn móng tay trông mỏng như trong suốt,móng tay này mượt mà hồng hồng trông thực khỏe mạnh , ân. . . Không tồi", lại tranh dưỡng móng tay của ta a, ta sợ cánh hoa trên móng tay rụng, không dám lộn xộn đành phải liều mạng cười to cùng thét chói tai, Tiểu Nguyệt Tiểu Bích ở một bên hé miệng cười xem chúng ta ở trên giường nháo loạn thành một đoàn.

Phụ thân cho người đến gọi chúng ta tới dùng bữa trưa, ta trừng mắt nhìn tiểu tứ sau đó nhanh chóng chỉnh sửa quần áo cùng hắn đi ra ngoài. Tiến tới thiện phòng phát hiện Tam thúc cùng Nhị thúc đều đã có mặt,hiếm khi mọi người đông đủ đến vậy. Tam thúc thấy tiểu tứ liền cười ha hả nói rằng:

"Triển Phong đứa nhỏ này càng lớn càng tuấn tú ,nhưng tấm tính có chút nóng nảy ,vội vàng.Về sớm như vậy là nhớ tam thúc ta? Hay là nhớ cha ngươi cùng nhị thúc? Hay là nói nhớ tiểu công chúa của nhà chúng ta a?"Phụ thân liếc tiểu tứ một cái, tiểu tứ đỏ mặt hơi cúi đầu nói "Tam thúc dạy phải "

"Ha hả, xem ra tam thúc là đoán đúng rồi?"Nhị thúc cười tủm tỉm mở miệng, tiểu tứ mặt càng đỏ hơn : "> 

Ta sợ bọn họ lại tiếp tục dùng lời này đề trêu tiểu tứ xấu hổ,bóng dáng nhanh chóng bổ nhào vào trong ngực phụ thân nói:

"Phụ thân nha, ngươi xem móng tay Nhã Nhã mới làm đi, trông đẹp lắm đúng không?" :-P 

"Ngươi làm gì trông cũng đẹp "Phụ thân xoa bóp tay nhỏ bé của ta cùng khuôn mặt nhỏ nhắn, cười nhạt nói.

"Ngày nào đó con cũng vì Nhị thúc làm một cái, sơn móng tay rất hợp với khí chất cửa nhị thúc a "Ta ý xấu nháy mắt. Tam thúc nhìn tay ta rồi lại nhìn nhị thúc, cười lớn ra tiếng.

"Tiểu công chúa là khi dễ Nhị thúc a,ta làm sao mà chịu nổi đâu "Nhị thúc giả trang đáng thương nói ~~ "Mau tới đây để Nhị thúc ôm một cái, an ủi tâm hồn bị thương của ta nha " :smoker4: 

"Mới không cần đâu "Ta le lưỡi

"Con gái lớn đúng là không thể giữ trong nhà mà " :no3: 

"Cái gì nha, Nhị thúc. việc đó và ta thì có quan hệ gì nha?"Ta bị Nhị thúc tiếp nhận ôm qua từ trong ngực phụ thân , dùng kí hiểu riêng trên mặt, ta bớt thời giờ hướng tiểu tứ nháy mắt ra dấu, để hắn nhanh chóng nhập tọa."Tốt lắm rồi, Nhị thúc không cần đem nước miếng trêu tiểu công chúa rồi "Nhị thúc cười đáp không được

"Việc luyện tập trên núi, ngươi cùng ca ca luyện ra sao rồi?"Phụ thân hỏi tiểu tứ

"Hồi phụ thân, Nhị ca võ nghệ đã có chút thành tựu, sư phụ nói hắn kỳ tài luyện võ trăm năm mới gặp, tôi luyện thêm vài năm nữa có thể cùng người quyết đấu, còn có thể vang danh giang hồ."

"Ân,cái danh kia không cần, cho các ngươi luyện võ là để thân thể tráng kiện cũng không phải cùng người ta đánh giết. Nhưng học có thành tựu cũng là chuyện tốt "Phụ thân gắp đò ăn cho tiểu tứ,xong lại hỏi "Những người khác đâu?"

"Sự phụ nói đại ca tính tình bình tĩnh,tướng mạo lại tuấn tú khó gặp; Tam ca mưu lược binh pháp , võ nghệ so với đại ca cùng Nhị ca đã có sự chênh lệch; Mộng Chi ca ca đường kiếm kì ảo, kỳ chiêu chồng chất,tướng mạo lại xinh đẹp,khinh công cũng rất có thành tưu; Tỉnh Chi các phương diện đều yếu kém, cũng có thể do thân hình nhỏ bé, nhưng trời sinh tính chính xác, phi đao bắn tên đều là tay thiện xạ ."Nghe tiểu tứ nói đến hai đứa con trai của hắn, tam thúc mi nhẹ chớp, thái đọ rất vui mừng.

"Tiểu tứ nói nửa ngày, còn không có nói đến chính mình đâu?"Nhị thúc tao nhã lau miệng , bên cạnh lập tức có thị nữ tiếp nhận khăn lau đã dùng qua, phụ thân liếc mắt nhìn tiểu tứ tràn đầy sự cổ vũ.

"Hồi Nhị thúc, Triển Phong bất tài, ba năm này chỉ có khinh công là có thành tựu."

"Triển Phong cũng chớ quá mức khiêm tốn "Tam thúc gắp cái chân gà bỏ vào trong bát tiểu tứ "Lần trước ta đi công chuyện trên núi, sư phó của ngươi còn nói ngươi chăm chỉ luyện tập, công phu quyền cước vững chắc, binh khí dùng được đoản đao. Chia ra người để đọ với ngươi, nếu không phải tốc độ hơn người sao có thể linh hoạt thoát thân,còn không sớm chạm vào thân thể địch nhân đã bị thương tích. Mặt khác khinh công ngươi lại xuất sắc. So với ngươi luyện tập 2 năm, e rằng Mộng Chi cũng không là đối thủ."

"Tam thúc quá khen ngợi , Triển Phong tuổi còn nhỏ ,thân hình nhỏ cũng coi là lợi thế "Tiểu tứ mặt lại hồng, xem ra thực quen được người khác khen ngợi đâu. Phụ thân hơi hơi gật đầu, khóe miệng khẽ cong. Vẫn là nhi tử nhà mình hảo a.

"Phụ thân ngươi xem, tiểu tứ hắn có phải hay không so với trước đây thành thục không ít, nói chuyện cực kỳ giống đại nhân "Ta học thần thái tiểu tứ trầm giọng nói "Hồi Nhị thúc, Triển Phong bất tài "Dứt lời khanh khách cười rộ lên

"Nhã nhã, đó là Tứ ca ngươi,sao lại không phân lớn nhỏ "Phụ thân sủng nịch vỗ vỗ đầu của ta, ta lấy lòng hướng hắn cười cười

"Tiểu công chúa nha, chỉ có ngươi là hạnh phúc, chưa trải qua gian khổ, "Nhị thúc uy ta một hơi "Mấy đứa nhro Bạch gia chúng ta từ nhỏ đã kiên cường,bọn chúng tu luyện trên núi ngươi cho rằng chỉ là học công phu sao? Còn phải học kinh thương, binh pháp mưu lược, chỉ đạo. Nhớ năm đó cha ngươi hắn giống tiểu tứ như vậy tiếp quản cơ ngơi . . . ."Tiểu tứ sùng bái nhìn phụ thân

"Được rồi, để Triển Phong ăn nhiều chút đi"Phụ thân trầm giọng,hì hì, thì ra là ngại ngùng người nhà khen hắn~

"Nhã nhã luyện cầm như thế nào rồi?"

"Hồi phụ thân" ta học tiểu tứ nói "Tiên sinh đã khích lệ nói tiếng đàn của ta đã có chút phong vận giống của tiên sinh.''

"Có chút giống nhưng vẫn không phải là rất giống đúng không" phụ thân không biết nên khóc hay cười, ta le lưỡi ~ 'Tùy ngươì nói thế nào, dù sao lâm trận mới mài gươm là không được "

"..."Mọi người không nói gì đều thực bất đắc dĩ

Vừa qua bữa trưa, quản gia phái người đến bẩm báo mấy thiếu gia đã muốn hồi phủ, phụ thân ta cùng tiểu tứ đi tới sảnh chính.

Ta mặc y phục có tay áo rộng rãi trăm điệp xuyên hoa thêu bằng chỉ bạc, váy dài chạm đất còn có viền hoa hồng nhạt bay bay, không bó đai lưng,mặt ngọc không trang điểm, ta cùng tiểu tứ một thân bạch y tuấn tú tiến đến nghênh đón. Tiểu tứ dắt tay ta đi vào chính sảnh, nguyên lai mọi người đã sớm đến , hiện tại đang thưởng thức trà cùng nói chuyện phiếm. Hai người chúng ta vừa vào cửa,mọi ngừoi đều quay ra nhìn ta .

Ta nghĩ đúng rồi, vài vị ca ca này trừ bỏ thấy ta đi cùng tiểu tứ , mặt khác đều chưa thấy qua ta-Bạch tiểu thư, Ngũ muội muội. Ta cười nhợt nhạt, đi đến chỗ trống bên cạnh phụ thân, nhẹ nhàng cất tiếng nói êm ái "Nhã nhã gặp qua các vị ca ca, các vị ca ca luyện tập trên núi hảo?''

"Đây là tiểu thư Bạch Nhã Nhã nhà chúng ta, là muội muội của các ngươi, nói vậy chứ chắc mấy năm nay Tỉnh Chi cùng Triển Phong đã sớm đề cập qua?"Phụ thân đỡ lấy hai bả vai tai đẩy tới trước "Nhã nhã, đi ra cho mấy vị ca ca cùng nhận thức nào "Nhị thúc tao nhã nhấp trà, tam thúc thì tươi cười đầy mặt.

Vương tổng quản đi tới, "Tiểu thư, thỉnh "

Đi đến phía bên trái phụ thân,Vương tổng quản giới thiệu "Vị này chính là đại thiếu gia của chúng ta-Hạo Lỗi "

"Nhã Nhã thỉnh an Hạo Lỗi đại ca"Ta hướng hắn gật đầu, ngẩng đầu nhìn lại, nam hài này ngũ quan thâm thúy, anh mi phẳng phiu, đều có một cổ khí phách, một thân áo choàng tử sắc (màu tím), lời nói thong dong mà sắc bén. Trách không được mọi người đều nói hắn có phong phạm đương gia( Chủ nhân gia đình).

Bạch Hạo Lỗi tao nhã đứng dậy nâng khuỷu tay ta lên, nói "Sớm nghe tam thúc nói, tiểu muội xinh đẹp tuyệt trần lại đáng yêu, linh khí bức người, hôm nay vừa thấy.Có thể kêu ta một tiếng ca ca sao "Nói xong đưa ra một hộp gỗ khắc hình hoa hồng tinh xảo, mở ra đbên trong là ngọc bội lục sắc "Năm kia đến phía nam gặp vật này, đem về làm quà gặp mặt cho tiểu muội''

"Nhã nhã đa tạ đại ca "Ta tiếp nhận còn làm ra vẻ biểu tình vui sướng, để ngọc bội vào trong tay. Đại ca mỉm cười nhấc vạt áo lên ngồi trở về.

"Đây là Nhị thiếu gia Ngọ Dương "Vương tổng quản dẫn ta đi đến vị trí người ngồi bên cạnh Bạch Hạo Lỗi

''Nhã Nhã thỉnh an Ngọ Dương ca ca "Nhị ca có làn da ngăm, khi cười nộ ra một chiếc răng nanh,có thể đi chụp quảng cáo răng được rồi. Ở đây hiếm thấy nam nhân để tóc ngắn, phẩm chất lại cứng rắn, căn căn đứng lên, thân mặc Ngọc thiết áo dài nhưng nhìn ra cơ ngực phồng lên, kết luận tổng thể là một nam nhân anh tuấn nam tính, tươi cười, sáng sửa, là một cực phẩm ánh mặt trời nam hài.

"Ha, Nhã Nhã kêu ta Nhị ca ca là tốt rồi, muội muội cũng thật lạ, còn tính ta là người ngoài sao."Nói xong từ bên hông lấy ra ba bộ vòng màu đen, mở ra vừa thấy, nguyên lai là chùy thủ nạm hình rồng đính kèm ngọc rubi."Không biết muội muội ngươi có thích không, lúc đầu cũng không dám đưa ngươi, cũng sợ ngón tay ngươi bị thương,nhưng cho dù không lấy để phòng thân,lưu lại để ngắm cũng tốt."

"Đa tạ Nhị ca ca "Vậy là thành nữ nhi cơ bắp rồi =]] :think: 

"Đây là em song sinh của nhị thiếu gia, An Dương tam thiếu gia "Ngồi cạnh nhị ca là Tam ca ca Bạch An Dương

"Nhã Nhã thỉnh an An Dương ca ca "

"Ngũ muội cũng liền gọi ta Tam ca đi "Bạch An Dương tao nhã đứng dậy, nhẹ nhàng cầm tay ta , đưa vào lòng bàn tay ta ngọc bội vân lưu, "Lần này về có chút vội,Nhã Nhã tiểu muội nhận tạm ngọc bội này "Tam ca thanh mi mục tú,da dẻ cực kỳ trắng nõn,môi bóng mượt mà, nở nụ cười ấm áp, lục y mặc trên người hắn thực hợp khiến hắn trông có phong vị tiên nhân

"Đa tạ Tam ca, Nhã Nhã rất là thích "Bạch An Dương mỉm cười

"Tứ thiếu gia Triển Phong. . . . ."

"Nhã nhã thỉnh an Triển Phong ca ca "Không đợi Vương tổng quản nói xong ta liền hướng tiểu tứ phúc đi đến  :D3 

Tiểu tứ vội vàng đứng dậy nâng tay ta "Để nghe được ngươi kêu ca ca thật không dễ dàng, còn phải nhờ vào phụ thân cùng các vị ca ca chỉ điểm đi "Nghe được bên kia Tam thúc không khách khí bật cười,khóe miệng tiểu tứ cũng gợi lên cười khẽ. Nếu so sánh với ba vị ca ca kia, tiểu tứ đúng là xinh đẹp nhất,nhưng lời nói ,tính cách đã phá hư hình tượng hắn,cái gì cũng không để trong lòng. Ngón tay thon dài hữu lực, tại cánh tay của ta nhẹ nhàng nhéo một chút. . .

"Mọi người đều có quà cho ta, còn ngươi cho ta thứ gì? Như thế nào còn chưa lấy ra "( Phong: Cô đòi quà người ta à =]])Ta tò mò nhìn tay trống trơn của hắn, có thể từ nơi nào lấy ra đồ đây? :eat: 

"Chẳng nhẽ các ca ca đều có quà cho ngươi, ta cũng phải đưa sao, không bằng lấy chến nước trà này đi?"

Tiểu tứ liếc ta một cái, từ trong người lấy ra một hộp nhỏ nước sơn màu hồng, đặt trong tay ta, thuận thế lấy lấy thanh âm cực nhỏ nói"Trở về hãy mở", tiếp lại giương giọng nói "Nhạ, còn cần gì sao ?"Ta vừa nhấc mắt, thấy Tam ca ngồi bên cạnh liếc Tiểu tứ một cái, như vậy là đã nghe được câu nói kia của tiểu tứ đi . .

"Cám ơn Tứ ca ca "Ta cất đồ vào trong người...

Vương tổng quản dẫn ta đi đến phía bên phải đại sảnh, ngồi dưới nhị thúc cùng tam thúc là một bạch ngọc thiếu niên, khóe miệng cười như không cười, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm ta . Quả nhiên Vương tổng quản nói "Vị này là Đại công tử tam gia, Mộng Chi thếu gia, đại biểu ca của tiểu thư."

Ta hơi nhìn một chút, cười nhạt nói "Nhã nhã thỉnh an Mộng Chi biểu ca"

Mộng chi nắm chặt tay ta, "Muội muội kêu ta Mộng Chi ca ca đi, biểu ca này biểu ca kia là không được đâu."Bạch Mộng Chi nhẹ vỗ về tay ta, tỉ mỉ nói "Sớm nghe nói muội muội tuệ chất lan tâm (chỉ người cao nhã,cao quý), móng tay này cũng có phong cách riêng a, thập phần động lòng người."

có phụ thân tại đây ta không dám nói móng tay này là do tiểu tứ vẽ , đành phải nói "Mộng chi ca ca quá khen , chỉ là chút kĩ năng nhỏ của nữ hài tử, không đáng giá nhắc tới "Ta nhẹ nhàng rút tay mình về, hắn vậy mà cũng không chịu thả rá. Thiếu niên này tuổi tuy nhỏ đã có một cỗ tà khí, mắt phượng híp lại, thân hình nói gầy yếu cũng không phải gầy yếu, còn giống con báo ẩn chứa sức bật, thoáng cúi đầu, thấy hắn cầm lấy tay phải của ta thấy trên tay ta đeo vòng vàng hình xà phu, mắt xà làm từ hai viên ngọc thủy tinh đỏ, yêu diễm dị thường.

"Muội muội không cần khiêm tốn, thứ này khác với trang sức của các tiểu thư khuê tú bình thường, có thể thấy muội muộilà tiểu nhân nhi động lòng người đâu "Mỗi hắn hé mở phun ra từng lời nói mềm nhũn, ta cảm thấy những ngón tay hắn nắm lấy tay ta truyền đến cảm giác tê dại. May mắn là hắn cũng lập tức buông ra.

"Đây là túi hương tự làm, so với những trên bảo mà các vị ca ca thì không tính là gì, nhưng là đeo trên người muội,động vật có độc thường không lại gần "Nói xong liền đưa lên một túi hương tinh xảo có dải lụa dài.

"Mộng Chi ca ca thật chu đáo, Nhã Nhã cám ơn nhiều "

"Tiểu thư,này là tiểu ca ca, Tỉnh Chi. Tiểu thư trước đây cũng biết "Vương tổng quản giới thiệu.

"Tỉnh Chi, ngươi qua vài năm tốt chứ? Nhưng gầy đi không ít đâu "Ta mỉm cười tỉ mỉ nhìn Tỉnh Chi,Hắn một thân y phục minh hoàng áo choàng cùng thắt lưng buộc chặt, trên chán còn đeo tấm bố gắn trân châu, trên lưng đeo cung lớn, càng phát ra khí khái anh hùng, phấn bạch xuất chúng, thế nhưng ánh mắt vẫn là như trước- trông mong nhìn ta,giống khi còn bé.

"Nhã Nhã, như thế nào không gọi ta ca ca?Ta còn lớn hơn ngươi hai tháng "Hắn ủy khuất nói.

"Ngươi mang cái gì cho ta? Không phải là điểm tâm đi "Chạy nhanh nói sang chuyện khác, cũng thập phần tò mò người này trừ ăn ra còn có thứ gì quan trọng hơn sao.

"Quả là tiểu muội hiểu Tỉnh Chi, năm trước khi hắn vừa khóc, chúng ta liền nói hắn xuống núi đi mua ngự thiện lâu hắn mới yên "Nhị ca cười nói, mọi nguwoif cũng nở nụ cười, chỉ thấy đại ca chỉ hơi hé miệng, cso chút ý cười.

"Nhã nhã, không phải a."Tỉnh Chi phất tay, phía sau gã sai vặt mang lên cái hộp gấm hình vuông, mở ra thấy nguyên lai là một bộ đô tinh xảo từ dao, bát, thìa, mỗi thứ một cái, còn có một đôi đũa bằng gỗ mun nạm ngọc.

"Ta biết ngay, vẫn là liên quan đến ăn "Nhị ca cười hắn.

"Tỉnh Chi thật tốt, ta thực thích"Không đành lòng thấy mặt hắn đỏ lên ta liền nhanh chóng kêu người đem xuống

Lại thưởng trà , nói chuyện phiếm một hồi, "Tốt lắm, cũng đã nhận người thân, lễ cũng đưa xong rồi, mấy tiểu tử này trên đường đi cũng đã mệt mỏi , cũng nên đi nghỉ tạm, chuẩn bị tham dự tiệc tối."Tam thúc thúc vui mừng nói :

"Mộng Chi, Ngọ Dương, An Dương rửa mặt chải đầu một chút rồi tới đây, cùngg giúp chúng ta tiếp đãi khách nhân trong tiệc tối nay "Dứt lời mọi người giải tán đi. Tỉnh Chi nhanh chóng bước lên đến giữ chặt tay ta, tiểu tứ chần chờ một chút rồi cũng tiến lại gần, Mộng Chi trước khi đi còn quay đầu lại liếc ta một cái, ta một run run.

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X