Ất Nữ Bạch Nhã Nhã

Tác giả : saybabysay

Chương 52: Chương 49: Niết bàn

Sau phản ánh của một số bạn, mình cũng rút kinh nghiệm, có vẻ mình edit khô quá, nên các chương sau mình sẽ chuốt cho nuột hơn =]] À chủ yếu là chém gió nuột hơn :v :v và beta lại từ đầu nữa


*Niết-bàn là mục đích tu hành cứu cánh của mọi trường phái Phật giáo. Trong đạo Phật nguyên thủy, Niết-bàn được xem là đoạn triệt Luân hồi*

Xe ngựa chạy chậm rãi trên đường , bất kể bên ngoài có ầm ĩ náo loạn thế nào,xe ngựa được che phủ bởi tấm rèm kín khiến bên trong như một thế giới khác vậy, không lo bị ai quấy rầy, mặc dù vậy , không khí bên trong vô cùng quỷ dị ..

Bạch Nhã Nhã tựa vào trong ngưc Triển Phong ,lúc này hắn đã nhắm mắt nghỉ ngơi , khí tức trầm tĩnh, giống như đang ngủ, mà cũng đúng , mấy ngày cả nàng và hắn đều quá mệt mỏi ,bất kể ai đúng ai sai....
Không có người nói chuyện,tuy rằng yên tĩnh như vậy, nhưng thực chất lại là sóng yên biển lặng trước bão giông

Một lúc lâu sau , An Dương chậm rãi nói rằng "Vừa rồi thấy đồng sắc (màu mắt )tiểu muội khôi phục bình thường, Tỉnh Chi, cổ độc này có thể giải ?"

Tỉnh Chi không đáp lại, thế nhưng ánh mắt lại mang vẻ khiêu khích hướng tới huynh ruột của mình.

"Để ta giải thích a, bọn ta đã biết cổ trùng này là do ngươi hạ,bây giờ ngươi mau nói sự thật, hai người này mới có thể yên tâm." Bạch Mộng Chi buông bàn tay, con ngươi yêu diễm mang theo trào phúng.

"Đại ca mới là người phải nói, cổ độc này có lợi hại thế nào, chính là khi nó tiến vào cơ thể con người, thời gian sống sót cũng quá ngắn, nhiều lắm cũng chỉ khoảng 4-5 canh giờ. . . . Hì hì, nói đến dùng độc, ta sao có thể so với đại ca của mình? Tam ca lại muốn hỏi ta, sợ là chính ta cũng không hiểu biết nhiều như đại ca đi . . ." Đôi mắt Bạch Tỉnh Chi chuyển động linh hoạt , cười như không cười.

Lại nói, tên Tỉnh Chi này che dấu tâm cơ cực kì kín đáo, trước kia trên núi mấy người sớm chiều đều ở chung cùng lắm chỉ cảm thấy đứa nhỏ này có chút thông minh, một Tỉnh Chi tâm tư thâm trầm như vậy thực sự khiến mọi người ngỡ ngàng .

Trước đây tên kia luôn là đứa yếu ớt nhất, nhỏ tuổi nhất, lại yêu khóc nháo,hắn sợ nhất là khổ sở luyện công, vậy mà hiện giờ ,đối mặt với áp lực đến từ huynh trưởng, mặt hắn lại có thể bình tĩnh không đổi sắc ,vui cười như thường. Cho dù cảnh tượng trước mắt chẳng khác gì khởi binh vấn tội, thế nhưng thần sắc kia bình tĩnh đến kì lạ, như không có việc gì ,nét mặt còn mang theo tia khiêu khích. Hắn chính là ác ma che dấu bởi vỏ ngoài thiên sứ, có lẽ vì sự việc lần này đã bức hắn phải bộc lộ bản tính?

"Còn có thể có cái gì?" Triển Phong cười lạnh một tiếng "Không thể hồ nghi ngươi là bị ép buộc, đại ca duy nhất của mình lại bất đồng với chính mình, ngươi cuối cùng cũng trở thành tìnhịchcủa hắn, mà chuyện này Mộng Chi hắn không thể giúp ngươi được nữa. Vậy nên ngươi đành phải ''được ăn cả ngã về không'' , tại thời điểm Nhac Nhã dùng thuốc bổ, ngươi lén bỏ cổ trùng vào, lợi dụng Nhã Nhã để vây khốn chúng ta , khi chúng ta đều bị trùng cổ mê hoặc, chúng ta cởi bỏ mọi phong bị ,và đó là cơ hội tốt của ngươi .


Thế nhưng chúng ta lại không biết ngươi dùng thủ đoạn gì dẫn hai ảnh vệ phía ngoài đi nơi khác, còn mấy chục hộ vệ nữa, vậy mà lại để ngươi dễ dàng mang Nhã Nhã đi,kết cục thành chuyện tốt như thế này đây ." Bạch Triển Phong thản nhiên nói , đôi mắt lưu ly tối lại, tâm tình hắn bây giờ vô cùng bất định, thật sự không nhìn ra cảm xúc.

*''được ăn cả ngã về không'' :nếu thành công thì được lợi, còn thất bại thì mất hết, không còn gì cả*

"Ai ui, tứ ca thật đúng là hiểu tâm lý Tỉnh Chi mà . Ta cũng không nghĩ tới tự nhiên lại thuận lợi như vậy, vốn nghĩ rằng trong các ngươi chỉ có một người trúng chiêu . . ." Nói tới chỗ này,Bạch Tỉnh Chi dừng lại một chút, ánh mắt ái muội liếc ba người kia, lại tiếp tục nói 

"Ai ngờ lại trúng hẳn 3 người . . Hì hì. . . . Tỉnh Chi cũng thật bất ngờ nha. . . . Lại nói,chuyện ảnh vệ của các ca ca tùy ý rời đi, chuyện này ta cũng không ngờ, lúc trước ta suy nghĩ nát óc cách giải quyết mấy tên ảnh vệ kia, vốn nghĩ rằng phải dùng chút mê dược cho xong việc, Tỉnh Chi cũng không tưởng vậy mà mấy người lại giúp ta. Bất quá A Tình cũng không phải là do ta đã hạ thủ a, không biết bị ai trong các ngươi ra tay nặng như vậy, cư nhiên té xỉu trên mặt đất nằm một buổi tối. Hì hì. . . . Đánh, ta cũng đánh không lại ba người các ngươi , xét về lời nói, ngay cả phụ thân cùng đại bá cũng không cho ta cơ hội, đành phải nghĩ chút biện pháp khác , Tỉnh Chi cũng thực bất đắc dĩ mà thôi, ai bảo các ngươi đều

Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn

Like Us on Facebook:
X